Đứng trên lan can nhìn xuống sân bệnh viện, ngổn ngang những ý nghĩ. Đời người ngắn ngủi quá, mà luôn bị bó hẹp và kìm kẹp bởi khuôn khổ trách nhiệm, nghĩa vụ, lương tâm… Rồi đến lúc nằm xuống, chẳng biết điều gì sẽ khiến mình tiếc, cần, mong nhiều nhất. Chỉ muốn được sống chân thành, tốt lành từng phút từng giây, nhưng khó thay khi đem tới cho người này hạnh phúc thì cũng vô tình làm tổn thương những người liên quan.
Chủ nhật thơm nắng
Không gian ngập tràn âm nhạc Trịnh Công Sơn. Nắng bỗng trở nên thơm tho lạ. Đã trở về sau những ngày ít tĩnh lặng. Sẽ để mình được nhẹ nhõm, điềm đạm hơn, cho nhịp thở không còn hiu hắt nữa. “Đôi khi nắng qua mái hiên làm tôi nhớ. Đôi khi bỗng nghe bước chân về đâu đó của em…”
Cho bút tôi ghi (2)
Vì trí nhớ thường mong manh mơ hồ, nên tốt hơn là giữ lại kỷ niệm, kỷ vật bằng hình ảnh. Không vì có hình ảnh mà trí nhớ biếng lười ỷ lại. Nhờ có hình ảnh, trí nhớ sẽ được nhấn mạnh, khẳng định, khắc sâu hơn…
Nghịch
Một hôm ngồi thử mấy cái phần mềm tự tìm tự down, chưa đủ thời gian để nhuần nhuyễn. Đúng nghĩa là thử, nên nó ra kiểu nửa nạc nửa mỡ này.
Tự động
Hai ngày nay tôi nhận được hai cái link của bạn bè chia sẻ về việc ta có thể biến ảnh thành tranh trong tức khắc. Tôi không hào hứng mở mấy cái link đó ra, đơn giản tôi hay bị dị ứng với những thứ đáng ra là nghệ thuật thủ công bỗng một ngày F5 một cái là ra sản phẩm hàng loạt. Tốt mà, thế giới làm ra để cho ta tận hưởng. Làm ra để cho bất kể ai, kể cả đứa bé hai tuổi, chỉ cần đúng trình tự là ra sản phẩm. Công nghệ để phục vụ những ý muốn của con người, có gì đáng ghét. Nhưng ôi nghệ thuật ơi, từ bàn tay run run của tôi, dù nó có ra đời một sản phẩm non nớt đi chăng nữa, tôi vẫn thích hơn vạn lần một bức tranh hoàn hảo được thao tác theo trình tự của công nghệ chỉ dẫn (tất nhiên đồ họa hay những thứ kiểu như “Pen” hay “Paper” dành cho cư dân ngoại đạo thì lại là kiểu khác). Tôi tin trào lưu kiểu này sẽ không tồn tại được lâu, “trào lưu” mà. Khi tất cả mọi người đều làm ra tranh được, tranh sẽ chẳng còn quý. Nhan nhản khắp nơi trên FB, quả là đáng sợ. Tôi sẽ vẫn không mở những kiểu link đó đâu. Tôi sẽ vẫn xem tranh của những người họa sỹ vẽ. Tôi vẫn tiếp tục vẽ bằng bút của tôi hoặc con chuột của tôi, bất kể tranh tôi chỉ là những nét ngờ nghệch thiếu hoàn hảo.
Tranh hỏng
Những bức tranh
Được dùng hay bị vứt
Tùy thuộc vào chủ nhân
Tùy thuộc vào số phận
Tùy duyên.
(Vẽ ngày 20/03/2014)
(Vẽ ngày 26/03/2014)
Chờ tháng 4
Vẽ tặng Thùy, cô bạn cùng tuổi giỏi tiếng Nga, luôn tự tin và đầy bản lĩnh. Cô ấy muốn trong tranh có một đôi thế này, thành ra có tí sến. Hihi
Hoa chuồn chuồn
Vẽ rải rác trong ngày hôm nay, tranh thủ lúc rỗi. Bộ hoa chuồn chuồn dành cho em Hằng treo trong bếp. Còn ngô nghê, nhưng vui vì vẽ bằng sự hồn nhiên và háo hức cảm nhận được từ chính em.
