Một sự thay đổi lớn đúng như dự định. Đáng ra mình phải nhanh chóng thu xếp lại những ngổn ngang để bước vào giai đoạn mới. Thế mà với sự hậu đậu của mình, có một số thứ còn trở nên bộn bề hơn. Xin lỗi tất cả những gì thương yêu vì sự yếu đuối của mình. Mình sẽ cố gắng mạnh mẽ và gìn giữ lấy từng điều may mắn mà ông trời ban phát. Cái gì đáng quên thì hãy quên đi. Đừng ám ảnh nữa. Cuộc sống luôn vận động, đừng ngồi im lại và ân hận, mình nhé!
Hãy tự mình
Bản chất chỉ để dành cho những người đã quá hiểu mình. Đối với những ai mới biết mình trong một giai đoạn ngắn, thì những biểu hiện là vô cùng quan trọng. Họ dùng biểu hiện của mình để đánh giá mình, dù cho thực chất biểu hiện đó chỉ là nhất thời diễn ra.
Nhưng hãy đừng gào thét để chứng minh bản chất của mình là thế này không phải thế kia. Sự cố gắng đó đôi khi càng chứng tỏ mình bất lực và tuyệt vọng trước mắt họ. Và hình ảnh mình chỉ thêm xấu đi mà thôi.
Hãy lặng lẽ sống. Hãy tự xoay sở để thu vén cuộc đời mình dù có bao nhiêu sóng gió buồn đau đi nữa. Đừng trông chờ vào sự an ủi của người khác. Vì có phải lúc nào người ta cũng muốn an ủi mình, hoặc lúc nào mình cũng tìm được nơi tin cậy để an ủi. Và mình thế nào rồi họ sẽ hiểu ra như thế, chẳng cần tìm cách chứng minh.
Níu kéo
Mình rất sợ từ “níu kéo”. Hôm nay sau giờ ăn trưa, ngồi nói lăng nhăng với em Yến, mình nói rằng “không nên níu kéo khi ai đó muốn ra đi”, cũng là bàn chuyện thiên hạ thế thôi.
Dù có đau lòng thì cũng nên chấp nhận. Bởi đôi khi níu kéo sẽ khiến người ra đi thêm khó chịu, rồi mình và hình ảnh của mình trở thành gánh nặng, thành nỗi ám ảnh cho họ. Rút cục, chẳng được gì, chỉ thêm nặng nề, tuyệt vọng cho chính bản thân người níu kéo. Níu kéo chẳng qua thể hiện sự bất lực của bản thân, sự kém thu hút và sự nhạt nhẽo trong mắt người muốn rời xa mình. Cứ cho là hết sức nỗ lực để thay đổi cục diện, cứ cho là lựa chiều xoay gió để hơi gió ấm áp ngọt ngào có thể trở lại, nhưng thật khó khi mọi thứ đã phôi phai. Phôi phai đôi khi không phải người ta muốn thế. Vì tự nhiên nó thế. Hoặc vì có một lực hút nào đó mạnh mẽ, mê hoặc hơn. Hoặc đơn giản là hết duyên, hết nợ. Thế thì thà im lặng ngồi lại, thu xếp đời sống cho bớt ngổn ngang, chuẩn bị cho mình một tâm thế mới trong cái không gian vắng bóng người vừa rời xa, còn hơn là van vỉ, cho họ biết mình đau đớn và cần họ đến thế nào. Để mình lộ ra một sự hoang tàn, đáng thương hại chỉ khiến họ thêm ái ngại, càng muốn nhanh chóng thoát thân.
Không phải vì lòng kiêu hãnh nửa mùa, chỉ là hiểu tâm lý con người thêm một chút sau bấy nhiêu năm sống, nên mới ra một triết lý nho nhỏ đó mà thôi.
Gửi hư vô
Lâu rồi em mới cảm thấy những giọt nước mắt đang rơi được hiển hiện trong trạng thái ngày xưa. Vì thời gian xa lắc rồi. Có biết bao điều ra đi không thể trở lại, có biết bao đẹp đẽ và buồn đau đã xa xôi cuốn theo những tờ lịch cũ vùi trong bụi thời gian quên lãng. Dù quá khứ chẳng thể lôi kéo lại, nhưng nó là một giá trị vĩnh viễn nếu người ta có thể nhớ về theo cách mà họ muốn.
