




Hôm nay thấy FB nhắc lại ảnh này chụp từ 6 năm trước. Dù tôi đã từng xóa rất nhiều ảnh trên Fb nhưng vẫn chưa xóa ảnh này. Có lẽ vì với tôi nó mang một ý nghĩa rất riêng, gợi nhắc một quãng thời gian bầm dập, đã dạy cho tôi nhiều bài học. Thời gian trôi mải miết quá! Xin lỗi và cảm ơn tất cả những điều đã qua!




https://heritagevietnamairlines.com/tao-tac-ky-dieu-cua-thien-nhien/
Ở tỉnh Cao Bằng, có nhiều ngọn núi Thủng độc đáo nằm ẩn mình trong những thung lũng xanh. Núi Thủng còn có tên là núi Mắt Thần, tiếng Tày là “Phja Piót”, nghĩa là núi bị thủng một lỗ xuyên từ bên này sang bên kia.
Các ngọn núi Thủng ở huyện Hòa An, Quảng Hòa, Trùng Khánh… đều nằm trong công viên địa chất Cao Bằng, hình thành và phát triển trong quá trình kiến tạo địa chất hàng trăm triệu năm với địa hình đá vôi dạng tháp, dạng nón.
Các nhà địa chất đã tìm thấy những hóa thạch cổ sinh như Huệ biển, Trùng thoi… trong đá vôi và các mặt cắt thể hiện dấu ấn trong quá trình đứt gãy của đá vôi hệ tầng Bắc Sơn. Người ta gọi là núi Thủng hay núi Mắt thần là bởi trên đỉnh núi có một khoang rỗng rất lớn, như bị ai đó khoan thủng và cũng giống một con mắt núi ẩn chức trong đó những câu chuyện thần bí. Nơi khoang núi ấy, quanh năm cỏ cây tươi tốt, từng vệt nắng xuyên qua thẳng tắp sáng lấp lánh và mây bay quẩn quanh khiến đất và trời như nhòa lẫn, không còn ranh giới.
Có những ngọn núi thủng nằm cách không xa quần thể hồ Thang Hen với 36 hồ nước ngọt tự nhiên thông nhau bởi các hang động ngầm dưới lòng đất. Chính điều này đã khiến hồ Thang Hen có hiện tượng mực nước thay đổi theo mùa, thậm chí theo ngày khi có lúc nước rút rất đột ngột chỉ trong vài tiếng. Đây được xem là hồ nước ngọt trên núi cao và đẹp nhất ở Việt Nam, được bao quanh bởi những tán rừng xum xuê xen lẫn những mỏm đá tai mèo màu xám. Ghé thăm Thang Hen vào mùa xuân bạn sẽ được ngắm cây cối, cảnh vật rạng rỡ với trăm hoa rực rỡ, rất thích hợp để ngồi thuyền du ngoạn, ngắm cảnh. Nếu đến nơi đây vào mùa hè, bạn sẽ được hưởng bầu không khí trong lành với cây cối hai bên hồ trổ lá xanh tươi. Vào mùa mưa, nước hồ dâng cao do mưa nhiều tạo thành chuỗi 36 hồ nước mênh mông trải dài. Mặt hồ như tấm gương trong cho những ngọn núi xám cúi mình soi bóng. Vịt bơi thảnh thơi giữa dòng nước lặng và trên bờ trâu bò thong dong gặm cỏ. Vào mùa khô, hai bên hồ vàng ươm sắc lá và càng nên thơ hơn khi hoa dã quỳ đã bung mình nở rộ. Lúc này, nước hồ cạn đi để lại lớp bùn non làm nền cho cỏ mọc lún phún xanh biếc trên mặt hồ. Nước rút đến mức người dân nơi đây còn lội xuống lòng hồ bắt được rất nhiều cá. Trong quần thể hồ Thang Hen còn có thác Nặm Trá rộng 15 ha. Thác không cao nhưng có rất nhiều dòng chảy uốn lượn xen giữa những mỏm đá cao thấp lô nhô, dào dạt tuôn về mặt hồ Nậm Trá như những dải lụa mềm dài vô tận.
