Đó chỉ là con số ví dụ. Quan trọng là nhấn mạnh được ý đồ “cách xa”.
Mỗi khi đến một nơi nào đó, đặc biệt là nơi lần đầu tiên đến, tôi thường gửi xe cách đó một quãng đủ để đi bộ vào mà chân không mỏi, hơi thở không gấp gáp. Ngăn ngắn thôi.
Vì sao thế?
À, trước hết là do việc điệu đà của mình. Tôi muốn gửi xe xong sẽ có thời gian thảnh thơi một tí mà thư giãn sau quãng đường bụi bặm vừa trải qua. Tóc đỡ mướt mồ hôi. Mặt đỡ đỏ như gấc. Áo quần kịp lấy lại phong độ bởi gió và tốc độ nhịp nhàng của bước chân.
Thứ hai, có thể suy nghĩ một chút về cuộc gặp sắp tới. Vài phút cho một sự thanh lọc đầu óc sau cơn còi xe náo loạn.
Thứ ba, ngắm nghía thiên nhiên và con người đang đập nhịp đập thường ngày của nó ở nơi ấy. Ngắm môi trường xung quanh của địa điểm mình sắp bước vào khiến mình hình dung được một chút về cuộc sống của đối tượng mình gặp. Dù cho họ có cố tình khẳng định môi trường đó ít ảnh hưởng đến họ, thì vẫn không thể phủ nhận được hoàn toàn sự dính líu ít nhiều của không gian ấy đang bao trùm lên căn nhà họ sống và chi phối tâm trạng họ một cách vô hình.
Cứ thử dừng lại phía xa một chút mà xem. Nhất là vào những hôm gió mát lộng và trời chiều thanh thản. Thể nào trong suốt cuộc gặp đó, bạn cũng sẽ cười náo nức như tôi. Tất nhiên, những hôm trời mưa gió, nhớ mang ô. Lưu ý, thêm 2000đ cho một chuyến gửi xe vỉa hè.

Bình luận về bài viết này