Còn hiện tại, ngắn ngủi những giấc mơ. Và cả cái giấc mơ vừa mới có kia, cũng đã theo sự phôi phai đi mất. Em chẳng biết nên vui hay nên buồn. Nhưng thực sự trống rỗng khi đã xong xuôi thực tại ngồi ngẫm nghĩ trước sau. Dù là tốt, nhưng chẳng lẽ lại không buồn. Mọi thứ được em thốt lên dễ dàng đâu phải thực sự là như thế.
Dừng lại
Dừng lại những hồi hộp mong chờ. Dừng lại rung động ưu tư. Dừng lại phút tần ngần nhìn vào bàn phím máy. Dừng lại những câu hát vu vơ. Dừng lại để bắt đầu lại. Hay để chia ly tất cả những bay bổng mơ hồ. Dù sao cũng tốt. Dù hẫng hụt. Còn hơn cô đơn trong sự mong manh lúc nào cũng trực chờ tan vỡ.
Mùng 5 tết
Thế là hết tết. Nhanh quá! Chớp mắt một cái là hết tết. Chớp thêm cái nữa là hết năm 2012.
Tết năm nay chẳng đọng lại gì ngoài Nước. Nước lạnh ngắt. Suốt ngày ngâm tay trong nước, tay có lúc rát, buốt, đỏ ửng cả lên. Bây giờ nhìn lại tay mình thấy kỳ cục thế nào.
Thêm một điều nữa dặn mình nhớ rõ: Phải tự biết chăm sóc sức khỏe bản thân, cấm được ốm, cấm được yếu đuối. Chẳng ai thương mình cả những lúc mình như thế đâu.
Càng lớn càng chả thích tết. Mất đi cảm giác hào hứng ngày xưa. Bây giờ tết gắn với những lo toan và bộn bề, gắn với những trách nhiệm và nghĩa vụ… Ghét…
…
Cảm thấy rất xa. Và biết rằng tất cả đã dừng lại. Sẽ thanh thản đón nhận, vì đó là điều vô cùng tốt.
Lạnh…
Rét đậm. Nhưng cũng chẳng lâu đâu sẽ phải xa rời mùa đông. Dù chưa bao giờ yêu mùa đông, nhưng chia tay mùa đông năm nay đồng nghĩa với việc chia tay với rất nhiều điều mới vừa kịp thân thuộc…
Rồi cái gì đến cũng sẽ đến. Nên chỉ biết sống cho trọn vẹn với phút giây hiện tại mà thôi.
!!!
Vì chỉ là con người nên đầy rẫy lúc người ta trở nên khó chịu và thừa thãi với người khác. Cũng như hôm nay, tôi đã làm một việc dở hơi. Dù biết rằng trong một vài thời khắc, con người mình được phép trái khoáy, nhưng tôi vẫn thấy không chấp nhận nổi mình. Luôn dặn mình sống đơn giản, nhưng chính tôi lại tạo cho tôi những phức tạp không đáng có. Luôn cho mình là tỉnh táo, nhưng nhiều khi tôi làm những việc mù quáng đến xót xa. Luôn tự dặn mình hãy biết kiềm chế, nhưng có những lúc tôi đã nổ tung như một quả bóng căng hơi. Và hậu quả, sau những lần đi sai lời dặn, tôi thấy ái ngại với chính mình.
Đôi khi chỉ vì những điều bé tí ti, trong một khoảnh khắc nào đó mình không thể kiềm chế, đã làm mất đi rất nhiêu yêu thương đẹp đẽ mà mình đã từng rất rất nâng niu.
Lựa chọn
Cuối cùng, ở đâu cũng thế, ai cũng thế, luôn phải có sự đấu tranh để lựa chọn.
Dù chọn đúng hay sai, vẫn buộc phải chọn lấy một thứ. Cuộc đời không cho phép con người quá tham lam.
Có khi nào chọn cái gì cũng sai? Thường người ta đã chọn, và sau này người ta hay lẩm cẩm nói “giá như…”. Tôi không thích thế!
Tôi đã buộc phải lựa chọn nhiều lần giữa cái này và cái kia, sau này nhìn lại không phải sự lựa chọn nào cũng may mắn đúng. Nhưng tôi nhất định không “giá như…”, vì tôi nghĩ chưa chắc cái tôi không chọn đã thực sự tốt bằng cái tôi đã chọn. Hoặc có thể tốt hơn, nhưng vào thời điểm đó, tôi chỉ chọn cái tôi muốn.