Du khách đến các núi Thủng có thể chọn nghỉ dưỡng ở khu du lịch sinh thái hồ Thang Hen trong những nếp nhà sàn truyền thống. Hoặc thú vị và trải nghiệm hơn nữa, bạn hãy đem theo lều bạt để cắm trại trong thung lũng bình yên này. Chỉ cần một chiếc trại gọn nhẹ với đôi ba vật dụng cần thiết là bạn đã có một ngày vui đáng nhớ ở đây rồi. Nếu muốn ngủ lại, bạn cần chuẩn bị thêm chăn mỏng và gối cùng đồ ăn nhanh hoặc bếp nướng. Ban ngày, bạn đi thăm thú cảnh sắc núi non sông hồ và chụp những bức ảnh lưu niệm tuyệt đẹp. Thú vị hơn, bạn có thể thả mình trên chiếc thuyền độc mộc xuôi dòng nước lặng ở hồ lớn Thang Hen, Nặm Trá hay các hồ nhỏ trong quần thể hồ nơi đây như Thang Vạt, Thang Loỏng, Nà Ma, … để khám phá sâu hơn hệ thống sông hồ đa dạng. Khi màn đêm buông xuống, bạn sẽ được ngắm trăng sao lấp lánh trên bầu trời huyền bí, quây quần kể nhau nghe những câu chuyện truyền thuyết về vùng đất này, rồi dần chìm vào giấc ngủ cùng núi rừng yên ả. Khi được hoàn toàn thả lỏng giữa không gian yên tĩnh hoang sơ, trong bạn sẽ tràn ngập cảm giác an yên tự tại bởi con người như được tan lẫn cùng thiên nhiên.
Ngọn núi Thủng được nhiều du khách biết đến nhất nằm ở xã Quốc Toản, huyện Quảng Hòa. Muốn khám phá đời sống của người dân bản địa, từ núi Thủng bạn đi bộ khoảng 15 phút sẽ đến xóm Bản Danh nơi có người Tày đang sinh sống. Đi qua những hàng rào đá đặc trưng, bạn sẽ lạc vào một xóm bản mộc mạc với những nếp nhà sàn đơn sơ gần gũi. Người dân nơi đây quanh năm sống đời bình dị, chăm chỉ trồng lúa, trồng ngô và chăn nuôi gia súc. Đi sâu xuống phía dưới thung lũng, bạn sẽ thấy những ngôi nhà cổ với kiến trúc bằng đá lẩn khuất dưới những tán cây rừng đã vương bụi thời gian. Thấp thoáng phía xa là các loài cây báng, nghiến hay trám lúc lỉu quả trắng, quả đen vị bùi thơm ngậy. Khi bụng đã đói, bạn hãy tìm ăn những món đặc sản như cá chiên sông Gâm, cá tôm hồ Thang Hen, nhộng ong xào măng chua, rau dạ hiến, xôi trám, miến dong đen, lạp xưởng hun khói, rượu ngô men, mèn mén, ngô nếp…. để tận hưởng trọn vẹn cả thiên nhiên lẫn ẩm thực nơi này.
Giữa đất trời bao la, đứng trên đỉnh Mắt thần lộng gió, nơi chiếc cổng vòm rêu cỏ xanh um với mây trôi bảng lảng trên đầu, ta có thể ngắm cả một khoảng trời xanh nhấp nhô bóng núi và thảm cỏ xanh, mặt nước trôi êm phía dưới. Thấp thoáng từng cánh chim chấp chới bay về tổ bên những lũy tre tươi tốt tỏa vồng. Bãi ngô rợp lá xào xạc. Đồng lúa chín đang vào mùa. Hoàng hôn buông xuống, những bóng người gánh lúa, gánh rơm về bản, trong mắt họ ánh lên nụ cười dung dị bình yên.
Ta phải bỏ lại những bon chen mỏi mệt, dẫu đôi khi nuối tiếc nhưng nếu cứ cố dấn bước bởi lòng tham, thì bình an và thanh thản mà ta luôn mong có sẽ chẳng bao giờ hiện hữu. Cuộc đời luôn buộc ta phải lựa chọn mà lựa chọn nào cũng có được và mất. Ta buộc phải hiểu, buộc phải lựa chọn và nên biết chấp nhận, vậy thôi!

