Hãy là một blogger chân thật. Để có offline thấy nhau thì vẫn nhận ra đúng chất của nhau.
Đã định một ngày không blog
Lúc nào cho hết băn khoăn
– Tối qua xem HTV9 của Đài TH TP. HCM mới biết thành phố có tới hơn 8.000.000 trẻ em lang thang chủ yếu làm nghề ăn xin, đánh giày, bán vé số. Những hình ảnh các em nhỏ áo quần xộc xệch, đầu tóc rối bù bám lấy người đi đường, khách du lịch đã quá quen thuộc với tất cả mọi người. Có em thì giả ngủ nằm cứng đơ trên tay một em khác. Có em không sợ nguy hiểm cứ thế băng qua đường chặn xe xin tiền. Có em thì lẽo đẽo theo sau khách chìa mũ, chìa ca để nài nỉ bằng được để khách mủi lòng hoặc sợ mất thời gian, thể diện thì lấy tiền ra cho xong chuyện. Các em nhỏ này đều nằm trong tầm kiểm soát của mấy người lớn gần đó ngồi tụm hai tụm ba tán chuyện và tính kế kiếm tiền, theo dõi hoạt động của các em. Bé nào không xin được tiền thì sẽ bị mắng, chửi, đánh đập không thương tiếc. Xót xa cho những thân phận. Tiếc cho những tâm hồn non nớt không được học điều hay lẽ phải đã bị nhuốm màu xám ngay từ lúc thơ dại… Mình thắc mắc với mấy anh chị cùng phòng sao nước mình không xây nhiều trung tâm để thu gom những trẻ em ấy tạo công ăn việc làm thì mọi người bảo làm sao mà thu gom cho xuể. Ừ nhỉ, thế thì phải làm sao đây?
– Trưa nay đọc báo Thanh niên mới biết “ấn tượng khó phai” ở đền Ngọc Sơn là vụ “nhà vệ sinh” khiến cho du khách hoang mang lắm! Du khách vào thăm đền Ngọc Sơn tuy đã mất tiền mua vé nhưng vẫn phải mất phí vệ sinh khi có nhu cầu “giải quyết nỗi buồn”. Khách muốn đi về sinh phải bỏ tiền vào một chiếc hòm kín phía trên có ghi hai thứ tiếng Anh và Việt “500đồng/lượt”. Lúc đông khách còn có nhân viên giám sát việc bỏ tiền phí vệ sinh đồng thời phân phối giấy vệ sinh cho khách. Nhiều người không có tiền lẻ thì đành phải bỏ tiền chẵn vào. Có chuyện một du khách nước ngoài sau khi bỏ tiền vào hòm “đưa tay như định nhận lấy cuộn giấy vệ sinh từ nhân viên, tuy nhiên cuộn giấy được gỡ ra khoảng 3-4 vòng rồi “Phựt”… Có lẽ do thấy ít quá, bà tây chưa chịu đóng cửa, vị khách này cố ra hiệu về phía chiếc hòm, bỏ thêm một tờ tiền nữa. Cuộn giấy lại được “tời” thêm vài vòng nữa. Chưa hết, bên phòng vệ sinh nam, khi cửa phòng mở, một cậu bé nước ngoài bước ra cùng vẻ mặt thất thần. Trước khi bước vào cậu đã khá bất ngờ khi đi vệ sinh tại đây phải trả tiền nhưng có lẽ cậu còn bất ngờ hơn khi bên trong không có giấy vệ sinh (cậu đã quên không lấy giấy từ nhân viên đứng ở bên ngoài trước đó)”… Nhà vệ sinh chỉ có mỗi một vòi nước để đáp ứng mọi nhu cầu lại không có thiết bị giật nước nên luôn “bốc mùi nồng nặc”. Than ôi, du lịch kiểu này sợ đến già!
Mỗi ngày lại nhìn thấy ở đâu đó, đọc ở đâu đó, xem ở đâu đó vài điều không ổn. Ừ, có cái gì ổn thỏa cả đâu. Một cá nhân còn có bao điều băn khoăn, vướng mắc, tồn tại nữa là, nói chi đến cả cơ thể bao la của đất nước. Nhưng chả lẽ cứ thế này mãi…
Giai đoạn
1-4
– Là ngày giỗ của TCS. Hát một chút “Người về bỗng nhớ”, “Vườn xưa”, “Nghe những tàn phai” cùng mình không?
– Là nhịp nhịp những giọt thời gian nhỏ xuống đời. Lại sắp hết một ngày. Buồn vui còn không rõ. Cứ như mơ.
– Là sáng mưa chiều tạnh. Trời bớt lạnh, bớt u sầu. Đồng nghĩa với đầu óc đang cảm thấy bớt phân vân cho nhiều dự định từ lâu lắm!
– Là cứ đi tiếp thế thôi. Tiếp tục cho nhiều ngày mới. Phải làm sao cho cuộc sống thật dài, chiều dài đo bằng những cảm xúc được gom nhặt, nâng niu trong từng giây từng phút.
Hà Nội những sắc màu hoa
Tôi thường nhớ đến câu nói mình đã đọc được đâu đó rằng “Hoa là trí nhớ của đất”, vì vậy đi đến nơi nào tôi cũng tìm đến hoa, nhìn ngắm hoa để ngấm được chút gì đặc trưng của vùng miền đó. Ấu thơ trong tôi gắn liền với những ký ức đẹp về hoa, những loài hoa mang những cái tên giản dị như chính tâm hồn trẻ nhỏ của tôi lúc đó: Hoa nhọ nồi bé xinh tựa bao nhiêu cánh mì chính kết lại, hoa dâm bụt đỏ vô tư lự lớn hồn nhiên bên những hàng rào quê, hoa xấu hổ núp mình dưới những tán lá xanh trinh nữ trên những sườn đồi vàng ươm nắng chiều rọi, hoa dại tim tím mọc suốt một triền đê trong mùa heo may về… Thời gian trôi theo những tờ lịch mỏng, tâm trí tôi giờ đây lại hòa vào một không gian khác, không gian của thành thị. Tôi yêu những con phố hẹp êm đềm, yêu những gánh hàng hoa mỗi sớm mai sương lên óng ánh, yêu những chợ hoa ngày tết hoa ngập tràn như dòng sông… Hà Nội với những sắc màu hoa đó đã thực sự khiến tôi xao động, say mê cái hồn hoa tươi đẹp, sang trọng, thanh tao và nền nã rất riêng của đất kinh kỳ ngàn năm văn hiến.
