Thả phanh
Sông trong thành phố
Sông Hồng mùa này đẹp và nên thơ trong mắt người mơ mộng. Cầu Long Biên vẫn ngày ngày rầm rập những bánh xe nặng nề sắt thép lăn qua, từng làn khói mỏng xám đậu nhẹ xuống mặt sông thản nhiên như một thói quen cố hữu. Có ai đếm được biết bao nhiêu gỉ sắt hay mảnh chai, lon bia, túi nilon ngày ngày thăm viếng dòng sông với sự hớn hở không được chào đón. Những lúc hiền hòa, sông thường lãng quên ký ức năm 71, những xác người và những rác rưởi ngập chìm trong cơn lũ giận dữ để êm trôi hiền hòa, bồi đắp phù sa, dâng cho con người những gì sông có. Những lúc gió thu mát rượi sông cũng tạm lắng lòng dịu nhẹ mênh mang, giấu nhẹm vào lòng những vết cứa sâu hoắm cuộc đời mang đến. Nhưng con người, với cái tôi to tướng, với những nhu cầu mưu sinh không giới hạn, với sự rồ dại bản năng hay mưu toan của mình… đã biến sông thành một cái thùng rác, một cái cống hôi tanh hoặc một thứ gì tồi tệ tương tự. Những bóng người ngập chìm trong cơn mê cuối mùa với kim tiêm và thuốc trắng vẫn lúi húi còng rạp lưng dưới chân cầu. Và tưởng như cái nhà máy Miwon Việt Nam ở mãi tận Phú Thọ kia có xả nước thải chưa đạt tiêu chuẩn xuống dòng sông này thì tàn tích của nó còn âm ỉ dài lâu hơn thế, còn chảy mãi trong nỗi ám ảnh khôn nguôi.
Người đi trên cầu thảnh thơi ngắm cảnh chắc cũng chưa kịp nghĩ đến nỗi buồn của dòng sông khi sông đang bị rác lấn, đất lấn, kim tiêm, vỏ bao thuốc lấn, và nhất là những chất thải tự do của con người đang sinh sống trên nó làm ngạt thở lòng dạ của nó. Cứ vo viên, và ném. Cứ tiện chân, và đá. Cứ buồn, là thả. Bên mình sông, nhà cửa lố nhố, sập xệ có lẽ sẽ sớm được “dẹp sạch”. Nhưng cái kế hoạch di dời dân cư khiến nhiều nhà quy hoạch đau đầu cũng làm sông áy náy biết bao, sông chỉ mơ ước nhỏ nhoi rằng, cho đến khi cư dân ven sông thân thương chưa có chỗ đế đến, họ hãy một chút thôi nghĩ đến người bạn chia ngọt sẽ bùi với họ, sông sẽ đỡ tủi đời sông, đời nước.
Sông vẫn ngàn đời kiêu hãnh với khuôn mặt trẻ trung và quyến rũ trong lòng thành phố nhộn nhịp, vẫn gắng giữ cho mình những dịu dàng, nồng nàn và sự tinh khôi còn nguyên trong lòng đất mẹ. Qua lớp lớp thời gian, trong tận cùng sâu thẳm, sông muốn được vẹn nguyên như thuở chưa nhà máy, chưa nhà nghỉ, chưa nhà tạm, chưa thuyền bè xơ mướp rềnh rang. Quả là khó lắm thay khi sông đang trôi trong nhịp sống hiện đại và xô bồ, thì sông ơi, giữ lại cho mình chút ký ức xưa thôi, còn thì hãy nhún nhường cho bước chân người vô tình chạm phải mà dấu giầy còn chưa kịp rửa khi bước ra từ cuộc mưu sinh.
Ngõ
Ngõ tối đến mức đi đối diện nhau còn phải căng mắt ra mà nhìn, kẻo lại chào nhầm hay không nhận ra mặt người quen. Ngõ tối đến mức người sống trong ngõ tự nhiên được phát huy tối đa khả năng nhận biết hình dáng của bất kể người quen nào mà không cần phải mặt đối mặt. Ngõ tối đến mức dợm bước chân vào trong lòng nó mà vẫn không thôi lo âu về lối đi dưới chân mình liệu có chỗ lồi chỗ lõm. Với ngõ, mặt trời là một khái niệm rất xa xôi, những tia nắng tưởng như miễn phí, chia đều cho tất cả mọi người lại trở thành thứ xa xỉ nhất. Ngõ chỉ dám trang hoàng cho mình một chút ánh sàng vàng vọt của đèn điện rẻ tiền, nhưng có ích chi khi ánh sáng nhân tạo đó lại chính là kẻ vạch trần bộ mặt thật của ngõ. Ngõ ẩm thấp, tù mù, lộ ra từng mảng vôi vữa tróc vảy, những thanh nứa cũ, mạng nhện giăng kìn kìn. Ngõ như người đàn ông nát rượu, đeo lỉnh kỉnh các thứ quanh mình sau cuộc nhậu tan hoang, mà xem đi xem lại chẳng thấy có gì giá trị. Ngõ tối như gói cả một ký ức kỳ bí, như thâu trọn vào mình những nỗi nhớ riêng hai từ những ngày Hà Nội còn leng keng tàu điện.
Ngõ hẹp đến mức người béo quá thì chỉ còn cách tích cực ăn kiêng nếu còn muốn sống trong ngôi nhà thân thuộc của mình nơi cuối ngõ. Ngõ hẹp khiến chủ nhân không thể mua cho mình cái xe phân khối lớn mình từng ước mơ, kẻo không lại tốn thêm tiền gửi xe ngoài bãi. Ngõ hẹp đến mức hai người đi đụng nhau thì phải ép sát tường để lướt qua nhau, lỡ gặp phải bà bầu thì người kia chỉ còn có nước nhường đường bằng cách lùi lại. Ngõ hẹp như một khúc dồi (có người còn phải nói cụ thể là dồi chó nhé chứ không phải dồi lợn). Khúc dồi thẳng tắp hay quăn queo thì chiều ngang của nó vẫn thế mà thôi, chỉ cần hai nửa hạt lạc là đã đủ đầy chật hết cả.
Tôi vẫn bị ám ảnh về những con ngõ hẹp và tối nằm rải rác khắp Hà Nội, mà phần nhiều là ở Hàng Chiếu, hàng Buồm, Ngõ Gạch… Những con ngõ bé đến mức không thể bé hơn được nữa. Yêu ngõ và thân thuộc cùng ngõ, yêu những dấu tích của một Hà Nội nguyên sơ cổ kính, nhưng không khỏi ngậm ngùi thương cho những thân người đang phải sống trong ẩm thấp và bất tiện. Họ yêu ngõ nhưng họ đang từng ngày muốn rời bỏ nó, rời bỏ cả kỷ niệm trong phố phường thân quen với ước mơ mỗi sáng thức giấc được mở bung cánh cửa đón ánh nắng ban mai tràn trề. Nhưng có người thoát ra rồi lại có người bước vào. Đến bao giờ ngõ mới hết hẹp, hết tối?
Chat với Ốc
Thuy Dung (10/8/2008 11:59:42 AM): vậy hả anh
Thuy Dung (10/8/2008 11:59:43 AM): vâng
Thuy Dung (10/8/2008 11:59:55 AM): thế thì e sẽ cố gắng xi con cho đúng giờ
Oc (10/8/2008 12:00:07 PM): Hai nữa là ăn sữa chua nhiều không tốt đâu, vì trong sữa chua có nhiều vi khuẩn, làm mất đi nhiều chất bổ trong người trẻ con.
Thuy Dung (10/8/2008 12:00:36 PM): vâng
Oc (10/8/2008 12:00:42 PM): 3 là uống nước quá nhiều cũng không tốt, vì uống nước nhiều sẽ đi đái nhiều, sẽ mất nhiều chất muối trong người, làm cơ thể không phát triển tốt
Oc (10/8/2008 12:01:00 PM): 1 ngày chỉ uống đến 1,5 lít là nhiều
Thuy Dung (10/8/2008 12:01:56 PM): vâng
Bố nhận giải

Bố trả lời phỏng vấn Đài TH
Hạnh phúc là…
– Được ngồi bên chiếc bàn gỗ, trước mặt là cuốn sổ quen thuộc. Có thể nhìn ra sân, nơi những lá khế vàng vừa rụng xuống.
– Được nằm trong bóng tối, nghe đoạn nhạc dạo đêm muộn của đài FM, tưởng tượng rõ ra một vườn chuối xào xạc gió.
– Được ngồi thảnh thơi bên BẠN, được ê a nói, được thoải mái cười, được chảy nước mắt và cả được nghe những lời chân thật nhất rồi thấy lòng quá đỗi bình yên.
– Được lang thang trên những phố quen thuộc, ngắm và chụp, sải những bước dài trên hè chật, suốt sáng, suốt chiều, có khi cả đêm.
– Được đi một vòng hồ Hoàng Cầu lúc sáng sớm, đón gió vào lồng ngực, loanh quanh trong cái chợ tạm và nhặt nhạnh đồ giá rẻ cực độc.
– Được nhận thư tay của bạn, cảm thấy được mùi mực còn vương, mùi mồ hôi còn đườm đượm, những buồn vui đang hiện rõ qua từng hàng chữ nghiêng nghiêng run rẩy.
– Được ngắm mình trong gương vào một sáng sớm, thấy mặt mình thật tươi, thật mịn vì đêm qua ngủ sớm, không mộng mị gì.
– Được đặt lưng xuống giường, duỗi người một cái thật căng, thở đều và khép mi tưởng tượng.
– Được con gọi “Mẹ Dung” và được con ấn định “Mẹ nằm đây, nằm đây này”.
– Được con phân công “Gối của mẹ đây, gối của Win đây” và mẹ răm rắp nghe lời ngoan ngoãn.
– Được anh cõng vòng quanh trong nhà bên tiếng vỗ tay rộn ràng của con gái.
– Được cà phê với mọi người, tán phét nổ trời và cười vỡ bụng.
– Được nằm dài trên sàn nhà, hét hò thả cửa, mặc cho nắng tràn vào dễ dãi hồn nhiên.
…………
Tháng Mười của tôi
– 1/10: Là ngày tôi chào đời. Một buổi trưa mùa thu mát mẻ. Tuổi gà sinh vào giờ trưa -> gà no đủ (giờ được ăn mà). Cứ hy vọng thế cho đời vui.
– 3/10: Ngày tôi nhận được giấy đăng ký kết hôn. Từ đó tôi thuộc về một người.
– 5/10: Là ngày tôi gặp anh – ngày đánh dấu cuộc đời tôi bước sang trang mới. Trong một cuộc nhậu cùng bạn bè, đôi mắt sáng và to (hơi lồi nữa) đã bắn tôi một cú trời giáng.
– 11/10: Ngày anh chào đời. Một cậu bé thông minh, nghịch ngợm, thích ngủ đã chào ban mai trong hơi biển mặn nồng từ Đồng Châu thổi lại.
– 16/10: Ngày anh đi học xa. Cách tôi nửa vòng trái đất. Bắt đầu 3 năm dài đằng đẵng đợi chờ.
– 22/10: Ngày con gái chào đời, con đến với tôi, cho tôi niềm hạnh phúc vô bờ. Hạnh phúc được làm mẹ không gì diễn tả nổi.
– 29/10: Ngày cưới của tôi. Thực sự bắt đầu một chặng đường mới.
– 22/10, 27/10 và 29/10: Là sinh nhật của 3 người bạn cực kỳ quan trọng đối với tôi.
Bấy nhiêu thôi, cũng đủ cho tôi thấy quá yêu tháng mười.
Em đến nơi này vui buồn đi nhé!
