Ông đến từ miền đất xa xôi
Đem theo những hạt cát trên quê hương của ông
Và đem theo nụ cười bạn
Hiền lành như sông thu yên ả
***
Chuyến bay 10 tiếng
Chỉ trọn một ngày
Những nụ hoa bay trên mây còn chưa kịp hé
Lẽ nào chẳng bao giờ thấy nhau
***
Ba ngày ngắn ngủi
Ông sẽ đi đâu?
Những hạt cát trên quê hương ông
Có theo gió lại gần phía tôi
Tôi muốn giữ một hạt
Có thể đôi chân bạn đã từng in lên đó
Trong một chiều vội vã về nhà với người yêu thương.
Tôi muốn giữ một hạt
Làm sao để mỗi phút giây đều yêu đời tha thiết?
Nếu tẻ nhạt đang nhiều hơn hứng thú
Thì người ta làm gì?
***
Người ta vòng bánh xe cho chạy quanh ngõ ngách
Lao vào những đám bụi đành hanh
Phóng qua hồ vắng tanh
Trong một chiều nóng nực
***
Người ta ngồi bó gối
Trong gian phòng tối
Ngón tay di di trên sàn nhà
Môi chẳng lẩm bẩm nổi lời ca
***
Người ta lướt mắt trên màn hình máy tính
Chỉ đọng lại những banner quảng cáo lòe loẹt
Mớ Buzz lùng nhùng, sấn sổ lao vào quậy phá
Từng dòng tin chắp vá, rối tung
***
Chẳng có gì kín đáo trọn vẹn
Căn phòng điều hòa
Khe hở gió trời vẫn có thể tràn qua
Suy nghĩ lòng người đen trắng biến suy
Say đắm đam mê
Cũng có ngày mỏi mệt
***
Làm sao để mỗi phút giây đều yêu đời tha thiết?
Hành trình buồn vui
Tôi nhìn vào hai bàn tay
Những ngón tay gầy như nắng sớm
Đôi tay cùng tôi đi qua biết bao chặng đường
Đã bao giờ yếu đuối đâu
Chỉ có tôi
Là vạn lần yếu đuối
***
Tôi nhìn vào đôi mắt qua làn gương trong vắt
Những nếp nhăn li ti như cỏ tranh mọc cạnh thềm nhà
Con ngươi màu nâu thẫm
Đã bao lần ướt đẫm vì tôi
***
Buồn vui,
vui buồn,
buồn là vui
Những gian khó cuộc đời thành niềm vui trải nghiệm
Đôi tay có ngàn lần quá sức
Con mắt có trăm lần thổn thức
Cũng hãy đi trọn hành trình cho thanh thản hồn nhiên.
chúng ta sẽ ổn thôi mà
em đã đọc đâu đó cái tựa như thế
trong một ngày thiếu nữ xa xăm
và tin đời mình luôn bình yên
như sự thật
***
chúng ta đã thấy ổn
khi đeo vào tay chiếc nhẫn duyên phận
mỉm cười đón ánh mắt bình minh
trong từng ngày thức giấc
***
nhưng em có biết đâu
sự thật chưa bao giờ được bình yên
bởi sự thật nhiều khi tàn nhẫn
***
chúng ta không thấy ổn
dọc chuỗi ngày cách xa
những chếnh choáng trong phút bôn ba
không nhau, ai mà biết nổi
***
chúng ta đã chưa thể ổn
chầy chật định vị lại
đôi chân chót lạc lối về
trói con tim lạc nhịp say mê
những chân trời khác
***
chúng ta lại sẽ ổn
dưới mái nhà ấm áp thương yêu
bờ vai nhỏ bé dịu dàng
đủ sức không?
níu lại
***
hãy nhìn thật gần những điều nhỏ bé
đời hồn nhiên chỉ nhẹ tênh như thế
chúng ta sẽ ổn thôi mà,
chỉ cần em thấy ổn
trong bữa cơm chiều ngập nắng hoàng hôn.
Không còn nỗi nhớ
Anh không quên em
Nhưng nỗi nhớ đã không còn khái niệm
Về sự xúc động nghẹn ngào
Về nỗi run rẩy xôn xao…
***
Đêm nay anh ở đâu
Trên sân ga hay sàn tàu sũng ướt?
Hành trình nhớ nhung anh không hề biết trước
Đến lúc này chẳng còn khiến anh run
***
Nhìn lên ánh mây trầm anh có thấy rưng rưng
Hình hài em những ngày xa lắc
Nếp nhăn em trong bao ngày khó nhọc
Nụ cười em lẫn vào khói chiều đông
***
Vì sao không thể nhớ
giống ngày xưa từng muốn chết muốn điên
Điều gì cũng có thể quên
Kể cả em, người đã từng đặc biệt
***
Em đã không còn làm thơ
thiết tha như ngày xưa nữa
Vành mũ treo sau cánh cửa
Dài ngày kiên nhẫn lặng chờ
***
Anh chẳng hề quên em
Nhưng rõ ràng không phải là nhớ
Anh thấy bình yên vì điều đó
Và nhẹ tênh quên nỗi nhớ ngọt ngào?
Gương mờ
Đừng nhìn tôi như thế
Tấm gương xướt xát
Chân dung tôi xô bạt
Có biết ai vò nhàu
***
Chân nến chảy tràn vết thời gian nóng bỏng
Không ai gỡ đi trong suốt những ngày dài
Từng mảnh muội đen
Bám vào tê tái
***
Nếu tôi cười cũng là cười giả dối
Còn nước mắt đã thành thứ đồ chơi
Lau nữa hay thôi
Đừng lau
Gương không bao giờ sáng nữa.
Nếu chỉ giản đơn là gặp gỡ
Có thể 2 năm, 10 năm, 20 năm hoặc lâu hơn nữa
Hay có thể chẳng bao giờ, không ai biết rõ
Ai kịp ngắm tia nắng hồng và ai bắt đầu thấy ánh hoàng hôn
***
Phía biển chết chẳng lạc lõng cô đơn
Vị mặn muối trộn cùng cơn sóng cuốn
Đôi chân ai lúc này đang bận rộn
Nhớ thật không ký ức chẳng nhạt nhòa
***
Thơ viết thì vội, ý tứ chẳng thành ra
Có điều gì mãi cấy trong trí nhớ
Nếu chỉ giản đơn là gặp gỡ
Thì đã sớm quên rồi.