Cuộc đời con người được phép mắc nhiều sai lầm. Hãy cứ sai lầm và đừng buồn vì điều đó. Quan trọng là ta đã đi đến tận cùng những gì ta cho là đúng với phần người trong ta. Được phép sai lầm nhưng không phải là sự buông thả, vô trách nhiệm. Thực sự phải đấu tranh, quan trọng nhất là với chính bản thân mình. Và khi lựa chọn rồi thì đừng phân vân nữa. Hãy lựa chọn bằng cảm xúc và trái tim!
Đi thẳng
Quỹ đạo là cái ta đang mặc định. Chỉ lơ đãng một chút là bước chệch ra. Nên gắng đi thật thẳng. Như người đang đi trên dây. Có lúc thực sự phải gồng mình. Chẳng biết rơi lúc nào. Nhưng sự nỗ lực 100% đáng được chia sẻ, dù kết cục có ra sao.
Có điều gì đó vừa lướt qua đây
Có điều gì đó vừa lướt qua đây, ngọt ngào như vị nhân trần tan thơm tho trong miệng. Những nụ cười được tặng, trong veo, như chưa bao giờ biết đến buồn đau, tổn thương, tan nát. Tận hưởng từng giây ngắn ngủi của mùa thu thảnh thơi, vì biết chẳng bao lâu nữa sẽ phải xa rời, có thể là mãi mãi.
Chủ nhật lặng yên
Lâu chẳng viết được cái gì vào đây. Vì khô cạn quá! Một tháng mà trải nghiệm như cả một năm, với bao nhiêu cảm giác.
Hôm nay tự dưng thấy nỗi buồn trở thành một điều gì đó thân thuộc. Cuối cùng chỉ có mình với mình là gần gũi nhất. Không thể kỳ vọng gì hơn.
Lúc gấp quần áo, lòng chùng xuống, mà buồn thì thành dòng sông trôi mênh mang. Cứ nghĩ như lúc đó, thì có thể im ắng một mình, không kêu gào than thở với bất kỳ ai cả. Đỡ phiền cho tất cả.
Bao nhiêu biến cố đến trong một quãng ngắn, đôi khi nhìn lại mình đã không thể nhận ra.
Làm những điều xa lạ. Hành động ngông cuồng. Chịu đựng và nổi loạn. Hư!
Và Chủ nhật trôi đi trong yên lặng.
!!!
Tháng mưa ngâu
Nếu gọi tên tâm trạng mình lúc này thì chỉ biết nói là chán trường, nhạt nhẽo. Muốn đi đâu đó và vui cười với thiên nhiên. Nhưng ước muốn đó bất khả thi trong thời điểm này, ngay cả mai đã là cuối tuần. Một tuần biến động, tiếp nối cho những gì đen đủi của tháng. Tháng 7 mưa ngâu và lòng mình thì mưa bão. Mưa bão trong sự thờ ơ của cuộc đời và cũng là điêu đứng trong bão giá của thị trường ngoài kia. Lấy cả quyển thơ ra để trước mắt mà đọc vào cũng không thấy được sự yên ổn, bay bổng, dù thơ thì vẫn hay như ngày đầu cảm nhận.
Muốn thì phải đi tìm, nhưng không phải tìm bao giờ cũng thấy.
Thất vọng
Con người có lẽ ai cũng có những nỗi thất vọng thầm kín. Nói không được, chia sẻ cũng khó và chịu đựng nó còn khó hơn. Thế là thành ra bải hoải, cô độc. Đừng hy vọng kiếp người thoát khỏi được nỗi cô độc ấy. Chẳng bao giờ tìm được sự thấu hiểu trọn vẹn đâu. Lâu lắm không làm thơ. Khô khan quá rồi! Chẳng viết nổi một bài hay trên blog này. Đó là tin mừng cho một tâm hồn đã thoát khỏi sự ủy mị hay là tin buồn cho một lối sống vô vị đang tiếp tục trượt vào bóng đen?
Để tôi chẳng phải bao giờ nói “giá như”
Theo thời gian, nỗi lo lắng trong tôi đầy dần. Dù vẫn biết sống với hiện tại là quan trọng nhất, nhưng sự mong manh vẫn thường trực bên tôi, đôi khi khiến tôi hoảng hốt. Cũng vì trí tưởng tượng của tôi phong phú, nên nhiều lúc tôi tự vẽ ra những bức tranh tối màu trong sự chênh vênh buồn tênh. Và cầu mong thật lâu thật lâu nữa tôi mới phải chạm vào một trong bức tranh ấy. Xa cách những người thân yêu vĩnh viễn chẳng phải là một nỗi buồn không thể diễn tả nổi hay sao? Vì thế có đúng là những phút giây đẹp đẽ này, tôi phải sống thật trọn vẹn, yêu thương thật trọn vẹn và quan tâm nhiều nhất đến họ trong điều kiện có thể. Để tôi chẳng phải bao giờ nói “giá như”.
