Entry ngắn

Thực sự mình vẫn không đủ can đảm để bộc lộ tất cả. Nhưng viết entry trước tự dưng lại nảy ra entry này. Tự nhiên muốn mình thay đổi. Thôi không băn khoăn nữa, cứ thẳng tuột ra cho thoải mái. Không sợ ai hiểu lầm. Không sợ ai đánh giá. Không sợ ai xì xào. Thôi buồn vì những điều không đâu. Thử như thế xem, chắc sẽ trẻ ra thêm vài tuổi.
Published in: on 05/01/2008 at 8:02 Sáng  Comments (3)  

Ngày cuối năm

Trời lạnh. Xe hỏng. Xa vắng. Ngắm một chút đào cho rạng rỡ cuối năm.
      
         
             
Published in: on 30/12/2007 at 9:02 Chiều  Comments (3)  

???

Càng sống nhiều ngày, càng cảm thấy cuộc sống lắm thứ mờ mịt.

Vì mắt kém đi hay vì mình đang nhìn thấy một phần bí mật của cuộc sống?

Rất nhiều lúc, không thể hồn nhiên…

Published in: on 24/12/2007 at 8:14 Sáng  Comments (3)  

Đôi bờ

Thường nghe bố đọc đoạn thơ bố cũng chẳng biết tác giả:

Khói thuốc xanh lòng theo gió đưa
Đêm đêm sông Đáy lạnh đôi bờ
Thoáng hiện em về bên đáy cốc
Môi cười như cả một giấc mơ

Nay lại thấy nguyên bản của Quang Dũng là:

Khói thuốc xanh dòng khơi lối xưa
Ðêm đêm sông Ðáy lạnh đôi bờ
Thoáng hiện em về trong đáy cốc
Nói cười như chuyện một đêm mơ

Bao lâu nay hai bố con nhầm quá! Thôi trả lại cho thơ những từ những chữ đúng là mình, thơ nhé!

Published in: on 22/12/2007 at 6:50 Sáng  Comments (1)  

Hỗn độn

Hai ngày trôi qua với bao nhiêu cảm xúc khác nhau:

– Bắt đầu là buổi họp CTV với một số bài học nhỏ cho mình nhưng vẫn đều đều một điều gì đó tẻ nhạt trong buổi sáng thứ 6.

– Chợ Trời không dấu ấn với nồi lẩu điện hạn bảo hành 6 tháng lướt qua trong trí óc.

– Cảm giác ấm áp khi nắm vội bàn tay mềm của chị So’ng, nhìn chị cười hiền lấp ló bên hoa tím thấy bối rối đến nỗi không biết nói gì.

– Taxi húc vào đuôi xe. Cảm giác đau đớn không vượt qua được nỗi ám ảnh về sự sống hữu hạn.

– Loanh quanh vụ quà cho Bản tin cùng mấy chị em, không suy nghĩ nhiều. Mọi thứ như trôi đi không định lượng.

– Không thể nói dối nên phải nói thật, nhưng khi nói xong thì thấy muốn trào ra cái cảm giác ngậm ngùi và buồn bã khi rời khỏi phòng chị N.

– Đường về như dài ra vì những suy nghĩ liên miên và chạnh lòng khi nghĩ đến những hy vọng của người thân đã không được như mong muốn.

– Những sẻ chia vô tư trong bữa ăn tối bùng nổ thành bao nhiêu mâu thuẫn vào sáng hôm sau.

– Cáu giận và không kiềm chế nổi với Tr khiến mình ân hận.

Nhìn thấy và nhận ra thêm nhiều thứ bản thân không thể điều chỉnh theo mong muốn, mặc dù có thể những điều ấy thật nhỏ bé và bắt đầu từ những chuyện không đâu. Vẫn có cảm giác chông chênh khi nghĩ về tình bạn. Suy nghĩ đó dạo này hay tìm đến, có lẽ vì hết rồi những ngày bên bạn bè triền miên như xưa. Giờ đây là những gì thực hơn, những lo toan đời hơn, những cười nói gượng ép hơn… Dù muốn cũng khó có thể có được những thật lòng như thế nữa. Nắng chiều nay giòn quá, có lẽ sẽ được cùng Win đi thăm vua Quang Trung, sẽ tĩnh tâm lại khi nhìn theo tay con chỉ lên áo bào đang bay trong gió lúc xe ba bánh của con chạm đến cổng Gò.

Published in: on 21/12/2007 at 11:30 Chiều  Gửi bình luận  

Cảm ơn cà phê!

Cà phê chỉ là một yếu tố. Nếu ngồi cạnh những người không cùng quan điểm thì cà phê ngon cũng chẳng có nghĩa lý gì. Tuy cà phê hôm qua hơi ngọt nhưng mình lại cảm thấy rất đậm đà vì được sống thật lòng, được cười thỏa thích, được nói những gì tự nhiên nhất… Cảm ơn cà phê, cảm ơn bạn bè đã cho mình được sống dài hơn!

Published in: on 19/12/2007 at 3:13 Sáng  Comments (4)  

Bài hai mươi

Tôi ở nơi đây có những ngày gió nóng
Ngồi nhớ thương em phơi áo mộng chiều xưa
Đôi cánh tay em có nắng vàng hôn khẽ
Hồn bỗng say nghiêng, hồn bỗng say nghiêng … theo khóe môi cườiỞ tuổi 20 nghe gió nóng bên vành tai
Theo những chiếc hôn đầu tiên,
Tôi đã yêu người …
Ở tuổi 20, em như nhánh sông dần xa, xa như lá phai thềm xưa,
Ngày tôi mất người …

Tôi ở nơi đây có những ngày rất nhớ
Từng chuyến xe lên, con dốc đời buồn trôi
Thương dáng em xưa, áo chiều hanh nắng
Ngồi viết cho em, ngồi viết cho em… bài 20.

Đặng Hiền – Trúc Sinh

****************
Vậy mà mình đã qua tuổi hai mươi lâu rồi… Thời gian nhanh quá! Nhưng nghe “Bài hai mươi” thấy vẫn xôn xao như ngày nào còn đạp xe trên Xuân Thủy rẽ vào trường bước lên những bậc thang quen…

Published in: on 18/12/2007 at 10:29 Chiều  Gửi bình luận  

Nhìn nhận

Mình đang thắc mắc tại sao nhiều khi mình để lại cho người khác cảm giác lạ thế về mình. Không cố tỏ ra, không có suy nghĩ gì khác, vậy mà có những hành động và cử chỉ đã khiến hình ảnh mình bị biến đổi đi. Đúng là do mình thôi. Mãi không bỏ được cái tính ngại ngần, nhút nhát. Cuộc sống là muôn tấm gương soi. Có phải bao giờ mình cũng là mình đúng nhất trong mắt người khác đâu. Với mỗi người mình lại có một hình ảnh riêng trên cơ sở một số cái chung cơ bản. Vậy phải làm sao để mình được hiểu và hiểu đúng nhất?

Ừ, thực ra mình không trả lời được. Vừa chat với B. Tự nhiên thấy không thích mình. Có lẽ vì mình đã để người ta nhìn mình một cách mơ hồ và “khó nghĩ”. Buồn cười thật, nhưng mình cũng không lý giải được tại sao với người này mình hồn nhiên, táo bạo, nói cười rôm rả mà với người khác mình lại ngại ngần, cách xa… Có ai khác gì ai đâu. Rõ ràng là thế!

