Cư dân bát nháo
Nhạt
Này, nhạt ơi! Thì cứ nhạt đi cho hết nhẽ. Nhạt nhẽo. Nhạt nhoà. Nhạt phai. Nhạt thếch. Thì cứ nhạt cho đến lúc kiệt cùng. Cho đến lúc phải đứng dậy và vùng lên vì bức bối trong cái không gian buồn tẻ đó. Cho đến lúc thèm được mặn chát, thèm được say mê, thèm được sâu thẳm, thèm được in dấu lại. Cho đến lúc phải mải miết hấp tấp vá víu lại những nếp nhăn từng bị lơ lãng. Cho đến lúc vội vã dặm đầy hai hàng bụi phấn để gương mặt sáng bừng lên một nỗi yêu đời. Cho đến lúc có lại tất cả, dù đã từng mất, dù đã từng phôi phai.
Lại bắt đầu lại. Trở về yêu dấu cũ. Lại phấn đấu cho những mục tiêu đã cũ vẫn còn nguyên giá trị.
Lại bắt đầu như chưa từng kết thúc. Lại nói cho cuộc đời nghe những dự định điên rồ. Lại nồng nàn cho từng sớm mai hân hoan thức giấc. Lại nhảy chân sáo trong từng nỗi hoài nghi.
Thì nhạt ơi! Nhạt nốt đi nào! Nhạt thật nhanh, nhạt thật gấp gáp. Để mình sớm được thấy lại những đậm đà ngày xưa. Để thấy rõ được giá trị của sự tồn tại đúng nghĩa.
Này, nhạt ơi! Đừng buồn ta nghe khi ta lấy mi làm nơi dẫm đạp cho những nỗi buồn khờ dại. Ta sẽ chung sống với mi thật thiện chí, để tiếp tục ngẫm nghĩ về những thứ mặn mà…