:)
Có thể con người hiện tại đã quen với sự thờ ơ, khi được quan tâm họ dễ sinh nghi ngờ. Nên cần nhiều hơn nữa những người biết quan tâm đến người khác (không mục đích), để xóa đi ý nghĩ đang ăn sâu vào trí não nhân loại rằng: sự quan tâm và sự yêu thương giữa người dưng với nhau là xa xỉ. Hôm nay mình đã làm được một việc như thế! Thật dễ chịu.
Vẽ bâng quơ
Thỉnh thoảng ngồi nguệch ngoạc đâu đó, cũng muốn lưu lại chút gì của khoảnh khắc đặt bút bâng quơ…
Vẽ em Yến
Hoa ly, trà và sách
Hoa dại và khung ảnh
Thời niên thiếu (vẽ trên giấy ăn)
Hoa ly tặng Yến
Vẽ bằng bút màu sáp của Win
Cuộc sống cứ thế mà trôi
Sẽ phải thất vọng hơn nữa về con người, cũng như tôi vẫn thỉnh thoảng thất vọng tôi. Vì con người cũng có những mặt xấu xí khủng khiếp. Vì công cuộc tìm kiếm sự trong trẻo của tôi trong hành trình sống ngày càng khó khăn, ngay cả chính từ tôi, cũng khó.
Hôm qua đi ngắm sen Hồ Tây thật thích. Gió mát, sen hồng lấp ló giữa cả rừng lá xanh. Gió làm dạt nghiêng cả những lá sen theo một hướng. Tôi nhìn theo hướng đó, thấy cả một vùng mát lành chảy dào dạt. Nhưng đi lại gần, thì lại ra một cuộc chửi bới, chém giết gì đó hỗn loạn. Nước mía ngòn ngọt – chua.
Dạo này xa vắng những cuộc gặp gỡ thân quen, suốt ngày đi chơi cùng bạn bè mới. Cũng thoải mái, nhưng lại là một TD khác cùng những suy nghĩ khác. Như khối lập phương, nhiều góc nhưng khó thống nhất lại một mặt, bởi khách quan và cái chính là chủ quan.
Nhưng cuối cùng lúc này thì lại thấy vô cùng trống rỗng. Không ra buồn, chắc nên gọi là nhạt. Trưa sắp tới, chiều sắp tới, đêm buông xuống và ngày mai lại đến. Cuộc sống cứ thế mà trôi.
Bắc cầu
Hôm nay có hai nỗi buồn từ trên trời rơi xuống, đều không trực tiếp từ mình mà từ những người liên quan đến mình. Con người không thể phân biệt rạch ròi phạm trù cảm xúc, nên dù không hẳn là việc của mình, mình cũng thấy buồn như cái mầu trời âm u chiều nay. Uống một ly rượu ngoại giao, thế mà thấy say. Rượu nặng quá! Thấy được cái dòng ấm nóng, cay nồng ấy chảy vào họng, vào tim. Kể cũng hay, vì biết được dòng chảy trong cơ thể mình đi loanh quanh, tuần tự thế nào.
Mỏi
Suốt mùa đông năm nay con người mình đau ốm, mỏi mệt. Thời tiết khắc nghiệt hay sức đề kháng của mình quá kém? Nó cũng là hệ quả của những năm trước dồn lại, hậu quả của việc không thể dục thể thao thường xuyên và môi trường tiếp xúc hàng ngày quá ngột ngạt. Là sản phẩm của những suy nghĩ không cách giải quyết… Đến hôm qua thì thấy chán trường vì ốm nhiều đến nỗi không thèm uống thuốc nữa.
Niềm vui nhỏ và nỗi bất an
Hôm nay tôi đã đem được niềm vui nho nhỏ cho một người cũng là đem lại niềm vui cho chính tôi. Việc tặng ai đó một món quà từ lâu đã trở nên xa lạ, vì vậy cảm giác vui vui nhẹ bẫng trở lại khiến tim tôi đập nhanh hơn. Một sự thôi thúc trong lòng đã đến, làm sao để cuộc sống mình trở nên bớt ảm đạm hơn và mình trở nên có ích hơn.