Nhưng mình rất hay bị phụ thuộc vào yếu tố thời gian. Bao giờ cũng hoàn toàn tin tưởng rằng rồi thời gian sẽ cho người khác hiểu mình. Tại sao ngay từ ban đầu mình không để họ nghĩ về mình đúng như mình, thực là mình. Tại sao lúc nào cũng phải để thời gian hỗ trợ? Thú thực là càng lớn thấy càng khó sống. Cứ tưởng tất cả vẫn trôi bình yên, nhưng một lúc nào đó mới biết trong lòng người này mình là ai, trong đầu óc người kia mình như thế nào. Một lúc nào đó lại thấy cái việc mình làm tưởng chẳng có gì đáng nói, chẳng có gì phải nghĩ bỗng vào đầu một ai thành điều gì đó lạ lùng.

Dù sao cũng cảm ơn B vì đã cho mình biết mình đang ở đâu, đang hành động như thế nào… B à, mình chưa bao giờ thích khen B, cũng không muốn nói với B những lời nhàm chán, quen tai. Cũng không muốn nhìn lướt qua mặt B nữa. Sẽ nhìn thật thẳng, cười thật ròn rã và tin mục thứ 6 “lập dị” như B nói. Thế thôi, B cũng chỉ là một người trong muôn người và cũng lại là một người không giống mọi người. Và hãy nghĩ mình thực tế, khô khan, đáo để hơn một tí. Mình không hẳn là người “ở trên mây”. Thật đấy!

Published in: on 17/12/2007 at 1:16 Sáng  Comments (1)  

Thèm cà phê

Thèm cà phê quá! Tại Trang cứ nhắc đến những hẹn hò của em đấy mà. Mình giờ khó có những khoảng thời gian nhẹ nhàng như thế nữa. Chỉ biết ngồi ca cẩm vậy thôi. Bạn bè cũng xa vắng, mỗi người một việc. Toàn hỏi han qua điện thoại, chat, blog… Thèm có những ngày nắng mùa đông ngồi cùng Thu, Hằng nói cười hết cỡ. Những ngày chia sẻ vui buồn cùng Khuyên. Một chút xôn xao, không kết thúc cùng B. Hồn nhiên, xưa cũ với muasaobang. Ấm áp, rung động cùng Ốc… Bao nhiêu là kỷ niệm dội về như mới hôm qua thôi còn thấy cay sống mũi khi tan vào lòng những giọt cà phê đậm đà, nồng nàn khuấy động cả một vùng tâm thức. Cà phê dân dã Điện Biên Phủ. Cà phê nhộn nhịp Phan Bội Châu. Cà phê Trầm thủ thỉ. Cà phê Huy hẹn hò. Cà phê Quán Đảo cùng Nga. Cà phê Hồ Đắc Di cùng Thành. Cà phê Cổ ngư với Cường. Cà phê Nghĩa Tân với Smile. Cà phê Lâm với Escape. Cà phê Cuối Ngõ, Time Life – Lê Phụng Hiểu… Thèm là thèm vậy thôi. May sao lúc nãy đã hẹn hò cùng chị Oanh tuần sau chui vào một chỗ nào đấy thật yên lặng rồi nhâm nhi hương của núi rừng Tây Nguyên với những sẻ chia đầu tiên. Nhớ thật đấy, cà phê ơi!
Published in: on 15/12/2007 at 5:50 Sáng  Comments (9)  

Chớ nhận xét ai vội vàng

Mình chợt nảy ra điều ấy khi nghĩ về chị Giang. Ừ, mình cũng chưa nhận xét gì chị ấy cả đâu. Nhưng trước đến giờ cứ hay nghĩ chị ấy khó nói chuyện, không cởi mở. Có lẽ vì hai chị em chỉ gật đầu cười với nhau một cái mỗi khi vô tình chạm nhau. Nhưng từ khi có việc phải gặp gỡ nhiều hơn một tí, và nhất là hôm về Hà Tây ngồi cạnh, mình lại thấy cảm nhận trước kia của mình sai bét. Hoá ra ai cũng có những điều hay, chỉ vì mình chưa kịp khám phá họ mà thôi.

Và còn nhiều người nữa cho mình biết về những bất ngờ trong tính cách. Những “hoá ra” sau mỗi lần trò chuyện hay đơn giản chỉ là hành động tự nhiên nhất của họ mà mình vô tình nhìn thấy đã giúp mình ngày một chín chắn hơn trong cách nhìn nhận người khác và cũng giảm bớt những trách móc không đâu hay những chỉ trích thiếu cơ sở…

Cuộc sống muôn màu, con người muôn vẻ. Vì thế cảm nhận về một ai sẽ không cố định mãi mãi. Có thể vì con mắt nhìn của mình về họ đã thay đổi, có thể chính họ đang thay đổi hoặc cũng có thể vì… Vì gì nữa nhỉ? Ôi, miễn là hôm nay có thêm chút suy nghĩ về điều này. Dù muộn nhưng thực sự rất có thiện chí đấy!

Published in: on 14/12/2007 at 11:22 Chiều  Comments (3)  

Cho người em gái mới quen

Cuối giờ chiều, tha thẩn vác máy đi chụp cây cỏ trong khuôn viên thư viện. Nắng của mùa đông thật dễ chịu và gợi nhiều cảm hứng cho mình. Đang loay hoay bấm tí tách mấy khóm hoa thì một em gái chạy lại gọi “chị ơi!”. Một em gái nhỏ nhắn dễ thương đang gọi mình, cười tươi hơn cả những bông hoa nhỏ rung rinh dưới nắng. À thì ra em ấy cũng thích chụp ảnh lắm! Em ấy bảo “em thấy bông hoa hồng này hay quá, chị chụp góc này, góc này đi!”. Thế là em hướng dẫn mình cách chụp còn mình lóng ngóng làm theo như một đứa trẻ. Rồi em lại đòi chụp cho mình nữa cơ đấy. Mình xấu hổ chỉ dám đứng ngượng ngịu cho em nháy 3 nháy, xem sản phẩm sau khi chụp hai chị em cười vang. Hoá ra em chưa biết chụp kiểu máy này, nhưng mà xem này, cũng có vẻ “nghệ thuật” lắm!

Vậy là lại có thêm một người bạn mới, cởi mở và tự nhiên, tươi trẻ và nồng hậu. Em gái áo tím kính cận tự nhiên gợi lại cho mình nỗi xao xuyến về những ngày của năm thứ hai đại học. Một ngày nào gặp lại, nhớ cười với chị thật tươi như hôm nay, Linh nhé!

Published in: on 11/12/2007 at 1:05 Chiều  Comments (1)  

Sông quê

 Nhớ chiều mùa đông năm nào còn cùng bố và Bình lang thang trên triền sông Mã. Đi qua những trảng cát mịn màng, hái những bông hoa dại và loay hay trèo lên những thân thuyền đang nằm nghỉ dưỡng sức sau những chuyến đi xa. Nhớ chiều năm nào còn đi qua một vùng đất bãi khô nứt nẻ, vào nhà những người bà con sống quây quần bên sông hỏi han, chuyện trò… Vậy mà giờ lại không muốn gọi điện thoại cho bạn đâu. Biết bao nhiêu kỷ niệm bên nhau nhưng giờ sao xa lạ thế! Bạn đã khác quá rồi hay chính mình đang tự rời xa những thân thuộc ngày xưa?

Dòng sông quê mình vẫn hiền hòa trôi như mùa đông năm ấy. Còn bạn và tôi giờ đã không còn những thủ thỉ, rúc rích ngày xưa. Nhớ rồi quên. Thôi, kệ. Nếu có về lại sông xưa, thì nhớ nhau một chút nhé Bình!

