Cuộc đời cơ bản vẫn là buồn thôi
Hạnh phúc chỉ thoảng qua như một mùi hương vội
Phía cuối ngày tiếng côn trùng kêu rỗi
Có hoài nghi trong mỗi bước chân về
—
Những ngày thu ảm đạm nặng nề
Trong thoáng chốc tình bốc hơi biến mất
Không dám chắc không dám tin sự thật
Có yêu thương vĩnh viễn ở trên đời
—
Cuộc đời cơ bản rất thiếu vui
Những gương mặt ưu tư mệt mỏi
Che giấu khát khao biện minh tội lỗi
Khổ sở gói mình trong bao nỗi buồn tênh
—
Cuộc đời cơ bản có vậy thôi
Lời đã hứa mỏng tang mây khói
Nơi đáy mắt có chút gì u tối
Bỗng thấy tình thật quá mong manh.
Cuộc đời cơ bản có vậy thôi
Sóng bé cô đơn
Nỗi trống vắng bỗng từ đâu ùa vào niêm phong niềm vui
Những vạt cỏ trên đường tôi đi bạc phơ nhàu nhĩ
Nắng xối xả tuôn tràn cho nước sôi ầm ĩ
Sông Hồng chiều như một chiếc chảo thiêu
Nói ít, nói nhiều, nói nữa, nói bao nhiêu?
Cho hết được những vỡ tan tuyệt vọng
Hạnh phúc mong manh chút yêu thương bé bỏng
Cũng tan vào tiếng sóng bé cô đơn…
Thơ rất cũ (1)
Cả buổi sáng, không muốn làm gì, nhặt được quyển sổ cũ ngày sinh viên, mải miết đọc. Và muốn lưu lại vào đây những dòng thơ – không – ra – thơ ấy…
———————————————-
Thu xôn xao (03/9/2001)
Em về giữa mùa thu
Nghe trời lành lạnh gió
Lòng không buồn không nhớ
Lòng không giận không vương
…
Có một mùa lá bay
Thơm ngỡ ngàng mái tóc
Yêu thì thầm trong mắt
Yêu dịu dàng trên môi
…
Nhặt lá, bao bồi hồi
Vàng ơi, sao lạ thế
Mùa xôn xao khe khẽ
Đó là vàng của thu
…
Có một mùa lá bay
Có một người con gái
Đi giữa trời mê mải
Tìm một lá vàng rơi.
———————————————-
Đơn phương (17/9/2001)
Cốc cà phê đắng ngày nào
Em không còn được uống nữa
Chỉ một lần thôi, có đủ?
Một lần, anh đã ngồi pha
—
Em như cơn gió trước nhà
Cuồng quay vì thương rồi nhớ
Em như xương rồng, không lá
Gai là nỗi nhớ xanh xao
—
Sống giữa những ngày thương đau
Càng nghĩ về anh tha thiết
Anh ơi, yêu không là tiếc
Anh ơi, yêu chẳng thể sai
—
Xa xôi, lặng mãi một lời
Nổi sôi chưa từng dám nói
Kỷ niệm dần trôi lặng lẽ
Em là trăng đêm cô đơn
—
Em muốn được vòng tay ôm
Được nghe lời yêu nồng cháy
Mà sao vắng im đến vậy
Anh ơi, biết có khi nào…
———————————————-
Băn khoăn (10/12/2001)
Có những lúc êm đềm như vậy
Sao lại nhớ nôn nao nỗi buồn
Tìm lại mình trên phố với cô đơn
Không, chỉ là ảo giác
—
20 lời hẹn ước cho ngày biết lớn
20 nỗi buồn chở mấy niềm vui
Những nẻo đường xa xôi
20 tuổi nóng lòng muốn tới
—
Nhớ nhung rất vội, thèm được ấp ôm
Cố nhìn anh hơn, càng thêm xa lạ
Lời yêu nồng ấm như biển cả
Lúc mặt trời lên
—
Ghìm mình không im lặng trong tay anh
Kìm lòng chạy ngược về giữa cơn thèm khát
Vừa sợ mình tan nát
Vừa sợ mình mất anh
—
Có rất ít khắc êm đềm như vậy
Sao không gìn giữ lấy
Sao đôi mắt cứ hoài động khuấy
Cho nỗi buồn giăng kín màn đêm
—
Anh hãy xa em
Chả lại em phút bình yên thực sự!