Nhưng có một cảm giác bất an cứ chạy trong người. Không phải là chuyến đi sắp tới? Không phải là cuộc nói chuyện chưa bao giờ nghĩ là có thể xảy ra trong hiện tại? Hay là vì con? Hay là vì cuộc sống bề bộn? Không lý giải được nhưng lòng thấy không yên ổn.
Một chút “con người”
Con người thật đáng thương. Sống trong thực tại mà cứ buộc phải nhìn về tương lai để sống. Vì đôi lúc chấp nhận hiện tại khó quá, mệt mỏi quá đến mức phải bấu víu vào những điều phía trước để vượt qua vực sâu trước mắt.
Con người cũng thật tham lam. Có cái này lại muốn thêm cái kia. Lương đã tăng hơn thì muốn lương tăng nữa. Lương tăng nữa thì muốn có thêm nhiều khoản “mềm” để thỏa mãn những nhu cầu của mình. Tham lam vật chất. Tham lam tình cảm. Vật chất tham lam một, tình cảm lại tham lam mười.
Sức chịu đựng của con người thật dẻo dai. Dù có nhiều lúc tưởng chừng quỵ ngã, tưởng không thể chịu đựng thêm một phút giây nào nữa, thế mà rồi cũng vượt qua được. Để đến lúc nhìn lại không biết mình đã chung sống với những thử thách đó như thế nào nữa. Những khó khăn phần nhiều tôi luyện cho con người bản lĩnh, sự dẻo dai. Nhưng đôi lúc nó khiến con người mệt nhoài, khô cằn lại, chán nản, thiếu lạc quan. Phải làm sao để kéo mình lại, không thể để mình tụt dốc vào sự ảm đạm và bất lực?
Bỗng thấy buồn, mặc dù hôm nay vừa nói chuyện với một người về Thiền, tu tại tâm và tri túc. Buồn chỉ vì cơn ho của con hay sâu thẳm hơn thế?
Guốc cao
Vì chân nàng không dài nên những đôi guốc cao luôn là bạn thân thiết. Có thể dễ dàng nhận ra giá trị của nàng được tăng thêm trong mắt người mới quen khi họ chưa biết chiều cao thực của nàng. Nàng không có ý định từ bỏ cái giá trị ngắn ngủi ấy để đổi lấy những cái nhìn mờ nhạt lướt qua nàng quá nhanh của những người mới gặp. Vì thế giá dép nhà nàng ngày càng dầy lên những đôi guốc cao. Nhưng đó không phải là lý do quá chính cho việc có nhiều guốc cao. Lý do chính là nàng yêu bản thân mình những khi nàng nhìn thế giới cao hơn lúc nàng đi dép.
Dù nàng rất yêu và cần guốc cao, nhưng nàng vẫn có thể xa rời nó mà không cảm thấy băn khoăn, đó là lúc về nhà đối diện với chồng và lúc đi ngoài bãi biển, hiện diện trước hàng trăm, hàng nghìn người. Những khi đó, một người là tất cả và tất cả là hư vô. Nàng vẫn im lắng nhận ra guốc cao không thể làm nên một nàng như mọi người đã biết, không thể cho nàng sự quyến rũ thẳm sâu và nét cuốn hút lâu bền. Nàng yêu guốc cao nhưng không cảm thấy bị phụ thuộc vào nó. Hoặc đôi khi nàng ước mình có thể cao thêm vài cm, nhưng nếu bắt nàng phải đổi bất cứ điều gì nàng đang có, thì không. Vậy nên nàng vẫn thế. Có thể một hôm nào đó, cái người muốn làm quen với nàng sẽ phát hiện ra nàng không cao như anh ta tưởng, nhưng nàng tin anh ta vẫn giữ nguyên ý định dù nàng đã lùn đi 9 cm. Bởi nàng đã kịp là nàng trước khi bị… phát hiện 🙂
Tìm lại tự tin
Em bảo mình lúc nào cũng nghĩ là mình xấu, việc gì phải thế. Mình hứa là không nghĩ thế nữa. Em còn hẹn tí về dạy chị trang điểm. Mình ừ hữ, nhưng thực ra biết rằng cái lớp phấn son chỉ là giải pháp tình thế mà thôi. Nó càng tố cáo mình đang mất tự tin về vẻ đẹp thật sự của bản thân.