Năm nay mình có một sinh nhật vui sau mấy năm tẻ nhạt. Trưa qua được đi ăn Lẩu ếch với phòng. Tối lại được hát karaoke với những đồng nghiệp thân thiết. Đêm muộn lại thấy quà của hai em để ở đầu giường nữa chứ. Được nhận những tin nhắn ấm áp, những bông hoa thơm ngát, những món quà nhỏ xíu đáng yêu. Lớn rồi mà, sinh nhật có cần được nhắc đến nhiều thế không nhỉ? Hi hi… Cảm thấy niềm vui thật đầy. Cảm thấy mình được nhận nhiều quá! Cảm ơn tất cả mọi người vì những yêu thương dành cho tôi!
Níu gió mùa thu
Chiều, ghé đền Ứng Thiên, trong không gian mờ mờ sương khói của một ngày sắp tàn, bỗng rùng mình khi gặp một cơn gió lan qua nhè nhẹ. Dấu vết thu in lên tay, tưởng như có thể chạm vào và giữ lại. Biết rằng mùa thu đã chín. Chín vàng đượm, chín nồng nàn, chín thơm tho. Tháng 9 có lẽ là tháng đậm đà nhất của thu. Thu không còn quá bẽn lẽn ngại ngùng mỗi khi thả gió. Thu lúc này đã thực sự mặn mà hôi hổi, như người thiếu nữ đang độ yêu đương. Thu chín sậm trên những nhành hoa cúc. Thu se sẽ trên những lá bàng khô. Thu vàng ươm trên những trái thị thơm. Thu thoang thoảng xanh trên từng hạt cốm. Thu rôn rốt trên những trái sấu giòn. Thu ngòn ngọt trên những trái hồng ngâm. Thu đu đưa trên từng tán cây trứng cá hoa trắng chen quả đỏ. Thu nô đùa qua rèm hoa lộc vừng thả tóc trên mặt hồ. Thu thì thầm trên từng nụ sen hồng, sen trắng. Sen mùa này vẫn còn vương trên đôi ba con đầm nhỏ, nhắc nhớ về một mùa hạ rực rỡ vừa qua. Sen lúc gần tàn trông vẫn đẹp, cái đẹp mang một nỗi buồn man mác, ngậm ngùi. Sen trong thu là sen của ký ức. Sen của hoài niệm và nhớ nhung. Bưởi cũng đang rộ lên trong nắng hanh. Người đi xa nhớ gió và nắng thu, nhớ luôn cả cái vị chua chua thanh thanh của những tép bưởi mọng căng màu lòng tôm tan mềm trong miệng.
Ngày mùa thu, trời cao xanh, mây trong xốp. Tưởng như ai đó đã xúc từng thìa kem bông mát lạnh tung lên cao. Sớm ra đi trên con đường vắng, cảm giác mình đang được tắm trong không gian tinh khôi và thanh sạch. Thu hiền dịu, điềm đạm nhưng cũng có khi đỏng đảnh lắm! Một ngày của thu trôi qua với đủ những cảm xúc, tâm trạng khác nhau. Đang trải vàng nắng trên những tàng cơm nguội lại bỗng dưng gánh nước mắt của trời về trên những mái rêu bình yên. Đang mát lành với những ngày gió hiu hiu, mây trắng trôi mơ màng, bỗng lại ngúng nguẩy nắng bỏng rát như đang nhớ nôn nao một mùa hè rực lửa. Có nhiều hôm thu hờn dỗi sầm sì mang bộ mặt ẩm ướt kéo lê những cơn mưa về phố, khiến cho những cánh áo mỏng của các bà các cô tự nhiên cứ trong veo, run rẩy. Có ai đang khẽ hát thầm: “Từng cánh lá xoay xoay, gió se lạnh thu về… Thu đã về cũng bao thương nhớ. Hàng sấu cũ rơi đầy lá vàng…” nghe xôn xao quá!
Đêm mùa thu, trăng cũng khác. Khác với trăng hè đậm đà vàng, nồng nàn nóng bỏng, trăng thu cho ta cái cảm giác lành lạnh bình yên. Trăng sáng và thanh, vàng nhạt và hơi ngả xanh. Gió thổi qua trăng thì thầm trên từng tán lá, làm rung động nhẹ những cánh dương xỉ bên bờ tường ẩm rêu. Đêm trăng thu dễ làm lòng người lay động, thức tỉnh những giấc mơ ngủ quên, đánh động những lặng thầm giấu kín. Ngắm trăng thu, người ta hẳn muốn sống thật lành hiền. Trăng tràn trề rọi qua những tán lá ngủ mê tạo nên những bức tranh được vẽ bằng ánh sáng gợi bao tưởng tượng phong phú cho những con tim nhạy cảm yêu mùa thu. Ngước lên không gian của gió và trăng, thấy trời đêm bao la, huyền ảo, sâu thẳm những ước vọng, con người như đã giao hòa trọn vẹn với thiên nhiên. Trăng phố dường như bị quên lãng và bỏ quên vì bao ánh điện sáng long lanh tưng bừng đã át đi cái ánh sáng hồn nhiên dịu ngọt của nó. Trăng phố không có được không gian tỏa sáng thỏa thuê như trăng quê. Trăng phố thèm có một cánh đồng gió thổi dài trên những triền đê nhưng biết đâu rằng những người con đi xa vẫn nhớ mình, nhớ bóng dáng của mình in trên bầu trời phố lô nhô mái ngói, kiêu hãnh nhà cao tầng, nhớ trăng in bóng lặng lẽ trên mặt hồ, trên những con đường lá me, lá sấu.
Chẳng mấy nữa đâu thu sẽ lại tan biến mất, gió heo may lại nhường chỗ cho gió mùa đông bắc thổi rét buốt hằng đêm. Đang sống trong những ngày thu, hãy tận hưởng hết những gì ngọt ngào nhất thu ban tặng. Để hơi thu, gió thu, nắng thu ngấm vào lòng cho trọn vẹn. Nhiều lần lắm muốn sống với thu dài lâu hơn, nhưng tự nhủ nếu thu dài quá thì có khi thu sẽ không là thu nữa. Thu sẽ lê thê, sẽ nhàn nhạt, sẽ thừa thãi. Thôi thà thu cứ thế, cứ ngắn ngủi, cứ đến và đi vội vã, cứ non tươi, cứ e ấp, dịu dàng, cứ mơ hồ, cứ mong manh,… để ta thấy cần hơn, tiếc nuối mỗi khi thu giã biệt. Để ta được sống trong cảm giác nhung nhớ, thiếu vắng nôn nao. Để ta mải miết đi hăng say trên hành trình bốn mùa trong tâm thế muốn được gặp lại thu ngày một tươi mới. Tấn Minh đang hát “Thu về trên khắp những lối phố anh qua”, càng nghe càng thấy nồng ấm, lại tham lam muốn giữ mãi cái khoảnh khắc này, níu lại gió thu.
Chiều thu
Vừa đi Hàng Bài về. Gió thu mát lạnh.
Thành phố sạch sẽ sau cơn mưa ban trưa nhiệt thành.
Những dòng xe nối nhau chảy dài trên đường.
Phố vui. Lòng yên ổn.
Tự nhiên không biết nói gì dù là lời nhỏ nhất.
Thường ở giữa những điều chân thực thấy mọi thứ đều thừa thãi, nhất là ngôn từ.
Nhưng thấy thật vui vì được nhận những gì ấm áp, giản dị từ tình bạn trong cuộc sống tưởng như quá phũ phàng, thực tế này.
Đúng thế thật, cho gì nhận nấy.
Cảm ơn bạn của tôi!
Sẽ nghe Trần Tiến thật nhiều, và có thể, sẽ hát cho người tặng đĩa nghe.
Thu hẹp – Nhìn lại – Bước tiếp
2. Đang ngồi nhìn lại quãng đường vừa đi qua. Những vết xước. Những vết trượt dài. Những hố đen. Những chiếc gai nhọn… Khi đang đi trong chặng đường đó, hoàn toàn bị mật ngọt lu mờ, cứ thế đi cập kênh mà tưởng đang trượt pa-tin trên nền nhà láng bóng. Gió thì mát. Hương thơm bủa vây. Đôi khi có thể nhìn được sự thật sau màn sương mỏng đó nhưng dường như không cố để nhìn. Rồi ngã lăn. Và ngồi bệt. Rồi đứng dậy. Lại chập chững đi.
3. Bắt tay vào công việc ngổn ngang. Thôi ngay những ưu tư đã cũ. Bao giờ có thể nhanh chóng gạt bỏ được những rối ren trong ký ức, mới trọn vẹn bước được những bước dài mải mê. Nào, bắt đầu!
“Mỏng mảnh thế, em đi im lặng thế
Thôi! Em lên đường – hạnh phúc hãy cùng theo…” (Hoàn Nhuận Cầm)
Buồn đâu đâu
Trời âm u quá! Bão sắp về. Mình sợ nhìn trời thế này. Ngày trước thì có thích mưa và thích dầm mưa. Giờ thì không. Sợ nữa là đằng khác. Có chăng cơn mưa mùa hạ sôi nổi thì có thể chấp nhận được. Đấy, thấy không, đến bản thân mình còn thay đổi theo thời vụ thì nói chi chuyện đời không biến động.
Mà hiện tại mình chán ngán khủng khiếp khi ai bảo mình lãng mạn, mơ mộng… Mình chán ai nhìn mình như thế lắm rồi. Có thể cái đó gắn với mình quá lâu, in sâu vào ý nghĩ nhiều người nên đôi khi họ cứ thế phán xét, không mảy may nhìn kỹ thực hư xem mình còn bao nhiêu phần trăm cái mơ cái mộng, cái lãng mạn bay bổng. Thôi cho mình được thực tế một chút, bình thường, không ngắm nghía mọi thứ bằng con mắt mơ màng nữa. Cho mình dưa cà mắm muốn đi! Mình đang thiếu… tiền.
Dứt khoát vứt đi
Lại nhớ đến “Câu chuyện chén đĩa” mình đọc cũng đã lâu nói về hai vợ chồng nọ có cái bát ô tô nhựa mỗi lúc ăn cơm đặt nó trên bàn kính nó cứ bị trượt qua trượt lại. Thế mà đôi vợ chồng không nghĩ đến chuyện mua cái bát sứ thay vào. Chả lẽ bát này đang tốt lại bỏ. Rồi một lần thành phố bị mưa lũ. Đồ đạc bì chìm trong nước và cái bát cũng trôi theo những con nước hùng hổ. Tạnh ráo, người vợ đi sắm cái bát sứ mới trắng tinh, chắc chắn, đặt trên bàn kính không còn phải lo chặn cái bát trôi. Hai vợ chồng ăn cơm thấy ngon hẳn, thảnh thơi, không cần cảnh giác với cái bát lăm le muốn múa ba lê trên bàn.
Có những thứ có thể giải quyết đơn giản thế mà cứ phải chịu đựng mãi mới nhận ra. Chào mừng mũ mới!
Ấm áp bên tôi
Nhớ Hoa học trò!
Tự nhiên nhắc đến Dương Thụy lại nhớ Hoa Học Trò (HHT). Cái thời cấp 2, cấp 3 của mình thật đẹp đẽ, một phần lớn nhờ HHT. Người đầu tiên mang HHT về cho mình là bố. Thế là bên cạnh tờ báo Thiếu niên tiền phong mình lại có thêm người bạn mới – một người bạn rất cuốn hút, thân thiện.Mình còn nhớ như in những ảnh bìa của những tờ HHT đầu tiên. HHT khổ A4, giấy hơi đen vàng với những hình vẽ dễ thương của Hữu Khoa; những câu chuyện trong trẻo của Châu Giang, Dương Thụy, Dương Bình Nguyên…; những bài thơ tháng 3 của Bình Nguyên Trang, thơ tình học trò của Hoàng Anh Tú, thơ thiên nhiên của Nguyên Hương, những bài tản văn đầy cảm xúc, những lời tư vấn hóm hỉnh của anh Chánh Văn… Trong sổ của mình giờ còn bao bài thơ chép trên HHT. Mỗi khi lấy ra đọc lại vẫn thấy hay như ngày xưa lần đầu được đọc. Ngày ấy mình thực sự háo hức đợi chờ mỗi số HHT. Có nó trong tay thì nâng niu, đọc ngấu nghiến và tha hồ sống với thế giới đầy mơ mộng và ngày càng cháy bỏng ước mơ vào đại học.