———————————————-
Không phải tình yêu (13/02/2002)
Những cuộc tình tôi
lênh đênh
lan tràn nhịp thở
bờ môi mềm dạt dào nỗi nhớ
mông lung
Giữa bao chộn rộn ngày thường
giữa bao lo toan đời sống
khát khao bùng dậy
hoang vắng cô đơn
Tôi cạn kiệt xúc cảm
Chỉ còn lại dạn dĩ
được đắp bồi qua mỗi nụ hôn
Lâu rồi quên mất tình yêu
chỉ còn thói quen cần được che chở
Áp môi mình vào ai
cũng chỉ nghe khô nhạt đắng chát
Có hay không
những cảm xúc dối lừa?
———————————————-
Ngẫm suy (21/02/2002)
Cuộc sống biến suy không ngờ
Những mối tình ào qua như lũ
Dồn lại bao rác cặn
Níu lại chút rong rêu
Dại dột
Buông xuôi
… Đến một ngày nào đó
Thấy loài người là một cõi hư vô
Chỉ còn niềm thương tuyệt vọng
Chút dấu vết an bình
Của cái tôi buồn đau
Mang nặng lòng trắc ẩn
Vinh quang dối trá
Hạnh phúc lọc lừa
Tình thương rẻ rúng
Lặng lẽ những trải nghiệm
Của tình yêu này rồi tình yêu kia
Còn lại gì
Cô đơn tuyệt vời
Và lạnh lùng không muốn xóa bỏ
… Nhưng lòng tin vẫn chiến thắng
Cả những kẻ cuồng si nghi ngờ cuộc sống
———————————————-
Cuộc tình đã qua (29/4/2002)
Con đường bụi mờ
Cô đơn ào về vô cớ
Kỷ niệm dần loang vỡ
Những giọt buồn xa xôi
…
Cuối xuân rồi
Gió cố níu hơi lạnh cũ kỹ
Ngày ngưng đọng
Mà tình trôi rất nhanh
…
Phố xá mới lạnh tanh
Người qua, ai thảng thốt
Và hy vọng vụt tắt
Giữa ồn ào hư vô.
(Cổng trường Đại học Quốc gia)
———————————————-
Trạng thái (4/6/2002)
Những tháng ngày trơ trọi
quên cả mình là ai
quên mình đang sống vì cái gì
quên đi tìm một tình yêu mới…
—
Buồn đau đi qua
bỗng thấy lãnh đạm
sờn lòng thất vọng
nhiều cuộc tình
có cũng bằng không
—
Hy vọng… tuột dốc
thắc thỏm… đợi chờ
tất cả cho đến phút này
dường như vô vị
—
Cảm giác đâu rồi
nước mắt đâu rồi
đi đâu hết cả
sao chỉ còn vô thức
sao chỉ còn bơ vơ?
—
Mưa nắng mặc lòng ai đó
riêng mình một cõi mênh mông
bảo rằng “ừ, thôi, thây kệ”
cho lòng bớt thấy trống không.
———————————————-
Nếu (07/6/2002)
Nếu em bảo, em tiếc nuối
về thời sinh viên đã qua
có lẽ là… anh cười nhạt
—
Nếu em bảo, em nhớ quá
cái ngày đi dưới cơn mưa
có lẽ là… anh gạt phắt
—
Nếu em bảo, em yêu anh của ngày xưa
lơ ngơ luống cuống
đứng trước cửa nhà em
có lẽ là… anh nhăn mặt
—
Bởi tình yêu
chỉ còn là dấu vết
nâu mờ trên mái ngói màu rêu
—
Bởi tình yêu
chỉ còn là dĩ vãng
mong manh phai nhạt trong chiều.