Published in: on 10/12/2007 at 11:46 Chiều  Comments (4)  

Có nên quá hy vọng?

Mình hỏi bâng quơ vậy là nhân việc đọc “Trở về Paris” của Phương Khanh trong mục Nhàn đàm của báo Thanh niên trưa nay. Từ lâu mình đã cố gắng học cảnh giác với những hy vọng thái quá, đã tỉnh táo hơn khi nghĩ về một ai hay một nơi nào đấy chưa gặp, chưa đến, chưa biết rõ… Nhưng mình vốn cả tin, cố gắng tỉnh táo chỉ là cách mà lý trí dặn dò bằng một mớ lý thuyết khô khan. Còn thực tế thì vẫn luôn muốn tin, muốn hy vọng thật nhiều vào tất cả.

Cuối cùng Pari hoa lệ cũng có những nỗi cô đơn của những kiếp người lầm lụi, “những người vô gia cư tái mình trong gió rét”, những khuôn mặt thờ ơ, những bụi bặm chen chúc, những rác rưởi ngập đầy, sông Seine đục ngầu… Không thể tưởng tượng được. Ai đời cứ mơ màng khi nghe Donna Donna, Bang Bang, Paroles, Maman,… rồi rơi bụp xuống nền xi măng khô cứng. Nhưng cũng nhận ra một điều là tình yêu không phải có từ những ảo ảnh, những mơ hồ. Tình yêu bắt nguồn từ những gì gần gũi nhất, những gắn bó sâu nặng, những bắt gặp vô tình mà làm ta nhớ mãi… Rồi càng muốn trở về Paris hơn khi nghĩ đến bà mẹ tinh thần Michèle hơn tác giả 40 tuổi, rồi càng thấy yêu Paris hơn không vì những tưởng tượng đẹp như hoa, yêu vì cái hồn từ những con phố vắng, không tên tuổi, yêu vì một dáng hình chờ ta ở sân ga…

Thôi thì lại hy vọng, để còn có nơi bấu víu mà muốn tiếp tục tìm kiếm, chờ đón, mong mỏi đến và trở về.

Published in: on 10/12/2007 at 6:45 Sáng  Gửi bình luận  

Im lặng

Suốt những ngày qua biết việc buồn mà chỉ biết im lặng. Đọc “Nhẹ hơn gió thoảng” của chị So’ng lại càng buồn hơn cho cái sự “im lặng là vàng”. Ai cũng thấy mình nhỏ bé, ai cũng cho mình chỉ là một hạt cát vô tư trong những lúc nước sôi lửa bỏng… Cả mình cũng đang như thế ư? Nhỏ bé hay cố tạo cho mình cái vỏ bọc nhỏ bé? Giá như điều ấy có ở những buổi hào quang rực rỡ, những tán dương hội hè… Hôm nay bisocxanh cũng nhắc về chuyện lớn đó với hào hứng muốn gửi một bài chia sẻ tâm tư. Vậy mà nghe mình nói về việc “duyệt” bài đã ngại ngần sợ không qua nổi. Hoá ra cái bộ máy cồng kềnh hay tư tưởng không lên án không phê phán đang lan dần ra khắp nơi, và cả những người muốn nói thật, muốn nói tiếng nói của mình cũng cảm thấy không an toàn khi đưa ra lời nói mạnh… Liệu những người như bisocxanh có kiên nhẫn mãi được không để nói tiếp những lời thẳng thắn trong khi đi đến đâu cũng gặp những khuôn mặt dĩ hoà vi quý? Vì thế mà khi bisocxanh nói sẽ đi, mình và nhiều người buồn nhưng cũng hiểu cho tâm trạng và quyết định đó. Chỉ sợ cứ phải đi đến nơi này rồi lại rời sang nơi khác mãi vẫn chưa thể dừng chân.
Published in: on 10/12/2007 at 6:04 Sáng  Comments (3)  

Cẩn thận không thừa

Mình có bệnh hậu đậu chết không chừa. Lúc thì để mất Bản tin làm sắp xong, lúc thì Cut rồi Paste ảnh loạn cả máy lên cuối cùng ảnh biến đi đường ảnh, người ngẩn ngơ đường người. Bố cũng thế, chuyên gia liều trong mọi việc. Từ việc lái xe nhanh như gió đến việc tung cốc thuỷ tinh vèo vèo, từ việc trèo lan can chụp ảnh, đến vụ nấu cá cháy đen… Hôm nay đau khổ lắm vì máy bố bị virut mất hết dữ liệu. Thế là bao nhiêu ảnh cơ quan mình bố mới chụp bay vào hư không. Báo hại mình ngồi cả tối để phục hồi một số ảnh cũ nát còn lưu cữu trong máy mình. Mai lại phải muối mặt lên giám đốc xin lại anbum về scan hòng xoá tội. Ôi, bao nhiêu bài học cho hai bố con rồi mà vẫn chưa sáng mắt sáng lòng ra được. Giá như copy từ máy bố ra máy mình một file, giá như bố save ra ổ lưu riêng như mọi lần. Giá như, giá như… chỉ là giá như thôi.

Bài học về sự cẩn trọng cho mình một lần nữa. Hai bố con nhà này nhớ nhé, lần cuối cùng được hậu đậu thôi biết không? Đúng là bố nào con nấy. Hic hic…

Published in: on 03/12/2007 at 7:22 Sáng  Gửi bình luận  

Thôi, đừng….

Vừa ngồi cạnh máy tính vừa ngồi cạnh ti vi. Thường thì có ca nhạc yêu thích khó ai lôi mình rời ra được. Nhưng dạo này sao ấy, Con đường âm nhạc là chương trình mình mong chờ nhất giờ cũng trở nên kém thu hút với mình. Nhớ mãi lần đầu tiên đi xem Con đường âm nhạc số 1 dành cho nhạc sĩ Dương Thụ, xúc động lắm!

Phạm Việt Tú cũng đi rồi, sau vài số chứng tỏ dấu ấn. Với mình bây giờ Con đường âm nhạc đã thành một trong những chương trình ca nhạc như những chương trình ca nhạc đều đều khác. Nói thế cũng hơi quá. Nhưng bỏ qua bài trí sân khấu, bỏ qua người dẫn chương trình, bỏ qua khách mời… chỉ chú ý đến phần ca sĩ nhé! “Lá đỏ” của Hoàng Hiệp hôm nay, cho đến giờ phút mình gõ entry này chỉ thấy đọng lại với AC&M. Những “Câu hò bên bến Hiền Lương”, “Viếng lăng Bác”, “Chút thư tình của người lính biển”… sao không làm mình thấy rung động thế? Toàn bài hay và nổi tiếng cơ mà???

Trang buông một câu “Bài hát cứ trôi tuột đi thôi, chán!”. Thôi, đừng như thế! Mình khắt khe, cầu toàn quá chăng? Nhưng thú thực là rất thèm cảm giác rùng mình hay nghẹn lại khi gặp những câu hát bắt nguồn từ con tim…

Hy vọng còn mấy mươi phút cuối mình sẽ có được cảm giác như thế ở một lời hát nào. Để có thể thêm được mấy dòng P/S hân hoan cho entry này mang chút tin vui thay lời than thở.