Ngắm nắng
Ngồi giữa bốn bề lất phất mưa, lạnh lẽo gió, nhớ khoảnh khắc nắng hiếm hoi thắp sáng khu vườn cuối tuần vừa rồi. Rất thèm thơm tho nắng ấm.
Nhìn về phía bình yên
Vẽ cái này trong một buổi sáng lạnh giá mờ sương. Không có ý tưởng, chỉ là tay cứ đưa đưa rồi ra quang cảnh như vậy.
23 buồn
Trong khói hương nghi ngút của buổi chiều 23 tháng chạp, có một nỗi buồn thật sâu. Hay nỗi cô đơn thăm thẳm đang về giữa lúc tôi cố tình lơ đãng tìm chút bình thường giả dối. Thành phố đông đúc và xa lạ. Tôi cũng trở nên xa lạ với chính tôi. Đến một lúc nào đó, khi không còn chỗ trú ngụ, tôi sẽ về cùng mây trôi. Thế là chấm dứt tất cả những phiền muộn, ám ảnh mà tâm hồn bé nhỏ của tôi cứ mãi phải chịu đựng. Tôi không thể lừa phỉnh hoặc ảo tưởng về mình, nên càng thấy mình thêm tan nát.
Alone hay Lonely
Hôm nay em Dung bảo phân biệt Alone và Lonely xem nào. Mình bảo một cái là “một mình”, một cái là “cô đơn”. Cô đơn là trạng thái, cảm giác, hàm chứa yếu tố nội tâm. Có thể giữa đông người ta vẫn cảm thấy cô đơn, lẻ loi. Cũng có thể ta chỉ một mình mà vẫn thấy trọn vẹn. Một thứ giống như là vật chất, còn một thứ dường như khó nắm bắt. Đại loại thế.
Lại nhớ câu hát của Trịnh Công Sơn: Đôi khi một người ngồi như chờ đợi, thực ra đang ngồi thảnh thơi…
…
Có những lúc buồn quá, rồi cũng chẳng biết tìm ra lối nào mà đi. Nhiều khi lại đâm tiếp vào bụi gai um tùm, để tiếp tục tổn thương vì xây xát. Có hai thứ trước đây tôi tỏ ra không quá coi trọng, nay lại làm tôi cảm thấy đang chi phối cuộc sống của chính tôi. Tiền bạc và sắc đẹp. Cả hai thứ tôi đều thiếu. Thiếu sắc đẹp là điều bất hạnh. Thật đấy! Tôi đang thấy thế. Bỏ hết tất cả mọi lý lẽ hay ho đi, hình thức chưa bao giờ trở nên quan trọng như lúc này. Chả biết đang viết cái gì. Chỉ thấy nỗi buồn chảy bải hoải khắp cơ thể.
Vườn đào và tủ sách của ông tôi
Trong tiết trời lành lạnh cuối năm, tôi ngồi bó gối trong bếp vừa hát nghêu ngao vừa cời cời than lên cho ấm hừng đôi má, nhân tiện trông nồi chè khoai cho mẹ. Ông ở nhà trên gọi xuống: “Cái Mai đâu, đi vườn đào với ông nào!”. Tôi hấp tấp đứng dậy dạ vâng và chạy đi mặc thêm áo. Đây là việc tôi mong chờ nhất vào dịp cuối năm nên không thể chậm trễ được.