Rồi dần dần HHT cải tiến thu nhỏ khổ báo lại. Không còn những trang bìa mềm mịn mà thay vào là trang bìa bóng loáng, rực rỡ sắc màu. Mình vẫn tiếp tục trung thành với nó mặc dù thực sự luyến tiếc hình hài và nội dung cũ của HHT. Tự an ủi, chả lẽ HHT cứ cũ mãi sao, cũng phải cải tiến chứ! Nhưng cái tốc độ cải tiến của HHT lại quá sức tưởng tượng của mình. Đến thời kỳ mình học đại học thì HHT đã mang một hình hài mới. Bìa nhiều ảnh người mẫu, các trang trong rối rắm tranh ảnh, màu sắc. Nội dung có vẻ phong phú nhưng thực ra mình thấy ít cái đọc được. Chủ yếu là hút mắt thôi. Nhưng có lẽ sự thay đổi đó phù hợp với các em tuổi teen. Các em muốn được đọc những thông tin âm nhạc, thời trang, điện ảnh trong nước và thế giới. Các em thích xem ảnh người mẫu, ca sĩ. Các em cũng thích tán chuyện bằng những từ ngữ hiện đại, kêu tai. Các em ngại đọc những hàng chữ kín đặc. Rồi tiếp đó có HHT2, chủ yếu mang tính chất giải trí. Ừ, thì xem qua loa 1 tí cho vui mắt thôi, chẳng đọng lại gì. Mình không hợp thời nữa rồi. Thấy nhớ quá những số HHT cũ giản dị, ý nghĩa, vừa sâu sắc mà vẫn trẻ trung, trong sáng… Mình vẫn tự hào là có đủ tất cả các số HHT từ đầu cho đến…. đến khi mình chán bộ dạng mới của HHT. Tiếc nhất là cách đây mấy năm dọn nhà mọi người không biết đã để chung vào giấy báo cũ và bán mất. Thật sự là tiếc ngẩn ngơ.
Tự nhiên nhớ HHT ngày xưa quá! Hết rồi cái thời thỉnh thoảng lôi mấy tờ HHT cũ ra đọc lại. Giờ thỉnh thoảng mình cũng tìm lại được cảm giác đó trên đài Phát thanh, nhưng không nhiều.
Tép bưởi mùa thu
Cảm ơn chị Cun Phuong!
Em ạ, đừng có soi gương mặt hồ
Vết thời gian lăn tăn từ ngàn năm trước
Bầu trời xanh còn rùng mình trên mặt nước
Gió heo may khe khẽ tiếng thở dài
Lộc vừng già buông trễ những sợi mai
Bàn cờ rạn chân chim lấm tấm đỏ
Lá vàng ngời rồi se theo cơn gió
Ô cửa xanh hé đôi mắt khép hờ
Em cứ về trên những vần thơ
Ngủ ngoan nhé ơi tuổi xưa vụng dại
Soi tình yêu trong vòng tay vững chãi
Tình thương yêu soi con lớn lên dần
Soi sự chân thành trong những bạn thân
Soi tâm em đêm dài bên trang sách
Lanh lánh vừa rơi giọt trời trong vắt
Nắng mới tràn về soi đáy mắt em tôi.
————————–
Sáng nay đến cơ quan với cảm giác vẫn còn trống vắng, chưa thể quay trở lại nhịp sống cũ ngay được. Nắng sớm rất đẹp, và sáng rỡ từng tia thẳng tắp xuyên qua khoảng sân đang rộn ràng tiếng kêu của những quả đa rơi lộp bộp trên mái. Mở cmt và nhận được bài thơ của chị Cun Phuong còm vào entry “Gương mặt thời gian”, vui quá! Cảm ơn chị nhiều!
Con nghiện :)
Phải nói là mình nghiện nhiều thứ quá! (Về nội dung thì chắc chữ nghiện của mình nhẹ hơn một chút so với nguyên gốc từ).
– Nghiện radio thì được rồi, tháng tốn 28.000 pin tiểu (đài nghe pin cho tiện, áp sát vào tai).
– Nghiện nghe nhạc thì cũng tạm, IT ở cơ quan nhiệt tình giúp đỡ các yêu cầu về muzik rất chi là nhanh chóng và chất lượng.
– Nghiện hát thì càng dễ. Rửa bát hát. Tắm hát. Đi đường hát. May là karaoke không phải nghiện, chứ không thì cũng tốn lắm! 🙂
– Nghiện lang thang thì thôi chân mình mình mỏi, không phiền lụy đến ai. Lúc khát nước xin cốc trà đá, lúc mỏi chân ngồi tạm lề đường.
– Nghiện sách thì trúng tủ rồi. Mình đang ở trong biển sách còn gì. Cũ xuống kho mượn. Vừa vừa sang phòng đọc hỏi. Mới cứng xuống Bổ sung, Lưu chiểu.
– Nghiện viết. Chà chà, cái này chắc cũng tốt thôi. Lúc viết sổ. Lúc blog. Lúc viết bài kiếm tiền. Thi thoảng viết thư cho bạn bè. Viết là một cách thể hiện tư duy của mình ra một cách rõ nét. Vì thế tư duy được lưu lại và được chỉnh sửa cho đúng đắn hơn.
– Nhưng nghiện ảnh thì thế nào? Nghiện chụp ảnh và nghiện được chụp ảnh. Tốn kém? Mất thời gian?… Nghiện ảnh có cái tốt là không ngại vất vả, nắng nôi đi chụp, có thêm tiền cho các bài viết. Nghiện ảnh thì chụp được nhiều ảnh cho người thân, bạn bè và cả người xa lạ, lưu lại được những khoảnh khắc của cuộc sống. Và còn lưu lại được hình ảnh của mình để về già lôi ra “ôn cố” nữa. Nhưng phải cái cũng hơi tốn. Vì mình cứ thích in ảnh ra và dán vào anbum. Đây cũng là một trong những sở thích của mình: Ngồi trên nền nhà mát rượi, mở nhạc, đón nắng vào và hì hụi sắp xếp và dán ảnh. Úi trời ơi, có ai như mình không nhỉ?Bằng chứng là hôm nay mình đã được một người không mấy khi cầm máy, không thích chụp ảnh lắm chụp cho vài kiểu trong sân. Có nghĩa là họ cũng hơi lây nghiện của mình rồi, ha ha. Cảm ơn Bisocxanh đã cho em vài kiểu trong khu vườn mùa thu!
Đặt bài An Thảo
Kinh quá cơ! Khiếp chị lắm ý. Đặt bài thì người ta phải viết xong xuôi rồi mới gửi cho tòa soạn. Đằng này chị lại viết kiểu “trực tuyến”. Nghĩa là viết được một khúc chị lại send qua YM luôn cho đọc nóng bỏng cả mắt luôn. Cảm xúc thì tan chảy hôi hổi khiến mình là người nhận cứ quýnh quáng cả lên. Đọc bài thế mới choáng chứ! Cứ như đang đi trên chặng đường dài, chặng đường đời nhiều bất ngờ, không biết phía trước là gì hết. Không được nắm trong tay “hậu vận”, không được chắc ăn về những ý tứ trọn vẹn trong thì hiện tại. Vì thế mà chị đã nâng tầm cỡ bài của chị lên một bậc, trước hết là về cái khoản thú vị, cuốn hút.
Chị hỏi đã có CTV nào như thế chửa? Úi dà, làm gì có chứ. Chị “là một, là riêng, là thứ nhất”, và chắc cũng không có ai sẽ là thứ hai đâu. Chẳng biết nhuận bút được là bao, nhưng riêng cái khoản gửi bài kiểu này cũng đủ người đặt hàng phải mất một chầu cà phê và người gửi hàng phải mời lại một chầu cà pháo nặng đô hơn nữa kìa. Ha ha…
Trong khi mình viết ẻn này thì chị AT vẫn đang mải miết lao trên hành trình “Vui nghề” để đi vào phần kết. Mình cũng không rảnh rang, thảnh thơi hơn vì việc chờ đợi nhiều khi còn nặng nề hơn ấy chứ. Mình có được nắm đường chuôi như chị Cánh mỏng đâu. Cứ như “nằm chờ sung”, “ôm cây đợi thỏ” ấy.
16h02, @An Thao reng reng. Sao thế? À, hóa ra chỗ chị vừa mất điện do “thằng thử phòng cháy” (nguyên văn lời chị) là nguyên nhân. Tưởng mất file đang gõ chị bảo mình gửi lại, ai dè lại báo là máy tự lưu được. Hihi, ngố quá cơ!
An Thao: lạy trời
An Thao: hehe
An Thao: lưu được
An Thao: máy tự lưu
An Thao: vừa chửi thằng thử phòng cháy
An Thao: hehe
An Thao: viết online sợ quá
An Thao: gửi đến đâu rồi
An Thao: còn gửi tiếp
An Thao: Xong roài
An Thao: hehe
An Thao: trời
An Thao: nghìn ruởi có dư nha gái ơi!
Phù, rồi cũng xong. Tim mình đập 198/s. Đấy, CTV thời @, in tờ nẹt thật khủng!
Lối về
Khi đi trên những con đường làng quê, nghe tiếng lục tục của những con gà gọi bạn hay tiếng ụt ịt của lợn nhà ai thả rông, tôi thấy xúc động vì cuộc sống quanh mình sao giản dị và gần gũi thế. Bỗng yêu quá những con đường, những con ngõ mà khi tôi lớn lên đã thấy nó tự bao giờ. Trong tiềm thức tôi, đường làng như một người bạn già hiền lành nhẫn nại.
Mỗi đường làng ngõ xóm ở mỗi nơi đều mang trong mình những dấu ấn riêng biệt. Trên những con đường ấy chất chứa bao biến cố, bao câu chuyện buồn vui, bao tâm sự thầm kín của những số phận. Dòng thời gian mải miết khắc lên đó những vết khắc đậm sâu, để rồi con người tìm lại bóng dáng chính mình qua hình hài, đường nét của những con đường ngày nào mình cũng đi qua thường khi rất vô tình.
Bà tôi kể về tục cưới xưa nhà trai phải nộp gạch lát đường mới đúng lệ. Người cùng làng lấy nhau thì số gạch phải nộp ít hơn người làng khác. Vì thế mà ở những làng quê hiện nay vẫn còn những con đường lát bằng gạch “nộp cheo”. Nó mang mục đích phục vụ lợi ích chung và hơn hết là thể hiện lòng biết ơn của người con trai đối với cha mẹ, chòm xóm nơi người con gái mình lấy làm vợ. Và như thế, đường trở thành biểu tượng của lòng ân nghĩa.
Người ta vẫn bảo, văn hóa là con đường. Mỗi con đường có những ý nghĩa và sức sống riêng, không đơn thuần là lối đi mà đã trở thành đặc trưng của vùng miền, của phong tục tập quán, của thói quen, thẩm mỹ. Đường oằn mình trở gốm, đường đỏ au gạch chỉ, đường vấn vít rơm rạ, đường thơm lừng nếp tương, đường xôn xao hương cốm… Đường làng quê nhỏ thôi, nên người qua người lại có dịp hàn huyên, bắt tay nhau cười nói dăm ba câu hỏi han quen thuộc. Đường làng nhỏ nên nhà nọ ới sang nhà kia gần quá, xin chút gì thiếu, vay tạm chút gì chưa kịp mua cũng dễ chịu.