Published in: on 02/12/2007 at 6:45 Sáng  Comments (7)  

Từ bụng ta suy ra bụng người

Hình như càng lớn mình càng hay áp dụng câu ấy. Ngày trước mình thường thích áp đặt, bảo thủ, không chịu nghĩ nếu mình trong trường hợp ấy thì sẽ làm sao, không chịu nhớ mình đã từng trải qua những tình huống ấy và đã hành động ra sao… Chỉ nghĩ và nói theo quan điểm hiện tại của mình. Bỏ hết ngoài tai những lý do và nguyên cớ.

Gắng hiểu cho người khác ở những việc họ làm không phải dễ. Nhưng nếu chỉ lôi cái lý, nhìn bằng con mắt thực, thiếu chiều sâu, soi rọi thì liệu có phiến diện, bàng quan quá không?

Em đi chơi về muộn, em bị điểm kém, cũng bực nhưng chợt nhớ mình ngày xưa mình còn tệ hơn ấy chứ. Thế là nói nhẹ nhàng, ra vẻ nghiêm khắc nhưng trong bụng cũng bào chữa hộ em.

Bố mẹ mắng, cũng ấm ức lắm. Nhưng hồi lâu nghĩ lại, nghĩ đến việc mình cũng là mẹ, cũng có lúc không kìm chế được những tức giận, cũng phải dạy dỗ con nghiêm khắc… thế là xong béng, chẳng thấy ấm ức tẹo nào nữa.

Bạn bè thất hứa, lơ đãng, cũng sắp trách, nhưng nghĩ đến mình cũng đang lạnh nhạt, tệ bạc với một số người… lại thôi. Với lại thời buổi này ai cũng có tỷ thứ phải lo, làm sao mong muốn mình lúc nào cũng phải được nhớ tới.

Nghe người khác nói xấu mình, chỉ muốn nhảy bổ tới để nói cho hả, nhưng chợt nghĩ, hình như mình cũng đã từng… nghĩ xấu nhiều người, lại cười thầm mình chấp nhặt.

Thất vọng với một lời nói dối, nhưng bình tâm lại thì cũng có thể lý giải được lý do người ta phải nói dối. Có thể trong trường hợp đó mình sẽ không như vậy, nhưng đương nhiên mỗi người phải có một cách nhìn nhận, chọn cho mình một cách xử sự khác nhau. Thế mới là cuộc sống muôn màu.

Gắng hiểu người khác, nhìn mọi việc ở các góc độ khác nhau, đặt mình ở những vị trí khác nhau thì tự nhiên tất cả thông thoáng và mình cũng cảm thấy nhẹ nhõm hẳn, chẳng thấy gì nghiêm trọng nữa. Vì thế, “từ bụng ta suy ra bụng người” là câu hay được bạn bè mình dùng để trêu trọc nhau một cách vô tư lự, thì nay mình đang muốn áp dụng nó nhiều hơn nữa với thiện chí sống giản đơn.

Published in: on 01/12/2007 at 6:32 Sáng  Comments (5)  

Tưởng rằng đã quên

Tưởng rằng đã quên, cuộc tình sẽ yên
Tưởng rằng đã quên, nhưng tim yếu mềm
Một ngày thấy em là đời bỗng đêm vây khốn.

Tưởng rằng đã quên, cuộc tình sẽ yên
Tưởng rằng đã quên, thân đau muốn nằm
Vì từng bước em là từng mũi đinh cuồng điên.

Còn gì đâu những đóa hoa hồng
Vì trái tim tội lỗi lưu vong
Còn gì đâu những má xưa nồng
Dù xác thân còn phút ăn năn.

Tưởng rằng đã quên, cuộc tình sẽ yên
Tưởng rằng đã quên, em qua phố rộng
Một lời trối trăn còn tìm thấy trong đôi mắt.

Tưởng rằng đã quên, cuộc tình sẽ yên
Tưởng rằng đã quên, tay em vẫn còn
Dựng đời bão lên làm từng vết thương hồn nhiên…

Tưởng Rằng Đã Quên

Sáng tác: Trịnh Công Sơn – Thể hiện: Chưa rõ

Published in: on 30/11/2007 at 6:40 Sáng  Gửi bình luận  

Nào

Dạo này mình lơ đãng quá! Chí ít cũng là trong việc chăm sóc tinh thần. Không đọc sách. Ít nghe nhạc và lười động viên bản thân. Tự dưng lại nghĩ đến chuyện tập cho mình có một tinh thần “thép”. Thú thực là mình dễ bị chi phối, và điều đó dễ dẫn đến những thất bại chỉ vì những lý do không đâu. Ví dụ như lúc này,… lệ thường là muốn ỉu xìu một chút. Nhưng không, sẽ không như thế nữa, chính mình phải yêu mình và biết phớt lờ những thứ bòng bong bên cạnh. Nào, cười to một tiếng mình ơi!
Published in: on 30/11/2007 at 6:16 Sáng  Gửi bình luận  

Mùa đông nắng vàng như mật

Ngọc Hân ơi! Em cũng thấy thật dễ chịu khi ngồi bên chị. Chiều nay nắng vàng thế nhỉ! Nắng chan hòa trên từng ngọn cỏ non xanh. Tự dưng lúc nói chuyện với chị e cứ mải nhìn một ngọn cỏ cao được nắng chiếu rọi, xanh nõn nà và sáng lên một sức sống tươi trẻ. Nếu chị qua ghế đá với em lần nữa, em sẽ chỉ cho chị thấy ngọn cỏ kiêu hãnh đó.

Chị có thấy lúc nói chuyện với chị em cứ quay mặt đi hay lấy tay che che mặt mỗi lần cười không? Môi em hôm nay nẻ quá, mặt mũi cũng xấu xí. Chị thì thật xinh tươi, em mất tự tin quá thể. À, đôi giày này của chị em thích hơn đôi giày to cộp cộp đấy. Màu rất nhã nhặn và chất liệu cũng thể hiện đúng phong cách của một người hiền hòa.

Còn em thì lệt xệt đôi dép tông cũ rích, áo xống thì sộc sệch. Nhưng em vui không thể tả được. Có lẽ vì em mong chờ một sự chia sẻ như thế đã từ lâu. Ước chi mỗi ngày đến đây em lại được ngồi bên chị để nói nhưng điều nhỏ bé, nghe chị kể những câu chuyện riêng tư hay những tình huống ngộ nghĩnh buồn cười. Những lúc đó em thấy mọi thứ thật đơn giản. Chị em mình cứ như trẻ thơ. Lúc chia tay chị về em nhảy chân sáo và chạy lên cầu thang huỳnh huỵch.

Mùa đông mà nắng vàng như mật. Lại thêm có chị nữa nên mùa đông thật ấm áp. Hãy viết nhiều entry để mở rộng lòng mình chị nhé! Hãy nói với em những gì chị muốn và nhớ lườm em một cái thật kinh khủng mỗi khi em gọi “trợ lý hộ lý ơi!”.

Published in: on 29/11/2007 at 12:44 Sáng  Comments (11)  

Lắm tò mò, thiếu quan tâm

Ừ thì nó thế này, nó thế khác. Rồi thì gia đình nó thế này, gia đình nó thế khác. Tiếp đến nó yêu thằng này, nó bỏ bê thằng khác. Ừ thì cuộc cãi vã thật xôm tụ, rồi nữa, vụ tai nạn thật khủng khiếp. Lại còn “khổ, con bé mới tí tuổi đã bê tha”… Đó, những tò mò đang ngày một dày đặc và bao bọc lấy cả đời sống bằng những thị phi. Chuyện gì người ta cũng biết, cũng bàn tán xôn xao, nhưng để nhúng tay vào cứu vớt, giúp đỡ, hay đơn giản chỉ là đồng cảm, thấu hiểu thì thật khó khăn. Có thể nhìn thấy điều này rõ nhất khi đi trên đường. Một tiếng kéo cửa xếp to, một tiếng nổ lốp, mấy lời tâm tình… đều khiến số đông quay lại nhìn chăm chăm. Nhưng thử xem, cửa xếp sập, xe nổ lốp ngã ngửa, đôi tâm tình gặp sự cố… thì có bao nhiêu con mắt trong số những con mắt lúc nãy dừng lại với thái độ chia sẻ, bao nhiêu đôi tay sẵn sàng góp sức vào?