Ông tôi năm nào cũng chuẩn bị cho chuyện ăn tết trước cả tháng. Việc quan trọng nhất là về vườn đào chọn sẵn một cây ngâm ở đó, rồi quãng 25 tết mới khuân về. Nhà tôi vườn rộng nên ông không bao giờ mua cành, chỉ mua cây rồi ủ cả bầu cây vào đất, cho mùa xuân được tự nhiên nhất trong khu vườn ngập tràn các loài hoa. Các cây đào cứ sống từ năm này qua năm khác một cách hồn nhiên nhất. Cây không được cắt tỉa đúng lúc nên hoa nở lúc sớm muộn, lá thường nhiều, dài và xanh mướt, nhìn rất thích mắt. Dù số cây đào trong vườn đã lên đến 9 cây, ông vẫn tiếp tục mỗi năm ươm về một cây mới. Ông bảo, ông mê đào lắm, ngắm bao nhiêu vẫn không thấy chán. Ông hay ngồi ngắm vườn đào lặng lẽ, rồi ngâm nga bài thơ của Tản Đà, tôi nghe nhiều thành thuộc: “Lá đào rơi rắc lối Thiên Thai/ Suối tiễn, oanh đưa những ngậm ngùi…”. Giọng ông khi đọc thơ chứa đầy hoài niệm. Với ông, mang đào về nhà là mang về mùa xuân, tuổi trẻ, sức sống, niềm hy vọng, sự may mắn…, nên còn mang được thì ông sẽ ráng mang cho đến lúc ra đi. Có năm đào mất mùa do thời tiết khắc nghiệt, vườn đào nhà tôi cũng kém tươi. Ông vẫn tiếp tục xuống vườn đào hai ba ngày một bận, rồi về cứ xót xa vì đào không nở được, nụ lại ít, hoa nhàu. Và cuối cùng ông vẫn ôm về một cây nho nhỏ. Tôi đếm được 25 cái nụ và 8 bông hoa đang nở. Một cây đào khẳng khiu, chưa lên rêu thời gian, nhỏ nhất so với các cây đào ông từng mua. Nhưng ông lại chọn một chỗ thật đẹp trong vườn để trồng nó, nâng niu nó hơn cả những cây xung quanh. Ông bảo, cái gì thiệt thòi phải được chăm chút hơn. Cuộc sống phải có sự ưu ái khi cần thiết, đó cũng chính là sự công bằng.
Tôi nhớ cái không khí những ngày giáp tết theo ông xuống vườn đào. Xe máy ùn lại vì hai bên đường đào quất đổ đầy, người mua chen chúc, ô tô bấm còi giục giã sợ muộn giờ không chọn được đào đẹp. Khu Quảng Bá, Nghi Tàm vui nhất những ngày này. Mưa lất phất lay nhẹ trên những cánh hoa mỏng manh, hơi đất phả lên gợi cho người ta cảm giác thân thuộc, xao động. Họ đi quanh vườn tìm cây đào đẹp đánh dấu, ngả giá, đợi ít hôm nữa là cho lên xe đi từng nhà, từng ngõ. Họ chọn những thế rồng phượng quý phái. Người thích hoa nhiều, người ưng hoa to, người lo xa chọn nhiều nụ, người dễ tính chọn cành nào trông sung túc là đủ. Có người mua xong còn nhờ người bán đốt gốc luôn rồi tiện thể tạt đi chọn bình mang về nhà chỉ việc cắm. Nhiều khách ở xa, tận trong Nam cũng vào vườn tìm đào, với mong muốn rước xuân miền Bắc vào làm dịu cái nắng tết phương Nam. Quất, cúc, violet, lay ơn, hồng, thược dược, thủy tiên… đẹp là thế, nhưng vẫn không thể lấp được chỗ trống của đào, vì nó đã nằm trong tâm thức người Việt. Hoa đào có sức hút rất kỳ lạ. Vừa dịu dàng vừa sâu lắng. Cánh mỏng manh, hồng phơn phớt hay hồng đậm đà cũng đều để lại cho người ngắm sự dịu dàng, phơi phới. Đối với nhiều người dân Hà Nội, thiếu các loài hoa khác thì được, thiếu đào là thiếu xuân. Tháng 12 âm mới chớm, khi lác đác trên phố có xe trở đào rong, nhiều nhà đã háo hức rước hoa về bày, sát tết thay cành mới, ra giêng lại thích mua từng chùm đào nhỏ về thắp hương và cắm chơi trên bàn, cho tết kéo dài ra cả tháng. Trong khi đó vườn nhà tôi thì chẳng lo, vì từng cây từng cây cứ cho hoa nở thay phiên nhau, như là sự cắt đặt đáng yêu của thiên nhiên, nên mùa xuân ở lại thật dài.