Hoa trong ký ức
Người Hà Nội yêu hoa lắm! Cần phải khẳng định một cách chắc chắn như vậy bởi cái tình của người nơi đây với hoa không đơn thuần như người ta thích nhìn một cái đẹp xa xôi vụt ngang qua mắt. Cái tình của người Hà Nội với hoa rất bền, rất sâu, lưu luyến và đầy chia sẻ. Ngay cả thời kháng chiến, những năm đánh Mỹ, chợ hoa sơ tán sang mấy phố khác, họp ngay cả lúc còi báo động vang lên. Gặp phải bao khó khăn nhưng người dân Hà Nội vẫn không làm mất đi thói quen chơi hoa. Chỉ một cành hoa nhỏ, chỉ một chậu hoa bé xinh là đã đủ gợi lên được cả một niềm lạc quan, tin tưởng và hy vọng vào cuộc sống. Ít ai tưởng tượng được rằng hơn hai thập niên trước mọi người phải xếp hàng để mua từng bông hoa trong những quầy hoa của Nhà nước ở gần đài phun nước Thuỷ Tạ hay quầy hoa đối diện với Bách hoá tổng hợp Tràng Tiền. Cái thời của các bậc tiền bối như cụ Đức Thái ở Lãn Ông, cụ Trưởng Tràng ở làng hoa Ngọc Hà, cụ Mỹ ở phố Thuốc Bắc… cũng khiến người ta nôn nao khi nghĩ về. Một người con xa Hà Nội đã lâu cũng thao thức vì nhớ hoa Hà Nội: “Hoa Hà Nội gìn giữ lòng Hà Nội/Cho những phần Hà Nội ở nơi xa”.
Hoa thời hiện đại
Giờ đây, không khó khăn gì khi muốn có một chút hoa. Hoa ở khắp nơi, khắp mọi nẻo đường. Hãy thử vào thăm những cửa hàng hoa thời hiện đại, chúng ta sẽ phải sửng sốt về “công nghệ” hoa đang phát triển từng ngày. Các cửa hàng hoa mọc lên nườm nượp với những bảng hiệu thu hút, những cái tên hoa mỹ, thể hiện phong cách của từng cửa hàng. Đi dọc đường Phạm Ngọc Thạch, cuối đường Đào Duy Anh, ngã tư giao nhau giữa Nguyễn Chí Thanh và La Thành, đầu đường Bạch Mai, dọc đường Kim Mã, rải rác ở Nguyễn Khuyến sẽ thấy hoa trong cửa hàng được chăm chút tỉ mỉ làm sao… Những bông hoa nhập ngoại từ Ý, Hà Lan, Hồng Kông, Thái Lan bây giờ không còn xa lạ với người chơi hoa nữa. Hoa ngoại ngay từ khi xâm nhập đã có chỗ đứng và nhanh chóng thống lĩnh thị trường hoa Hà Nội. Mỗi khi tụ họp, đình đám hội hè, sinh nhật… người ta tặng nhau những bó hoa vừa lạ, vừa đẹp, vừa sang trọng khiến người nhận, người chứng kiến phải trầm trồ, thán phục. Hoa địa lan, hoa ly, ly vera, hoa tulip… đủ màu sắc cam, xanh, đen, tím… với những phụ liệu phong phú như vạn tuế, lyby, thiết mộc lan, lá thông, lá đuôi nheo là những loài hoa được những người mua hoa sành điệu ưa chuộng. Cách gói, cách trang trí hoa cũng ngày càng trở nên độc đáo, gói bằng nhiều giấy màu đẹp, thêm cả hạt cườm, hạt ngọc trai hay những chiếc đăng-ten đủ màu sắc. Người Hà Nội bây giờ coi việc thưởng thức những bông hoa ngoại, những bó hoa đầy sự sáng tạo là chuyện không quá khó khăn, nhất là với những người có thu nhập cao. Hoa thời hiện đại không còn giản dị, mộc mạc chỉ có cành và lá, hoa cũng như người, được trang điểm, được tôn lên cho thật mỹ miều, lộng lẫy. Tuy vậy cũng có nơi trở nên thái quá trong việc sáng tạo, thêm thắt cho hoa khiến hoa trở nên diêm rúa, mất đi vẻ đẹp tự nhiên của mình.
“Làng em làng hoa, hoa thơm ngát bốn mùa”
Những ngày rét đậm từ cuối năm vẫn còn dư âm, không phải người ta nhớ cái rét đó mà nhớ cái không khí nhộn nhịp của từng dòng xe dài đổ về những làng hoa Hà Nội ngày trước tết. Những vùng trồng hoa Ngọc Hà, Nhật Tân, Tứ Liên, Nghi Tàm từ lâu đã trở thành niềm tự hào của Hà Nội. Mỗi đỗ xuân về, các làng hoa lại náo nức người xe về thăm và thưởng thức cái không khí xuân ngập tràn trong những khóm hoa, nhành lá. Những người con xa Hà Nội nhớ lắm từng thửa vườn đất mịn, những sắc hoa làm ấm lòng người trong giá rét. Nhưng càng ngày tốc độ đô thị hoá càng mạnh. Nhiều người thấy ngậm ngùi khi nhìn bãi đất ven sông Hồng của làng Nhật Tân hôm nay đã bị thu hẹp lại, chỉ còn những mảnh vườn rải rác với những hàng đào thưa thớt nhiều so với trước. Làng Ngọc Hà bây giờ lên phố, toàn những nhà cao tầng. Những thước phim, câu thơ, bức ảnh, lời ca là nhân chứng quý giá còn lại gợi nhớ về làng hoa nổi tiếng Hà Thành thuở nào. Cái không khí của một làng hoa đậm chất kinh kỳ bây giờ không còn nữa. Hà Nội giờ đây đã có thêm nhiều làng hoa mới như làng hoa Phú Thượng (Tây Hồ), Tây Tựu (Từ Liêm), Vĩnh Tuy (Thanh trì), Đông Anh… Trong đó làng hoa Tây Tựu là nơi nổi bật nhất, hội tụ nhiều điều kiện để giữ vững vị trí là một vùng cung ứng hoa chủ đạo cho nội thành Hà Nội.
Những gánh hàng hoa
Có lẽ trong mắt những người du khách, những gánh hàng hoa, nhưng xe đạp chở hoa đi khắp phố phường Hà Nội là một hình ảnh đẹp và thú vị. Những bông hoa từ muôn nẻo cứ theo bước chân người mẹ, người chị vào nội thành. Trên từng con phố Hoè Nhai, Nguyễn Trường Tộ, Hàng Khoai, Hàng Lược, Hàng Rươi, Châu Long,… những gánh hàng hoa rực rỡ đủ sắc màu, những mẹt hoa lễ vào ngày rằm, mùng một đã làm phố phường thêm sinh động, mang đậm dấu ấn.