Vì thế, nếu bạn có bảo tôi là tôi đang ở một nơi nhiều tò mò, thiếu chia sẻ thì tôi cũng không dám nói năng hay thanh minh gì nhiều đâu.

Published in: on 28/11/2007 at 6:59 Sáng  Comments (1)  

Sống trẻ

Bây giờ mình mới thực sự hiểu hơn tí chút về cái gọi là thái độ sống. Mình chỉ đề cập đến một chi tiết nhỏ trong phạm trù rộng lớn đó, là việc sống trẻ. Mình chợt nghĩ đến nó nhân buổi tụ tập tại nhà G của thanh niên hôm nay…

Thì có gì đâu. Mình trẻ không có nghĩa vì tuổi mình ít, không có mấy kinh nghiệm, không có mấy trải đời. Mình tự tin mình trẻ không bởi mình đang đứng cạnh các bác đã về hưu. Mình trẻ không phải vì ngày ngày mình đang nhìn lên bảng đen phấn trắng. Mình trẻ không phải vì mình đang ở tuổi bẻ gẫy sừng trâu, ngày gánh được 20 thùng nước.. Mình trẻ khi mình đang sống mê say, muốn cống hiến sức lực cho cộng đồng, cho gia đình và cho chính bản thân. Mình trẻ bởi trong lúc này mình đang muốn hát thật thoả thích và khoác vai bạn bè nhảy nhót. Mình trẻ vì mình đang ước chi lại có một chuyến lãng du đêm giống lần cùng N, T lượn quanh thành phố cảm nhận dư vị của ngày chưa dứt rồi hát to, cười vang, nghe tiếng của chính mình dội lại với những hồn nhiên nhẹ nhõm. Mình trẻ bởi mình không biết mệt mỏi sau lần vấp ngã vừa rồi. Cũng có thể là những nông nổi, hồ đồ hôm nào đó không làm mình nản chí. Bây giờ mình còn thấy mình trẻ hơn cả hồi cấp 3, hơn cả hồi đại học.

Sống trẻ có lẽ là biết thích nghi với từng giai đoạn trong cuộc đời. Biết điều hoà và cải thiện những mảng tối thụ động và chây lười đang sẵn sàng bám riết lấy ta nếu ta mệt mỏi.

Nghĩa là với mình sống trẻ thực sự quan trọng hơn tuổi trẻ. Tuổi trẻ thì “chỉ có một thời”, còn sống trẻ có thể là mãi mãi…

 

Published in: on 28/11/2007 at 6:28 Sáng  Comments (7)  

Quê mình

Khi đặt chân xuống mảnh đất quê, trong tôi trào dâng lên niềm vui khó tả. Như là sự cuống cuồng muốn nắm bắt vội lấy những gì thân thuộc, như là sự xao xuyến bởi khát khao đang được đền bù. Leo lên chiếc 82 đời cũ, chỉ 3.000đ thôi là đã ở nhà bà ngoại. Vẫn lặng lẽ, xưa cũ, vẫn nồng nàn mùi đất nện chặt, con ngõ nhỏ cũng hân hoan lên đón tôi với vòng tay bạn bè rộng lượng.

Ngày nhỏ tôi đã quá gắn bó với căn nhà ông bà ngoại. Có cây trứng gà mỗi mùa mưa hoa rụng trắng sân. Tôi hì hụi nhặt lên xâu thành vòng. Hai cây đinh lăng tốt um đứng gác hai bên cửa, thỉnh thoảng buồn mồm tôi hay bẻ lá nhấm nháp mặc cho cái mùi hăng hắc len sâu vào cổ. Giàn thiên lý leo buông tuồng trên mái nhà và những ngọn xanh tơ, những lá non mượt mà quấn quýt lấy tấm lưới sắt bà đan rất khéo. Hồi đó bà chưa bán nhà cho bác Hoàn, bên trái nhà, hoa sam Nhật cao bằng cây cải ngồng. Hoa đủ màu, vàng – sen – đỏ – trắng. Lá sam xanh thẫm, mịn và mũm mĩm. Mỗi chiều, sau khi ngủ no mắt, tôi lại lũn cũn chạy ra hái hoa chơi bán hàng. Chỉ một mình thôi, còn ông thì ngồi lặng lẽ vẽ bên tường rêu, khung tranh tựa vào lưng bếp nhà chú Thúy. Tôi cứ một mình thơ thẩn mà không thấy buồn.

Một sáng ra vườn, phát hiện có cây gì cao thế mà lâu nay tôi không để ý. Thân nó như thân cây mía còi, xung quanh thân là những chiếc lá đâm ra, lá răng cưa, giống lá mùi tàu nhưng to hơn nhiều. Tôi đoán già đoán non là lá mùi tàu đột biến. Sau mới biết đó là cây xương xông thường dùng để quấn thịt rồi rán lên ăn thơm nhức mũi. Ăn sống thì chữa được bệnh đau lưng. Nếu ai không quen ăn thì thấy như mùi dầu hỏa.

Thời gian như ngưng đọng, khe khẽ quá tiếng gió sạt qua lá ổi. Mùa này ổi không còn, nhưng tôi nhớ cái đận ổi vàng ổi xanh chi chít, tha hồ ăn đến nghẹn cổ. Cây ổi này tự mọc mới lạ. Bà thấy thế nên chăm nó mỗi ngày, nó chẳng phụ lòng người cứ lớn nhanh như thổi. Mỗi lần bà ra Hà Nội lại mang theo túi ổi quê nhà. Lũ cháu lại lanh chanh đòi quả nào vàng nhất, quả thơm, quả ngậy, quả cưng cứng, quả mềm lịm… Ổi vườn bà có khác, cảm thấy cứ đậm đà và thanh sạch hơn…

(Trích “Nỗi nhớ quê” trong sổ “Của riêng mình”, ngày 1/11/2001)
Published in: on 27/11/2007 at 10:10 Chiều  Comments (5)  

Chia sẻ

Trong không gian này (31 – TT), nơi mỗi ngày tôi đến, có bao nhiêu gương mặt lạ quen. Những gương mặt quen gặp tôi cười nhẹ, cười tươi, cười vồn vã ngày một nhiều theo ngày tháng. Quá nhiều đối với tôi. Nhưng tôi vẫn cần một cái cau mày, một lần mắng mỏ, một thái độ nghiêm khắc, một bàn tay xiết chặt, một sự quan tâm nồng nhiệt, chân thành… của ai đó cho tôi cảm giác ấm áp, tin cậy bạn bè. Để mỗi lần có chuyện gì hay đơn giản là muốn huyên thuyên, tôi đều có thể chạy lại và tuôn ra hết những lời muốn nói. Rồi có thể là im lặng, có thể là phê phán… là gì nữa dành cho tôi cũng được, nhưng để tôi cảm thấy được hiểu, được tin, và thấy yên lòng. Chiều nay vô tình thấy hai người bạn tôi quý mến đang vừa đi vừa chuyện trò, tôi thực sự vui vì còn thấy một tình bạn như thế ở đây, cũng từ nhân cách của họ mà tôi tin vào sự bền chắc của tình bạn ấy. Còn tôi, liệu có quá khó để gặp được “ai đó” không? Liệu tôi có nên tiếp tục mong gặp được “ai đó” trong vùng cây cối xanh um này không?