Đường sinh ra để đưa con người đến những nơi cần đến một cách thuận lợi, dễ dàng nhất. Lối đi đi mãi rồi thành đường. Những con đường bê tông lớn cho nhiều làn xe, những con đường trải nhựa và cả những con đưòng rắc sỏi đều có sự đặc biệt của mình. Đường làng ngày càng bê tông hóa, xi măng hóa, ngày càng ít đường đất, đường gạch nghiêng. Đường đất khó đi, mùa mưa dễ lầy lội, đường gạch chịu lực kém mà cũng còn đâu tục cưới nộp cheo. Vì vậy mà người ta làm đường bê tông, đường sỏi đá. Có khô khan 1 chút, cứng nhắc 1 chút đối với ai đã quen đi trên đường làng quanh co lỗ chỗ lỗ bi lỗ đáo. Nhưng cũng thành quen, thành gắn bó, lại được cái sạch sẽ mỗi khi mưa gió dầm dề. Ai cũng nhớ nhất con ngõ, con đường nối ra từ căn nhà nhỏ của mình, bởi nó gần và quen. Ngày nào ta cũng đi, chạy nhảy, chơi đùa rồi lang thang những khi có tâm trạng.
Một con đường nắng rải rực rỡ mỗi khi hạ về, lại ngập lá mỗi khi thu sang.Tháng 3 đỏ ối hoa gạo, tháng năm ôm ấp rơm vàng. Đông sang, con đường quen thuộc ấy bỗng như dài ra, điềm đạm và chậm chạp như những bước đi của ta rụt rè co ro vì rét. Đường hun hút một nỗi buồn, nhẹ nhàng thôi, đối với những tâm hồn dễ rung cảm. Mùa xuân về, đường làng như tươi trẻ lại. Những cụm dương xỉ xanh mướt trổ ra từ góc tường rêu thẫm, những viên gạch nứt mang dáng vẻ xưa cũ cũng đang tìm lại mình của ngày nào còn thơm nồng vôi vữa. Đường lại tung tăng áo mới, tha thiết nói cười, lại trở thêm những ước mơ thầm kín của bao thiếu nữ, nỗi hoài vọng của những mái đầu hoa râm. Cây non bật chồi, cây khô hồi sinh, tất cả đều chuyển mình náo nức mê say như chưa bao giờ được sống mãnh liệt như thế. Là bởi con người đã gửi gắm vào đó những khát vọng và niềm tin. Ai cũng có quyền ước mơ, khi có ước mơ, chúng ta nhìn đâu cũng đều thấy sự sống cựa quậy và hân hoan cả. Cuối năm, làng xóm vác đào ngó qua nhà nhau chia vui mấy câu vì mua được cành đào đẹp mà rẻ thế, đèo cây quất về trên chiếc xe đạp cũ mà tươi cười như chưa bao giờ thấy quất vậy. Rồi lá rong xanh, lạt mềm, thịt lợn, đậu xanh và gạo nếp nhộn nhịp qua đường. Có cả tiếng giã giò trong ngõ vẳng ra khiến người đi mê mải không yên. Trời lành lạnh và có nắng nhẹ, nắng xuân không gắt, chỉ hửng lên như đôi má người thiếu nữ chớm biết yêu đương, đủ soi rọi cho những mầm cây hé nụ hay nhặt tìm những viên đá lấp lánh trên đường quê. Cứ thế, đường gần gũi, đường thân thuộc và đường tươi mới, được tưới tắm trong mùa xuân của đất trời.
Có những điều gắn bó bên ta nhiều khi lại bị ta lãng quên rất vô tình. Con đường, nơi bước chân ta qua không biết bao lần, vậy mà ta quên, vậy mà có lúc ta hờ hững. Chỉ khi xa nó, khi quay về, qua bao buồn vui thấm thía mới nhận ra sự thân thuộc này ý nghĩa với ta biết nhường nào. Đường làng ngõ xóm vẫn yên ả, lặng lẽ như muôn đời, đón chúng ta bằng lòng bao dung chân thật. Khi hụt hẫng, khi thất vọng và cô đơn, đường nâng bước ta. Khi sợ hãi, chênh vênh và đau đớn, đưòng che chở, an ủi ta. Trên con đường nồng nàn mùi đất, thênh thang mùi rơm rạ, ta đã buồn vui và sống một đời sống đích thực. Mỗi ngày đi học, mỗi ngày đi làm, vẫn con đường, con ngõ ấy mà sao ta luôn thấy hân hoan, tươi mới. Phải chăng đường cũng có sự quyến rũ đặc biệt của riêng mình?
Mỗi đường làng, ngõ xóm đều mang trong mình một linh hồn, một vẻ đẹp giản dị, rồi thành nỗi nhớ, thành niềm suy tưởng của những người con đi xa. Rồi luôn hiện hữu, trở đi trở lại trong lòng ta. Và khi đó, lối đi lối đi là lối về!
Gương mặt thời gian
Ừ, đúng là kinh khủng quá! Chưa bao giờ mình thấy ngày tháng trôi vun vút như thời điểm này. Không phải vì việc anh sắp đi mà là cảm nhận chung ấy chứ. Thoắt sáng, thoắt tối, thoắt đầu tuần, thoắt cuối tuần, thoắt tết này lại thoắt tết sau. Nhanh không tưởng được. Thì thế, mới ngày nào mình bé tí teo, còn nhảy lò cò trong sân, dẫm lên chân con Mít rồi chạy tít cho nó phi nước đại lùa theo. Rồi mới ngày nào còn lớ ngớ khai hồ sơ nhập học. Mới ngày nào theo anh về quê… Vậy mà giờ cũng sắp leo đến đầu băm rồi. Chẳng kinh khủng thì là gì… Hu hu…
Suốt hai mươi mấy năm sống ở trên đời cũng có nhiều thăng trầm lắm! Tuy nhiên cái thăng trầm đó là do tự mình áp đặt qua cái nhìn và quan niệm của mình. Còn nhìn chung, bạn bè thường bảo mình cũng có một cuộc sống êm đềm đấy chứ! Chả biết nữa, cho là êm thì nó êm, cho nó bão thì thành bão. Thôi tốt nhất là cứ thế mà đi thôi, đừng quan trọng cái gì quá cả.
Thời gian này biết là ngày trôi quá nhanh, nhưng làm việc thì hiệu quả cũng ở chừng mực lắm! Bắt đầu chiến dịch cày cuốc lại, kẻo cùn mất bút. Soi gương in ít thôi, soi tâm trong sách, soi tình thương trong con, soi tình yêu trong anh, soi sự chân thành trong bè bạn, nhé!
Thương lấy mình thôi
Sau cơn buồn, nhìn ra thấy mình hoang tàn lắm! Nên tự dặn mình rằng hãy biết xác định và chấp nhận những thứ buộc phải xảy ra mà mình đã biết trước. “Tự làm khô héo tôi đây” thì không đến nỗi, nhưng nếu lúc nào cũng bị vương vấn vào những suy tư cuộc đời thì kể cũng chán ngán lắm thay. Trước hết, để sống vui, sống thảnh thơi, sống trẻ trung thì phải thương lấy mình cái đã. Thương cho giấc ngủ yên lành mỗi đêm. Thương cho gương mặt có những nếp nhăn ngày một đầy thêm, làn da ngày một sạm đi. Đã không chăm chút được lại còn tàn phá thêm nữa sao? Hihi, hôm nay mình cho mình một tuyên ngôn “Hãy thương lấy mình” để bắt đầu bước vào công cuộc phế bỏ buồn phiền, lo lắng quẩn quanh, quan trọng hóa vấn đề. Uống nhiều nước và hát ngày ngày, làm việc tích cực, hào phóng nụ cười… chắc mình sẽ đáng yêu hơn nhiều!
Chị ơi!
Bất ngờ đọc entry ngày 26 của chị. Khóc luôn trong giai điệu “Dịu dàng ơi” của Phú Quang. Tự dưng em thấy yêu cuộc sống này quá đỗi. Mỗi ngày đi qua, muốn níu lại những khoảnh khắc trong veo như những lần gặp chị. Không hiểu sao em hay bối rối khi gặp chị trong 1 khoảnh khắc. Lúc đó em chỉ muốn “chạy trốn” vì không biết nói gì cả.
“Bắt được” chị trong một ngày ngổn ngang cảm xúc. Không thể nghĩ được rằng có một ngày lại gặp chị ở Hà Nội nhỏ bé, có thể ngồi bên chị để nói những điều bâng quơ, không đầu cuối. Thấy trong mắt chị những nỗi buồn, cả khát khao và những mộng ước đầy lý tưởng. Thấy được những dằng xé trong tim chị… Chỉ biết im lặng đọc entry của chị thôi. Những lần cà phê cùng chị luôn là những lần êm đềm và thảnh thơi, tuôn chảy những chia sẻ, tràn ngập cảm giác tin cậy.
Chị ơi! Thôi em không nói gì nữa nhé! Em vẫn ở đây, những lúc chị cần…
Đời người như gió qua
Cậu đã về. Sau gần 3 năm trôi dạt. Có những lúc tưởng như trong ý nghĩ mình cậu là một hình bóng xa xôi, quên lãng. Vậy mà khi cậu bước những bước đầu tiên lên cầu thang, lại cảm thấy gần gũi và thân thuộc như chưa bao giờ xa cách.
Không biết buổi đầu tiên ra đi ngày đó, cậu có nhiều lo lắng rối bời không hay chỉ có những háo hức vào miền đất mới tràn trề hy vọng phía trước? Công-gô đối với mình là một vùng đất không gợi gì, có lẽ chỉ một chút những tấm vải màu sặc sỡ, làn da nâu và những nụ cười trắng lóa trên ruộng cằn. Chắc chắn không chỉ có thế và chưa hẳn đã thế. Nhưng khi cậu mình đến đó, mình cứ cảm thấy nhiều âu lo mơ hồ. Hai năm Công-gô, một năm Ăng-gô-la nhào qua nhào lại cậu thành ra một cái “thân tàn”. Nói thế kể cũng là quá đáng lắm! Nhưng nhìn cậu gầy đi, mình thấy thật xót xa. 3 năm xa vợ con, cha mẹ… đổi lại được gì đâu. Tiền là cái mục đích chính của cậu khi ra đi, cũng chẳng có để đem về. Cậu rút ra 100.000đ cho Win, Win hồn nhiên cầm, biết đâu mẹ Win đang cảm thấy lòng nghẹn lại. Cậu kể bên đó đang có chiến dịch thu gom những người không chính thức vào trại hết, may sao cậu về được. Sao cậu nói hồn nhiên như thể cậu chẳng gặp chuyện gì trong suốt từng ấy năm. Cứ như cậu là người vô cùng may mắn.
Nhớ hồi nhỏ cậu ở nhà mình nhiều, thường được các anh em làm ảnh gọi là “Thợ mệ”. Cậu suốt ngày hát “Dung tý giò, giò, giò, giò. Nhất quyết Dung tý giò”. Cậu thích “tắm khô” bằng cách đứng trước mặt cháu gái lấy tay kỳ kỳ lên cái lưng trần, cái ngực trần và vân vê ra được một viên “linh đơn” rồi dí vào mặt mình bảo “tặng cái Dung”. Thế là mình lại ba chân bốn cẳng chuồn thẳng. Cậu cười vang.
Có lần mình hỏi ngây ngô rằng “cậu có yêu mợ không?”. Cậu im lặng, không nói gì và buông một câu lạ lùng “Hi hi, nếu cậu lấy vợ khác Dung thấy thích không?”.
Bố ngồi uống bia Hà Nội chớp nhoáng với cậu trước khi cậu về quê thăm bà ngoại và vợ con. Bố bảo “Tùng 40 chứ mấy nhỉ!”. Cậu bảo “Em 48 rồi còn gì anh”. Bố mẹ và mình đều giật mình. Rõ ràng như 5+5 thôi, sao mọi người lại cứ nhớ đến cái mốc cách đây 8 năm, hồi cậu còn ở nhà và loanh quanh trong Bờ Hồ với ki-ốt ảnh Tùng Tiên. Thời gian mải miết âm thầm quá!