Khi ta đã thấy ra
Bình yên cái đang là
Đời vô thường vô ngã
Cứ nhẹ nhõm đi qua
An nhiên trong tỉnh thức
Quan sát và chú tâm
Sáng suốt và định tĩnh
Mặc đời sống xoay vần
Không ảo vọng tương lai
Không đắm chìm quá khứ
Trọn vẹn để thấu rõ
Bây giờ và ở đây
Không tơ vương dính mắc
Chẳng giam hãm tù đày
Tâm như một áng mây
Ngang qua trời nhẹ nhõm.




Nhiều khi ta cứ nhìn bề mặt để đánh giá mọi sự. Cũng phải, bề mặt hiển hiện như thế, không nhìn vào đấy thì nhìn vào đâu? Nên có ai đó kết luận về tôi theo cách nhìn của họ, thì tôi cũng chỉ im lặng mỉm cười, vì biểu hiện của tôi ra ngoài như thế, cộng với cái nhìn của họ trộn vào như thế, tôi còn lên tiếng chữa lại làm chi. Họ bảo tôi sướng, tôi cũng cười. Họ bảo tôi khổ, tôi vẫn cười. Sướng khổ ai nào đo đạc được, không cười thì cãi như thế nào. Từ chuyện mình suy ra, tôi cố gắng không kết luận một ai cả dù rất khó.
Nhưng nếu bạn nghĩ về con người tôi đẹp hơn những gì tôi có, ở mặt tính cách hay lòng tốt, thì tôi lại rất muốn nói và bộc lộ cho bạn biết rằng tôi chẳng được tốt đẹp như vậy đâu. Tôi sợ mọi người nghĩ về tôi quá đẹp, tôi thấy có chút sai lệch theo nghĩa đẹp hơn là tôi ngại. Tôi thích con người thật của mình, dù nó đầy khiếm khuyết.
Hôm qua tôi nghe đâu đó trên Youtube nói về chữ Nhẫn. Thường tôi cũng chú tâm thực hành chữ Nhẫn nhưng đôi lúc vẫn thấy tím mật bầm gan. Vì tôi chưa đạt được cảnh giới buông bỏ, nên vẫn còn giận, buồn, đau chứ chẳng điềm nhiên như không có gì được. Có độc giả hỏi tôi quy y rồi à, người lại hỏi chắc tôi đọc nhiều sách Kinh Phật, người lại nghĩ tôi theo thiền vipassana,… nhưng thực ra tôi chẳng biết gì. Tôi chẳng hiểu quy y là sao, thiền như thế nào và sách Phật càng không thông. Tôi rất đời và trần trụi… tôi nói với họ như thế. Tôi trả lời đúng như những gì tôi có và không có, chẳng thiết thêm tí màu mè.
Hoa bạn tôi lý giải, chắc kiếp trước bạn từng là người tu, nên những gì bạn viết đôi khi thấp thoáng giống kinh kệ dù kiếp này bạn chả biết gì về tu tập. Có lẽ nhỉ, có lẽ là từ tàn dư của kiếp trước. Chứ kiếp này, cho đến hiện tại, ngay cả một câu khấn, một câu kinh đơn thuần tôi còn chẳng thuộc cơ mà.

Hôm qua, sau một đêm mơ về Giang, cô bạn thân người Hải Phòng của tôi, tôi điện thoại hỏi thăm Giang. Tôi kể cho Giang nghe tôi đã mơ như thế nào. Tôi mơ thấy Giang đang xây một căn nhà. Tôi mơ thấy một ai đó là người thân thiết của Giang bị ốm và trong mơ tôi còn nói muốn gửi quà thăm.
Thật bất ngờ, Giang bảo tôi: Sao bà mơ đúng thế, tôi đang xây nhà đây, cuối năm xong, sẽ chuyển sang đó ở. Và mẹ tôi cũng đang ốm thật, vừa rồi phải vào viện, giờ phải ăn bằng ống xông. Tôi hỏi thăm tình hình mẹ Giang, bảo sao bà không bảo tôi là mẹ bà nhập viện. Tôi muốn gửi quà cho mẹ Giang nhưng Giang gạt đi. Bảo ở xa không phải câu nệ. Hai đứa nói chuyện khá lâu, cập nhật tình hình cho nhau sau một thời gian hai bên đều bận bịu ít liên lạc.
Tôi kể ngắn để lưu lại giấc mơ này, sau còn biết mình đã mơ bao nhiêu giấc mơ sát với hiện thực ra sao.