Sớm mai thức giấc đã thấy xôn xao những hoa, những lá. Chỉ cần bước vài bước chân đã ra đến những xe hoa, gánh hàng hoa, mẹt hoa để tha hồ chọn những nhành hoa tươi tắn. Có lẽ vì thế chăng mà khi đi dạo trong lòng phố cổ, du khách thấy rất nhiều nhà cắm hoa, bình hoa nào hoa cũng thắm sương như vừa mới hái từ vườn vào. Người Hà Nội càng yêu hơn mảnh đất của mình khi đọc câu thơ của Tố Hữu: “Sáng mai ra. Gánh hàng hoa xuống chợ. Hoa Ngọc Hà trên đường rực nở. Hương bay thơm ngát gần xa”. Nghe nao nao và xôn xao lạ, càng thấm hơn tình hoa, tình người nơi đô thành gợi nhiều ký ức.
Chợ hoa
Ai đã từng đi chợ hoa, mới cảm nhận hết được cái gọi là hồn hoa Hà Nội. Ngay từ 3, 4 giờ sáng chưa rõ mặt người trên bãi đất rộng ven đê Yên Phụ, chợ hoa đã họp rồi. Hàng trăm loại hoa với đầy đủ sắc màu vẫn còn tươi và lóng lánh sương đêm đổ về đây náo nức chờ cho ngày mới được ngắm nhìn trong từng căn nhà nhỏ. Hoa được bó lại thành từng bó lớn và giá bán rẻ hơn nhiều so với hoa trong phố lúc sáng rõ mặt người.
Chợ hoa Hà Nội đã thành truyền thống, là một trong nhiều biểu tượng đẹp của mùa Xuân, khắc sâu vào lòng người Hà Nội. Chợ hoa Hàng Lược là nơi thu hút bao nhiêu bước chân quyến luyến không muốn rời. Những quầy bán hoa ở chợ Ðồng Xuân, ở ngã tư Tràng Tiền, Bờ Hồ, ở chợ Hàng Da, chợ Hôm, chợ Mơ, Ngọc Hà, Cửa Nam, đầu đường Ðiện Biên Phủ, Ngã Tư Sở… là những điểm đến quen thuộc của những con người thanh lịch đất nghìn năm văn vật. Người Hà Nội đi chợ hoa để đón xuân sớm, để giao hòa cùng trời đất, để thấm vào không gian thơm tho, đẹp đẽ ấy những hồn cốt tinh hoa của Thăng Long tứ trấn… Nào đào, nào quất, nào là tùng trăm năm, cúc mốc phong sương, si già lụ khụ, chi mai lãng mạn, trúc thanh mảnh đơn sơ, vạn niên thanh bền bỉ, đinh lăng khỏe mạnh, xương rồng gai góc… Nào hoa pa-vệ, phong lan, mõm sói, păng-xê, sen cạn, huệ trắng, hải đường lập loè, Ma-gơ-rít xòe bung, cúc vàng lay động, thược dược xuề xòa… Chợ hoa cứ thế tồn tại, lưu dấu trong hồn người, mãi mãi thanh tân.
Hoa Tết
Xuân về cũng là lúc hoa được trưng dụng nhiều nhất. Người Hà Nội vẫn muốn ngày Tết đưa thiên nhiên vào nhà bằng cách mua các cây trồng trong chậu để có thể nhìn thấy sự phát triển của cây, của hoa từng giây, từng phút. Theo đó trên bàn cũng bày một lọ hoa tươi tự chủ nhân cắm theo con mắt thẩm mỹ của mình. Có thể chỉ là một lọ hồng thơm rực rỡ, hay những bông lay ơn đỏ thắm rộn rã cả không gian, hoặc những cành viôlet tím đậm đà, lãng mạn, mang cho căn nhà một sắc xuân hân hoan, tươi mới. Ban thờ thì vẫn là hoa huệ trắng với thân cành thon dài, tạo nên không gian sự ấm áp, trang trọng, linh thiêng.
Quan trọng nhất đối với người Hà Nội vẫn là hoa đào, đào hồng cánh đơn giản dị, đào phai thanh nhã, đào bích thắm đỏ… Chơi hoa đào là thú chơi thanh tao, lịch lãm, vừa giản đơn nhưng cũng rất tinh tế. Những người cầu kỳ thì lựa chọn cho mình những dáng, thế phù hợp như ngũ phúc, phụ mẫu, tam đa, thất hiền, Phật Bà Quan Âm ngự đài sen… Những người giản đơn thì ra chợ hoa mua một cành đào ưng ý trong dòng đào bạt ngạt hồng ngát khắp dải đường đi. Bình để cắm đào lại chỉ là bình gốm, bình đồng đen, hũ sành… đậm đà bản sắc Việt. Cắm trong đó, đào mới thực sự bộc lộ hết được tố chất của mình, đẹp thanh nhã và mang phong cách rất riêng của người Hà Nội. Chơi hoa đào là chơi màu sắc, dáng vẻ, thấm cái hồn của những cánh hoa mềm mại, nhẹ nhàng như dáng hình thiếu nữ má hồng đi lại dịu dàng khiến bao người say đắm. Đến những vùng đào nổi tiếng của Hà Nội như Quảng Bá, Nhật Tân… người chơi sẽ được tha hồ nhìn ngắm những gốc đào cổ thụ đã lên màu thời gian. Có thể mua cũng có thể thuê về rồi sau tết lại đưa về với vườn cũ, quan trọng nhất là người mua, người thuê được thưởng thức một cây đào đã chín muồi năm tháng, được anh em, bạn bè trầm trồ khen ngợi khi đến nhà chơi.
Lan tuy không phải loài hoa được nhắc đến nhiều trong mùa xuân. Nhưng càng ngày thú chơi lan của người Hà Nội càng rộng khắp. Những người chơi lan là những người có đầu óc tinh tế, có những cảm nhận sâu sắc về cuộc sống và rất trân trọng cái đẹp. Hoa lan luôn được coi là hoa quí và người Hà Nội chơi hoa rất dung dị nhưng mang một phong cách riêng như người nghệ sĩ đang sáng tạo, cảm nhận cái đẹp trong sáng và thuần khiết.