Published in: on 27/11/2007 at 7:04 Sáng  Comments (3)  

Niềm tin

Chẳng có gì để chứng minh. Chỉ có niềm tin thôi. Nếu muốn nghi ngờ, muốn tưởng tượng thì chẳng ai ngăn cấm nổi đầu óc con người suy diễn và kiếm cớ. Tạo niềm tin là một quá trình lâu dài, cho đến khi chẳng cần nói, chẳng cần thanh minh, chẳng cần biểu lộ gì nữa mà vẫn hiểu thì có lẽ phải trải qua nhiều sự kiện, nhiều vướng mắc… để rồi thêm thấm thía về nhau. Kh, T, B… chẳng nói mấy nhưng hết sạch những băn khoăn về chuyện hiểu hay không hiểu. Còn một người, quá gần, quá gắn bó, hiểu hay không hiểu mình? Đã quá biết mình sao còn nỡ lo lắng, tưởng tượng xa xôi…
Published in: on 27/11/2007 at 6:29 Sáng  Comments (1)  

Sau cuộc vui

Thời gian cho một cuộc vui đương nhiên phải luôn ngắn hơn thời gian làm việc. Cũng vì thế mà cuộc vui đó sẽ ý nghĩa và quý giá hơn đối với mỗi người tham gia. Mình thường hỏi không hiểu những người ngày nào cũng chơi, chơi thâu đêm suốt sáng tìm thấy gì ở những cuộc vui triền miên ấy? Chẳng lẽ không chán ngấy, mỏi mệt sao? Sau những ngày hăng say làm việc, vui chơi sẽ thấy thực sự thoải mái và hưng phấn. Còn kết thúc cuộc chơi này để tiếp tục những cuộc chơi khác không giới hạn thì cuối cùng những rệu rã, tan hoang sẽ đón chờ mình.

Hôm nay vui quá! Được hét hò khản cổ, được cười thoải mái cùng mọi người. Thấy tất cả gần gũi và đáng yêu hơn. Kết thúc một tuần bảy ngày đến cơ quan. Mai lại bắt đầu một tuần làm việc mới.

 

Published in: on 25/11/2007 at 7:00 Sáng  Comments (2)  

Thở dài

Mình đang băn khoăn rằng không biết mình yêu hay ghét những tiếng thở dài. Có lẽ vì mình là người hay thở dài nên không thể ghét được chính thói quen xấu đó của bản thân. Mà đối với mình, thở dài cũng không có gì nghiêm trọng lắm! Một hình ảnh nào đó lướt qua gợi lại kỷ niệm, một số phận đáng thương, một lời chế giễu, một ánh nhìn xa lạ, một lần đưa tiễn… hay đơn giản chỉ là một messgage không nhận được hồi âm… đều có thể làm mình thở dài.

Thở dài đối với mình chính là xả ra tất cả những nặng nề trong lòng, hoặc chỉ là cách thổi cho đầu óc mình một chút ủi an. Mỗi khi thở dài xong, thấy đúng là tất cả nhẹ nhõm hơn thật. Mình nhớ có ai bảo mình là “thở dài làm gì cho mệt”. Nhưng mình lại thấy thở dài thực sự khiến mình thoải mái hơn sau một chút va chạm lỉnh kỉnh trong đầu óc. Và nói chung không diễn giải nhiều nữa. Đơn giản là không thở ngắn thì thở dài. Thế thôi!

Published in: on 25/11/2007 at 6:27 Sáng  Comments (2)  

Trở về

Bàn chân em phân vân không muốn bước
Về đâu em quanh ta những ngã ba
Hỏi gió con đường trở về
Hỏi nắng con đường trở về
Hỏi mây bay mây bay nhởn nhơ nơi xanh thắm
Em có về dòng sông Hồng náo nức mùa hè
Rặng tre bãi mía mát xanh bờ đê
Về nghe phố phường, giọt mưa rơi trên mái trường
Tuổi thơ như nắng ấm áp mùa đông
Về đâu em xanh xao năm tháng cũ
Về đâu em quanh ta những ngã ba
Hỏi những cánh diều mùa thu
Hỏi tiếng chim trên đồi khuya
Hỏi mênh mông mênh mông đồng xanh thơm hương lúaEm có về dòng sông Hồng náo nức mùa hè
Rặng tre bãi mía mát xanh bờ đê
Về nghe phố phường, giọt mưa rơi trên mái trường
Tuổi thơ như nắng ấm áp mùa đông.Dương Thụ 
*********************

Vào một sớm chủ nhật của năm 2006, mình được nghe trọn vẹn “Trở về” của Dương Thụ. Trọng Tấn hát rất ấm. Lúc đó cảm giác thật rộn ràng, thật nhớ nhung vùng đất bãi mà có lần mình cùng Thu, Hằng, Dinh đi qua những bậc thang sắt của cầu Long Biên suống thăm những cây lạc non. Rồi lần đạp xe một mình lên cao tốc Thăng Long tập chụp ảnh, ngắm ống kính xuống dòng nước đỏ và thấy mình thật nhỏ bé. Nhớ lần ra bãi tre ngồi chiếu uống rượu, ăn bánh trưng rồi cùng “bàn mình” cười vang triền sông, sông hôm ấy nước đầy mấp mé bờ cỏ… Mê tít bài hát này.
Published in: on 24/11/2007 at 6:48 Sáng  Gửi bình luận  

Ừ thì vui

Một ngày nhẹ nhàng sắp qua. Hôm nay mình cảm thấy dễ chịu không phải vì được nằm yên một chỗ đọc sách, nghe nhạc hay chơi đùa với Win. Dù chân hơi đau nhưng mình lại cười suốt. Và mình rút ra thêm một điều đơn giản là tinh thần mới thực sự quan trọng. Được nghe một lời chia sẻ, được nhận một comment hay, được ăn một bữa cơm bình dân cùng những người tin cậy, được bố làm cho hết việc nhà… Ôi, những niềm vui nhỏ bé đáng yêu! Mình đang học sống đơn giản, bỏ qua những băn khoăn không cần thiết, quên béng những lặt vặt không đâu. Và thế là “Bờm ơi em lại nói năng vô tổ chức rồi”, “Con ơi nhà cửa luộm thuộm quá!”,… Đấy, thể nào mình cũng bị “phê phán” vài ba câu đại loại thế vì những niềm vui quá khích bỗng dưng đến vào những lúc “không đâu”.
Published in: on 24/11/2007 at 6:06 Sáng  Comments (4)  

Gọi Bông

“Bông ơi!”.
Rất vô tình. Một người bạn không hiểu “Bông là gì” đã gọi.
Cảm giác nghe gọi “Bông” vẫn thật nhẹ, thật trong.
Vẫn như đang thấy ở đó có Bông uống nước kêu “keng”, cười lấy tay che miệng, nói năng lập bập, thèm ăn ngô luộc và hát “Sáng trăng”…
Published in: on 23/11/2007 at 6:29 Sáng  Comments (3)  

Chữ Việt

Không biết mọi người thế nào chứ mình rất sợ không may bị lạc vào thế giới blog của các em đậm chất cool. Tất nhiên mất tự tin vì sự sành điệu hay vì thấy mình già hơn thì có, nhưng ít thôi. Còn cơ bản là vì mình không ngấm được văn phong hay hình thức từ ngữ của các em. Không dám nói năng gì nhiều, chỉ là vài ý thế này thôi:

– Trước hết là cách viết không dấu mà thêm pha bằng cách chêm thêm các ký hiệu bên ngoài vào. Và khi nhìn bài viết kiểu ấy thấy rất thú vị vì cứ như một mâm xôi có ruồi bay muỗi đậu.