Uống cho ngập tràn
Đừng hoài nghi những gì là nỗi nhớ!
Có thể gần,
có thể xa,
có thể như không có
Dù thế nào cũng vẫn ở trong tim
***
Và hiện tại đang ngày một sáng lên
Bên yêu dấu hồi sinh như một tia lửa
Sáng bừng trong trí nhớ
Tiếng kẽo kẹt của hàng tre đu đưa
Lào xào cây “vân tay” đợi gió
Ngôi mộ và tiếng thì thầm lá khô
Giầy trắng đi đâu…
ngơ ngác?
***
Rót ra một buổi chiều đầy tiếng hát
Uống cho ngập tràn
“Yesterday once more”…
Chạy đến em dù chỉ để ngắm nhìn
Nếu anh nghe thấy tiếng thời gian chảy
sẽ không thể ngồi đó bình yên
nhớ nhung nào đã cồn cào vây kín
nhắc dáng em trong ký ức êm đềm
***
Có thể chạm lại nụ hôn đầu tiên
gọi yêu dấu hồi sinh như một cơn gió lốc
sẽ chẳng bao giờ gặp em
hoặc chạy đến bên em dù chỉ để ngắm nhìn
***
Dù chỉ đế thấy em xa lạ
trong phố phường loang lổ dấu chân quen
Hoặc là em hoặc không ai khác
***
Nếu anh để giọt thời gian tan tác
sẽ muộn cho lời dấu yêu.
Tôi đã thấy một Delhi xanh
Tôi đã thấy một Delhi xanh
dưới chân đồi mờ sương
tiếng vẫy tay thanh bình của lũ chim đậu trên ngọn tháp
hơi nắng tan trong thành phố
xập xòe tán lá
sà mình xuống thảm cỏ mùa xuân
Bức tranh cuộc sống
không gợn ưu phiền
tôi tự cho bút mình
phết lên toàn màu trong trẻo
Đừng nhớ nhung những điều không thấy
Anh kể em nghe về những buổi sáng trong thành phố
Những ngày vắng em và những tối không em
Đèn tắt im lìm, chim chẳng hót thật êm
Vườn rau quên tưới
Áo chẳng buồn phơi
Và lòng anh bề bộn
***
Nào phải đâu anh
Đèn vẫn sáng
Chim vẫn hót
Thành phố vẫn đông người
Chỉ vắng em thôi có gì mà ghê gớm
Không có em vẫn là đời bận rộn
Chiều vẫn thắp vàng bóng nắng vẫn lung linh
***
Em ngồi đây cũng nhớ lắm bình minh
Của quê hương mình những ngày nắng lớn
Nhành trứng cá bên cửa phòng vang rộn
Loáng quáng chợ về hun bếp ấm nồng thơm
***
Đừng thế nhé, chớ thấy nóng bồn chồn
Đừng nhớ nhung những điều không thấy
Ngày vui lắm dù em không ở đấy
Cắm hoa vàng bên khung cửa chiều nay.
Mỗi sớm tung chăn lại thấy nhớ chính mình
Một phần nghìn giây hay mười phần trăm hoặc không gì cả
Trong những giấc mơ đầy nhạc êm đềm
Để khi thức dậy
Còn dĩ vãng hồn nhiên
***
Bình minh tan trên những cành trơ lá
Sương sớm hay khói hun cùng bụi đường xao xác quá
Lắp tai nghe vào rồi nhìn ngắm chiêm bao
Phố lạ xa mà gần gũi làm sao
Cũng tắc đường và xe lao như chớp
***
Những giấc mơ có được
Làm ngày bớt buồn hơn
Nôn nao, xa vắng, bồn chồn
Bởi được sống cùng bao đời sống
Thăng hoa những giấc mộng
Cuộc kiếm tìm ngắn đến ngẩn ngơ
***
Không bắt đầu và không kết thúc
Trái con run rẩy trên cành
Vùi mình vào góc tối
Đợi chín trước bình minh.
***
Chả lẽ cứ coi giấc mơ là một phần đời sống
Để mỗi sớm tung chăn lại thấy nhớ chính mình?
Nhân đọc “Bến My Lăng”
“Sợ trăng vàng rơi khuất lối chưa đi”
Để ngõ vắng ngẩn ngơ cùng bóng tối
Bến My lăng ngồi đợi
Còn đó khúc từ ly.
***
Ông lão buồn thì cứ mãi buồn đi
Rồi nằm đó cho gió về man mác
Lá vàng lạnh, màu lưu ly tan tác
Cũng chẳng về trên bến đợi cùng ông
***
Chiều mùa đông đọc lại “Bến My Lăng”
Chẳng thấy đâu trăng rơi đầy mặt sách
Nhưng hun hút một nỗi buồn cô quạnh
Bến sông buồn cùng những nỗi sầu đêm.
Hương thầm tôi uống
Nếu anh có thể chạy lại bên tôi
Mang tới cành hoa ngắt vội
Rồi lại về như chưa từng tới
Cũng đành, một chút yêu thương
***
Nếu anh đứng giữa phố phường
Ngước nhìn lên khung cửa nắng
Tặng tôi nửa cụm mây trắng
Mây về tay ấm xôn xao
***
Rồi anh lại ở chốn nào
Không tôi, cũng không bè bạn
Chỉ có anh cùng yêu thương vô hạn
của riêng anh
***
Nếu anh có về ngắm chiếc lá màu xanh
Đã chót vàng phía đầu ngọn lá
Chạm hộ tôi vào thì thầm hối hả
Chút xanh ngời hãy cất nốt giùm tôi
***
Quãng ấy muôn đời vẫn ghế trống chơi vơi
Mùi hương bỗng dội vào xao xác
Không người, sao hương lẩn khuất
Quá khứ hay nương náu thật
Có về cùng tôi níu giữ mộng còn nguyên
***
Mà thôi hãy cứ đi tìm
Những điều chỉ riêng anh biết
Cho tôi nỗi buồn hao khuyết
Bao la chuyếnh choáng tay gầy
Và đây
Hương thầm tôi uống.