Nói đến tết mà không nhắc đến thủy tiên thì quả là một thiếu sót lớn. Đây là một trong các loài hoa nở sớm nhất vào lúc chớm xuân. Trong những ngày tết tại miền Bắc, mỗi gia đình Hà Nội thường có một vài bát thủy tiên để trên bàn thờ, trong phòng khách, thể hiện nếp nhà, phong thái của người con đất kinh kỳ. Thủy tiên như người con gái sống trong khuê phòng, việc nuôi trồng cũng đòi hỏi lắm công phu. Người nuôi cần chú trọng rất kỹ đến việc chọn củ, chọn dáng củ, chọn chồi, có chế độ dinh dưỡng tốt cho cây, với chất nước phù hợp, cắt gọt phải khéo léo, tỉ mỉ, tránh làm bào
hoa bị thương, cuống hoa bị đứt. Vì thế mới có câu: “Người trồng hoa giữ nước nguồn như giữ gìn con mắt/Hoa là mắt con gái lúc bình minh”.
Hà Nội sau những ngày xuân rét đậm đang trở mình chuẩn bị cho mùa hạ hối hả, khoáng đạt. Và trên những nẻo đường nhộn nhịp chân bước, hoa lại len mình vào điểm tô cho cuộc sống, thắp lên những hân hoan, xao động trong tim người. Lại những sắc màu lung linh, tươi mới… Hãy nhẹ thôi, kẻo rụng cánh sen hồng!
Buồn!
Từng ngày qua
Tóc mai sợi vắn sợi dài
“Thương yêu nét môi cười ngây thơ,
Thương yêu tóc buông lơi dịu dàng,
Thương em mong manh như một cành lan.”
Tranh ngẫu hứng
Cuộc sống tốc độ
Vitamin C
Nhân nói đến Vitamin C, mình luận thêm về bưởi cho đỡ thèm. Những tép bưởi mọng nước tràn trề sức sống, khoác lớp áo mỏng mơ màng xếp đều đặn theo hàng lối. Từng múi bưởi tách ra đặt trên đĩa nghe dậy lên chút hương thầm lan tới từ “Khung cửa sổ hai nhà cuối phố”. Không biết cô Thanh Nhàn có yêu bưởi không? Mình bưởi xanh điểm những nốt nhỏ li ti như làn da của cô gái mới lớn, tuyệt nhiên không có nếp hằn của thời gian tàn nhẫn. Gõ vào thân bưởi nghe tiếng “bộp bộp” cũng cảm thấy yên tâm về một tố chất lành hiền, trung thực. Bưởi để lâu lâu cũng không đỏng đảnh héo hon, sẵn sàng kiên nhẫn đợi được dâng hiến không chút thỉnh cầu. Vỏ bưởi gọt xong dài như lọn tóc cô gái mới cuốn lô, được rất nhiều người phơi lên nấu nước tắm. Hạt bưởi thì hong khô đốt đèn. Hạt bưởi còn ngâm lấy nước, lấy chất nhớt uống chữa bệnh. Cùi bưởi trắng xốp, sạch tinh khiến ai cũng thèm ăn một bát chè bưởi trong những đêm hè vắng gió. Bưởi đào kiên trinh, tép không quá ướt át, vừa đủ để tỏ lòng, không làm mất đi sự thanh cao của mình, không suồng sã với người xa lạ. Bưởi lòng tôm dễ làm quen hơn, cái màu hồng nhạt chuyển dần sang vàng cũng khiến người ta xôn xao, muốn cởi mở lòng ra cùng nhau khi hàn huyên bên bát muối ớt rực màu trắng đỏ. Bưởi trắng thì đôi lúc tủi thân do màu sắc không thu hút. Nhưng chính ra cái màu tưởng như không có sắc độ đó cũng thực sự làm mắt người rung động lắm! Màu trắng chẳng phải luôn thể hiện một tâm hồn thanh sạch, không toan tính đó sao.
Bây giờ thì bưởi có tên kiểu khác. Bưởi Năm roi, bưởi Diễn, bưởi Cổ cò… Thương hiệu làm nên giá trị bưởi. Dù bưởi mọc ở đất nào, bán trên sạp hạng sang hay bên lề đường xe thồ hàng loạt, thì với mình bưởi vẫn là thứ quả mang niềm tin cuộc sống, kết hợp hài hoà mọi yếu tố của thiên nhiên. Làm sao không nhớ cái vị thơm mát tan trong miệng, làm sao quên được hương thơm thuần khiết của hoa. Và nhất là để trẻ lâu mà sống và yêu đời, thì bưởi ơi, làm sao quên bưởi.
Điểm 9
Không gì hết
Có những lúc vô vị như thế! Rất muốn xoá blast “chơi vơi” ngay, nhưng vì cảm giác đó chưa hết thì xoá đi thật giả dối. Với mình khoảnh khắc này cái gì cũng đang vội vã, cái gì cũng chỉ vụt qua trong chốc lát rồi thôi. Có lẽ nhớ một chút những câu chuyện loanh quanh chiều nay với bạn bè, thấy cuộc sống buồn cười quá!
Không gì hết. Và bởi không có gì hết nên muốn lưu lại cảm giác mơ hồ này. Không vì đáng nhớ mà lưu. Càng không có gì rõ ràng để cất giữ. Lưu lại để biết rằng rất nhiều lúc cái “không gì hết” vẫn thường đến trong cuộc đời. Vì thế những khoảnh khắc mà cái sự “không gì hết” chưa ló mặt thì hãy làm việc hết mình, hãy vui sống cho trọn vẹn đi!
Ngày chia tay mừng rỡ
Ôi, xấu hổ quá, ai lại khoe chuyện răng sâu cơ chứ! Nhưng từ việc chia tay cái răng bị hỏng tủy bao ngày khiến mình khổ sở, uống panadol như ăn kẹo, gầy mòn héo hon như lá úa (hic hic)… mình đã nghĩ xa thêm được rằng: Thứ nhất, nên điều trị mọi chuyện từ khi nó mới chớm, tách bạch, rõ ràng, dứt khoát không để đến lúc nặng rồi càng thấy khó xử lý và đau đớn hơn. Thứ hai, những gì từng gắn bó với ta, tưởng không bao giờ chia cách nhưng giờ đã không còn chung ý tưởng, làm ta đau khổ, không muốn cổ vũ mạnh mẽ cho tinh thần ta có thêm sức sống,… thì thôi, đừng tiếc nữa, hãy rời xa không ngần ngại, để bắt đầu cho những ngày mới cười nói yên vui!