Lặng từ trong tâm
Bình an nét mặt
Lặng bởi tự thân
Đâu cần ai bắt
Khi lòng ta lặng
Đời sống lặng theo
Buồn phiền theo gió
Nhẹ tênh bay vèo.

Biết ơn đời khi ta còn được thở
Được buồn vui trăn trở kiếp nhân sinh
Được thức dậy mỗi sớm đón bình minh
Được cười khóc nghĩa là đang được sống.

Ta cứ mong chờ trên đời này có sự đối đãi công bằng với tất cả, thật khó lắm thay!
Bởi trong cuộc sống, bất kể mối quan hệ nào cũng đều bị phụ thuộc vào cảm giác, cảm xúc và vô vàn những yếu tố khác nữa. Yêu ghét, thân sơ… không giống nhau thì cư xử đâu thể giống nhau. Tránh sao khỏi việc ưu ái người này hơn hay lơi là người kia hơn khi có bao lý do chi phối.
Mà ngay cả khi đã được đối xử rất công bằng rồi nhưng ta tự nghĩ là mình đang bị thua thiệt, thì bức bối ấm ức cứ theo ta mãi. Thiếu cái này lại đủ cái kia, mất cái này nhưng còn cái khác. Là do ta cứ mải nhìn vào góc mất, góc thiếu nên không thấy ra góc được, góc đủ mà thôi.
Nên hãy buông bớt kỳ vọng đi và đừng so kè gì nữa. Kẻo ta sẽ luôn thấy đời mình bất hạnh khi bị đè nén bởi một mớ bất công. Như vậy ta còn đâu phấn khởi và động lực để mà vui sống.
Tôi luôn mơ ước nhà mình có một chiếc vườn nhỏ, đúng nghĩa là nhỏ xinh ấy. Nhà xây không cần to và chừa lại không gian vườn tược cho thoáng đãng. Một khuôn vườn vuông vắn xinh xắn để tôi đủ sức chăm sóc được từng mầm cây, cánh lá. Từ bậc thềm hay ô cửa sổ, tôi đều có thể thu vào tầm mắt trọn vẹn cả khu vườn. Mơ ước vườn nhỏ cũng thực tế hơn trong bối cảnh kinh tế eo hẹp. Chỉ cần luôn nghĩ tới khu vườn yên tĩnh ấy, có lẽ tôi sẽ sớm có động lực thực hiện được. Có thể lắm một ngày không xa, tôi sẽ mời bạn tới nhà uống trà cùng ngắm khu vườn nhỏ dưới nắng vàng cùng tôi nhé!

Theo định luật “Đồng thanh tương ứng, đồng khí tương cầu”, khi ta nghĩ đến điều tiêu cực thì bỗng một loạt thứ tệ hại hiện ra, khi ta nghĩ đến điều tích cực thì có bao thứ tốt đẹp xuất hiện.
Đó không phải là lực hút gì cao siêu thần bí, mà đơn giản là sự nhận thức của ta đối với các vấn đề diễn ra quanh mình. Ta vui đời sẽ vui. Ta trao đi rồi lúc nào đó sẽ được nhận lại. Bởi thái độ tốt thường sẽ đem lại kết quả tốt.
Nếu có tinh thần lạc quan, luôn nhìn thấy điểm sáng, ta sẽ biết cách duy trì và phát huy chúng để những điểm sáng ấy hội tụ thành con đường sáng. Thật vậy, tâm thế quyết định đời ta!