Ai cho em tự nhiên?
Có cái gì tự nhiên mãi được không? Có thể mãi mãi duy trì sự tự nhiên tuyệt đối được không? Khó lắm! Bởi con người với sự lý trí, sự tư duy ngàn đời không thể để mọi thứ chảy tràn lan ra được. Ngay cái lúc tự nhiên nhất, tưởng đã quên đi mọi điều, cũng còn kịp vương lại những lo lắng, những dặn dò, những kìm hãm vô hình không tưởng tượng được bằng cầm, nắm.
Nhưng ai đó bảo tôi cứ tự nhiên đi, tự nhiên tuyệt đối đi để cảm thấy mình thênh thang trong cảm giác của chính mình. Sự tự nhiên của tâm hồn sẽ giúp tôi nhẹ nhõm bên bao nhiêu mệt nhọc thể xác đang có ở quanh đây.
Nghệ An một ngày nắng ấm. Cảm giác mùa đông đã biến đi đâu mất. Có phải mùa thu còn vương vấn muốn quay trở lại nơi này để đùa giỡn với tôi. Cả một ngày chưa có gì riêng tư cả. Chỉ là công việc khô khan thế thôi. Mong đêm nhanh xuống, để có thể đi loanh quanh đâu đó mà chìm vào với những suy nghĩ bình thường.
Xa Hà Nội, cũng thấy thiếu lắm! Ở Hà Nội mãi, nên khi rời nó ra, cứ thấy mình lạ lạ. Cả chính mình cũng lạ với mình, vì trên vùng đất lạ, mọi hành động và nghĩ ngợi của mình cũng khác. Mỗi mảnh đất đều có miền ấm áp của nó, nếu tôi có thể tìm ra được thì tôi sẽ có những trải nghiệm đẹp đẽ trong lành. Tôi cũng mong điều đó xảy ra, để tôi lạ với chính tôi ngày thường nhưng là cái lạ sinh động, đáng nhớ.
Hà Nội giờ này đang tan tầm. Những dòng xe cộ lại nối đuôi nhau trở về tổ ấm hay ra với hội hè bè bạn hẹn hò đâu đó. Còn nơi đây, lặng lẽ quá! Đường phố thưa người, tôi thưa giao lưu, lòng thấy thưa tất bật.
Sự tự nhiên lúc này là gì nhỉ? Có thể chảy dạt dạo như ngọn thác giữa rừng vắng chẳng ngại ngần những ngó nghiêng. Chả thế được đâu. Tôi đang tự nhiên trong khuôn phép của chính tôi. Bởi tôi đâu có thể một mình lang bạt, hay chạy loăng quăng đi đến những nơi tôi thích, làm những điều tôi muốn. Tôi phải có trình tự – một thứ trình tự thật nhạt nhẽo làm sao. Vì là con người đang sống trong những kế hoạch tổng thể nên buộc phải trình tự, kế hoạch chi tiết từng thứ một. Đừng có nói “giá như” làm gì, điều đó không thể xảy ra nhiều như tôi mong ước.
Thôi thì làm thơ nhé! Dù sao, lúc làm thơ cũng là lúc được sống trong miền tự nhiên yên tĩnh thật ngọt ngào!
Ai cho em tự nhiên
Một chút thôi đủ để một phần nghìn giây lặp lại lần nữa
Có phải lúc nào cũng thấy được điều đó
Trong nhạt nhẽo đời thường
Trong hư ảo chiêm bao
***
Ai cho em tự nhiên
Những lá biếc xum xuê và trái ngọt
Những ban mai trong lành mở cửa toang nhìn nắng
Và em với em với hồn nhiên với bình yên chẳng vương vất muộn phiền
***
Có ai cho em tự nhiên
Để em được trẻ ra được cười trên cát trắng
Đôi chân mềm ôm ấp bờ biển vắng
Ngắm bầy chim chiu chít ở trên cao
***
Ai cho em tự nhiên
Để em hát vài lời không cần ý
Chỉ để nhẹ nhõm thôi chỉ để là thơ trẻ
Có cần gì gửi gắm ở trong câu
***
Thì tự nhiên đó em cứ lấy đi
Có ai giữ có ai làm mình làm mẩy đâu mà em sợ
Mà em phải xin mà em than thở
Mà em phải nhìn trước ngó sau sợ hãi đâu đâu
***
Ai cho em được tự nhiên?
Hay chỉ có tiếng em vọng lại trong phòng vắng
Hãy nắm lấy tay mình thật chặt
Rồi tự biết mình, tự biết sống, tự định nghĩa buồn vui.
Một phần nghìn giây
Ôi đôi mắt đôi môi nét cười
là của ai, người tôi chưa quen biết?
***
Lẫn trong tiếng guitar một âm thanh lạc nhịp
trái tim rung động bập bùng
Ngọn lửa thiên thần ấm nóng rưng rưng
thiêu đốt tôi sau bao ngày lơ đãng
***
Không phải yêu đâu
chỉ là rung cảm
trước sâu lắng thâm trầm điềm đạm bình yên
Lời hát cất lên
chơi vơi không rõ lạ quen
Xa vắng tiếng đàn dẫu thực tại gần bên
Và ai, là người gây khát?
***
Ca cao sóng sánh nóng
Nâu nồng nàn chế giễu phút cuồng quay
Một phần nghìn giây
Sao đã kịp thu vào trong chớp nhớ.