***
Bên cạnh vườn đào thân thuộc, ông còn một niềm đam mê khác là đọc và sưu tầm sách, đặc biệt là sách cũ. Tôi từng thắc mắc tại sao ông lại thích sách cũ trong khi sách mới thơm hơn, đẹp hơn, màu sắc bắt mắt hơn. Ông cười bảo rằng vì ông có nhiều kỷ niệm với sách cũ lắm, mà kỷ niệm đáng nhớ nhất là đã quen và may mắn lấy được một cô hàng bán sách cũ, đó chính là bà tôi. Như nhà khác, tủ sách thì đơn giản là xếp sách thôi, nhiều khi chỉ mang tính chất trưng bày. Nhưng với ông tôi, tủ sách không chỉ xếp sách mà còn là bảo tàng, là địa điểm thư giãn, là thư viện nhỏ chứa đầy hồi ức và kỷ niệm. Từng cuốn từng cuốn đều có hành trình riêng của nó, mà mỗi khi chạm vào cuốn nào ông đều nhớ lại được vì sao ông có nó trong tủ sách của ông.
Ông dành một góc trang trọng cho tủ sách. Tủ đứng gần khuôn cửa sổ nhìn ra vườn đào nên đón trọn vẹn luồng ánh sáng của thiên nhiên, giúp những cuốn sách của ông luôn được chiếu rõ từng tên trên gáy sách. Ông có một quyển sổ ghi danh mục sách, xếp theo thứ tự anpha B, nên tủ sách có lỡ thiếu cuốn nào là ông biết ngay cuốn đó. Ban đầu tôi cho là ông quá kỹ tính, nhưng sau tôi mới hiểu sự trân trọng ông dành cho sách qua niềm vui của ông khi xếp sách, tra tìm sách, dán nhãn, ghi số thứ tự cho sách. Về hưu đã lâu, nhưng sách chuyên ngành lịch sử của ông cũng chiếm khá nhiều. Ông vẫn hay lấy những cuốn sách này ra nghiên cứu vì nhớ nghề và cũng vì ông thường xuyên có nhiều bạn trẻ tìm đến học hỏi.
Có lần tôi đang chơi trong góc làm việc của ông thì thấy có một tổ tò vò đậu ngay tủ sách. Tôi la toáng lên gọi ông vào xem. Ông xoa đầu tôi bảo cháu đừng sợ, tò vò làm tổ là điềm lành, ở đâu nó thấy bình yên thì nó xây nhà đấy. Từ đó tôi càng hay ra tủ sách của ông chơi để ngắm tò vò xây tổ. Cái tổ màu đất ấy cứ to to dần. Vì lân la cạnh tủ sách, tôi đâm ra thích ngắm sách. Rồi không hiểu thế nào mà ông chọn được cho tôi một số sách thiếu nhi rất hay, chỉ cách cho tôi đọc và giảng giải cho tôi hiểu nội dung lý thú của từng cuốn sách. Và tôi mê sách lúc nào không hay. Tôi thường vào phòng ông đọc sách những buổi sáng mùa hè, những ngày được nghỉ học. Tôi ví tôi cũng như con tò vò, thích tủ sách của ông vì nó đã cho tôi những khám phá tuyệt diệu mà trước đây tôi chưa hề được biết. Hay nữa là, từ đó mỗi lần đi hiệu sách về ông lại mua cả sách cho tôi, lúc sách mới, lúc là sách cũ, toàn là những cuốn sách tôi đọc xong rất thích, muốn đọc lại. Mấy đứa bạn cùng xóm bảo tôi đọc sách có gì mà phải dạy, biết chữ rồi cứ thế mà đọc thôi. Nhưng ông lại bảo “cái gì cũng phải học đấy cháu ạ!”. Đọc mà cứ cắm đầu cắm cổ không dừng lại suy nghĩ, không chịu tưởng tượng, không chịu đào sâu các lớp nghĩa, không nhớ tên nhân vật, tên tác giả, nội dung chuyện sau khi đọc xong… thì chưa gọi là biết đọc, và đọc như vậy sẽ không hiệu quả. Ngoài ra còn phải biết chọn sách phù hợp với lứa tuổi, tâm sinh lý và nên tiếp cận dần với những cuốn sách khơi gợi sự khám phá, sáng tạo, giúp mình ngày càng trưởng thành và hoàn thiện hơn. Tôi nghe chưa hiểu hết, nhưng đã dần thấy ích lợi của sách trong việc học tập ở trường của mình. Tôi viết văn khá hơn, trả lời các câu hỏi trên lớp suôn sẻ mạch lạc, tính toán logic và học rất khá môn lịch sử. Càng ngày tôi càng thấy gắn bó với tủ sách của ông hơn.