Có một thời gian dài mình thấy mình thực sự cuốn hút dù mình chưa bao giờ là cô gái đẹp. Sự cuốn hút đó có được là do mình thấy mình có thể làm được nhiều việc, nói được những điều mình nghĩ và sẵn sàng đối diện với tất cả mọi người mà không lo sợ mình không thể diễn đạt được bản thân. Sự tự tin đó không phải mình dễ dàng có được mà là sau bao nhiêu trải nghiệm, bao nhiêu đúc rút, qua thời gian để thấm và ngấm những lý lẽ cuộc đời. Vậy mà giờ đây mình lại để nó tuột khỏi tay một cách vô lý. Mình biện bạch vì môi trường mới, vì mình đang ở cạnh những con người trẻ trung, xinh đẹp. Nhưng đó là cách biện bạch ngu xuẩn. Chính em mình cũng bảo mỗi người có một cá tính, một vẻ đẹp riêng. Phong cách là cái làm nên sự cuốn hút ở con người mình.
Vì vậy việc này không thể để kéo dài mãi, mình sẽ phải lấy lại sự tự tin từng có bằng chính nội lực trong con người mình, bằng chính vẻ đẹp tinh thần của mình chứ không phải bằng trang điểm phấn son. Chỉ còn cách là tập trung vào những mối quan tâm riêng và quên đi những lo lắng vụn vặt cũng như những cao thấp xung quanh. Chỉ còn cách mình viết, tiếp tục nghe nhạc và mơ mộng. Cần lạc quan về cuộc sống và tin tưởng vào những giá trị của bản thân. Chẳng ai cho mình cái đó cả nếu không tự mình làm cho chính mình có sức sống.
Tôi đã ướt hai cánh tay áo
Chỉ vì đọc lại những gì trong quá khứ. Quá khứ xa xôi kia chợt trở về gần khủng khiếp. Thực ra nó chẳng bao giờ có thể trở về, chỉ là do tôi tự đi tìm lại mà thôi. Tôi đi tìm lại có lẽ vì trong vô thức tôi đang khát khao có nó, có những dư vị ngọt ngào hay cảm giác về sự đầy đặn của cảm xúc và được thấy mình trong lòng của những yêu thương. Khi ở trong lòng của những yêu thương, tôi – dù có coi thường sự quý giá ấy – vẫn mơ hồ nhận ra được sau này tôi hiếm khi có lại tình yêu thường vô bờ bến như thế nữa.
Tôi đã ướt hai cánh tay áo vì những giọt nước mắt rơi. Nước mắt rơi cho ngày xưa đã qua, và rơi cho cả bây giờ trần trụi. Vào cái quãng mà lẽ ra tôi chẳng nên và chẳng phải nghĩ gì, thì tôi lục lọi lại. Tôi vốn là người hay gây chuyện, thích lục lọi vào những ngăn kéo đã đóng kín mà có khi bụi thời gian đã hàn chặt ổ khóa mất rồi. Vì tôi vô công rồi nghề hay bỏ đi những bộn bề hiện tại mà lao vào lục lọi ký ức, nên tôi mới ra nông nỗi này: Tìm thấy lại chính tôi và bất lực về tôi, vì tôi đã không thể sống như chính tôi ngày xưa nữa.
Vì tôi phải đương đầu với những cơn bão thông tin cuồng loạn, và trắng đen như chính xấu tốt trong mỗi con người khiến tôi hoang mang, mất niềm tin, già cỗi hay biến thành thờ ơ kinh hoàng. Vì tôi nhạt nhẽo như những ngày cuối xuân mưa phùn ẩm ướt chứ không phải là nên thơ như những ngày đầu xuân mưa bụi nồng nàn. Cũng là mưa, nhưng mưa bây giờ đã khác, là cơn mưa xấu xí, không ai muốn mong chờ.
Tôi giảm nhiều cái than thở lăng nhăng và hình như bây giờ tôi cười nhiều hơn trước. Có lúc cười chảy nước mắt, có lúc cười vì những lý do vô duyên. Nụ cười của tôi giờ là thói quen hơn là niềm vui hay sự xúc động. Nhưng tệ nhất là tôi không thể gọi tên con người tôi như ngày xưa được nữa. Tôi không thể định vị được mình đang ở đâu, trạng thái nào và có giá trị như thế nào. Và tự tôi cũng cảm thấy, không còn ai có thể đọc được tâm hồn tôi như ngày xưa nữa. Vì cái lối vào tâm hồn đó đã phong kín bụi mờ.
Ngủ đêm
Có phải thời gian và tuổi tác đã khiến những giấc ngủ không thể sâu?
Đêm ngắn vì sợ chóng sáng mắt sẽ rũ ra tựa một loài hoa tàn trên bờ giậu
Nóng lạnh thất thường như cổ quàng khăn mà tay mặc áo ngắn
Trần nhà vết lỗ chỗ lung tung.