Là bạn
Là bạn
Khi sẵn sàng chấm lên gương mặt tôi chiếc khăn mềm chặn lại dòng nước mắt đang dào dạt chảy
Là bạn
Khi sẵn sàng đến bên tôi uống cùng tôi một chén trà hoa cúc lúc tôi khốn cùng trong đáy tối cô đơn
Là bạn
Khi sẵn sàng lao đi trong gió lạnh đến với tôi chỉ để biết tôi có thực sự sẽ về nhà và nằm trong chăn ấm hay chưa
Đó là bạn
Dù chẳng cần lời to tát
Dù tất cả những ngọt ấm đôi khi chẳng cần thốt nên lời
Đó là bạn
Là thảnh thơi và nhẹ nhàng như sợi khói chơi vơi
Mỉm cười, im tiếng, lặng lẽ nhìn tôi không phải vì say đắm
Chỉ vì thấy tình bạn chảy bình yên trong sâu lắng
Mà chút nhớ nhung trong suốt đến bất ngờ.
Mở lòng ra
Hôm qua khép lòng
hơi ấm bỏ chạy đâu hết
Trong kín mít
đặc sánh nỗi cô đơn
Những tối tăm, tị hiềm, nhỏ mọn
Đang hoan hỉ chiếm trọn từng góc trong thân thể
đùa chơi ầm ĩ
***
Cánh cửa khóa
Ống tra chìa han gỉ
Và tiếng xiết rên của muôn nỗi hoài nghi
Vụng về phá những mối hàn ấm ức
Ngoan cố nhìn trơ ra
không lắng đọng
Một chút trong xanh của đơn giản bình thường
***
Bình minh chạy về bỗng ghé môi thơm
Khi mở cửa lòng ra
thấy đầy ánh sáng
Soi từng tia nhẹ nhõm
Bao dung và nồng đượm
những thứ tha
Đã biết xót xa cho nhiều điều đau đớn
***
Cửa bật mở
Tưởng gió buốt tràn qua
Hóa ra
đong – được – đầy – nắng – ấm.
Thôi nhé đừng đi
Nếu em đi
Thì đừng đi vào lúc nửa đêm
Khi ánh đèn không còn thắp lối
Lũ côn trùng kêu than mờ mịt tối
So ro mình anh với bốn bức tường
***
Cũng đừng đi lúc nắng sớm vừa buông
Khi sương chưa kịp tan, hoa thắm chưa hé nụ
Loài chim non còn nằm lười ngái ngủ
Biết hót câu gì để tiễn bước chân em
***
Em cũng đừng đi vào trưa nắng bình yên
Loài cỏ hoang nằm mệt nhoài thinh lặng
Đài nhà ai hát bài ca thao thức
Em nỡ nào cất nổi bước chân
***
Hoàng hôn tím trùm tóc xõa bâng khuâng
Anh ngóng mãi dáng nhỏ nhoi bé bỏng
Em khuất rồi làm sao anh sống
Cho thảnh thơi, say đắm với đời
***
Nghĩa là thôi
Em nhé
Nghĩa là thôi
Đừng bước nữa ngồi lại đây giây lát
Rồi giây lát là đến khi tóc bạc
Chẳng cho em đi đâu – yêu dấu của đời.
***
Nghĩa là thôi đừng nói tiếng chia bôi
Anh sợ lắm màn đêm lạnh ngắt
Anh sợ thấy một sáng mai câm lặng
Trưa oi nồng quạnh quẽ một mình anh
Đẩy cửa vào tối sậm bước chân
Bật nhạc mãi mà sao không lời hát
Ngọn nến thắp cứ trồi lên lại tạt
Em vắng rồi
Anh sẽ vắng
theo em.
Con ong lười
con ong chăm chỉ
tha mồi về tổ
cho đầy mật ngọt sớm mai
gặp đắng
***
“không phải cần mẫn là tất cả”
bình minh trên những nhánh mùi già
thì thầm như thế!
***
mồi ngon cũng có thể thành không ngon
đầy ắp cũng có thể là trống rỗng
không nhìn thấy có cũng thành không
***
con ong chăm chỉ ngày nào
đã thành con ong lười
chăm chỉ kiếm mồi
sao còn đói?
Vẽ
Nếu không tôn trọng khác biệt,
sẽ chẳng còn gì ngăn ta ở lại
Nếu không tôn trọng cân bằng,
còn gì níu giữ
***
Tôi vẽ tranh
Và tôi dán kính
Những ô màu,
những nét bút ngây ngô
Treo quả cầu lục thủy
Mong giữ lại
Khoảng trời cao lộng
Và sự an lành chỉ có trong ao ước mà thôi
Những khoảnh khắc thảnh thơi
Ngắn như một chớp sáng
***
Treo bức tranh đầu tiên vào ngày hôm nay
Một ngày đầy nắng và đầy hơi lạnh giá
Sự mâu thuẫn đôi khi là tất cả
Trong cuộc đời nhiều đồng nhất thích rong chơi
***
Quán quen thường ngồi
Cà phê thường nhấp
Nhạc thường nghe
Và nơi thường khóc
Thu trọn vào một vệt bút chì đen
Mỏng dày gập gềnh mon men vỡ
***
Rồi một hôm ngước nhìn lên
Trên cao, đường chì nhòa nước
Có phải ký ức trôi
hay kỷ niệm trào về
hòa lẫn
làm nước mắt
tắm
vệt chì lem nhem.
Ai đi qua tôi
Có ai mê ngủ lăn qua chỗ tôi
Chỗ cũ tôi ngồi
chỉ còn dấu nắng
Có ai vội vã qua tôi
Chỗ cũ tôi ngồi
Chỉ còn vắng lặng
***
Có ai kỷ niệm những gì đã khuất
Dù đã thôi tuyệt vọng
Dù đôi lúc nhận ra điều quan trọng nhất cũng chả quan trọng gì
***
Có ai đi, chiều sẫm tím chia ly
Không hề nói
Chỉ thở dài tê tái
Có ai nhắm mắt trốn đời điên dại
Che khuất tim mình bằng chiếc lá sầu bi
***
Thì thôi cứ nhẹ nhõm đi
Bởi nỗi buồn rút cục rồi cũng chết
Hãy nói với tôi đã thực thà quên hết
Để tôi biết rằng ai đó đã bình an.