(Tòa soạn báo An ninh Thủ đô)
Điều giản dị
Chiều về
nấu nồi cơm nóng hổi
tất bật nói cười
giữa nghi ngút khói
thơm nức bình yên
***
Tối tối
đi lại trong nhà
nhẹ nhàng thư thái
váy mềm chấm gối
cốc nước lọc
cái xiết tay
trôi êm một ngày
***
Đêm
sẽ ngủ hồn nhiên
say men nồng đượm
chìm vào mơ
cơn mơ bình lặng
sau nỗi hân hoan
vỡ òa cảm xúc
——-
Nhiều ngày đi qua dường như bão tố
Nhiều ngày qua rồi như là không có
Nhiều lúc xa xôi như là chưa quen
***
Điều giản dị cho một ngày không tên
Mơ rồi… để đó.
…
Em đi đâu đó không về nữa
Chỗ cũ tôi ngồi gỗ lên rêu
Tháng năm ôi thiu
Lòng tôi mục rữa
Tôi không xây bia mộ
Không làm người quản trang
Không khói hương võ vàng
Cứ mải đuổi tìm
Nụ hôn em bay lượn
Dại khờ với đùa cợt xa xôi
Lòng úa nhàu hoang vu cỏ rối
Đêm nay em ở đâu
Mang theo nụ hôn sâu thẳm
Ám ảnh
Dối lừa…
Chấm hết
Cực đoan đi, chấm hết đi
Tháng ngày ngả nghiêng say cùng cơn gió lạ
Chấm hết tất cả
Như người đi buôn mất sạch vốn liếng sau cơn bão ào qua
Chấm dứt như mùa xuân không bao giờ trở lại
Trả về thực tại một nhạt nhẽo bình thường
Hãy thật lòng bỏ buông
Không làm ai tổn thương thêm nữa
Đôi khi đôi khi
Đôi khi nhìn lại
Đắng cay xa ngái
Kiếp sống như rong
Gối đầu trên sóng
Đôi khi chợt thấy
Yêu đến bất ngờ
Một tin nhắn nhỏ
Niềm vui như cỏ
Mọc lan trên vai
Đôi khi nhớ ai
Mà tim chùng lại
Như dây guitar
Chờ người gẩy mãi
Đôi khi đôi khi
Bắt được khoảnh khắc
Yêu thương chân thật
Như sương ban mai…
Tặng Thùy
Mắt em như dòng sông nhỏ
Êm đềm thanh mát chiều thu
Tháng 9 ngày em về phố
Cỏ mềm theo gió đong đưa
…
Bình yên theo chân em bước
Gót lành, trái ngọt thơm tho
Em cười xôn xao như nắng
Lòng tôi trong veo ngu ngơ
…
Là em thông minh nhanh nhẹn
Thanh tân, nồng ấm, dịu dàng
Gió bay đượm hương tóc mượt
Em như mây trôi hân hoan
…
Quán chiều hơi may vấn vít
Cà phê thấm ngọt bờ môi
Loài chim non ngại ngùng hát
Phân vân mãi chẳng nên lời
…
Nhạc lan trong đêm tĩnh lặng
Chìm lắng cơn mơ xa xôi
Gần thôi một ngày tri kỷ
Sẽ bên em suốt cuộc đời
(16/5/2014)
Cạn
Thiếu những bước chân rảo bộ
Bên cỏ rối bời, lăn từng viên đá nhỏ
Vắng im cà phê buổi sáng
Cạn mùi bè bạn thơm tho.
—
Thấy thật gần mà lại ngó lơ
Như chả biết quen, chưa từng thân thiết
Đã thật sự tàn phai, đã hết ngày da diết
Có thể chết rồi cũng tránh đến chào nhau.
—
Cà phê giờ chỉ toàn “take away”
Vội vàng uống nhanh, chưa kịp nghe hương vị
Bạn giờ xa như một ngày ầm ĩ
Chực trôi qua như những vảy bụi mờ.
Enter
Kiểu thơ tôi hay làm
Chỉ là gõ enter
Xuống dòng cho ra vẻ
Một cái gì hay ho.
—
Kiểu chuyện tôi hay kể
Vẫn những chuyện cũ xưa
Vì chuyện vui chuyện mới
Ít thấy nhớ bao giờ.
—
Kiểu nghĩ về quen thuộc
Là nhớ điều đã qua
Mặc cho xa tít tắp
Hoặc buồn như mây xa
—
Nên thơ không đích thực
Vẫn luôn muốn enter
Để thẳm sâu quá khứ
Lưu mãi tận đến giờ.