Chờ
Đã thấy một chút gì đó của âm nhạc trở lại. Đã cảm giác được giai điệu. Cần bao nhiêu là ấm nóng mà gió cứ lạnh cong. Lạnh đến muốn cáu gắt. Gía có cốc trà gừng và được ôm Win trong lòng lúc này…
Cắt tóc
Vậy là hết tóc dài. Mười mấy năm không để tóc ngắn rồi. Tuy nhiên, lúc người thợ cắt tóc cắt phăng những lọn tóc xơ rối ấy đi thì cũng chẳng thấy tiếc. Ngắn đến không thể tả cơ đấy! Nhưng tóc là cái có thể dài ra. Tiếc chăng là tiếc những điều gì đẹp đẽ không thể ở lại lâu với mình được.
Trời vẫn lạnh. Sáng đi làm cóng hết chân tay. Tối ngủ cũng phải ủ vào chăn 20 phút mới bắt đầu thấy ấm. Lại quay sang thích mùa hè hơn. Mùa hè sẽ chỉ xếp sau mùa thu trong sở thích của mình. Buổi sáng ra đường, thấy cái gì cũng trắng. Vì hơi sương lạnh tỏa ra khắp nẻo. Đi làm sớm như thế vào mùa hè thì thích biết mấy. Vì lạnh mà hát nhiều hơn và thấy giọng hát mình cũng êm hơn. Giọng hát của chính mình cất lên để sưởi ấm mình là một thứ gì đó rất riêng tư và kín đáo. Như một sự an ủi, động viên sâu lắng và bí mật.
Sự an ủi này với mình mà xét trên phương diện là một ai đó thì tuyệt nhiên đã biến mất như những tia nắng vàng ngủ mê mệt trong những lớp mây nặng trĩu mùa đông. Và mình như kẻ không còn biết suy nghĩ những điều bấn loạn trước kia. Mình trở thành đời thường đến bình thường, đơn giản một cách quả quyết. Nhắm mắt và ngủ. Nhìn bề ngoài đúng là một trẻ thơ. Chỉ còn có những giấc mơ là vẫn chứa đầy sự khác biệt. Đúng thế, chỉ có thể tìm thấy mình “là lạ” trong những giấc mơ mà thôi. Chẳng hiểu sao mơ nhiều và nặng thế? Mơ như sống, sống trong mơ mà mệt như là đời thực.
Dạo này làm chả kịp nghĩ. Công việc bận rộn cuốn mình vào những biến động cuộc sống ở ngoài kia. Còn đời sống tinh thần trở nên nhàn rỗi. Đôi khi ngưng hoạt động. Là một cách tự nghỉ ngơi, làm trong lại suy nghĩ hay chính là sự ngưng hoạt động của cảm xúc?
Đầu năm, chẳng có mấy lời chúc dành cho người thân và bạn bè. Nhưng tự tay làm được cái thiếp cho một cô bé và một bức tranh vỏ ổi cho mình. Nó đây!
Đầu năm xem phim buồn
Đón năm mới bằng “Rừng Nauy” với kỳ vọng sẽ đem lại cho tinh thần mình một điều gì đó đẹp đẽ. Nhưng rất tiếc không được như mong muốn. Có thể do mình chưa cảm nhận hết được sự sâu sắc của bộ phim, nhưng đó dường như là tâm trạng chung của những khán giả xem cùng rạp với mình. Nhiều sex nhưng là cái sex tù túng và gượng ép, không cảm thấy rung động. Nhiều góc quay nghệ thuật nhưng không đủ kéo con mắt ra khỏi cơn ngái ngủ. Nói chung là thất vọng vì phim không lột tả được hết những chi tiết hay trong truyện. Đó có thể là cảm nhận chưa sâu, nhưng theo mình phim hay phải làm cho khán giả xúc động không kể đó là người có trình độ cao hay thấp.
1.1.2011
Bắt đầu một năm bằng việc ăn mừng đầy tháng bé Hà My nhà cậu Lâm Thanh. Đường về có mưa. Lạnh.
Năm nay dường như mình không có cảm giác về sự chuyển giao của năm cũ và mới. Bình thường như những ngày thường. Sự thờ ơ thực ra không phản ánh được gì về tâm trạng. Có lẽ chỉ vì thêm tuổi thì người ta thêm thấy bình thường với tất cả mọi việc mà thôi.