Ngày lá rụng
Ý thức
Nghĩ cũng thấy thương những người nghệ sĩ đổ công sức tập vở rồi diễn cho vài chục người xem (con số đó là nhiều), đêm về trong nỗi quạnh vắng khi nhớ lại tiếng vỗ tay lác đác lan qua những hàng ghế trống dưới khoảng không gian tối mờ… Trong số họ có nhiều người vì miếng cơm manh áo, cũng làm việc theo kiểu công chức nhà nước thôi, lương bao cấp mà, thì đành ngày ngày cứ đến tập diễn, đêm nào có lịch thì lên sân khấu thế thôi. Nhưng có những nghệ sĩ yêu nghiệp của mình lắm, hẳn họ đã có nhiều đêm băn khoăn, trăn trở về con đường mình đang đi, chắc không khỏi thở dài chạnh lòng…
Mình luôn đề cao sự tự ý thức. Con người không phải lúc nào cũng chỉ làm theo ý thích. Nếu tất cả đều thích mới làm thì mọi sự sẽ đi đến đâu? Có lẽ vẫn cần phải bỏ ra một góc nhỏ dành cho những điều khác nữa bên cạnh danh mục dài những điều mình quan tâm. Chẳng có gì to tát cả, cũng chỉ để nhắc nhở mình thôi, đó cũng chính là một bước trong quá trình hoàn thiện con người “nham nhở” của mình.
Một buổi tối vào rạp Hồng Hà, biết đâu sau khi bước chân ra Đường Thành lại muốn đến xem tuồng nhiều lần nữa.
Đường xưa
Lời: Nguyễn Đức Cường
Bước trên đường về em thương nhớ
Em âm thầm nhớ bao hẹn thề xưa êm ấm
Những trưa hè tình dâng lên đắm say vô bờ
Em nói bằng tiếng thơ mong chờ
Tiếng yêu ngày nào cho em nhớ anh tơi bời
Với bao ngọt ngào ta vun xới
Đã không còn đường xưa thơm nắng môi em hồng
Tan nát rồi giấc mơ hương nồng
Rồi ta sẽ bước chơi vơi khi người khuất xa chân trời
Sẽ hấp hối trong đêm mù khơi
Sẽ thấy bóng tối vây từng nỗi đau xanh ngời
Xa vắng rồi những khi bên người
Với bao muộn phiền em trông ngóng anh bao miền
Sẽ hấp hối trong đêm mù khơi
Sẽ thấy bóng tối vây từng nỗi đau xanh ngời
Xa vắng rồi khi bên người
Với bao muộn phiền em trông ngóng anh bao miền
Hỡi anh ngọt ngào sao hoang vắng
Xót xa này từng đêm thao thức em đong đầy
Đêm vẫn là những đêm hao gầy
Rồi anh sẽ thấy thấp thoáng bao lần tóc em bay dài
Thấp thoáng dáng yêu thương ngày mai
Với những tiếng hát yêu người thiết tha mơ màng
Ta gói trọn giấc mơ phai tàn.
———————-
Còn nhớ ngày đó cứ suốt ngày mở đi mở lại Đường xưa với giọng hát Bảo Yến rất trầm ấm, gợi cảm trong căn phòng 12m2. Còn nhớ Thi có nhắn lời bài hát này qua điện thoại vào một ngày mùa hạ đơn giản chỉ là muốn nhắn, không gì hơn. Nhớ là mỗi chiều về trên phố lại hát thầm Đường xưa trong tiếng ồn xe cộ,… “Hỡi anh ngọt ngào sao hoang vắng” – Quốc Dũng sao viết ra được câu hỏi buồn tênh này nhỉ?
![]() |
Đường xưa |
Sáng tác: Quốc dũng – Thể hiện: Bảo Yến
Huấn luyện viên của người viết báo
– Bạn có thể chờ cho đến khi có cảm hứng, sau đó bạn phải chống gậy mà đi (Jack London)
– Kẻ siêu nhân có thể băng qua tòa nhà cao tầng bằng một cú nhảy duy nhất, nhưng một nhà báo giỏi mà tôi từng biết đã phải ngồi trước bàn phím máy chữ để viết một dòng. Rồi viết một dòng nữa, và một dòng nữa…
– Hễ nắm chắc chủ đề thì từ ngữ sẽ tuôn ra (Cato the Elder)
– Thói quen làm việc của tôi thật đơn giản: suy nghĩ thật lâu và khi viết thì chóng vánh (Ernest Hemingway)
– Không có gì thúc đẩy những ý tưởng bằng việc bạn đặt tay lên bàn phím máy tính.
– Để ra thêm vài phút và đi một con đường khác từ nơi làm việc về nhà. Cố gắng tìm ra càng nhiều những con đường đi về khác càng tốt.
– Chúng ta dựa vào câu mở đầu để làm bật lên những nhịp điệu bí ẩn, những nhịp điệu này sẽ thúc đẩy phần còn lại của câu chuyện, sáng tác ra những đoạn theo một trật tự đúng đắn. Và giống như một cuộc thử thách khác, đôi khi nó hoạt động tốt (Bob Baker)
– Khi bạn sẵn sàng viết, điều bạn cần không phải là câu mở màn thật hoàn thiện hoàn mỹ, mà là một toát yếu rõ ràng về chủ đề bạn định viết.
– Điều quan trọng là phải luôn luôn phải có một toát yếu về chủ đề ở trong tay.
– 5 cách thức để giải tỏa nỗi đau viết lách: 1. Trước hết là phải suy nghĩ, sau đó mới viết; 2. Nói ra những ý định; 3. Thu hẹp chủ đề của bạn lại; 4.Viết nguệch ngoạc; 5. Viết toát yếu của chủ đề bản viết.
– Viết một cách thoải mái, càng nhanh càng tốt để đưa chúng lên mặt giấy. Không sửa chữa hoặc viết lại cho tới khi toàn bộ bài viết đã xong xuôi. Việc sửa lại trong khi viết thường gây ra sự ngừng trệ, không tiếp tục viết tiếp được (John Steinbeck)
– Cấu trúc là tất thảy (Paul Johnson)
– Vĩ đại là nghệ thuật bắt đầu, nhưng vĩ đại hơn là nghệ thuật kết thúc (Thomas Fuller)
– Những từ dùng đúng chỗ mạnh biết bao.
– Trách nhiệm của người viết là duy trì tính mạnh mẽ của ngôn từ và tính mạnh mẽ của trí tưởng tượng (Carlos Fuentes)
– 5 cách đề bài viết thêm mạnh mẽ: 1. Tìm những động từ hành động; 2. Tránh những tiếp tố yếu; 3. Nên dùng thể chủ động; 4. Ít dùng từ thêm vào; 5. Hãy dũng cảm.