Khoảnh khắc
Nếu khóc vì điều đẹp đẽ, nước mắt là ngọc trong veo…
… Có những thứ dường như quá mơ hồ. Có những thứ hình như không có thật. Có những thứ không thể đặt được tên…
—–
Lời tôi sao nghe nhẹ quá
Vòng tay là thật hay mơ?
Biển đêm lặng thinh êm ả
Hiền lành như một bài thơ
****
Sóng vỗ thảnh thơi nhẹ nhõm
Mây trôi lặng lẽ vu vơ
Có cơn gió bé bất ngờ
Thăm tôi chẳng hề báo trước
****
Niềm vui giữ sao lâu được
Dịu dàng hạnh phúc chạm qua
Ánh đèn biển lặng lẽ xa
Như mắt cá buồn sau lưới
****
Ai qua như là đêm tối
Ngày xưa chỗ ấy ta ngồi
Ai đã trở về chốn mới
Nơi vui, bụi bặm tơi bời
****
Rồi sẽ chẳng gặp kỷ niệm
Rồi sẽ quên lãng màn đêm
Và đã lại thành xa lạ
Như chưa từng có bình yên
****
Niềm vui mong manh như lá
Rụng xuống một ngày gió lên
Chia tay như là chưa quen
Trở về ngày thường vội vã
****
Xiết vai một đêm kỳ lạ
Thả trôi hạnh phúc mơ hồ
Cho vào một ngăn kỷ niệm
Đặt tên bằng những câu thơ.
Thành phố cuối mùa thu
Mùa còn đó không em?
Để tôi về và ôm nhẹ lấy
Cà phê thơm dưới mây bay, hoa mới hái
Thành phố cuối mùa thu…
(Vài nét ngày 25/10)
Hãy vạch đường đi bằng sợi nối chân thành
Đã tập để quen
Nhưng vẫn rất khó khăn
Khi nghe ai đó nói về mình qua một người khác
—
Chiều nhợt nhạt
Nắng gió thất thường
Những sợi mưa vương
Qua vai, trên tay, trong mắt.
—
Học lắng nghe bình thản
Học ghi nhận, cười hiền
Học bình yên, thiện chí
Dù lời kể thế nào
Dù bình luận ra sao.
—
Học nghệ thuật kể lẫn nghệ thuật nghe
Sự công tâm khi bình luận người khác
Nhưng trước khi học những điều khó ấy
Hãy vạch đường đi bằng sợi nối chân thành.
Tháng tám
Trời thoắt mưa thoắt nắng
Ngày lúc tạnh lúc giông
—
Đường khi là dòng sông
Vỉa hè khi ngợp lá
—
Có trưa nồng hối hả
Có sương sớm hiền hòa
—
Gió xôn xao hương lạ
Bay trên phố tình ca
—
Mùa tháng tám vàng thu
Radio ngân khẽ
—
Buồn vui câu chuyện kể
Lời thì thầm bạn tôi
—
Có nhè nhẹ xa xôi
Trong tình cờ gặp gỡ
—
Chiều nay về qua phố
Còn thấy nụ cười xưa?
Bức tranh cát
Cát vẽ những đường đều đặn như luống cày
Buổi sáng trên biển là vô trùng trong suốt
Hương nắng thơm tho tắm thân người nhẹ nhõm
Gột rửa tâm hồn về nguyên thủy thảnh thơi.
Lửa
Anh đã về
Dưới cơn mưa chiều nhòe ướt
Va li quà bánh bận rộn
Bụi đường xa vương vạt áo ngày qua
——
Vì yêu nên nhớ
Còn yêu nên chờ
——
Thử thách rõ nhất của tình yêu
Có xa nhau mới biết
Như lửa kia có thể bùng mải miết
Hay lịm tan lạnh ngắt đống tro tàn
——
Con tim mong manh dịu dàng
Đừng khi nào gượng ép
——
Hãy thật lòng mỏi mệt
Lúc buồn rơi buồn rụng với tình yêu
——
Hãy cho đi thật nhiều
Trước khi đòi, mong, đón nhận.