– Thứ hai là cách viết biến tấu. Người đọc ít “hiểu biết” phải liên tục trẹo mồm, trợn mắt để luận ra từ, ra nghĩa mà thân chủ muốn nói. Đọc xong một bài thì kiệt sức.

– Thứ ba là các từ lạ. Nhiều tự lạ lắm, thật sự quá khó hiểu đối với một người nghèo nàn câu chữ như mình. Tra từ điển tuyệt nhiên không có. Đến phải đi học thêm một lớp bổ túc về từ mới tiếng Việt mất thôi.

Bản thân mình khi viết một vấn đề gì đó, có đôi lúc cũng cảm thấy khó khăn trong cách diễn đạt, tìm câu chữ cho phù hợp vì đúng là mình có quá nhiều từ chưa biết và chưa hiểu hết, nên chỉ dám dùng những chữ đơn giản, dễ hiểu thôi. Có lúc thấy viết cứ nhạt nhạt, chữ nghĩa cứ chồng chận lên nhau từ bài này sang bài khác… nhưng không thể vì thế mà viết lạ đi bằng cách sử dụng những từ mình chưa hiểu nghĩa, những từ kêu vang, quan trọng nhất là cảm xúc của mình… Có lúc viết ra rồi nhưng cứ mãi phân vân vì thấy mình viết chưa sát ý, diễn đạt chưa đúng với suy nghĩ. Thì cứ đành làm người viết thô sơ đã. Vừa đọc, vừa học, vừa tập viết vậy thôi.

 

Published in: on 22/11/2007 at 6:56 Chiều  Comments (4)  

Vì blog của bisocxanh

Hối hả vào đọc blog của Alias vì lâu lâu không có điều kiện ghé qua. Vui, buồn, chia sẻ và chạnh lòng… Lạ nhỉ! Đồng hương với mình đấy, người học sát trường với mình,người cũng họ Phạm như mình, người làm việc cùng khu nhà H với mình… Thế thì sao? Sao mình không học được chút gì của Alias?

Những ý tưởng. Những lời thẳng thắn. Những quan tâm về cuộc sống thật sự mang tính chất cống hiến và xây dựng. Những mải mê trong công việc. Những ánh nhìn tinh nghịch. Sự khiêm tốn, giản dị. Nhắc đến Alias tự dưng mình lại muốn điên lên với một người. Một nick name dịu êm, một dáng hình thu hút, nhưng “bé cái nhầm”, liên tiếp những lần tạo ra cho mình sự thất vọng (mặc dù mình cũng chẳng có ý hy vọng)… Ôi, sống thế mà vẫn sống được cơ đấy!

Entry này dành cho Alias – một người chẳng liên quan mấy đến mình, một người dường như xa vời với mình, một người lạ lùng lắm! Cứ thế nhé Alias, cứ sống như bây giờ thôi…

Published in: on 20/11/2007 at 12:36 Chiều  Gửi bình luận  

Hiểu nhầm

Ừ thì chuyện hôm qua cũng chẳng có gì to tát. Nhưng dù sao cũng là bài học cho mình về cách sống.

Một chút quan tâm, vài ba lời hay ho vô tư lự cũng có thể gây cho người khác sự hiểu nhầm.
Cảm xúc vừa phải. Quan tâm chừng mực. Ít bộc lộ bản thân. Có lẽ đến phải sống như thế mất thôi.

 

Published in: on 20/11/2007 at 6:14 Sáng  Comments (5)  

Biết xấu hổ

Phải khẳng định là trên đời này không phải ai cũng biết xấu hổ. Nếu biết xấu hổ thì sẽ không có chuyện sáng nay mình thấy một chị gái xinh xắn vừa đi vừa xả rác tung bay ngay trên đường Đê La Thành. Nếu biết xấu hổ thì đương nhiên ALN không thờ ơ nghe tiếng chuông reo trong khi mình đang ngồi gần điện thoại nhất. Nếu biết xấu hổ thì B đã xử sự khác khi rời nhà cậu mình mà không nói một lời và im lìm với mình vào 29/10 sáu năm sau đó. Nếu biết xấu hổ thì em trai Thương đã không trèo tắt sang cổng sau nhà mình lấy điện thoại rồi cười nói như không…
Mình đã dạy Win hành động của một người xấu hổ là lấy tay che mặt lại rồi cười ngượng ngịu. Win chưa biết ý nghĩa của từ này nhưng ít ra trong con đã có một từ như thế, để sau này, trước khi làm gì con sẽ nghĩ đến nó như một tiếng đàn nhẹ thoảng tới và lay động tim con.
Published in: on 20/11/2007 at 1:27 Sáng  Comments (2)  

Hạnh phúc lang thang

https://www.nhaccuatui.com/bai-hat/hanh-phuc-lang-thang-dinh-dzu.kn55TH5qzL.html
Ngày ấy em như hoa sen
mang nhiều dáng hiền
mỗi khi chiều lên.
Ngày ấy
em như sương trong
nép trên bông hồng
mượt trên cánh nhung.
Ngày ấy
em như khung thơ
cho đời thẫn thờ
cho tôi dệt mơ.
Đường khuya tay
đan ngón tay
hứa cho đời
ước mơ dài.
Những năm tháng vô tình
mà lòng người
cũng vô tình
rồi màu úa
thay màu xanh.
Người yêu xa bến mộng
đò xưa đã qua sông
dòng đời trôi mênh mông.
Dáng xưa nay xa rồi
đường khuya mưa rơi rơi.
Phố xưa quen một người
bàn chân gieo đơn côi.
Gió mang theo cơn lạnh
về rót lệ trên môi.
Ngày ấy em như say mê
tôi nào nghĩ gì
đến câu từ ly.
Từng đêm qua
trong giấc mơ
vẫn mong chờ có em về.
Những năm tháng vô tình
mà lòng người
cũng vô tình
rồi màu úa
thay màu xanh.
Người yêu xa bến mộng
đò xưa đã qua sông
dòng đời trôi mênh mông.
Dáng xưa nay xa rồi
đường khuya mưa rơi rơi.
Phố xưa quen một người
bàn chân gieo đơn côi.
Gió mang theo cơn lạnh
về rót lệ trên môi.
Ngày ấy
em như say mê
tôi nào nghĩ gì
đến câu từ ly.
Tình ái thơm
Xanh như thơ
Đến trong hơi thở
rồi trôi rất xa.
Hạnh phúc
Lang thang như mây
Cho hồn héo gầy
Khi ta còn đây.
Từng đêm qua
Trong giấc mơ
Vẫn mong chờ có em về.
Published in: on 12/11/2007 at 12:27 Sáng  Comments (2)  