Này bé
Này nhé anh bảo nhỏ
Em tham lam vô độ
Em muốn ôm cả sự sống vào lòng bàn tay chật chội thế kia chăng?
***
Đời sống đâu giản đơn thế
Đừng mù quáng với ngọt ngào em đang nhận
Đừng hào hứng vội vàng với kiên nhẫn quanh em
Đừng dễ dàng quên
Những sẻ chia từng có
***
Này nhỏ
Em đã khác quá rồi
Còn đâu tự ti bỡ ngỡ
Em thấy không gian quanh mình nhỏ bé
Em muốn vươn ra
Em thành nổi tiếng
Em cần bạn bè rộng rãi
Em cần những mênh mang không giới hạn
Em quên nguy khó rồi
***
Này bé
Em đã không còn bé
Đừng dại khờ đừng ra vẻ mộng mơ
Đừng ngây ngô đừng có bất ngờ
Khi phút chốc em sa chân lỡ bước
***
Bé, nhỏ, ngu ngơ
Em lại làm thơ
Như con chim trong rừng vẫn hót
Sao em không biết tôi đau lòng
Vì em, không phải là thoáng chốc.
Chuyện kể
Ngày quen anh
Bầu trời màu hoa phượng
Những ánh nhìn
Trong trẻo vụng về run
Anh nghe em hát “Thời hoa đỏ”
Nhắc thời thiếu nữ thuở nào
Nhắc thời thanh niên hiện hữu
Quên ngày đau đớn xanh xao
Muốn ôm
bao nhiêu nguồn sống
Muốn gói
thăm thẳm bao la
Có em hiền hòa
Có anh điềm đạm
Như trong giấc mơ
Ngày không màu xám
Nhớ
Những lá thư gửi không tem dấu
Vội vã ghim sổ đầu bài
Nhớ
Biết bao chiều tan học
Em tìm không thấy dáng ai
Mùng một Tết hơi lạnh vương đầy phố
Những cửa sổ còn ngái ngủ
Đào mai chưa tỉnh cơn mê
Vòng bánh xe quay san sát vỉa hè
Chim giật mình khẽ hót
Nhắc anh mừng tuổi
Thì thầm lời chúc buổi mai
Anh có nụ cười như nắng
Sáng bừng sắc gió mùa thu
Điện thoại hỏi han dứt tự bao giờ
Em còn ngồi ngẩn ngơ đãng trí
Có ngày bên anh sau sân nhỏ
Anh hứa làm tặng em chiếc xe bằng gỗ
Xe còn trong trí nhớ
Kỷ niệm nằm đó đợi anh
Mùa thu còn rất xanh
Và năm tháng như bài thơ nhiều chữ
Có những điều không bao giờ cũ
Có những điều biết chắc chẳng thể quên
Cửa mở rồi đón vào đó dịu êm
Khói thuốc rơi đầy trên tóc
Phố cổ cà phê quên mình mệt nhọc
Cứ bên đời nhè nhẹ thế này thôi.
Những con đường chỉ biết đến chia phôi
Những mảnh thời gian xoay vần đời sống
Những góc bàn lúc đông lúc trống
Lúc một mình, lúc phiền toáy vây quanh
Bình minh trên những nhánh cỏ xanh
Dặn dò em chỉ nên là sương sớm
Chạm khe khẽ xuống đời anh bận rộn
Rồi bốc hơi khi nắng hé trên đồi.
Chia sẻ
Con người rất cần sự chia sẻ. Chia sẻ không đơn thuần là được nói cho thỏa thích mà còn là được lắng nghe. Nói và nghe là hai yếu tố quan trọng không thể thiếu trong một cuộc chia sẻ. Không nhất thiết có sự dung hòa 50-50 giữa nói và nghe, nhưng cơ bản nhất là sự tiếp nhận cũng như trao gửi thực sự dễ chịu, không áp đặt, không gượng ép.
Một người sống luôn có sự chia sẻ sẽ thanh thản và yêu đời hơn một người luôn ôm trong mình những mối hoài nghi, những câu chuyện bí mật, những dằn vặt nặng nề. Tìm được người có thể lắng nghe hoặc được là người tin cậy để nghe ai đó nói với mình những vấn đề của họ không phải dễ. Nếu tìm được đó chính là niềm hạnh phúc, sự may mắn. Không bỗng nhiên những người bạn đó đến, cần một chữ duyên. Cũng không bỗng nhiên những người bạn đó ở lại, phải cần nhau và cần vun đắp. Nhưng đôi khi sự cố gắng cũng không làm nên kết quả, bởi cần sự hòa hợp tự nhiên về quan niệm cũng như cách cư xử. Sự xếp đặt nằm trong sự tự nhiên. Sự tự nhiên nằm trong sự xếp đặt.
Được nói và được hiểu thật là một hạnh phúc lớn lao. Nếu được nói mà không cần tính toán, và nói theo sự suy nghĩ của chính mình mà được hiểu đúng thì không còn gì hơn. Nó đòi hỏi giữa các cá nhân tham gia chia sẻ phải có một suy nghĩ tương đối chung về thế giới quan, nhân sinh quan. Đôi khi sự khác nhau về quan niệm cũng vẫn làm nên sự chia sẻ thú vị, nhưng nếu quá khác, sẽ dẫn đến mâu thuẫn đương nhiên. Nên thường những người có thể ngồi với nhau quá 3 lần là những người có lối sống tương đối gần nhau.
Sự chia sẻ cần như hơi thở. Thiếu nó như thiếu dưỡng khí. Thiếu nó con người như bị bó buộc trong bốn bức tường chật chội. Sự ngột ngạt sẽ khiến người ta khô héo. Sự chia sẻ không những đem lại cho con người niềm tin vào cuộc sống, niềm an ủi cho những nỗi buồn, sự vơi bớt cho những muộn phiền,… mà còn khiến con người lớn dần lên qua sự tiếp nhận thông tin, suy nghĩ của đối tượng giao lưu chia sẻ. Nên, đừng cho sự tiếp xúc là xấu, đừng phân biệt giới và đừng xét đoán hồ nghi. Hãy để con người cởi mở với nhau, và sống chân thật trong khuôn khổ do chính họ nhận thức.