Mùa hè cũ
Ngày về nhà Nhung
Tôi gặp lại quê hương mộc mạc
Cánh đồng sen thơm ngát
Cỏ mượt mà xanh ngút đường đê
Bạn bè tụ tập cười nói say mê
Như chưa từng xa cách.
Các em Nhung còn miệt mài đèn sách
Vẫn hồn nhiên bên hương khói chưa xa
Chỉ có mẹ bạn
Nếp gấp đầy trên da
Sau cơn khốn cùng chia cách
Gánh nặng trên vai
Quên đời mệt nhọc
Bỏ buồn sau lưng
Ai gánh thay buồn?
Nuôi con mình gánh
Chiếu dải ngồi
Nồi cơm ấm cúng
Quạt gầy xua nóng
Bể nước trong mát rượi bàn chân
Quần áo đang hong
Trưa hè nắng
Mùa hè cũ xao động
Trong bao la chiều nay.
Sẽ sớm hóa người điên
Vết xước cứ chồng lấn
Mặt kính đang mờ dần
Nhiều nỗi buồn đau quá
Cảm xúc thành lặng câm
—–
Phía sau sự nhẫn nhịn
Ẩn dấu những từ tâm
Không có lòng bao dung
Khó bình yên mà sống
—–
Mọi thứ do mình nghĩ
Là ra vui hay buồn
Mọi thứ do mình chọn
Phức tạp hay bình thường
—–
Muốn hồn nhiên không dễ
Khi rơi giữa ngổn ngang
Muốn hân hoan, không thể
Sau thất vọng hoang tàn
—–
Mọi thứ do mình nghĩ
Nhưng phải đúng tự nhiên
Nếu ép buộc khiên cưỡng
Sẽ sớm hóa người điên.
Trong tĩnh lặng
Tôi ngồi ở đó
dưới tán cây mùa thu
cà phê bốc khói
và trang sổ lật giở
ghi nhật ký đời người
trong tĩnh lặng
tôi sống thành thực tôi.

(Vẽ ngày 3/5/2013)
Nét đơn sơ

‘Theo hình minh họa trong quyển thơ “Góc sân và khoảng trời” của Trần Đăng Khoa. Vẽ trong sổ Win năm 2006.
Yên lặng
Yên lặng đi qua tuổi thơ rộn rã
Yên lặng đi qua tình đầu ngây ngô
Yên lặng đi qua sóng gió trực chờ
Yên lặng đi qua anh, gặp gỡ bất ngờ, chia tay vội vã
Im lặng
Đôi khi rất cần im lặng
Dù trong lòng cuộn sóng nhớ nhung
Biết chờ đợi, biết nói lời bao dung
Với cả mùa đông đang làm em buốt giá
***
Có lúc im lặng là vàng
Nhiều khi im lặng là đá tảng
Muốn hiểu điều gì đang xảy ra
Nhưng muốn hơn – để nguyên sự thật
***
Có thể sự thật là phút anh muốn nhìn lại
Muốn đứng xa em, suy ngẫm lại mình
Muốn lãng quên rung động mới hồi sinh
Quay lưng đi với bao ngày yêu dấu
***
Em lặng im nếu anh muốn thế
Em sẽ ra đi trả lại anh bầu trời
Ngày không em, anh sẽ thấy nắng rơi
Giữa phố phường chẳng bóng em tồn tại.
Im lặng
Đợi.
Im lặng.
Bình yên.
Vì hiểu được những vị trí.
Vì hiểu được vị trí cuối cùng.
Vì hiểu mọi thứ mong manh.
Nên bình yên, im lặng.
Chủ nhật im lặng
Hai tay tự nắm lấy tay mình
Chỉ có tôi đang đi với tôi trên con đường buổi sớm
Nghe bài hát quen thuộc
Tự hiểu rằng ai đã vắng xa.
Vậy là
Vậy là anh đã bước vào thế giới của em
Một thế giới anh không hề ngờ tới
Những suy tư viết vội
Những nỗi buồn mênh mang
Và yêu thương xen lẫn với hoang tàn…
Về ngang lối cũ
(Dựa theo ý thơ của Nguyễn Anh Tuấn trong bài “Một chiều đi qua phố cũ”)
Chân dung dang dở
Một chân dung dang dở
không trọn vẹn lòng tốt
không trọn vẹn chân thật
có ai tự vạch mặt mình?
như tôi
tự vạch mặt tôi
ra một tôi dang dở.