Bật “Chút nắng vàng bay” lên để nghe và lấy lại sự thênh thang nhè nhẹ ngày xưa. Nhưng có những điều cố mãi vẫn không thể lấy lại. Đó là sự thật và mình cần phải biết chấp nhận. Mỗi thời điểm mỗi khác. Thôi hãy đế nó tự nhiên.
Chúc mừng năm mới!
Hoa thược dược
Sáng nay đi làm sớm, ra sân thấy trời còn ngậm đầy hơi lạnh. Hơi từ cánh đồng thổi lại, hơi từ dưới đất đẩy lên và từ những đám mây ngái ngủ ùa xuống. Bỗng có hai gánh hoa từ cánh đồng hiện ra. Chính là những bông thược dược rực rỡ của mùa xuân. Sao hoa nở sớm thế nhỉ? Đẹp sống động và rộn ràng. Tôi vẫn thích hoa thược dược bởi nó hoang dã, thô mộc và tự nhiên. Loài hoa này không quá cao sang để người khác phải e ngại, xa cách. Nếu là tết, chỉ có đào, cúc, violet và thược dược mới quyến rũ nổi tôi.
24h
Vì bạn bảo nên vui khi thấy những “24h” vẫn đều đặn trôi qua, nên tôi mới bừng tỉnh. Vì những “24h” vẫn trôi qua trong im lặng nhiều ngày nay, bởi tôi đã không thèm đoái hoài gì đến sự chăm chỉ nỗ lực của nó.
Để có được 24h bình yên, mọi cái đều có nỗ lực riêng. Chồng nỗ lực làm việc. Con nỗ lực khỏe. Tôi nỗ lực vững vàng. Thế giới nỗ lực những điều nhỏ bé. Con người nỗ lực những điều lớn lao. Thiên nhiên nỗ lực gồng mình chống lại sự xói mòn đang chờ trực. Để con người nguyên lành sống trong những buồn vui, mơ ước.
Năm sắp hết, phải mừng vì nỗ lực của những tờ lịch đã không uổng phí cho thời gian nuôi lớn tâm hồn và sức chịu đựng. 24h sau khi bạn nhắc đã trở nên sống động và ý nghĩa hơn. Chỉ cần không có gì biến động, đã là một tin vui lớn. Tôi sẽ không mơ những điều lớn lao nữa. Dù tất cả những suy nghĩ không thể miên man như xưa mà tan nhanh như cơn nắng cuối thu, thì cũng đủ vui rồi vì còn có thể nghĩ. Bớt mơ mộng cho mình để dồn mơ mộng cho tương lai.
thực tại và ký ức
Có lúc nhớ kỷ niệm này, có lúc nhớ kỷ niệm kia. Có lúc nhớ da diết những điều đã qua. Có lúc thèm được trở lại. Có lúc thấy tuyệt vọng vì sợ rằng sẽ chẳng bao giờ có được những giây phút đẹp đẽ như đã từng có nữa. Bi quan bởi hiểu cuộc đời hơn hay vì sự hạn hẹp trong tiếp nhận thế giới đang ngày càng rõ nét. Hoặc cũng có thể đã bắt đầu hiểu thế giới hơn nên cái nhìn không còn trong trẻo nữa. Vẫn cảm thấy cô đơn, cô đơn với chính những suy nghĩ trong mình. Vì nghĩ nửa vời, mong ước mơ hồ và thực tại rền rĩ, trần trụi quá!
Im
Không còn được nói tiếng nói của chính mình. Tiếng nói đó cũng chẳng lặn vào trong, mà là trôi đi như chưa từng có.
Hứa
Hứa viết thư cho Ib, nhưng bỏ rơi lời hứa. Hứa gọi điện cho bạn này bạn kia, cũng kệ. Hứa chỉ là hứa thôi, đã thành cánh bướm hững hỡ đậu trên bờ dậu tím.
Dẫm
Tiếng giầy gõ đều đều vào hành lang tăm tối vắng lặng. Nghe lại tiếng vọng đó, chẳng thấy ồn ã thêm, mà chỉ là cảm giác tận cùng của tĩnh mịch. Cô ấy đang dẫm lên chính mình, bằng những gót giầy nhọn hoắt.
Mở cửa
Mở cửa cho sinh khí lưu thông, hay là một cách tìm lại thế giới – nơi tôi đã bỏ bẵng lâu ngày???
Mở cửa có thể tìm được chia sẻ? Quan trọng là được tự chia sẻ với những gì – không – xác định.
Chỉ cần như thế đã.