Nói với tôi
Nếu nằm xuống bầu trời màu gì nhỉ
Phía trên tôi đất lấp hay lửa ngời
Tiễn tôi đi có ai còn muốn khóc
Nói những lời yêu dấu nghẹn đầu môi
***
Tôi không chết
Không, không, không thể chết
Dù đôi lần đã muốn hóa hư không
Dù có lúc nghe quanh mình sét đánh
Dù trái tim đã tan tác máu hồng
***
Nhẹ thôi nhé đừng làm mình đau nữa
Đời nhào pha chẳng phải đã quá rồi
Tôi chạy mãi trong bốn bề vắng lặng
Thấy quanh đây cỏ lụt rối tơi bời
***
Tôi không chết
Không, không, không thể chết
Buồn có tận cùng
Tuyệt vọng có gọi tên
Bởi một kiếp sinh ra đâu là dễ
Thành được hình hài, những đau đớn mẹ quên
***
Thôi tôi ạ hãy lau nước mắt
Nắm tay mình bước tiếp chặng đường xa
Áp má vào những yêu dấu xót xa
Còn ở đó lặng thầm theo chân bước
***
Là điểm tựa của niềm tin còn sót
Là cơn mơ xanh ngắt phía cuối đường
Niềm hy vọng đôi lần gần tuyệt vọng
Đứng thẳng lên dù gối buốt chân run.
Đều là buồn cả
Buồn bao giờ là tận cùng
Tuyệt vọng bao giờ là đáy?
Nếu có giới hạn
Hãy cho tôi giới hạn đi!
Hãy cho một phút cuồng si
Thay cho nghìn phút vật vờ câm lặng
Hãy cho bừng cháy nụ cười
Xóa trăm lần ngắn dài nước mắt
Đến mà xem những sự thật
Vô mà ngó những bi ai
Quá buồn và buồn một, buồn hai
Nào có khác chi, đều là buồn cả.
Em phải là em thôi
Sau mầu vàng óng của bia
một chiều đầy nắng
những phút quay như chong chóng
trước mùa thu
***
Men chỉ làm người ta say trong chốc lát
tan cơn say
tỉnh lại
rờ rỡ những hoang tàn
***
Đếm những vết xước thời gian
bao nhiêu dấu vết của những lần trốn chạy
trốn nỗi buồn
chạy nỗi cô đơn
trốn chạy cả vào trong hạnh phúc
***
Đừng hỏi em nữa những gần xa
vì em không hề biết
cái gì gần
cái gì xa
em hồn nhiên sặc sỡ
Lớn lên và vỡ ra
***
Bia chỉ làm lâng lâng chốc lát
sáng mai tỉnh dậy
thấy bình minh trên đầu
đôi cánh chim nâu
chập chờn bay trong vắng
***
Đôi khi em sống
Chuệch choạc đến không ngờ
Đường thời gian
bục
vỡ
***
Nhưng em phải là em thôi
Là thế đấy!
Không định vị
Có những câu chuyện vương vãi
Trong hàng ăn
Trên bàn nhậu
Dưới cửa sổ quán cà phê
Xen kẽ bập bõm tên em
Những lúc không em
***
Có những điều chẳng đặt nổi tên
Nhiều thứ rơi và không còn chạm tới
Nhiều thứ quanh co rối như tơ rối
Nhiều thứ thản nhiên như chính cuộc đời
***
Có những nỗi buồn bị bỏ rơi
Trong bóng tối
ngay cả ngoài ánh sáng
Bàn tay nắm chặt quá vãng
Thấy nhẹ tênh những dấu huyền
***
Trải chăn nằm trên ký ức bình yên
Trùm kín mắt niêm phong từng kỷ niệm
Mắc màn cho êm đềm vây kín
Niềm vui bay đầy trên tay
Nỗi buồn lướt nhè nhẹ phía chân mày
Thôi đừng nói nữa.
Hãy là em!
Phố chiều và những chuyến xe
Đưa em về ngoài cơn ảo ảnh
Em nhập nhòa trong bụi trắng
Tôi chẳng biết
Em là ai?
***
Ấm áp nhẹ nhàng thưa gửi một hai
Hay lạnh lẽo lạ xa như ghế đá sân trường mùa hạ?
Ve tắt lửa
Sen thì già
Thu đã chín
Cúc trên tay vàng lịm
Sao em không trở về
Là em
Trước tôi
Như tôi từng cảm thấy?
***
Phút thực thà khi em ở đấy
Chỉ là cái nhìn chẳng có chiều sâu
Những trò chuyện không đâu
Những trả lời đứt đoạn
Những bận rộn không có kỳ hạn
Những im tiếng thở dài
***
Em ở đâu?
Một nửa gần, một nửa rất sâu
Hãy về cùng thời gian đằm thắm
Hãy cười với tôi như sớm nay có nắng
Trải đều trên bãi cát mùa thu
***
Nếu hai nửa chẳng ghép lại bao giờ
Thì tôi chỉ quen em trong hư ảo
Thỉ tôi chỉ biết em trong cồn cào cơn bão
Của chữ, của lời, của những giấc mơ
Của những bài thơ không có trong sự thật
***
Trực diện và cảm giác
Hãy cho tôi được thấy đồng tâm
Hãy cho tôi giang cánh tay gần
Cười nhẹ nhõm cùng em trong tiếng gió
***
Sẽ thật trong xanh
Hay là xa ngái
Sẽ thấy thân thuộc
Hay chút hồ nghi
Sao em không về
Trước tôi
Là em
Như tôi từng cảm thấy?
Nếu có thể
Nếu có thể nhắc nhở em ngủ sâu ngủ đủ
Nếu có thể dặn dò em ăn uống điều độ
Nếu có thể làm em yên ổn giữa bề bộn âu lo
Thì anh đã làm.