Nay cậu về lại, bắt đầu từ đâu với hai bàn tay trắng và 48 năm kinh nghiệm trường đời? Nhưng có một cái làm mình yên tâm là dù ở trong hoàn cảnh nào, cậu cũng luôn cười tươi và lạc quan, coi như đời chẳng có chuyện chi hết. Hay là thế đi, mấy hôm nữa cậu ra, cả nhà ta cùng ngồi bia bọt một bữa, tính xem cậu có thể làm gì. Cùng kỳ lắm ba chị em có thể chung nhau mở quán cà phê. Trời đất, thể nào cậu cũng cười khì. Thế nào cũng ổn cả.
Nhớ chính mình
Ai lại nhớ chính mình…
Người ta có nhiều hình bóng để nhớ, nhiều kỷ niệm để nôn nao. Sao phải nhớ mình. Chẳng phải mình đang ở đây sao?
Ừ, thế mà có nhiều khi như thế đấy! Đôi lúc ngẩn ngơ nghĩ lại, nhớ mình ngày đã qua, nhớ những gì trong quá khứ. Nhớ mình và kéo theo nhớ những sự việc đã từng xảy ra quanh mình.
Mình giờ cũng khác nhiều chứ. Già dặn hơn. Tỉnh táo hơn. Bớt lóng ngóng hơn. Bớt lo lắng hơn nhưng ưu tư nhiều hơn…
Nhớ mình bé xíu loanh quanh trong sân nhà bà ngoại nhặt hoa trứng cá rơi đầy.
Nhớ mình ngày nhỏ tóc dày buông sau lưng lóc cóc cái làn đỏ đi ra chợ Điện Biên.
Nhớ mình ngày thiếu nữ kính cận đạp xe đi loanh quanh trong phố, ngồi ghế đá sân trường thả hồn theo những mơ ước ngây ngô.
Nhớ mình ngày đang yêu hân hoan gặp gỡ, thấp thỏm mong chờ. Những lá thư và trang nhật ký hàng đêm…
Nhớ thế để giữ lại những gì đẹp đẽ trong con người mình và gạt hết những cái xấu còn sót lại đến giờ. Ngày hôm nay nhớ mình ngày xưa và ngày mai nhớ mình ngày hôm nay. Mình nhớ mình để ngay từ lúc này dặn mình rằng hãy sống sao để ra một người đáng nhớ!
Em gắng làm
Em gắng làm… Không, không phải là cái gắng gượng gạo. Không phải là mắm môi mắm lợi buộc mình vào cái mình không muốn. Em đang gắng… Em gắng đánh thức những dịu dàng đôi lúc em lãng quên. Em gắng vun đầy những chia sẻ tận cùng nhiều khi e vô tình rũ bỏ… Có những thứ từ cảm xúc cứ tưởng sẽ tự nhiên mà làm được, nhưng nếu không chú ý, không coi trọng, không hướng tới thì đôi khi nó thành ừ hữ, thành lười biếng, muốn ngủ quên.
Sáng nay, tầng 4 gió rất mát. Ăn mì tôm xong, lại uống một cốc chè đỗ đen bố nấu tối qua. Ngồi gác chân lên ghế và ê a bên anh đang rửa cho hai đứa hai bát ô tô và hai đôi đũa. Tiếng nhạc bát đĩa lách cách nghe êm đềm hơn bao giờ. Mới trước đó 3 phút rưỡi em còn muốn cấu vào chân anh vì bực bội. Vậy mà giờ thì lại thấy trong lòng nghèn nghẹn, cổ còn vương mấy hạt đỗ đen không chịu xuống. Thương anh… Thế là ra sau lưng anh, vòng tay ôm lấy cái eo phình một cái, làm anh suýt rơi cả bát vào chân.
Giờ trong em thấy hơi lộn xộn những cảm xúc. Nhưng em chỉ muốn nói “em sẽ gắng”. Niềm vui nỗi buồn trong em không thể gọi lên trong một quãng thời gian dài, bởi nó bị chia nhỏ ra đến mức chưa kịp bắt lấy nó nó đã biến đi, và chưa kịp hối tiếc vì sự khuất dạng của nó nó đã lại về. Anh cũng chính là một phần lớn nguyên nhân cho niềm vui nỗi buồn đó trong em biến động nhanh như vũ bão.
Có lúc em buồn anh đến muốn chìm nghỉm, tan biến đi. Nhưng tận trong đáy lòng, em luôn biết anh nặng sâu, và luôn có một nỗi sợ hãi vô hình, nhất là khi cách xa em. Người đàn ông mạnh mẽ như anh mà có lúc như chú cún nhỏ, nằm cuộn tròn đòi em vuốt tóc rồi nói những chuyện bâng quơ về những ngày xa em, những ngày bên mẹ, những ngày tuổi thơ trốn học, nhặt ổi xanh rơi ngoài đường vô tư cắn,… nghe hồn nhiên như chưa bao giờ biết đến giận dữ.
Trưa nay em lại không về. Anh ăn cơm một mình, xem “Hoàng Phi Hồng…” rồi ngủ ngon nhé! Chiều về mình sẽ cho con đi loanh quanh rồi tối xem Cảnh sát hình sự. Hic… Xem xong phim, ta sẽ nghe đài.
Cuối ngày
Hãy ngắm nắng của ngày hôm nay!
Ơ hay, có những lúc trống trơn mới lạ. Bao nhiêu hỗn độn cuối cùng gói lại một chữ “không”. Hôm nay trời rất đẹp! Sớm dậy đón hơi gió mát từ hồ Hoàng Cầu thổi lại. Mới nhớ ra thu đã sang từ lâu…
Dạo này mình hay bị ám ảnh về sự mong manh của kiếp người. Nghe có vẻ to tát nhưng hóa ra kiếp người cũng như bấc mà thôi. Chẳng thể kiểm soát hay lái nó đi theo ý muốn của mình. Thấy nhiều sự ra đi, bỏ lại, trốn chạy… quá! Biết rằng mình nên đón nhận mọi thứ bình thản vì đó là lẽ tự nhiên, nhưng trong lòng không phải không có những âu lo hoang hoải… Mình còn trẻ mà, sao đã nghĩ đến những điều xa xôi đó. Mà không, giờ mình không coi nó là gì xa xôi nữa. Vì nó có thể tìm đến mình bất cứ lúc nào. Thì cứ mặc kệ nhé! Hãy ngắm nắng của ngày hôm nay đi!
Những điều nhỏ bé
Quan niệm của mình về mọi điều đôi khi không giống nhiều người. Có thể với họ điều này nhỏ nhặt thì với mình nó lại vô cùng quan trọng. Nói chung chẳng có chuẩn tắc nào về những vấn đề đó. Cũng tùy vào những cảm nhận của mỗi người thôi.
Đang cảm thấy vô cùng xúc động sau khi đọc entry của bisocxanh viết về mình. Cũng có đôi ba lần bạn blog viết về mình với một tình cảm chân thành và gần gũi. Nhưng lần này thì entry của bisocxanh đã khiến mình nhòe cả mắt. Chẳng có gì to tát cả đâu, nhưng mình cảm nhận thấy được sự thấu hiểu, một tình bạn chân thật và một trái tim biết cảm nhận cuộc sống. Đôi dòng bisocxanh dành cho mình có hơi ưu ái đấy anh biết không?
Thời gian vừa qua, có những lúc mình thấy mất phương hướng. Có những ngày mình cảm thấy thiếu hứng thú và giảm sút niềm tin… nhưng rồi tất cả cũng đã qua. Mình đang sống với phương châm tất cả cho hiện tại, nâng niu những ngày mình đang có với khát khao cống hiến và niềm tin trong lành. Dù có nhiều khi cảm thấy bị tổn thương nhưng mình cũng nhanh chóng lấy lại được tinh thần. Đó là nhờ nhiều vào những câu kinh phật mà bà ngoại đã dặn dò mình.
Nay lại cảm thấy được tiếp thêm sức mạnh, rằng những suy nghĩ của mình sẽ có bạn bè chia sẻ, những công việc nhỏ bé mình làm sẽ có người đón nhận, những cảm xúc lan man không đầu không cuối cũng có đôi ba người thấu hiểu… Như thế với mình đã quá đủ rồi.
Đã có hai hay ba lần có ý định đóng cửa blog. Nhưng càng nghĩ càng cảm thấy đó là liều thuốc tinh thần, là thế giới tự do không nhuốm mầu toan tính, nên mình không thể đánh mất nó được. Sẽ không cho cái gì trở nên quá to tát nhưng cũng biết nhìn nhận, đặt để nó đúng vị trí để mình có thể sống và làm việc có lý tưởng hơn.
Tin nhắn của bố
Chiều nay lại nhận được tin nhắn quen thuộc của bố. Bố và mình rất hay nhắn tin cho nhau. Và cuối tháng, khi trả tiền thuê bao di động thể nào bố cũng cười và bảo “tốn kém vì con quá”! Hic, tại bố toàn nhắn trước nhé!
Những tin nhắn của bố luôn đem lại cho mình những cảm xúc đầy tràn vì rất ít có những tin nhắn trung tính kiểu thông báo đơn thuần. Bao giờ trong những tin nhắn dù có mục đích thông báo cũng kèm thêm những câu đùa, câu cảm thán… đậm chất của bố.
Ví dụ khi bố lấy hộ nhuận bút cho mình, bố nhắn: 1 triệu 200 ngàn sẽ là món tiền không nhỏ đối với một phụ nữ một con đang trong thời kỳ khát tiền, cháy túi và ở độ đang yêu nồng cháy. Một lần khác, cũng là nhuận bút thì thế này: Một món tiền 1540.000 cho một số nhuận bút quả là không nhỏ đối với 1 thiếu phụ đang cháy túi vì khủng hoảng tài chính và dự tính chi tiêu cho ngày đón đức lang quân trở về.
Hay khi sửa xong xe cho mình bố nhắn ngay: Khóa càng mới 90.000đ, sửa ống khóa 60.000đ, rửa xe 10.000đ, công đi sửa – không 000@yahoo.com. hihi!
Khi thích một cái ống kính máy ảnh đến cháy lòng, bố đùa: Ước gì có ai cho 20 triệu mua ống kính máy ảnh nhỉ! Ước gì Dung đang ở Mỹ về thì hay.
Khi con rể sắp về nghỉ phép, bố nhắn: Trong lịch sử về các ông bố vợ, bố sẽ được ghi vào kỷ lục Guiness vì không có ông bố vợ nào lại lo dự phòng một đôi giầy và chùm chìa khóa để con rể về có giày đi và chìa khóa mở. Điều này ông Xuân (chú thích: ông thông gia của bố) cũng chưa chắc chu đáo như vậy! Con nhớ hôm nay phỉa hoàn tất ghi đĩa và mang USB về. Cho gửi lời chào đến Mss Vân và các đồng nghiệp.
Bố thường về sớm hơn nên hay đón cháu ngoại. Hôm nào không về ông thường dặn con gái: Chiều bố đi triển lãm ảnh, con nhớ về đón vũ nữ Win nhé! 3 ngày chờ mong.
Khi bố mẹ và hai em đi nghỉ mát cùng cơ quan, bố nhắn: Sáng cha ăn sáng bị đau bụng, sau đó nhịn ăn đến 4h chiều. Bây giờ lại ớn lạnh và nóng. Kết luận: Xúi quẩy! Và không có gì bằng ở nhà bên cạnh thần đồng Win. Nhớ vô địch! Đi nghỉ mát mà ốm.
Khi mình cùng bố con Win chuẩn bị từ quê nội lên, bố lại nhắn:
Chủ nhật ông đón Win về
Để xem cháu lớn cháu ngoan thế nào
Bao ngày xa cách nhớ thương
Cháu về thỏa nguyện niềm vui khôn lường
(Trích ngẫu hứng thơ. Ký tên: Prime)
Một con gà mái béo quay
Chiều đợi Win về đánh chén no say.
Sau lần mình viết “Đi trong lòng phố”, bố nhắn: Con sống trong lòng Hà Nội vẫn nhớ Hà Nội. Bố đang bế Win trên tay vẫn nhớ Win. Thật chả hiểu vì sao cả. Di lang thang mãi cuối cùng không gì bằng về với cháu là hay nhất.