***
Mùa xuân đang đến thật gần, hai ông cháu tôi đã chọn được cây đào ưng ý đem về trồng trong vườn. Tết này tôi còn mua được một bó vilolet, thược dược và lay ơn rực rỡ về cắm trong phòng sách của ông, cho những cuốn sách yêu thương cũng được tắm trong mùa xuân ấm áp.
Mặt trời bị đánh lưới
Hôm ấy đi dạo buổi sáng, thấy mặt trời thật khổng lồ, gần như thể với tay là chạm vào được. Và những cành cây khô đan vào nhau (để làm giàn cho một mầm dây leo trong tương lai) bỗng trở thành tấm lưới giữa bình minh thanh khiết, đón mặt trời xuống đất lành thênh thang.
Lưu dấu
Thỉnh thoảng thích chụp những thứ dưới chân mình. Nền gạch, mảnh sân, sàn gỗ, rêu xanh, phố xá và cả những bừa bộn đáng yêu hồn nhiên không sắp đặt…
Hồng thơm
Hương thơm rất dịu dàng, thoang thoảng mà vương vấn, lẩn khuất mà mê say. Hồng thơm mua trong một phiên chợ sáng.
Một chút trong phụ nữ
Phụ nữ có nước mắt là thứ không ai có thể kiểm soát, cưỡng đoạt. Phụ nữ có nỗi buồn là chốn riêng tư không ai có thể xâm phạm. Phụ nữ có nỗi cô đơn không ai nhìn thấy và biết đến. Có những hy sinh không cần ai hiểu, nhưng có những giây phút cần tha thiết những ân cần, hỏi han…
Nhắn với buồn
Chẳng biết sẽ nhắn cái gì với những nỗi buồn nhỏ bé của tôi. An ủi hay nói những lời hiền dịu, rằng nỗi buồn cũng là điều cần thiết, làm cho cuộc sống con người trọn vẹn hơn. Nhưng nỗi buồn ơi, dù cho em có làm tôi cảm thấy mình trở nên sâu sắc, có nhiều tầng lớp trong tâm hồn, tôi vẫn không muốn chạm mặt em nhiều. Nỗi buồn làm cho phụ nữ có vẻ bí ẩn hơn, nhưng thiệt hại mà em mang tới là làm tôi già nua, rệu rã đi không thể kiểm soát.
Nỗi buồn làm tôi không thể nhìn thấy bầu trời trong lành qua vòm lá sáng nay. Nỗi buồn làm cho bước chân lên cầu thang của tôi nặng trịch. Nỗi buồn làm công việc của tôi không thể thông suốt. Vì buồn thì không hào hứng được, không hào hứng thì không làm tốt được, không làm tốt được chắc chắn lại buồn thêm. Thì buồn ơi, đến vừa vừa và đừng ở lại lâu, nhé!
Không ngày nào là của chúng tôi
Định viết vài dòng về chủ đề này từ hôm qua hôm kia, nhưng không có thời gian. Chả biết bắt đầu từ đâu để diễn tả được suy nghĩ của mình. Nhưng tóm lại là chưa bao giờ mình mong chờ những ngày được cho là thuộc về phụ nữ. Vì thế có nhận được lời chúc và quà mừng hay không cũng chưa bao giờ là vấn đề.