***
Nếu có thể kéo em ra khỏi nhà
Đưa em tới vùng ánh nắng
Cười thỏa thuê, hát trên triền sông vắng
Thì anh đã làm.
***
Nếu có thể nắm tay em và cười rất dịu dàng
Rằng đời sống chỉ giản đơn như thế
Tháng mười về – ngày em sinh lặng lẽ
Cho những gì nhẹ bỗng mà thôi
***
Mưa vẫn rơi
Cuốn hết cả niềm vui
Còn ít ỏi như sen cuối hạ
Cuộc sống mong manh đến xót xa
Em biết hay là lơ đãng
***
Nếu có thể làm gì đó cho em
Nếu có thể
Hay không bao giờ thể?
***
Em cứ tự mình xoay sở
Với lối em đi với nắng gió em về
Nếu có thể nghĩa là anh không thể
Đi cùng em sống trọn vẹn đam mê.
Tôi bay trong tôi
Tôi đi thật chậm trên đường
Phố của ngày bình thường như nhiều ngày khác
Dòng xe ào ạt
Và vỡ những tiếng rơi.
***
Bỗng
Tôi bay trong tôi
Khi tiếng còi phía sau ấn nhẹ
Như giấc mộng bị vò nhàu
Bỗng bật mình tranh đấu.
***
Tôi bay trong tôi
Lá phổi nhuộm màu khói thuốc
Của nhiều người đàn ông tôi gặp
Buồng gan một vài điểm rỗ
Của dăm bảy chục lần ngồi nhậu quán bia.
***
Tôi bay trong tôi
Những tia máu đỏ sắc phượng sôi
Chia nhau đi trao nguồn sống
Tôi bay qua bến bờ hy vọng
Qua cả thất vọng ê chề
Khi đôi bàn tay đặt lên ngực nặng trĩu.
***
Tôi bay trong tôi
Trong rộng hẹp khát khao
Chạm vào những vỏ bọc ngọt ngào
Chạm vào vùng thịt da nóng bỏng
Bay đến kiệt cùng
Mỏi rã rời thân
Vẫn chỉ gặp van tim sực nồng thắt mở.
***
Bay nữa đi nữa đi
Thôi
Dừng lại đi lại đi
Vì những vòng bay vẫn chỉ quanh quất chốn đây
Vì đôi cánh vỗ còn giang ra chưa đủ
Hay vì một bến đỗ
Níu lại những bình yên.
***
Và tôi
triền miên
bay trong mình mãi mãi.
Năm trăm
Cầm trên tay tờ năm trăm
Một phần tư tháng lương mới rút
ATM bận rộn, đón những bóng người vội vã vào ra
***
Năm trăm xưa là chỉ vàng lóng lánh
Treo trên tay một chiếc nhẫn vàng tây
Làm xiếc quanh cổ bằng những sợi dây
Có mặt đá xen vào vài chiếc lá
***
Năm trăm nay, chẳng biết tiêu gì
Chợ chiều, thuốc men, cà phê, trà đá
Xăng tăng giá, chiều tắc đường hối hả
Khói mù trời, đường tắc, tốn nhiều xăng
***
Năm trăm đủ mua quà sinh nhật không?
Cho em gái, cho mẹ yêu, bạn nhỏ
Hay tha thẩn trưa ra hàng sách cũ
Một mớ về, đọc mãi chả thèm xong
***
Một phần tư chỉ vàng còn chưa đủ đúng không?
Năm trăm ấy – một phần tư tháng
Biết tiêu gì cho ngày cùng tháng hạn
Mím môi cười, nhịn áo đẹp tết nay.
Chuyến xe nào sẽ đi đến tận cùng?
Chuyến xe trở mộng mơ và những điều không thực
Đi tới đâu rồi hỡi người giữ cương ngựa oai hùng?
Chuyến xe dừng lại bến sông hay bờ cát trắng
Có thấu tiếng chim rừng lảnh lót hát gì không?
***
Ai vừa nói với tôi người cầm cương đã mỏi
Đã dừng cương ngay giữa cánh rừng già
Sớm thế ư đường còn quá xa
Mà phút chốc khói sương sao tan tác?
***
Chuyến xe nào trong những ngày lang bạt
Mệt rã rời móng ngựa gối khụy chân
Đừng nửa vời đừng uể oải trống không
Dù chuyến cuối có về trễ hẹn
***
Dù nắng khép những đường viền xanh biếc
Trong mắt hờn chẳng còn chút tin yêu
Dù mệt nhoài hỡi bóng dáng thương yêu
Hãy cao bước trên đường dài sắp hết
***
Ở tận cùng nỗi chết
Là trong vắt bao la
Có gì sợ có gì phải xót xa
Khi biết sống cho niềm tin trọn vẹn
***
Chuyến xe cuối có về trễ hẹn
Cũng sẽ về cố gắng đợi, đừng run
Phút dừng lại của người cầm cương
Sẽ bù đắp bằng đường phi nước rút.
Mũi tiêm
Những vệt sáng hình mũi tiêm
Hoang dại vào tay tê cứng
Xuyên mạch máu, vỡ òa đêm
Vùng tối đen
Soi tia buồn nhọn hoắt
Liều thuốc không độc
Đắng ngắt thịt da
***
Ngày đã qua
Đã thôi chưa chua xót?
Mà bám riết những ký ức không rời
Nỗi buồn ơi!
Bao giờ cũng sâu vô tận
***
Nhắm mắt lại đi thôi
Vỗ về tôi
Một giấc đã đời
Xóa một nếp gấp trên mắt
Xóa một nếp hằn bên môi
Giấc ngủ, dù còn cơn mơ trăn trở
Vẫn là an ủi vô bờ
Cho những mỏi mệt
Đang chạy rần rật quanh đây
***
Vệt sáng hình mũi kim
Tan
Trong chan hòa máu nóng
Trả lời tôi
Ký ức xanh ngời
Chưa bao giờ chết.