– Nếu bạn muốn sắc sảo thì phải viết ngắn gọn; vì với những từ ngữ như những tia nắng – càng cô đọng bao nhiêu thì càng nóng bỏng bấy nhiêu (Robert Southey)
– Một câu văn không được có những từ không cần thiết; một đoạn văn không được có những câu văn không cần thiết, cũng vì lý do đó mà một bức tranh không được có những nét vẽ không cần thiết, và một chiếc máy không được có những phụ tùng không cần thiết (William Strunk)
– Câu văn hay như một tấm kính cửa sổ (George Orwwell)
– Một lạng thí dụ có giá trị hơn một cân những từ chung chung (Henry James)
– 5 biện pháp nhanh chóng để viết rõ ràng hơn: 1. Đọc thật to bản viết nháp của bạn; 2. Thêm vài dấu chấm câu vào; 3. Xác định ngôn từ; 4. Hãy suy nghĩ về văn cảnh; 5. Gắn những đại từ của bạn vào.
– Người viết là người làm nghề âm nhạc (Don Murray)
– Từ ngữ dùng đúng sẽ có hiệu quả, nhưng không có từ nào hiệu quả bằng việc dừng lại đúng lúc (Mark Twain)
– 5 biện pháp làm cho bài viết thêm nhịp điệu: 1. Lắng nghe nhịp phách và ngữ điệu; 2. Tìm kiếm điệp âm; 3. Cân bằng những câu văn của bạn; 4. Đa dạng độ dài của câu và đoạn văn; 5. Kết thúc bằng một tiếng vang lớn.
– Bạn phải kể chuyện để có câu chuyện (Ken Metzler)
– 5 cách để đưa mọi người vào bài viết của bạn: 1. Kể chuyện để tạo ra câu chuyện; 2. Quan sát để có những hình ảnh mang ý nghĩa; 3. Tìm kiếm những mẩu chuyện nhỏ, nhưng lại thể hiện nhân vật; 4. Trích dẫn có chọn lọc; 5. Các nhân vật trò chuyện với nhau.
– Không có chủ đề nào buồn tẻ cả. Chỉ có những người viết buồn mà thôi (Mencken)
– Người nghệ sĩ đã lựa chọn chủ đề, chỉ rút ra những chi tiết thể hiện tính cách và giá trị cho chủ đề đó của mình… anh ta sẽ loại bỏ tất cả những thứ còn lại và gạt nó sang một bên (Guy de Maupassant)
– Dù bạn muốn nói điều gì thì cũng chỉ có một từ để thể hiện nó mà thôi, nhưng đó là một từ làm cho nó vận động, một tính từ chỉ phẩm chất của nó (Gustave Flaubert)
– Bạn nói về điều đó càng giản dị bao nhiêu, thì nó càng hùng hồn bấy nhiêu (August Wilson)
– Trong số các nghệ sĩ, trang bị của người viết là thứ khó với tới nhất – đó là ngôn ngữ mà chúgn ta ít nhiều đều sử dụng, một chút kiên trì đối với ngữ pháp và chính tả, những cuộc phiêu lưu thường thấy của những gã khờ (John Updike)
– Bạn có thể nhúng một ngón chân vào việc viết chuyên nghiệp theo nhiều cách. Nếu kinh nghiệm hấp dẫn bạn, một con dốc dần dần dẫn bạn ngày càng đi sâu thêm vào công việc viết lách.
– Sự tinh thông không phải là điều bí hiểm được giữ kín, mà là sự chinh phục của tay nghề từng bước một.
Tan xuân vẫn nhớ hoa đào
Sáng sớm thì ngắm cây đào ở lớp học của con. Cây đào thanh mảnh, không lá, thon dài những cành, vươn cao và ngả vào mảnh tường rêu yên bình. Những nụ đào chúm chím, nối nhau bám trên từng thân cành gầy guộc trông như một bức tranh nghệ thuật nhiều ý tứ. Tuy không mặn mà lắm với đào bích mà thấy cây đào này cũng phải rung động và hứa hẹn chiều nay về sẽ chụp tặng bà Hương một kiểu bên hoa.
15 phút sau thì qua đường Yết Kiêu nhìn từng bó đào nhỏ bày trên mẹt tròn, đặt trên những chiếc xe đạp cũ. Mấy lần định dừng mua nhưng cứ ngại ngần, vì toàn đi làm muộn nên đổ diệt cho việc phải gấp gấp đến cơ quan ngay. Lẽ nào không có một lúc dừng lại chọn cho mình một bó, cắm 5-10 ngày trên bàn, nhìn cánh hoa rụng dần xuống chân bình, mà nghĩ về cuộc sống với những đổi thay, xoay vần…
5 phút nữa, vào khuôn viên thư viện, nhẹ nhàng qua hai cây đào rực rỡ. Cứ muốn nhìn cho trọn vẹn vẻ thanh tân của đào phai, sự nồng nàn của đào bích. Nhìn thật lâu, chụp thật nhiều để mai kia người chăm cây sẽ chặt đi hoa lá, thì cũng đỡ tiếc hơn khi chỉ còn nhìn thấy gốc cành khô khan.
Đào đẹp nhất khi được ở lại với đất, được đâm từng ngọn rễ vào lòng đất mẹ thơm mát. Đào hồn nhiên nhất khi được bung hết cả sức sống của mình cùng hoa lá, cùng đua nhau khoe cái màu hồng trẻ trung, tươi sáng cho mùa xuân. Với mình, đào thực sự quyến rũ và đáng để học tập.
Bí mật
8-3
Những ngày cật lực
Nỗ lực
Sau khi nhận được offline của hai người bạn mình yêu quý, thấy ấm áp quá! Đúng là nỗ lực của mình đã được đền đáp. Chỉ có mình mới biết rõ sự nỗ lực đó, nên giá trị của kết quả nhận được thật quý giá với mình biết nhường nào. Từ đây rút ra thêm một điều rất cũ mình vẫn thường lơ đễnh: Có cố gắng, có dành tâm sức, có nỗ lực sẽ thành công.
Lâu quá…
– Có cho có nhận. Đúng lắm, không thể nhận lại comment hay msg của ai được khi mình thưa vắng và cũng không qua nhà ai cười nói hỏi han.
– Những ý nghĩ, cảm xúc không được ghi lại ngay vì thế đã trôi tuột đi, có đọng lại thì cũng chỉ còn là vài câu chữ ngổn ngang, khô khan, rơi rụng hết những ý tứ xung quanh, bốc hơi hết những hồn vía đẹp đẽ.