Cảm giác mình thật tội nghiệp khi nhận được một lời chúc mà người chúc nhắn chung chung cho nửa cái list có trong điện thoại của họ. Có khi nhắn xong họ cũng chả nhớ đã nhắn cho những ai, và lời chúc đó có phù hợp với đối tượng được nhận không. Buồn nữa là hay được nghe mấy câu than sao phụ nữ có lắm ngày thế, cứ như phụ nữ đang tham lam, đòi hỏi, kể công. Không, mình không hân hoan với những ngày như thế! Cảm giác mình đang được ban ơn, đang được cho một chút động viên dối lừa nếu nhận được lời chúc mừng khiên cưỡng. Có thể là hơi cực đoan, nhưng chắc sẽ có nhiều đàn ông thấy phiền phức vì những ngày tương tự.
Phụ nữ không nên đẩy đàn ông vào những tình huống ngây ngô, thừa thãi. Phụ nữ không nên đòi hỏi đàn ông phải có nghĩa vụ gì với mình (về tất cả mọi thứ chứ không chỉ riêng ngày được cho là của phụ nữ này). Đòi hỏi đã là một sự phản cảm, gây phản ứng ngược, tạo tâm lý khó chịu. Cứ im lặng, cứ bình thản thôi. Tất cả đều là tự nguyện thì mới thực sự ý nghĩa. Có thể vào một ngày chả là ngày gì, được nhận một lời nói chân thành, một bông hoa, một món quà nhỏ, mình sẽ thấy cực kỳ đặc biệt và hân hoan. Nên với những người đàn ông xung quanh, mình vẫn nói chẳng cần phải quan tâm mình một cách hình thức nếu họ thực sự không thấy thoải mái. Thứ cần hơn là sự tôn trọng phụ nữ trong lời nói, hành động mỗi ngày.
Chiều cuối tháng
Cái cảm giác làm một điều gì đó bất thường, bày tỏ một điều gì đó trước ai thường làm tôi hồi hộp. Một chiều mùa thu đúng nghĩa, gió thổi bay những hạt bụi nhẹ trên hè. Nhưng rồi tôi không thấy hồi hộp nữa ngay khi nghĩ rằng cuộc đời cần nhiều sự thẳng thắn, cần những bày tỏ chân thành, cần được hồn nhiên, cần bớt đi toan tính. Tôi đã từng rất e ngại, rồi đã từng rất hồn nhiên, và bây giờ thì lại vừa hồn nhiên vừa e ngại. Tôi vẫn chỉ là tôi của bao năm về trước, dù có khác nhiều thứ.
Thành phố này vẫn tiếp tục chỉ khoanh tròn trong vòng 10 km. Tôi cứ đi đâu đó rất gần, rồi về lại nơi quen. Xe mới kịp ấm máy đã lại rút khóa, vì vậy mà không có điều gì để kể, trừ những giấc mơ.
Mai là một ngày như mọi ngày, ngày tôi ra đời. Theo nếp gấp thời gian, ngày sinh của mình cũng không đem lại cho mình cảm giác rộn ràng nữa. Chỉ là ngồi nghĩ lại ngày tháng cũ, thấy cũng có chút gì muốn nhớ, muốn lục lọi, muốn mân mê, dù cực kỳ mong manh khó thấy.
Tự tay
Rất nhanh chóng và thuận tiện để có một món quà tặng ai đó: ra cửa hàng. Nhưng mình nghĩ nếu có thể tự tay làm cái gì lưu niệm cho họ, thì dù có kém chuyên nghiệp và vụng về, người nhận sẽ còn trân trọng và cảm động hơn. Vì vậy mình thường xuyên thực hiện điều này, cũng là cách thư giãn rất tốt và trẻ hóa mình. Hôm nay mình bảo với các em, chị mà chết thì nhớ cái gì về chị nhỉ? Dung bé bảo nhớ những cái sến sến thế này đây.

Hoa cho sinh nhật Yến, một mặt hồng, một mặt lan tường, background cẩm tú cầu. Giỏ lưới và mây.
Sổ ghi lời chúc sinh nhật dành cho Bon (con mẹ Phương). Các bác các cô các chú trong phòng đều ghi lời chúc vào đây cho con. Sau này lớn đọc được, chắc con sẽ thấy vui.
Tranh hài vẽ máy tính tặng sinh nhật Huy Nam Xanh.