Một lần bố đi công tác, trên đường đi bố nhắn: Mặc dù cả nhà xa lánh bố, song chỉ có Win là còn biết nhận ra tấm lòng của ông. Sáng nay bố xách vali lên đường chào Win, cháu khóc như mưa, thậm chí gào thét trước mặt mẹ, Tuấn và mấy bà bán hàng ăn trước cửa. Chứng tỏ Win là người hiểu sâu sắc nhất tấm lòng ông.
Buổi sáng hôm đó, khi cả nhà đang chuẩn bị ăn sáng, mình trêu bố ngày xưa là hay đánh con lắm nhé! Mấy tiếng sau bố nhắn lại: Tranh thủ về chơi với Win 1 tí rồi sang Bộ GTVT chụp ảnh ký kết. Bố yêu con, đừng giận bố ngày xưa đánh con, hãy tha thứ!
Và tin nhắn gần nhất là chiều nay: Bố đang thời kỳ khát khao tình yêu! Hiện nay mới có tình yêu với cháu Win là bền vững. Còn tình yêu với mẹ như cơn mưa mùa hạ. Với con là mưa thu. Với Trang là mưa lập đông. Với Bi là mùa mưa hanh khô. Còn với Tuấn là tình yêu đang độ thử thách.
Chả biết tay ai làm lá sen
Nhân vào blog của chị Cún Phương lại nhớ “Paris có gì lạ không em?”. Mình nghe lần đầu tiên ở nhà bà ngoại trong một lần từ Hà Nội về thăm bà ốm. Căn nhà êm đềm có hai chiếc tủ gỗ cũ, một chiếc giường sắt xanh, một chiếc giường gỗ bà nằm nhìn ra khuôn cửa sổ nhỏ có những tán cây chua me lao xao lá. Bà bật băng nhạc quen, chiếc đài nhỏ vang lên tiếng hát Khánh Ly “Anh về giữa một dòng sông trắng. Là áo sương mù hay áo em…” hay không tả nổi. Lúc đó có biết Ngô Thụy Miên và chưa biết đến Nguyên Sa với bài thơ gốc dài hơn bài nhạc.
Cái cảm giác trong căn nhà đó, bên bà cùng với những kỷ niệm ấu thơ đã theo mình qua năm tháng. Nói đúng ra, bà chính là người đầu tiên cho mình sống trong không gian âm nhạc. Hai bà cháu ngày xưa thường cùng nhau hát những bài hát tiền chiến và ghi âm lại. Rồi những lần hát Trịnh Công Sơn bên tiếng dạo đàn của cậu Lâm Thanh. Những lần cả nhà cùng quây quần ngồi hát mừng sinh nhật mẹ… Bà vẫn giữ những chiếc băng cattsette đó một cách cẩn thận. Mỗi lần ra Hà Nội bà lại mang theo. Cách đây vài năm, sau một trận ốm, bà bị mất giọng. Mình biết bà vô cùng buồn vì giọng hát của bà rất trong, luyến láy nghe như giọng thiếu nữ. Sau đó bà không còn nhắc nhiều đến chuyện ghi âm ngày xưa. Có lẽ bà sợ phải nhớ đến và sợ nỗi luyến tiếc sẽ càng đầy thêm.
Cuộc đời sao ngắn quá! Hôm nay thấy thương bà, thương mẹ biết bao!
********************
Paris có gì lạ không em?
Paris có gì lạ không em?
Mai anh về em có còn ngoan
Mùa xuân hoa lá vương đầy ngõ
Em có tìm anh trong cánh chim
Paris có gì lạ không em?
Mai anh về giữa bến sông Seine
Anh về giữa một giòng sông trắng
Là áo sương mù hay áo em?
Em có đứng ở bên bờ sông?
Làm ơn che khuất nửa vừng trăng
Anh về có nương theo giòng nước
Anh sẽ tìm em trong bóng trăng
Anh sẽ thở trong hơi sương khuya
Mỗi lần tan một chút sương sa
Bao giờ sáng một trời sao sáng
Là mắt em nhìn trong gió đưa…
Anh sẽ cầm lấy đôi bàn tay
Tóc em anh sẽ gọi là mây
Ngày sau hai đứa mình xa cách
Anh vẫn được nhìn mây trắng bay
Anh sẽ chép thơ trên thời gian
Lời thơ toàn những chuyện hờn ghen
Vì em hay một vừng trăng sáng
Đã đắm trong lòng cặp mắt em?
Anh sẽ đàn những phím tơ trùng
Anh đàn mà chả có thanh âm
Chỉ nghe gió thoảng niềm thương nhớ
Để lúc xa vời đỡ nhớ nhung
Paris có gì lạ không em?
Mai anh về mắt vẫn lánh đen
Vẫn hỏi lòng mình là hương cốm
Chả biết tay ai làm lá sen?
(Nguyên Sa)
Ngày của tình bạn
Hôm nay mình thấy đủ đầy quá! Đủ đầy và ấm áp khi quanh mình đang tràn ngập những hương hoa của tình bạn.
– Sáng sớm mở blog nhận được msg của chị Sóng. Lời lẽ gần gũi, quen thuộc, tin cậy đã khởi đầu cho mình một ngày mới hân hoan.
– 9h gặp msb và cảm thấy tình bạn hơn 10 năm đã đến độ thấu hiểu tận cùng. Bao giờ sau mỗi cuộc trò chuyện cũng là cảm giác thảnh thơi, nhẹ nhõm, êm đềm.
– Trưa nằm với Nhung huyên thuyên chuyện cũ chuyện mới, thấy như chưa hề có quãng thời gian xa cách 3 năm. Nhung vẫn thế, chẳng khác gì.
– Chiều chat vài ba câu với chú SG chẳng nói gì nhiều nhặn mà vẫn thấy được đó là những lời hỏi han chân thành nhất.
– Và AN, người bạn đã cho mình được nói một cách tự nhiên, bình đẳng, thẳng thắn trong mọi chuyện. Lang thang phố tác nghiệp cùng mình. Coi mình như một… thằng đàn ông. Thật tuyệt!
…
Tất cả những người bạn đó, không cần phải bắt đầu, mỗi cuộc gặp gỡ là một sự tiếp nối, để đi sâu hơn vào tâm hồn nhau mà thôi. Nên không có gượng gạo, không còn e ngại, không phải giấu đi những cái xấu của con người mình vì sợ họ hiểu khác. Thật thoải mái, dễ chịu biết bao. Cảm ơn cuộc đời đã cho mình được sống!
Biển hát chiều nay
Bài hát này luôn đem đến cho mình cảm giác trong sáng, nhẹ nhàng. Càng nghe càng thấy yêu quê hương, yêu cuộc sống! Cứ nhớ giọng ấm ấm của bố vang từ tầng 4 xuống “Chân trời rất xanh gọi nắng xôn xao…”. Những lúc như thế, thấy mọi thứ thật yên bình, biết rằng bố đang vui. Bố mình hát bài này rất hay! Không biết mình khen có quá lời không nhỉ?
Người đãng trí
Nhớ có lần đi thi vấn đáp môn tiếng Pháp, mình trả lời cô giáo rằng đã đọc cuốn “Không gia đình” rồi. Cô giáo hỏi ngay cậu bé trong chuyện tên là gì, nhưng trong khoảnh khắc đó miệng mình cứ cứng lại, không tài nào nhớ ra được tên của cậu bé dễ thương ấy. Và cô kết luận ngay là mình chưa đọc cuốn sách đó, cô cho rằng mình nói ra chỉ để cho hay bài vấn đáp của mình mà thôi. Mình cũng không có cơ hội giải thích rằng trí nhớ của mình không thể đảm bảo cho tất cả mọi điều đã đọc được bảo lưu nguyên vẹn. Hôm đó là một ngày mùa hè, sân trường im lắng bởi đang trong mùa thi cử, các lớp đều có những thời khóa biểu thi khác nhau. Mình ngồi một lúc lâu ngoài hàng hiên, nhìn những cây nhãn vắng gió phía trước mặt, trong đầu đã hình dung ra có rất nhiều điều sẽ đến với mình, nằm ngoài tầm kiểm soát của mình. Chỉ mơ hồ thế thôi, chẳng nghĩ được gì nữa.
Chuyện nhỏ ấy đã qua lâu rồi. Hôm nay bỗng nhớ bởi đang đọc lại Hoàng Phủ Ngọc Tường. 336 trang Nhàn đàm tập 1 mình đã đọc kỹ lưỡng rồi mà nay đọc lại thấy nhiều chỗ cứ như mới. Cũng như những cuốn sách khác mình từng đọc qua, rõ ràng đã từng sống với nó rất say sưa mà sau đó bảo nhắc lại thì thấy mông lung kinh khủng. Mới nghĩ thì cũng thấy hoảng vì chả lẽ mình đã phung phí quá nhiều công sức, thời gian để đọc rồi quên. Nhưng sau mới thấy rằng, khi mình đọc những cuốn sách đó, đầu óc mình đã kịp ghi lại những tinh túy của ý tứ, câu chữ mà tác giả thể hiện, rồi chuyển hóa những thứ đó thành những cái của riêng mình. Có nghĩa là cái mình thu nhận được đã vào trong mình ngay lúc ấy, ở một chỗ nào không xác định, nằm đó và ngấm ngầm lan tỏa ra.
Như vậy mình có thể quên nhiều, nhưng quan trọng nhất là vào thời điểm mình đọc hay chứng kiến một điều gì đó, mình đã kịp thấm một chút gì đấy vào trong. Không gọi được tên, không nắm bắt được cụ thể, nhưng rõ ràng là đã có sự tiếp nhận bổ ích. Thì thôi chẳng thèm băn khoăn về trí nhớ tồi của mình nữa. Bởi đã biết rằng với thiện chí của một người ham đọc, thì dù những chi tiết cụ thể, những tên tuổi nhân vật, tên tác giả… mình có không nhớ đi chăng nữa thì mình vẫn nhận được rất nhiều điều sau mỗi cuốn sách đã đọc.
Phù phiếm
Sao hôm nay tự nhiên trong đầu mình bất giác lại cảm thấy mọi thứ trở nên phù phiếm đến thế. Bắt đầu bằng việc đưa tay click vào My friends để remove những cái nick name xa lạ. Thành thực xin lỗi những người bạn mình không quen biết vì hành động này. Nhưng mình đang cảm thấy vô nghĩa với những con số thể hiện lượng page view hay friends trong blog của mình, cuối cùng nó chẳng nói lên điều gì cả. Có nhiều blog chẳng bao giờ vào nhà mình và mình cũng thế. Thế thì để lại chỉ là hình thức thôi. Bây giờ muốn thực chất nhất, muốn có những chia sẻ gần gũi nhất từ những người bạn đã hiểu mình và đã tin tưởng mình thôi.
Nhiều khi thấy mình cũng buồn cười. Khoe những bức ảnh, rêu rao những lời đao to búa lớn. Để làm gì??? Đánh bóng mình ư? Có mục đích không? Ôi chao, mình cũng đã trở thành người ưa trình diễn thế rồi cơ đấy! Cũng có thể mình đã “lớn” và đang muốn sống với những gì thật nhất, có chất lượng nhất, đặc biệt là ở các mối quan hệ bạn bè. Không quan trọng là đã biết mặt nhau hay chưa mà tiêu chí để đánh giá những mối quan hệ tốt là quá trình trao đổi, chia sẻ của mình và họ đã được đóng dấu bởi sự đồng điệu và niềm tin của tình người ấm áp.
Nói ít làm nhiều. Hạn chế than thở. Hạn chế chê bai. Thôi khoe khoang hào nhoáng. Trân trọng, nâng niu những người bạn đích thực… Đó là những điều mình cần thực hiện vào thời điểm này.