– Lại thấy thêm mình đang xa hơn thế giới quanh mình, xa hơn những chia sẻ đồng điệu, xa hơn những bài học từ những bạn bè yêu mến…
Phải trở lại ngày cũ đi thôi. Lười biếng quá rồi. Bận bịu chỉ là cái cớ không thuyết phục lắm! Nhưng cũng tại blog dạo này đỏng đảnh quá! My page thì Quick comment mới chạy sạch, Photo toàn hiển thị ảnh cũ… Phải làm sao đây?
Nhìn thấy một chân dung
Bảo Phúc thì nhiều người biết lắm, tôi cũng như bao người, biết ông qua âm nhạc. Đọng lại nhất là Những nẻo đường phù sa, Gót hồng, Dòng sông không trở lại… Và hôm nay, biết thêm về con người nhạc sĩ.
Để cảm thấy mến yêu một người nào, chắc hẳn không thể bỏ qua những suy nghĩ, quan niệm của họ về mọi thứ. Qua những điều Bảo Phúc chia sẻ, mình thấy đó là chân thành. Đúng là một tâm hồn có chiều sâu, có trí tuệ và giản dị bởi đã trải qua bao thăng trầm, trải nghiệm. Tất nhiên, nói hay chưa chắc đã làm hay. Chỉ còn một cách là xem những việc họ làm. Thì hãy nghe thêm nhiều bài của Bảo Phúc. Vừa giản dị, vừa dễ khám phá nhưng vẫn không mất đi những triết lý, những suy tư, những tầng lớp, những nhẹ nhàng, phiêu lãng và thực sự cho con người thấy trân trọng cuộc sống hơn…
Tôi thích…
Mình thích:
Bóng ma ở Lexington

Anh bạn cho mượn quyển sách này cũng không biểu lộ rõ cảm nhận của anh ấy về nó, cho nên càng không thể phụ thuộc vào anh ta để có chút dựa dẫm nào trong ý nghĩ. Chỉ có điều không thích lắm cách trình bày bìa của Trần Hoàng Chi. Chưa đọc đến những chữ, những câu bên trong đã cảm thấy hỗn loạn một cách âm thầm trong trí óc khi mắt chạm vào bìa. Nếu là mình có lẽ mình sẽ trọn một cách thể hiện giản dị hơn…
Mình nói thế vì cảm nhận khi đọc xong “Bóng ma ở Lexington” vẫn cứ là một mùa đông xam xám, không mặt trời vàng rực, không cỏ cây biếc xanh. Lạ quá! Ngay cả khi bước vào “Vườn cỏ buổi chiều cuối cùng” có cỏ mượt và những cơn nóng vì nắng chiều của chàng sinh viên cắt cỏ thì những cơn gió đông với tiết trời quạnh quẽ vẫn không thoát khỏi tâm trí mình. Truyện ngắn trong này mình không thích nhất có lẽ là “Chuyện bà cô nghèo khó” và nếu phải chọn thêm một truyện nữa thì sẽ là “Đường cây xanh ở Sydney”. Vì sao ư? Có thể vì mình đã chán ngắt những câu thoại về bà cô nghèo khó anh bạn trai đang cõng trên lưng một cách vô hình, chán ngắt luôn cả khu phố xác xơ tẻ nhạt ở nước Úc. Tuy nhiên đoạn kết của “Đường cây xanh ở Sydney” cũng khiến mình mỉm cười đôi chút khi hình dung ra anh thám tử tư tiền thừa “muốn mứa” đang ngồi nghe Glen Gould trong căn nhà thuê xập xệ vắng vẻ.
Những câu chuyện kết thúc cứ như là một bước chân dừng tạm ở đâu đấy. Không cảm thấy được đó là cái kết thúc khép lại ý gì đấy, rõ ràng. Cứ lơ lửng, bỏ ngỏ và như là phải tiếp một chặng nữa mới có thể kết thúc được. Ấy thế mà lại kết thúc, làm mình đôi khi hẫng một cái nhưng cũng có thể nhanh chóng thích nghi ngay. Nhưng rõ ràng là không thể quay trở lại thực tại liền được. Có thể vì ngòi bút sắc của HaRuKi có tài lôi kéo người đọc đến mê hoặc. Cứ khiến người ta bị rơi vào không gian ấy mà không lý giải được nhiều những thứ xung quanh đang diễn biến ra sao… Nhưng làm ơn đừng nhớ những tiệc tùng trong đêm hay những giấc ngủ dài 2-3 tuần của bố con Casey trong căn nhà gỗ đóng cửa kín bưng làm gì, ám ảnh và cũng hơi rùng mình đấy!
Cái mình học được nhất khi đọc truyện ngắn này có lẽ là sự thẳng thắn. Mình thích những câu nói thẳng tắp trong truyện, thích những suy nghĩ của những nhân vật phụ và cả nhân vật chính, cứ như nó đang trôi từ lòng dạ ra không một chút vướng mắc, không chút băn khoăn. Đọng lại trong đầu óc mình lúc này là một chàng trai hiền lành, tốt bụng tuy cuộc sống có phần hơi tẻ nhạt nhưng cũng gợi lên cho người đọc những tự vấn rất thật. Nếu ai hỏi mình rằng thế có nên đọc quyển này không thì mình sẽ trả lời “có”. Chúng ta đang rất cần có những lời nói thẳng, nói thật, nhưng suy nghĩ tinh tế, những cái nhìn thấu đáo về lối sống, về con người. Tuổi trẻ là một tài sản lớn, không thể để nó trôi tuột đi không đọng lại gì.
Kiềm chế
Chia tay
Nếu rèn luyện được mình có bản lĩnh vững vàng, có lẽ sẽ không cảm thấy buồn đến thế khi sắp có cuộc chia tay ngắn với những người bạn quanh mình. Mình có cảm giác nếu để lộ ra nỗi buồn lạ kỳ ấy, ai cũng sẽ cười mình thôi. Có gì đâu… Đã nhiều nhặn gì đâu… Đã “nằm gai nếm mật” cùng nhau chút nào đâu mà sao thấy gần thế! Ừ, nhưng đâu phải với ai cũng vậy. Chắc chắn đó là những người bạn mình thấy rất cần, rất nâng niu.