Có sao không?
Có sao không như ngày xưa mưa ướt
Anh ngóng theo dáng em chạy trước
Ô rùng mình trong cơn bão đầy lên
Biết trả lời sao cho quá khứ không tên?
Tôi đã chết trong giấc mơ
Tôi đã chết trong giấc mơ
khi tiếng súng bắn rắn đanh lên ngực trái
máu tuôn trào
và nỗi đau tê tái
cuộn cong tôi như tôm nướng than hồng
—
Tôi chết trong mơ
Tôi đau đớn trong mơ
Tôi thổn thức sau cơn mơ
Tôi yêu cuộc sống sau giấc mơ
Tôi muốn sống.
Hạt đá và anh
Chiếc nhẫn đã mất một hạt đá
Vì hạt đá không phải là hạt duy nhất trên chiếc nhẫn
Nên chiếc nhẫn chưa phải bỏ đi.
—
Một hạt đá rơi không làm chiếc nhẫn phải nằm im trong quên lãng
Một người ra đi em vẫn có vạn người?
Nhưng hạt đá chỉ là hạt đá
Người đi – đó là anh.
—
Quên một chút cái hao khuyết của đồ trang sức rất nhanh
Nhưng sao có thể quên anh – người đã trở che em qua nhiều bão tố.
Đừng bắt
Đừng bắt tôi tôn trọng thời gian
Đừng bắt tôi vững vàng
Đừng bắt tôi phải hiểu
***
Tôi muốn lìa xa thế giới
Không phải bởi thế giới tối đen
Mà bởi trong sâu thẳm tôi
Một tôi đã chết
***
Chịu đưng thử thách đến bao giờ
Nâng niu qua rồi không quay về nữa
***
Đừng bắt tôi vui
Đừng bắt tôi nói cười
Khi tôi đang buồn và muốn im lặng.
Bạn ơi!
“Bạn ơi!”
Nếu chỉ một lời gọi nhè nhẹ thôi
Mang lại được chút xao lòng trong vắt
Biết thế, tôi đã gọi nhiều hơn
Không phải để đến giờ, khi xa xôi đã thật
***
5 km muốn là đã thấy mặt
Mà khoảng cách như nửa vòng trái đất
Những phút giây tất bật
Bia hơi, hẹn hò, cà phê
Không tôi, không bạn, vẫn có đam mê
Không có nghĩa đối với nhau mình không quan trọng
***
“Bạn ơi!”
Nếu chỉ đơn giản như thế thôi
Để cho nhau niềm tin bình dị
Tôi sẽ gọi bạn mỗi ngày
Khi mặt trời lấp ló ở đầu mây
Phố xá tắt đèn đón nắng phía ngọn cây
Bạn sẽ thấy ấm lòng một tin vui buổi sáng.
Những điều trong veo làm trái tim thao thức
Những viên ngói xô nhau
Sáng sớm mùa thu mọc đầy cỏ nõn
***
Tôi đi loanh quanh trên con đường quen thuộc
Gọi về mơ mộng ngày xưa
***
Thấy trong bài hát chút nhớ vu vơ
Thấy trong âm thanh mảnh thời gian vỡ
Dòng sông xanh đầy gió
Bèo phủ tràn gương mây
Và bình minh gợi nhắc một bàn tay
***
Kiếm lại làm chi nỗi buồn
Để nó tự nhiên tìm đến
Buồn hay vui chẳng thể nào gượng ép
Nên đôi lúc ngồi bó gối gọi bơ vơ
***
Lũ kiến vàng có biết đến câu thơ
Tôi đã làm của nhiều năm về trước
Cũng vẫn là buồn vui, khóc cười non nớt
Để ru lòng vào khoảng lắng bình yên
***
Trẻ hay già cũng muốn mãi hồn nhiên
Để những điều trong veo làm trái tim thao thức
Là xúc động trong thẳm sâu tiềm thức
Làm nên cốt lõi con người.