Phá vỡ
Nhưng hiện tại thì mình thấy an lành. Có lúc buồn thật thấm thía, có lúc vui ngạt ngào. Thế nào thì thế, cũng là cuộc sống của chính mình thôi. Tự nhiên không thấy áp lực nhiều nữa. Thì cứ sống cho trọn vẹn với mong ước trong lòng mình đi. Nói thế thôi chứ thật quá khó để trọn vẹn. Tất cả dường như đều là dang dở, hao khuyết…
Hôm nay thì thích câu thơ này:
Nếu chỉ có trên đời cái gì cần một nửa
Thì chỉ là chiếc gối của tình yêu
Khi em rụt rè khẽ áp lên bên má
Mặt chiếc nhẫn long lanh như một ánh sao chiều
(Eptusenco}
Chỗ trống
À, viết lan man một chút, gọi là vài dòng cho sự quay về “Mở cửa tìm tôi”…
Muôn mặt trong tôi
Giờ thì khó mà phác họa được mình chỉ trong một nét chì mảnh. Đến mình còn thấy thế nữa thì ai sẽ gọi được cái bản chất của mình chính xác đây? Trong con người mình có hàng trăm hàng ngàn những thứ khác nhau luôn khuấy động. Thỉnh thoảng mình cũng thấy bất ngờ về chính mìnn, có thể là về một khả năng nào đó, một nhược điểm lớn nào đó, thậm chí là một điều rồ dại nào đó mà mình thường nghĩ chỉ có thể xảy ra với một cá nhân xa vời.
Ai cũng có những góc khuất. Với mỗi người, mình sẽ được nhìn nhận theo một vị trí riêng, một cách cảm nhận riêng. Thường thì mình thấy vừa vặn với những vị trí ấy tuy có nhiều lần cũng tham lam muốn mình thật trọn vẹn trong mắt họ. Có lúc cứ mải mê đi tìm kiếm những gì sâu xa, to tát hoặc băn khoăn với những lý tưởng sống mơ hồ… rồi sau những mệt mỏi đó rút cục lại trở về là không gì hết, không một chút lớp lang. Những lúc như thế, thấy thật nhẹ nhàng. Rồi rút ra một điều, quan trọng nhất là làm thế nào để mình thấy thật thoải mái và thanh thản nhất thì sẽ thấy bình yên. Đúng là mình đã tham lam quá, muốn làm nhiều điều quá và cũng muốn được nhận nhiều quá! Hôm qua khi nghe lời nói chân thành của một người bạn dành cho mình, mình chợt nhận ra mình đang có quá nhiều. Mình sẽ thôi không dằn vặt đâu đâu. Sẽ cứ làm những gì mình thích và chăm chút cho những điều thân thiết đang ở rất gần. Ai đó nói “Mỗi người có cách chọn lựa cuộc sống riêng, và cách nào khiến người ta thoải mái nhất thì đấy là hạnh phúc”. Mình sẽ học cách trở về ngày xưa, để có thể khi nào cần thì phác họa được mình một cách trong trẻo và ngắn gọn. Với mình, giản dị bao giờ cũng là điều đẹp đẽ nhất!
Đi trong lòng phố
Bước nhè nhẹ qua những nắp cống lặng im, muốn nghĩ thêm về thành phố này và viết một chút gì đó cho Hà Nội, để đáp đền cho những thứ mình nhận được – cảm xúc, sự tinh tế và cả niềm yêu thương sâu lắng không thể diễn tả bằng lời.
Tôi không phải là người con của Hà Nội, đến với Hà Nội trong một ngày nắng hạ để lao vào cuộc thi cử khốc liệt. Vậy mà sao lạ quá, nỗi lo lắng nặng nề đó vẫn không thể dập tắt được niềm khát khao khám phá Hà Nội – mảnh đất tôi đã mơ ước được khám phá từ lâu. Ngày ấy cũng đã gần 10 năm, chỉ với một chiếc xe đạp nhỏ, tôi đã đi khắp phố phường để được nhìn ngắm cho thỏa thuê, thu vào tầm mắt và trí nhớ những gì tôi thấy. Từ Mai Dịch sang cầu Thăng Long, từ Cầu Giấy rẽ lại Thụy Khuê, đi mãi qua từng con phố cổ, hàng Ngang, hàng Đào, hàng Lược, Chả cá… rồi hàng Mành, hàng Bún, hàng Gà… Phố xôn xao cười nói, tấp nập bán mua… lúc đó đối với tôi còn xa lạ. Tôi đã thực sự ngộp thở khi nhìn thấy Bưu điện Hà Nội. Dưới tán cây thưa, tòa nhà bưu điện đứng trang nghiêm nhìn sang mặt hồ nước xanh lặng sóng. Chưa bao giờ trong tôi có cảm giác rung động, ngợp ngời như thế. Và cái cảm giác của cô học sinh mới tốt nghiệp cấp 3 ngày nào bỡ ngỡ gặp mặt Hà Nội cũng chẳng khi nào quay trở lại nữa. Giờ tôi đã gắn bó với Hà Nội mỗi đêm thâu êm đềm, mỗi sớm sương mai náo nức, ngày ngày đi đi về về trên từng con đường thân thuộc. Tôi tận dụng hết những khoảng thời gian rảnh rỗi để làm người bạn nhỏ của từng góc phố, những con ngõ mờ sương. Tôi vẫn thường cũng bè bạn lang thang trên phố. Chân đã quen bao nếp gạch đường, bao gốc cây hiền lành đôn hậu, bao mái nhà lô xô xưa cũ. Đến nỗi bước vào phố, cứ tưởng như bước vào một cái làng nhỏ, trong đó chất chứa biết bao nhiêu câu chuyện buồn vui và những giấc mơ dài. Ai ai cũng mải mê với câu chuyện đời người, làm nên một Hà Nội trầm tư, nôn nao ký ức.
Hà Nội tháng 6 rực rỡ bằng lăng và phượng vĩ, đi qua hồ Gươm giật mình thảng thốt khi nhìn thấy những mảng màu tím đỏ tràn dài suốt một vòng hồ. Hồ Gươm đứng giữa mặt nước xanh thỏa thuê nhìn ngắm cuộc sống đang trôi hào hứng xung quanh. Có ngờ đâu mình lại là tâm điểm cho biết bao ống kính máy ảnh khát khao chinh phục vẻ đẹp giản dị, cổ xưa đó. Mùa này, ngọc lan cũng đã nở. Trên con đường tình nhân nằm yên bình bên hồ Tây và hồ Trúc Bạch, những giỏ, những cành ngọc lan thơm vương vấn khiến từng bước chân rộn cảm xúc của những con tim đang độ say đắm cứ quấn quýt mãi không muốn rời. Những khuôn mặt phố hiện lên gần đến mức tưởng như với tay nhẹ là đã chạm đến những mảng tường rêu, những ô cửa khép hờ, những chùm hoa leo buông tuồng trên mái cổ… Phố gần nhau đến mức chỉ vài bước chân thanh thản sải đều đặn qua con đường rất nhỏ là đã sang đến vỉa hè bên kia, hai nhà bên hai phố nhìn sang nhau thật gần, ới một câu là có thể nghe thấy tiếng nhau. Hà Nội vẫn còn mang một chút dáng dấp của Thủ đô Việt Nam cuối thế kỷ 19 đầu thế kỷ 20 với 36 phố phường đã trở thành dấu ấn. Thôi rồi những dấu vết của xe bò bánh gỗ, đòn võng cáng, xe tay kéo, xích lô đạp… Cũng thôi không có bóng ô đen với áo trùng dài cùng giày Gia Ðịnh. Những ngày Canh tân đã đi vào nỗi nhớ xa vời, nhưng vương vất đâu đó trên phố phường hôm nay, tôi vẫn đọc thấy những nếp xưa còn sót lại.
Một phần của Hà Nội không thể không kể đến là những ngôi biệt thự cổ từ thời Pháp thuộc. Với nước sơn vàng và những ô cửa sổ sơn xanh đặc trưng, biệt thự Hà Nội làm nên một nét khác biệt so với các thành phố khác. Đi qua những con phố có nhà biệt thự, bỗng thấy hiện lên cả một trời ký ức. Phố Hà Nội những ngày còn thưa vắng, những căn biệt thự êm đềm với hoa leo, cây cảnh xanh tươi đã xa lắm! Nay thì những ngôi biệt thự như Anh Hoa ở 85 hàng Chiếu, biệt thự 14 ngõ Gạch hay biệt thự ở 46 Hàng Bài,… đã biến đổi rất nhiều. Không còn thoáng đãng và kiêu sa như trước, biệt thự nhiều nơi đã biến thành khu chung cư chật chội, những căn phòng nhỏ chen chúc bao nhiêu mái đầu. Nước non thiếu thốn, ánh sáng là thứ hào phóng nhất cũng trở thành xa xỉ. Có những biệt thự thì bỏ hoang không người ngó ngàng đến, cỏ lên xanh um, rêu phong loang lổ. Có những biệt thự thì cơi nới, tận dụng hết mọi khoảng không gian xung quanh để tìm cho mình thêm từng mm đất mà thở, nên biệt thự thành một người ăn mặc mất thẩm mỹ, mùa đông cũng như mùa hè đều khoác lên mình hàng tỉ thứ lỉnh kỉnh của xoong nồi, mắc áo, điều hòa, chuồng cọp nghênh ngang…KTS Hoàng Đạo Kính đã từng nói: “Sự cơi nới về các phía khác nhau đã biến kiến trúc biệt thự trở thành những công trình có nét kiến trúc hèn mọn, ti tiện và nhếch nhác“. Ông cho rằng: “Cần phải coi biệt thự Pháp những công trình kiến trúc thời thuộc Pháp nổi trội là những di sản đô thị và phải có những chính sách, quy chế tương ứng để duy trì, bảo tồn và giữ gìn nó. Bởi vì, nếu để mất đi những công trình đó, thì Hà Nội mất đi một nửa. Không những mất đi một khối lượng về vật chất, kỹ thuật, mà đây còn là những yếu tổ tạo ra phần mặt và phần hồn của Hà Nội“. Biết vậy mà sao những căn nhà cũ kỹ đó vẫn mãi như thế, vẫn cứ kiên cường trước thử thách của thời gian, và con người sống trong đó cũng dần quen với khoảng tối trầm lặng, ngõ sâu hun hút, mùi vị đất và nước không được thoát ra ngoài cùng cơn nắng. Cứ thế thôi, họ sống như một thói quen, đôi lúc muốn đi, muốn rời nhưng không phải ai cũng đủ tiềm lực và dũng cảm. Tôi vẫn bị ám ảnh nhất là những con ngỏ tố
i rải rác khắp Hà Nội, điển hình là Hàng Chiếu, hàng Buồm, Ngõ Gạch… Những con ngõ bé đến mức không thể bé hơn được nữa. Mặt trời không bao giờ lọt được vào đây. Thậm chí có ngõ như ở hàng Buồm xe máy cũng không len vào được. Hai người đi đụng nhau thì phải ép sát tường để lướt qua nhau. Gặp phải bà bầu thì người kia chỉ còn có nước nhường đường bằng cách lùi lại. Lối vào tối om, ẩm thấp. Ngước nhìn lên trần ngõ, từng mảng vôi vữa tróc vảy lộ cả những thanh nứa cũ mục vì thời gian. Một người phụ nữ ngồi sâu trong căn nhà cuối ngõ đang mải mê gội đầu. Một căn nhà cửa khóa im lìm, tối không thấy được gì bên trong. Nhìn khung cảnh ấy tôi đã thấy một chút của Hà Nội nguyên sơ nhưng cũng ngậm ngùi vì sự ăn ở trong phố cổ nhiều nơi khổ sở quá!