Giản dị
Em muốn mãi hiền lành
Muốn là người đàn bà mềm mại
Chỉ có đôi mắt trong và đôi bàn tay êm ái
Đón anh về phía khung cửa mùa thu
***
Cỏ sạch tinh sau mỗi trận mưa
Và tiếng em cười nhẹ thênh qua làn gió
Nắng hé lên rồi cầu vồng không ló
Nhưng bảy sắc màu vẫn lan tỏa quanh đây
***
Đã qua rồi những hy vọng thơ ngây
Về một người đàn ông không có trong sự thật
Bờ vai nương tựa và tâm hồn trào sóng
Không có đâu, ảo ảnh xa vời
***
Chỉ có anh ở đây
Thật đến rã rời
Đôi bàn tay đang nắm
Và hơi ấm
Không còn thơm ngát nước hoa
Như ngày đón anh trên sân ga
Từ nửa vòng trái đất
***
Em hiểu rồi
Và chỉ muốn bình yên
Không mơ tưởng đến những điều xa ngái
Ngày qua ngày sống và làm mê mải
Để chiều về ngắm thật kỹ vườn cây.
Trong mỗi người
Trong mỗi người
Đều có những khoảng không trong vắt
Những mộng mơ nén chặt
Những ước ao sâu ngun ngút bời bời
***
Trong anh và trong tôi
Trong em và trong bạn
Trong dáng dấp cuộc đời
Màu hồng đang lan tỏa
Hay khói chiều
Tràn những bãi bờ xa
***
Hãy mỉm cười với tôi
Vì có thể ngày mai tôi sẽ chết
Hoặc có thể
Tôi đi đâu đó
Không thể về
***
Hãy rộng lượng với anh
Vì có thể
Ngày mai anh sẽ vắng
Đôi bàn tay câm lặng
Khi u ám đến tìm và gõ cửa đời anh
***
Hãy ôm chặt lấy em
Bé con thơ dại
Và đôi mắt láy đen nhìn tôi chăm chú
Có thể chút nữa thôi
Khi em biết lớn rồi
Còn đâu trong veo quý giá
***
Hãy nghe nhịp tim tôi
Đập liên hồi trong nỗi đau con người
Những khi sai trái lầm lạc
***
Hãy nghe tiếng lòng tôi
Hân hoan nhảy trên phím đàn một sáng
Bởi tôi lành hiền
Bởi tôi lãng mạn
Bởi mộng mơ là chốn của bình yên
***
Hãy đi tìm
Những miền yêu dấu
Trong tim mỗi người
Trong những ngày thơ ấu
Trong thương mến vụng về
Trong bỏng cháy đam mê
Làm việc và yêu thương nhau
Như chuyện bao đời vẫn thế.
Là gió
Một người đàn ông nhìn tôi
Ồ con bé hay hay lạ
Dáng ngu ngơ
Nói cười tất tả
Làm gì cũng vội vội vã vã
Ngắm nắng trên cây và hát mấy lời
***
Thử hỏi cô xem thế kỷ bao nhiêu rồi
Còn ngồi đó mà ghi với chép
Người ta kiếm tiền chuẩn bị đi tiêu tết
Cô làm gì trong mớ xốn xáo kia?
***
Người đàn ông lại nhìn tôi
Cầm bàn tay tôi hỏi nhỏ
Nếu em được làm gió
Em sẽ bay tới đâu?
***
Là gió tôi sẽ bay trên những đồng cỏ
La đà thăm những dòng sông bé nhỏ
Chạm vào những cánh hoa
Khe khẽ thơm những lọn tóc mượt mà
Và mơn man trên làn da thơ trẻ
***
Là gió
Tôi sẽ bay miên man
Ngắm chiều vàng
Và hoàng hôn lặng lẽ
Nhưng rồi
lại sẽ quay về
với vườn rau nhà mình
Và hát bài ca bếp núc buổi bình minh
Đàn ông
Những điều tôi biết về đàn ông
Chỉ là
Niềm say mê ngắn ngủi
Sự cao ngạo đến buồn cười
Thói tự ái trẻ con
Và cả người tôi cho là sâu sắc nhất
Cũng chỉ có thể cười với tôi ha ha
Để biểu đạt cho những gì không lối thoát
Hoặc có thể
Biểu đạt một cảm xúc héo mòn
***
Làm gì có tình yêu
Chỉ là bóng mây ảo ảnh
Sự thích thú có kỳ hạn
Vì khác giới hút nhau lại theo kết cục lửa gần rơm
***
Đừng hy vọng hão
Đừng tin niềm tin không có thật
Đừng trông chờ bờ vai nào vững chắc
Tự mình nâng mình đứng dậy thôi
***
Đừng đứng núi này trông núi nọ
Chả có điều tuyệt hảo ở mỏm núi bên kia
Và bên này
Cứ lẳng lặng mà đi tìm tuyệt hảo
Cho đến chết
Thấy mình trơ xương ra giữa thực tại méo tròn
***
Thôi từ giã đi những hào quang nhạt nhẽo
Đừng vui vì ngọt hắc bên tai
Đừng mảy may cười vì ánh mắt một ai
Khoảnh khắc ấy ngay lúc này đã tắt
***
Buồn nhẹ nhàng
Và thản nhiên quá
Biết đàn ông cũng chỉ là trẻ con
Yêu ghét khát khao vồ vập sống còn
Cũng lạnh ngắt khi hết kỳ trăng sáng.
Chuyện một ngày
Rúc đầu vào việc
Tiếng thời gian trôi thoăn thoắt
Hay loài hoa nào sớm nay ngủ muộn
Đã cuốn mơ vào thực
Làm ranh giới đêm ngày mong manh
***
Ống cống vỡ
Trứng cá xiên xẹo lá cành
Sau cơn mưa
Uể oải vươn chồi đón nắng trở lại
Đường về nhà cát bám dày từng súc
Bánh xe
***
Im ắng những gì đã qua
Vì cần phải thế
Rất nhiều điều không thể
Trở lại bao giờ
***
Ta trong ta
Vỡ
Rồi chắp nối những đường viền lem nhem.