Đài đêm
Nằm thả lỏng, để đài kể cho nghe “Hà Nội 36 phố phường” của Thạch Lam, thấy không gì bình yên hơn. Trong không khí dìu dịu của đêm thu, từng lời từng lời của radio ngấm vào người, tan, trong, dịu ngọt. Mười mấy năm gắn bó với đài (từ những năm 96-97) là mười mấy năm được hưởng thụ sự dịu dàng trong nhiều đêm nằm cùng bóng tối. Như được bé bỏng mãi với lời thì thầm kể chuyện của bà ngoại những ngày ấu thơ…
Đừng tiếc rẻ khi một niềm vui không còn
Đọc Phan Thị Vàng Anh xong rồi nghĩ đến việc mình cứ hay tiếc rẻ những niềm vui đã qua. Nên nhớ, nhưng không nên tiếc rẻ. Trong thời điểm đó, mình đã được hưởng trọn niềm vui (niềm vui thực sự nó mọc từ trong chính lòng mình), thế đã là nhiều. Nếu cứ tiếc, cứ mong gặp lại y chang niềm vui đó trong thực tại, chẳng phải là quá tham lam. Thay vì tiếc rẻ nguồn vui cũ, thay vì ngồi gặm nhấm nó để vui một cách vớt vát không trọn vẹn, mình có thể làm những việc cụ thể trong hiện tại. Có thể niềm vui hiện tại sẽ đến rất tự nhiên, ngay khi mình không mong chờ nhất. Chủ động tìm nguồn vui là tích cực, nhưng đó là sự bao quát dài hơi, còn niềm vui thì cứ để nó đến bất ngờ trong từng khoảnh khắc.
Chuyên đề bút chì
Vẽ 2001
Vẽ 1998
Vẽ 1997
——-
Những cái gọi là “vẽ” này, chả nhớ nữa, tôi đã nhìn mẫu ở đâu đó rồi vẽ lại theo khả năng có hạn của mình. Nên cái này không phải là sáng tạo, chỉ là những cái bắt chước ngây ngô thế thôi.
Chuyên đề bút bi và bút kim
Hoa sen (2004)
Học sinh vùng cao (2006, vẽ theo sách giáo khoa)
Tình mẫu tử (vẽ năm 2006, theo bìa một cuốn sách cẩm nang làm mẹ)
Nụ (vẽ năm 2004)
Hoa và quả (vẽ năm 2004)
Chuồn chuồn kim (vẽ năm 2004)
Giàn mướp (vẽ năm 2006, theo sách giáo khoa)
Li ti
Thích cái từ “li ti”, mình cho rằng những thứ li ti làm nên cuộc sống. Đôi khi ở giữa những quãng bận rộn, vạch ngang vạch dọc một tí cho vui. Không cần nghĩ đến logic và cân xứng, tay muốn đưa đi đâu thì đưa, gọi là thả lỏng thực sự.
Đường xưa lối cũ
Hôm nay xuống lại chùa Đình Quán. Cảnh vật vẫn quen thuộc. Tiếc là có đôi chỗ kê đặt lại khiến không gian chật chội hơn. Một số chi tiết đang xây mới cũng làm vơi đi ít nhiều sự tĩnh lặng. Chỉ còn một chút rêu xanh dưới chân như thế này thôi đấy!
Linh tinh
Một ngày sắp hết, một ngày dường như vô vị. Dù là có karaoke với đồng nghiệp. Dù là có ăn ngon và cười to. Dù là không phải làm gì mệt nhọc. Có lẽ cái “dù là” cuối cùng đã đem đến cho mình cảm giác vô vị chăng?
Khi không làm được gì nhiều và có ích, mình sẽ cảm thấy vô vị và vô tích sự.
Được em Tài đưa cho một tập truyện teen teen, vì rảnh rỗi mà cầm lấy và đọc. Và đọc miết (vẫn chưa hết vì rất dài). Ở cái tầm tuổi này, đọc mấy cái chuyện kiểu chớm thích nhau của bọn trẻ mà cũng ham được. Nhưng không có gì lạ, vì mình luôn trẻ, dù có là 10 năm nữa.