Gỗ
Yêu gỗ có lẽ vì chất gỗ. Một thứ chất luôn gợi lên trong mình sự chắc chắn, vững vàng và thâm trầm. Cái sự tĩnh tại và trầm lặng của gỗ có đôi lần nhắc nhớ mình hãy điềm đạm đi. Gỗ càng già càng lên nước bóng, mịn và mềm. Có lẽ cái mềm của gỗ là sự hiền lành dẻo dai. Gỗ không bao giờ lỗi mốt cũng chẳng khi nào hào nhoáng vô duyên. Gỗ cứ lặng lẽ chiếm một vị trí riêng tư trong lòng người, trong lòng cuộc đời rồi ở đó ngắm nghía những bước chân thời gian vội vã.
Gỗ làm bàn, gỗ làm tủ, gỗ làm giá sách, gỗ làm ra đủ mọi thứ qua sự sáng tạo của con người. Nhưng dù ở hình hài nào, cái chất của gỗ vẫn thế, vẫn ấm áp, cổ xưa, nguyên thuỷ. Như thể trong lòng nó đang hiển hiện cả một rừng cây ào lá, cả những ban mai ngập nắng về, cả những loài chim hò hẹn trên mỗi cành xanh vào những sớm thu chớm hé.
Gỗ có hương vị. Hương gỗ không nhức mũi. Hương gỗ có gì đó ẩn sâu, len nhẹ vào từng thớ thịt, lẩn khuất trong từng vòng gỗ đi theo hơi thở thời gian. Hương gỗ thì thầm mà lan xa. Vì “hữu xạ tự nhiên hương” nên dường như gỗ không cần cố đắp điếm thêm chút gì vẫn được người đời ngưỡng mộ. Gỗ đón nắng thì vàng óng lên một sức sống tươi mới. Gỗ với đêm thì lặng lẽ ướp không gian bằng hoài niệm chứa chan. Gỗ ngày hè thì mát rượi cho thân người ngơi nghỉ. Gỗ chiều đông lại sưởi ấm cho những đôi tay đang thèm được nắm lấy. Ngồi trên lòng gỗ, nghe hơi ấm dội vào như có một sự chở che rộng lượng. Mới biết rằng gỗ có linh hồn, có đấy những sẻ chia, có thực sự những đồng điệu sâu lắng.
Nếu em ngồi trên ghế gỗ, nhớ rót cho tôi một cốc trà. Trà rất hợp với gỗ, có lẽ vì cùng màu vàng của nắng ấm, của bếp lửa, của rơm rạ, của tuổi thơ rộn rã, của tuổi già ưu tư… nên trà và gỗ có thể là bạn được, bạn dài lâu, bạn thấu hiểu. Nếu được ngắm cửa sổ gỗ có những song thưa trên phố, không thể bước vội qua được vì màu sơn xanh hiền lành cứ quấn lấy mắt người. Cái thô mộc đáng yêu trên từng song cửa khiến ta nhớ lại những ngày tuổi thơ đứng bên cửa đợi mẹ về. Trên cửa sổ đó nếu có thêm một nhành lá nhỏ, thì đảm bảo sự nên thơ đó quyến rũ hơn bất cứ những thứ hào nhoáng, diêm dúa khác.
Vì vậy mà cứ sống như gỗ. Trầm lắng, chứa chan, hiến dâng tận tụy, không thở than, không mệt mỏi. Vì vậy cứ yêu gỗ như ngàn đời yêu rừng cây gió ngát. Yêu gỗ và yêu cái u tịch ngàn năm trong những vòng tròn kết nối không ngừng nghỉ. Yêu gỗ và ngắm gỗ mỗi ngày, chạm vào gỗ những khi tựa vào yên ả, thì như thế, mình cũng đã được thấm chút gì cái chất cốt yếu của gỗ đấy thôi.
Bởi vì…
Nên chén ngọc giờ chìm xuống đáy sông sâu
Những lăng tẩm như hoàng hôn chống lại ngày quên lãng
Mặt trời vàng và mắt em nâu”
Tự dưng anh bạn nhắc đến Huế nên mình lại nhớ những câu thơ của Thu Bồn. Cảm giác khi nghĩ về Huế bao giờ cũng xao động, một sự xao động rất cũ, rất hiền. Đến nỗi cứ muốn chìm đi trong những rêu phong cổ kính, những phố hẹp êm đềm hay những quán ven đường với tiếng dạ thưa nhẹ tênh.
Đến Huế đôi lần cứ như khách lạ. Mà chạnh lòng thêm cảm giác của một người con Huế xa xôi. Vì thế gắng giữ lại chút “Rất Huế” để khỏi ngại ngùng mỗi khi nhận mình có dòng máu của “lăng tẩm đền đài”. Anh bạn này, nếu có nhớ một chút nào hình dáng cũ của người con gái anh vừa kể, thì cứ để yên đấy, đừng vội vàng xóa đi. “Một chút” đó sẽ có lúc vực anh dậy trong một lần quỵ ngã nào… Để còn thấy xao động về quá khứ, để cảm thấy yêu hơn mảnh đất thần kinh… Thấy mình là mình với những nhớ thương không rõ hình hài. Sống với thực tại và hoài niệm cũng tạo cho mình một cảm giác rất tha thiết. Cứ như là cuộc sống này quá nhiều nỗi yêu thương để mình không thể sớm giã từ…
Nặng quá Tết ơi!
Thương chị quá!
Cầu sập
Vậy là nhiệm vụ “cầu nối” của mình không thành. Gọi mình là cầu kể cũng không chính xác. Mình vừa là người truyền tải vừa là người nhận phản ánh để thay đổi nhận thức và hành động. Không thành vì mình truyền đạt kém hay người nhận thông tin thực sự không muốn nhận, thực sự không muốn thay đổi? Buồn. Xin lỗi những người bạn tin tưởng mình! Mình không thể và cũng không muốn cố nữa.
Vắng
Phố cuối năm
Entry ngắn
???
Vì mắt kém đi hay vì mình đang nhìn thấy một phần bí mật của cuộc sống?
Rất nhiều lúc, không thể hồn nhiên…
Đôi bờ
Thường nghe bố đọc đoạn thơ bố cũng chẳng biết tác giả:
Khói thuốc xanh lòng theo gió đưa
Đêm đêm sông Đáy lạnh đôi bờ
Thoáng hiện em về bên đáy cốc
Môi cười như cả một giấc mơ
Nay lại thấy nguyên bản của Quang Dũng là:
Khói thuốc xanh dòng khơi lối xưa
Ðêm đêm sông Ðáy lạnh đôi bờ
Thoáng hiện em về trong đáy cốc
Nói cười như chuyện một đêm mơ
Bao lâu nay hai bố con nhầm quá! Thôi trả lại cho thơ những từ những chữ đúng là mình, thơ nhé!




