NHỚ XUÂN DIỆU

Ta dại khờ “Gửi hương cho gió”
Ngồi thẫn thờ đọc mãi “Thơ duyên”
Ôi mùa thu ta “Yêu” chi lạ
“Biển” cuộn trào sóng vỗ nhịp vào tim

Thu chiều tàn “Vội vàng” hờn dỗi
Trách ai còn “Cảm xúc” gì không?
“Lời kỹ nữ” xưa về vang vọng
“Thu” vô tình sao ta cứ chờ mong

Ta đi tìm say đắm ở “Thơ thơ”
Xa vời lắm “Đơn sơ” mình ta biết
“Tương tư chiều” nao ngồi ngẩn tiếc
Biết “Phải nói” gì trong lặng lẽ từng đêm

“Phấn thông vàng” nhớ hương tóc dịu êm
Nắng “Giục giã” “Đôi mắt” cay một sớm
Ta chìm dần nơi “Đây mùa thu tới”
“Mây lưng chừng hàng” trôi bơ vơ

“Nguyệt cầm” run trong miền ký ức
“Toả nhị kiều” nín lặng dưới chiều “Xưa”
“Với bàn tay ấy” ta đâu biết
“Hy mã lạp sơn” hồn thổn thức đến giờ

Cánh “Hoa đêm” đậu khẽ bên thềm
“Tình trai” đó bao giờ người thấu hiểu?
“Viễn khách” nghèo nhưng tình không thiếu
Sao mãi “Buồn trăng” với canh thâu?

“Xuân không mùa” nơi hồn ta nhung nhớ
Lá vàng rơi xa một thuở “Thanh niên”
Ừ lòng ta hãy cứ thành “Ngói mới”
Để tình yêu “Huyền diệu” giữa hai miền.

18.12.1998
—-
Những chữ trong ngoặc kép là tựa đề các bài thơ của nhà thơ Xuân Diệu. Làm từ hồi lớp 12 nên ý tứ chỉ ngơ ngác như vậy 🙂 Từng up blog lâu rồi, hôm nay hâm nóng lại.

Published in: on 03/03/2019 at 10:24 Chiều  Gửi bình luận  

Bình luận về bài viết này