Trong truyện có nói về một cô bé, mà mình đọc đôi chỗ gật gù, vì cô bé ấy cũng có những điều giống mình ngày xưa. Con gái nhìn chung là vậy. Những mâu thuẫn. Những rắc rối. Những nỗi buồn lại để người dưng đọc được trong mắt…
Ngay cả hiện tại, khi đã qua lâu rồi cái lứa tuổi đó, vẫn còn những mâu thuẫn, những nỗi buồn… Và chắc thế, có trẻ có già thì vẫn là phụ nữ, chẳng thế khác được.
Vui ở đâu đó xa lạ
Thực sự thì thèm cái cảm giác này lâu rồi. Vui ở đâu đó mà nhìn quanh chả thấy ai quen.
Ở đâu đó, là cái nơi tôi đến sau một chuyến đi dài. Vứt đồ đạc vào một góc nhà thuê. Tạm thời chưa tắm, chưa ngủ, tôi muốn đi ra ngoài vươn vai hít thở, đẩy hết mệt nhọc sau một chặng hành trình đầy bụi.
Ở đâu đó, tôi muốn được vui tĩnh lặng. Niềm vui ấy không cần phải sôi sùng sục lên, không cần thiên hạ phải biết đến. Vui chả cần lý do, chả cần to tát. Vui nho nhỏ, vui li ti.
Ở đâu đó, tôi muốn được sải chân bước trên đất, trên cát, trên cỏ. Không giày cao gót, không sơ mi cắm thùng mà là dép thấp, hai dây quần đùi trễ nải. Mặt mộc. Có thể vô tư ngáp, vô tư hát bên cạnh một dòng suối nhỏ. Mặc cho nước chảy rí rách mơn man bàn chân, tôi cứ hát bừa bãi, mặc cho câu nọ lắp vào câu kia.
Trong người tôi nên có một chai nước và một chai rượu. Tôi sẽ ngồi bất cứ chỗ nào dễ chịu với bạn tôi, rồi uống một tí, nói đủ thứ mình muốn, nghe những gì bạn tôi muốn kể. Rồi chúng tôi sẽ im lặng, nghe tiếng của thiên nhiên.
Thực sự là thèm quá! Vui ở đâu đó, ở đâu, bao giờ?
Không còn con bướm sặc sỡ
Dạo này mình hay nghĩ về quá khứ. Nghĩ quá mức cho phép. Nghĩ cả trong mơ.
Vì sao những gì đã trải qua vẫn cứ tiếp tục ám ảnh mặc cho biết bao sự kiện mới đã cố gắng đè xóa lên. Vì sao chưa bao giờ mình có thể quên những nỗi buồn, nỗi hoang mang ấy?
Vì nó quá sâu, quá in hằn trong chuỗi ngày tháng mình phải tự vật lộn với chính mình. Và vì cái gì buồn, cái gì đau đớn, cái gì buộc mình phải dằn vặt sẽ khiến mình nhớ rất lâu, thậm chí là vĩnh viễn.
“Con bướm sặc sỡ” ngày nào giờ không còn nữa. Nó không thể bay lung tung hoặc cũng chả còn muốn bay lung tung, hồn nhiên. Con bướm đã thôi kiếp bướm và trở về vị trí một cô gái (không, một người đàn bà) bình dị, lặng lẽ.
Hôm qua hôm kia đều có việc qua Viện Nhi. Đi qua căn phòng Win từng nằm. Nhớ lại nỗi tuyệt vọng khi con đi cấp cứu. Nhớ lại những khốn khó gian nan. Nhớ lại nhiều chi tiết nữa, lòng bề bộn. Thầm cảm ơn những nâng đỡ ngày nào đã cho mình vượt qua cơn kiệt quệ cả tinh thần và thể xác. Biết ơn nữa, dù sao mình đã vượt được qua…
Vàng phai nhè nhẹ
Em gái may cho cái áo, bắt mặc và đứng chụp ảnh trông rất chi là sắp xếp. Thế mà mặc được một buổi rồi không đủ can đảm mặc tiếp vì màu sắc chói lóa quá! Lại sang tên cho em để em may cho cái khác, vàng nhè nhẹ thôi nhé! Chị chỉ thích lẫn giữa đám đông.






















