Đọng lại

Tối, lang thang dưới hàng cây hoa sữa, nghe mùi hương nồng đậm vây quấn lấy. Mùa thu sắp tàn, với mình vừa là sự tiếc nuối cũng vừa là nỗi mừng vui. Chợ tan từ lâu, nhưng những vương vãi của một ngày nhộn nhịp thì vẫn còn, âm thanh của một ngày ồn ã vẫn đọng đâu đó trên những con gió ngấp nghé nơi mái nhà của dãy ki – ốt nhỏ. Ăn xôi quán ven đường, nhìn thấy mèo con gặm xương nơi góc chợ bỗng thấy cuộc sống thật đơn giản. Một cảm giác nhẹ như mây lan qua tim mình. Có lẽ vì mèo con hồn nhiên đó đã nhắc nhở mình cũng hãy hồn nhiên, hãy biết quên và hãy biết cấy lên những mầm xanh của bình yên, tươi mới. Dù cho cả một ngày đã có những bực dọc, một chút nghẹn thở và một mớ lo âu…

Trước khi ra khỏi nhà bỗng nghe bố hát “Rừng cây xanh lá muôn đoá hoa mai mừng đón xuân về…”, giọng cất cao và sảng khoái. Lạ lắm, vì tưởng bố đang có nhiều lo toan thì không còn tâm trí hát ca. Nên chân vừa bước tay vừa bấm phím nhắn cho bố: “Hai chị em con thống nhất với nhau là tối nay bố rất dễ thương và đáng yêu. Ước gì nhà mình hết khó khăn để ngày nào bố cũng vui như thế!”. Bố reply lại sau 3 phút: “Bố yêu gia đình mình, yêu Win, yêu cậu Bi lúc cậu ngoan ngoãn, yêu khí tiết ga-lăng của Trang và yêu sự nhân hậu đến thuần khiết của con. Còn bố yêu mẹ chính vì khi tắm mẹ quá chậm chạp và sự gầm gừ của mẹ mỗi khi nổi cáu!”.

Published in: on 29/10/2007 at 8:55 Sáng  Comments (4)  

Chuyện cuối ngày

Định đi ngủ rồi nhưng lại muốn lưu giữ suy nghĩ này vào đây nên nấn ná thêm vài phút. Là vì vừa trò chuyện qua tin nhắn với một em là bạn của một anh học cùng Ốc. May quá, có em cứu vãn cho sự hẫng hụt của buổi tối hôm nay. Cũng chẳng có gì to tát. Có lẽ vì mình quá cầu toàn về sự cư xử nhiệt thành của mọi người đối với nhau nên hay buồn vẩn vơ, suy nghĩ nặng nề…

Mình dường như hay thái quá về mọi thứ. Cảm xúc, sự chia sẻ, sự quan tâm, câu chữ… cứ đầu cuối quá, tận tuỵ quá cũng dễ làm người khác nghi ngờ… Nhưng mình vẫn không bỏ được những cái đó. Cứ nhiệt thành quá thì dễ nhận lại sự thất vọng. Cứ trao gửi rồi lại mong được đáp lại thì sẽ buồn nhiều hơn vui…

Ôi, gặp được một người giống giống mình hân hoan biết bao. Ừ, vì lý do gì mà không thể yêu thương, thân thiện, mở rộng lòng ra với nhau nhỉ! Con người cần lắm những chia sẻ và nâng đỡ tâm hồn. Bạn bè ơi, đừng ai lạnh lùng nhé!

Published in: on 26/10/2007 at 8:31 Sáng  Gửi bình luận  

Để tôi lắng nghe

Để có thể lắng nghe một cách thiện chí không dễ. Rất thường xuyên cái tôi cứ muốn cựa quậy đòi thanh minh, cãi lý, tranh luận. Mình cũng bị mắc bệnh này rất nặng. Mới hôm vừa rồi nằm nghe đài đêm, giọng cô phát thanh viên nhẹ nhàng, êm êm đã khiến mình phải nhớ: “Càng lắng nghe nhiều thì tâm trí bạn lại càng tĩnh lặng, và sự tĩnh lặng này sẽ không bao giờ bị phá vỡ bởi tiếng ồn“…

Lắng nghe bao điều từ xung quanh, sẽ thấy được động, và từ đó được lặng, được lớn lên, được đi trong những hiền hoà của cuộc sống!

__________

Để Tôi Lắng Nghe
(Dương Thụ)

Võng đong đưa trưa mùa hè, bài hát tôi nghe giữa trưa mùa hè .
Đám mây xa, trời bão giông xa mùa lũ đang về.
Gió theo mây, đông lại kìa.
Để nắng đi đâu cho mây tràn về, để trời đất âm u,

rì rầm tiếng mưa rơi để tôi nằm lắng nghe.
Trong bài hát trưa mùa đông có tre rụng lá rơi đầy bến sông .

Có con đò vắng nơi bờ xa ,có câu mẹ hát những ngày rất xa,

bao nhiêu là nhớ thương thật thiết tha.

Bao nhiêu đằm thắm theo nhịp võng đưa, đòng đưa.
Võng đong đưa, xuân lại về.
Bài hát tôi nghe nắng xuân tràn trề .
Nắng thơm non, xòe lá thơm non, bụi chuối đầu hè.
Có con chim trong vườn nhà ,đập cánh bay lên trên cành đào.

Để nắng như mơ, để giọng hát như mơ, để tôi nằm lắng nghe.
Trong bài hát trưa mùa đông có tre rụng lá rơi đầy bến sông.

Có con đò vắng nơi bờ xa, có câu mẹ hát những ngày rất xa,

bao nhiêu là nhớ thương thật thiết tha.

Bao nhiêu đằm thắm theo nhịp võng đưa, đòng đưa.

Ô kìa nắng sao lại xanh, ô kìa lá nõn nà biếc xanh.
Ô kìa gió đưa về đâu, con cò trắng nghiêng mình bãi dâu .
Con cò trắng trên đồng lúa xa, theo giọng hát bay về mãi nơi… mờ xa!

 

 

 

Published in: on 25/10/2007 at 8:59 Sáng  Gửi bình luận  

!!!

Cụ già trong phim “Chị gái tôi” luôn cười nói, yêu đời, thích ngắm lá vàng mùa thu và thường mơ màng nhớ về những tháng ngày có “bà lão” bên cạnh,hay nhìn gương để nói chuyện với chính mình. Mấy hôm trước nhân vật này có nói 1 câu mình rất nhớ: “Nếu con người cứ nói hết những gì muốn nói, làm hết những gì muốn làm, tham lam hết những gì người khác có thì thế giới này sẽ ra sao?“…
Published in: on 25/10/2007 at 7:35 Sáng  Gửi bình luận  

Nghĩ thế thôi…

Tối qua là một tối thật buồn. Toàn những chuyện không đâu vào đâu. Nhưng từ đó mới nhận ra thật rõ ràng những gánh nặng mà bố mẹ phải gánh vác, cũng như mình đang dấn bước vào đời sống riêng tư với những mối lo toan ngày một đầy đủ hình hài.

Con người cứ cho là mình khôn ngoan nhưng hình như lại không thể chế ngự được những đe doạ của cuộc sống. Mà nhìn cho thẳng cho thật thì những đe doạ đó không ai khác lại chính mình là người mang lại. Thế thì sao, sao không giải quyết được? Vì lòng ham muốn đi quá với năng lực thực tại, vì những mâu thuẫn trong ta, vì cái đầu con người lắm lý do, lắm nguỵ biện. Vì cái tôi to đùng, ích kỷ hay vì cuộc sống là phải thế, phải chằng chịt, rối tung thì mới ra cuộc sống?

Thì lại đi và tự tìm câu trả lời, hoặc có thể cho đến lúc nằm ở đâu đó và nhìn vào cuộc sống với sự khát khao được quẫy mình trong lòng nó thì mới thực sự biết mình phải làm gì…

 

Published in: on 24/10/2007 at 11:12 Chiều  Comments (2)