Hà Nội xưa hay nay cũng thế, đều là nơi người ta tìm đến với mong muốn được thưởng thức nhiều món ăn mang dấu ấn. Giờ Hà Nội có những quán ăn, nhà hàng lớn mọc lên khắp nơi. Quán Ngon 18 Phan Bội Châu mang hơi hướng của những gánh hàng quà khắp miền đồng bằng Bắc Bộ. Quán rộng và thoáng với hàng trăm món gỏi cuốn, bánh cuốn, cua rang me, bún riêu, bún ốc… Khách có thể nhìn tận mắt người bán hàng chuẩn bị đồ ăn cho mình từ các gian hàng nhỏ san sát nhau như một cái chợ thu nhỏ. Phở gia truyền Bát Đàn vẫn xếp hàng như những năm 60 của thế kỷ trước. Rồi Cơm Việt ở Lý Thái Tổ, Phở 24 Huỳnh Thúc Kháng, Phở Thìn Lò Đúc, phở Cường Hàng Muối, Phở Vẹt ở Nguyễn Công Trứ… là những nơi người sành ăn quen vào. Nếu ghé Ong Rừng ở Ngũ Xã nằm trong phố nhỏ thì sẽ được ăn phở cuốn, phở rán, phở chiên mang hương vị đặc trưng, hấp dẫn. Cháo trai Trần Xuân Soạn, bún chả Hàng Mành, chả cá Lã Vọng… cũng là những thương hiệu nổi tiếng không chỉ với người Hà Nội. Còn nếu muốn tìm cho được một nhà hàng thanh bình, thoáng đãng thì Nhà hàng Lan Viên 37 Lý Thường Kiệt là điểm đến lý tưởng với cỏ cây hoa lá xum xuê, lan thoảng mùi hương khi đêm về… Cà phê thì lại vào May 22 cafe 18 Lò Sũ, Vietart Cafe 42 Yết Kiêu, Blue Birt – Khúc Hạo, 30 Phan Bội Châu… Người Hà Nội thưởng thức cà phê cũng chậm dãi như nhịp sống của mình. Còn nhiều nữa những quán ngon Hà Nội, nhưng với riêng tôi và có lẽ nhiều người nữa, những món ăn giản dị vẫn thu hút hơn. Sáng ra đầu phố ăn nắm xôi, trưa trời nóng thì làm xuất bún chả, tối lại cùng bạn bè ngồi bên hồ Thiền Quang nhìn mặt nước đen đón cơn gió mùa hè mát rượi thổi qua… mới thực sự cảm thấy Hà Nội thân thuộc. Những con ngõ Hà Nội luôn là địa điểm đông vui, nhộn nhịp nhất, tập trung nhiều hàng quán xôn xao. Người Hà Nội có cái thú ăn quà trong ngõ, cũng bởi đất thì chật, ngõ thì nhiều nên người bán tìm ngõ mà dọn hàng là có vẻ thích hợp hơn cả. Khi ăn ta sẽ được tắm trong không gian mình đang sống, ăn uống có phần dễ chịu hơn. Hà Nội có bao nhiêu ngõ thì cũng có bấy nhiêu dịch vụ ăn uống. Qua ngõ Đồng Xuân tối mờ mờ thấy người ăn lúc nào cũng đông. Đi trên hàng Bạc vừa mải ngắm mẹt hoa bên này, quay đầu sang bên kia đã thấy ngõ đang bốc khói nghi ngút những mùi vị của bún đậu, bún chả… Đi trên đường Tràng Thi một sớm thấy ngõ Hội Vũ thơm lừng miến lươn, bánh cuốn cũng không nỡ bỏ qua. Nếu lỡ đi nhanh, đường một chiều không tiện quay lại thì vào ngõ Cấm Chỉ – Tống Duy Tân ăn xôi thịt, bún thang, gà tần… Giáo sư Nhật Bản Tomita Kenje có một nhận xét rất hay: “Phong cách ăn của người Việt Nam đôi khi còn đậm tính dân tộc hơn cả ngôn ngữ”. Còn Vũ Bằng trong “Miếng ngon Hà Nội” cũng từng viết: “Miếng ngon Hà Nội, vì thế, nhiều khi làm cho ta yêu Hà Nội thấm thía, nhớ Hà Nội ê chề, và làm cho ta cảm giác ta là người Hà Nội hơn… Có ai đã xa Hà Nội lâu ngày, một chiều hiu hắt vọng về Hà Nội nhớ từng cái ngõ, từng cái nhà, nhớ từng vườn Bách Thảo, hồ Hoàn Kiếm nhớ đi, nhớ từ những hoa sấu rụng ở trên đường đầu thu nhớ xuống, mà tự nhiên ở đâu có người tìm đến mang “một chút quà Hà Nội” đến cho mình, người ấy mới có thể biết “quà Hà Nội” giá trị như thế nào” .
Hà Nội là một trong những thành phố mà các cuốn sách hướng dẫn du lịch nước ngoài đánh giá là không thể bỏ qua. Với những nét đẹp rêu phong cổ kính, phong cách sống thuần hậu, cởi mở, khách du lịch hoàn toàn thấy yên tâm, thoải mái khi ngồi trên những chiếc xích lộ chầm chậm lăn qua từng con phố. Trên phố cổ Hà Nội, khách đi bộ không thể không ngắm nhìn những ô cửa sổ cũ kỹ, ở đó toát lên cái hồn của Hà Nội kín đáo nhưng mãnh liệt mà không phải nơi nào cũng có. Hà Nội trong mắt những du khách đọng lại nhất là những mái nhà nhấp nhô, lô xô chen nhau đứng. Nhà phần nhiều là hình ống, nhỏ hẹp và lên nước thời gian. Giờ hàng quán mọc lên nhiều thì nhà lại biến dạng theo nhiều hình hài khác nhau. Có thể tầng trên thì vẫn cửa sổ cũ, nóc nhà xưa, nhưng nhìn xuống dưới thì biển hiệu sáng choang, cửa kính, đèn điện hiện đại. Hà Nội nay đã khác nhiều, đã vắng nhiều những ngôi nhà ngói cổ, những khuôn cửa sổ sắt xanh êm đềm với ri-đô lay động mỗi khi gió ghé. Hanoi Tower nhìn xuống cà phê Hightland với chiếc ô đỏ thẫm lơ đãng ngắm Phủ Doãn người ra người vào gấp gáp phía Viện K. Khách sạn Horison với nước sơn sang trọng nằm yêu kiều đối diện đường Yên Phụ nhỏ. Rồi Daewoo, Nikko, Bảo Sơn, Tây Hồ… sẵn sàng đáp ứng nhu cầu của kh
ách du lịch đến từ các nước. Nhìn từ trên sân thượng cao xuống, Hà Nội nườm nượp người mọi giờ phút trong ngày. Giờ tan tầm rộn lên tiếng còi xe inh ỏi, những khuôn mặt cố tập trung vào tay lái để lách mình thật nhanh qua hết đám đông này đến đám đông khác. Mũ bảo hiểm giờ đã quen với mọi người, cả thành phố tràn một rừng mũ. Suối mũ cứ trôi chầm chậm phủ lấp hết tóc xanh, tóc vàng sẽ chỉ được phô bày khi vào nhà, vào quán… Đường Thanh niên chiều chiều đón những đôi tình nhân ghé lại. Gió từ hồ Trúc Bạch thổi sang, từ hồ Tây thổi lại mát rượi những đôi chân trắng ngần váy ngắn. Hà Nội nhộn nhịp ở chứng khoán Hà Thành góc đường Kim Liên. Khu chung cư Linh Đàm, Mỹ Đình, Định Công, Việt Hưng giờ đã trở thành điểm đến với nhiều người bởi nhà mặt đất quá đắt, quá sức đối với công chức thường thường bậc trung. Trong xu thế chung, Hà Nội không thể yên bình giữ lại hoàn toàn nét cổ kính của mình được. Hà Nội buộc phải có cho mình hướng đi mới, pha trộn cái cổ xưa với nét hiện đại, có hướng mở rộng địa giới hành chính để giải phóng sự chật chội của nhà cửa, công sở và đường xá. Không biết buồn hay vui, nhưng cảm giác thật là rất nhiều khi có chút ngậm ngùi.
Một nhà thơ người Úc đã có những câu thơ rất thực dành cho Hà Nội:
“Những dòng xe cộ chảy quanh co…
xe cộ trôi như những đợt sóng trên một mặt hồ lặng lẽ…
Có thể có niềm vui nào lớn hơn là được thấy
các thiếu nữ Hà Nội cưỡi xe gắn máy,
các chị em ở phía sau ngồi vắt chân qua một bên…
…Và bằng phép mầu, xe gắn máy và váy ngắn
họ đã khiến thành phố trở nên thực sự mạnh mẽ”…
Còn Thạch Lam xưa viết “Hà Nội 36 phố phường” rất tinh tế, sâu sắc. Giọng văn của một người yêu Hà Nội, gắn bó với Hà Nội đã thể hiện rất rõ trong từng câu từng chữ. Ông đã có những tiếc nuối về sự thay đổi của phố phường mình yêu thương: “Hà Nội đã thay đổi nhiều lắm. Những phố cũ, hẹp và khuất khúc, với những nhà thò ra thụt vào, những mái tường đi xuống từng bậc như cầu thang, những cửa sổ gác nhỏ bé và kín đáo, đã nhường chổ cho những phố gạch thẳng và rộng rãi, với từng dãy nhà giống nhau đứng xếp hàng. Thẳng và đứng hàng, đó là biểu hiện của văn minh. Khi ông cầm lái chiếc ô tô thì ông lấy làm dễ chịu vì đường rộng, vì phố thẳng lắm. Nhưng đối với người tản bộ đi chơi, lòng thư thả và mải tìm sự đẹp, thì phố xá mới không có thú vị gì. Không có những cái khuất khúc dành cho ta nhiều cái bất ngờ, không có một ngọn cây hoa nhô sau bức tường thấp, khiến chúng ta đoán được cả một thửa vườn nhỏ bên trong, ở đấy biết đâu lại không thướt tha một vài thiếu nữ khuê các như xưa…”. Cũng vẫn tâm trạng như thế đối với một người trẻ như tôi, càng đọc Thạch Lam càng ngấm cái thứ tình yêu sâu nặng của ông với phố.
Nếu ai đến Hà Nội với kỳ vọng về một thành phố hiện đại, hoành tráng thì sẽ sớm hụt hẫng, chán ngán. Hà Nội không quá nhiều nhà cao tầng, không quá nhiều khách sạn và những nhà hàng nhộn nhịp. Hà Nội không quá nhiều những bước chân vội vã sáng tối chỉ biết có công việc. Hà Nội càng không có nhiều con đường rộng thênh với xe ô tô đỗ từng hàng dài. Hà Nội chỉ có những ngôi nhà lúp xúp rêu phủ, những căn nhà ống nhỏ hẹp sâu hun hút, những con ngõ chất chứa bao câu chuyện đời người. Đi tìm vẻ đẹp của Hà Nội không phải là đi tìm những gì xa xôi, cao vời mà là đi vào những chi tiết, những ngóc ngách nhỏ của cuộc sống, để thấm cái chất, cái hồn của phố. Hà Nội là nơi càng ở lâu người ta càng yêu, càng gắn bó, không thấy nhàm chán và rất khó xa rời. Nghe “Những mùa đông yêu dấu” của Đỗ Bảo thật thấm cái cảnh và tình của người Hà Nội: “Sương lạnh căm nóc nhà, thẫm đen hàng cây đứng chơ vơ, nối nhau về xa tít mờ, nối nhau những khuôn mặt phố… Bình yên trong mưa thấy chia sẻ càng thêm ấm áp, nhìn ra thành phố cứ mỗi năm một mùa đông mới…”. Tôi vẫn ở đây, trong lòng thành phố này mà đôi khi cũng nhớ nhung nó đến kỳ lạ. Thử xa Hà Nội một lần, bạn sẽ thấm thía nỗi nhớ ấy!
Ghét rượu
Tự nhiên lại nhớ câu thơ của Nguyễn Bính:
“Chị ơi tết đến em mua rượu
Em uống cho say đến não nùng
Uống say cười vỡ ba gian gác
Ném cái chung tình xuống đáy sông”