Buồn là mây
Đừng bắt tôi gọi tên nỗi buồn
Nỗi buồn chỉ là mây bay ngang qua bầu trời rộng
Rồi sẽ bay thật thảnh thơi, tan vào xa vắng
Có gì đọng lại sau cơn mưa?
Cần
Cần nhiều im lặng hơn nữa
Cho ồn ào bớt vô duyên
Hình tượng chưa kịp xây lên
Gạch đã rụng rời tơi tả.
Nhìn lại
Và tôi đã mất anh
Như từng mất một người đàn ông khác
Nhớ nhung thôi xô bạt
Trên xa vắng mây chiều.
Lâu quá rồi chẳng thấy một lời yêu
Chỉ tẻ nhạt những mắt nhìn xa cách
Đó là cái nhìn của trái tim rỗng tuếch
Giữa náo loạn lấm lem
Trong thói thường chật hẹp
Đầy tính toan được – mất, thiếu – thừa.
Lâu lắm rồi chẳng thể làm thơ
Những dòng thơ tự do phiêu lãng
Tiền nong ngột ngạt, đong đếm từng ngày
Đã giết chết phố cũ ngày xưa
Tẩy xóa những cơn mưa kỷ niệm
Cũng như anh “theo đời cơm áo”
Mê mải chuỗi đường dài
Mặc yêu dấu tàn phai.
May vẫn còn khóc được
Trước những buồn đau, khao khát.
Nhiều lúc ngồi xa vắng đâu đâu
Quên mất bài ca trên đài đã tắt
Hồn dẫn hồn vơ vẩn mộng du
Trên bãi sông trời sớm sương mù
Đậu vào từng sợi rơm trắng xóa
“Dưới cầu nước chảy trong veo”.
Sàn nhà mốc meo
Nứt những đường xanh xao tím tái
Chân bước qua, vỡ nỗi buồn đau nhói
Lún sâu trong vết nứt hoang tàn.
Tôi đã mất anh, hay chưa bao giờ có
Hay vì nỗi sợ đã khiến tôi từ bỏ
Đổi lấy bình yên chỉ có trong cổ tích ngày thơ
Và vĩnh viễn không thể làm công chúa
Nói cười thênh thang
Treo mộng mơ lên đôi cánh thiên đàng
Bay về miền yêu dấu.
Hãy làm ngay đi!
Hãy làm ngay đi những điều đang nghĩ
Nói với nhau nhiều nữa yêu thương
Kể nhau nghe chuyện mưa nắng vui buồn
Nhẹ thôi, đừng làm đau tâm trí
***
Hãy làm ngay đi, nhìn vào sâu thẳm
Màu mắt em, nâu ấm nóng trời chiều
Khuấy thật đều chan chứa lời yêu
Thời gian có bao giờ ở lại
***
Hãy làm ngay đi, dẫu như là vụng dại
Kẻo không còn kịp nữa… ngày mai.
Tìm tên anh trên bờ cát
Anh gọi bàn chân về với biển
Vốc đầy tay những hạt cát say mê
Em xa quá đường về trong phố
Tiếc làm chi mãi phút anh đi
***
Yêu thương mong manh – muôn đời vẫn thế
Sẽ cho nhau những gì ngoài bao lời tử tế
Sẽ đọng lại câu nói cuối cùng của đêm nay
Hay bao câu nói khác gió sẽ cuốn bay
Qua muôn trùng cát bụi
***
Khoảng cách tĩnh lặng giữa từng đợt sóng
Là em thăm thẳm xa xôi
Em đã hát thành lời
“Tìm tên anh trên bờ cát”
***
Cát đã thôi bỏng rát
Thôi nhuộm nắng chiều rực gót chân anh
Em xa quá biển nhớ màu xanh
Một đêm ghi đầy tiếng hát
***
“Anh hãy đi tìm tên anh
Em đã viết trên bờ cát”.
Bay về đâu
Bay về đâu những đàn chim mặt trời
Sóng đã cuốn một dòng tên trên cát
Chỉ còn lại ngày hè bỏng rát
Nỗi nhớ kiếm tìm một quá khứ trôi xa