Nếu một ngày mở mắt ra không còn Facebook
Ta sẽ tìm nhau ở đâu nơi bát ngát chân trời
Khi từng avatar đã mất hút rụng rơi
Trong phút chốc thế gian như mơ hồ im tiếng
Nhưng nhớ lại ngày xưa ta đâu biết
Facebook là gì mà vẫn sống thật vui
Vẫn lấp lánh trên môi hào phóng những nụ cười
Dù chẳng có ai like, share hay comment gì cả
Thời thế thế thời ta lao nhanh tất tả
Hòa mạng 5G đặt hashtag theo trend
Nên sẽ thế nào khi đột ngột một đêm
Thế giới phẳng bỗng tan vào cát bụi
Thì có sao… ta lại về xưa cũ
Cầm sách trên tay nghe casette êm đềm
Lại ngủ say trong tiếng gió bình yên
Ghi nhật ký thay cho status
Ta vẫn tìm thấy nhau nơi thẳm sâu tiềm thức
Vẫn đồng điệu loài người dù xa cách trùng khơi
Vẫn gửi trao bao chia sớt tuyệt vời
Khi cùng thở một nhịp đời thương mến.
– Winlinh –

Đừng tự làm mình trở nên đáng thương và đáng buồn với những ý nghĩ và hành động nhỏ nhặt không đáng có. Bởi sau cùng ta cũng sẽ thấm thía nhận ra mấy điều tưởng li ti nhỏ nhặt đó đã làm ta đánh mất đi tư chất của chính mình.

Ánh nhìn của người khác cũng quan trọng, nhưng không quan trọng bằng ánh nhìn của chính ta đối với nội tâm mình. Bởi nó mới quyết định cảm giác của ta, thứ mà nếu ta không cho phép, bên ngoài không có cách gì can thiệp vào được.
Nỗi buồn cũng có ý nghĩa riêng của nó. Buồn giúp ta tĩnh lại để nhìn sâu vào sự thật, thấy rõ hơn những thiếu sót cần điều chỉnh và những hao khuyết cần chấp nhận.
Khi chưa biết buồn là gì, ta dễ dàng trở nên tự mãn và coi nhẹ mọi thứ mình đang có. Bởi vậy, nếu lỡ lúc nào buồn bỗng đến tìm, đừng vội xua đuổi nó. Hãy coi đó là cơ hội để mình được lắng đọng, điềm đạm, sâu sắc và trưởng thành hơn lên.
Hãy mở lòng đón tiếp nỗi buồn giống như khi đón tiếp niềm vui, vì với vị khách nào ta cũng sẽ có cho mình một bài học thấm thía.
– Winlinh –

Ta cứ mải thương vay cho cuộc đời người khác
Ta vô tình lạc lối trong chính ý nghĩ mình
Ta luẩn quẩn rối tinh bao ôm đồm, suy diễn
Nên đâu còn an ổn tận hưởng mỗi phút giây
Bởi vì ngày hôm nay trôi đi không về nữa
Xin dừng chân ngơi nghỉ trên vạn dặm đường xa
Ngắm ánh dương chiều tà trăng soi bờ nước lặng
Đón thanh bình tĩnh tại nhịp thở khẽ từ tâm.
– Winlinh –
Ông trời tưởng đã cất nỗi buồn
Vào ngăn kéo tên là quên lãng
Nhưng bỗng đâu vô tình lơ đãng
Đánh rơi buồn xuống cõi trần gian.
– Winlinh –

Tháng sáu về thăm quê
Dội ào gầu nước mát
Ve râm ran khúc nhạc
Đường đê tre rì rào
Bèo đặc kín bờ ao
Cô láng giềng má đỏ
Vườn sau hiu hiu gió
Ngủ giấc trưa êm đềm
Con mèo béo lim rim
Cuộn dưới giàn thiên lý
Bát canh cua ngọt thế
Vị ngọt như ấu thơ.
– Winlinh –

Chợt nhận ra, ta càng muốn giữ ai hay thứ gì, thì lại càng sợ mất. Vì sợ mất mà ta phải gồng mình lên nắm giữ, nên chẳng thể thả lỏng thảnh thơi.
Vạn vật trong đời sống này chưa bao giờ thuộc sở hữu của ta, vậy cớ sao ta lại cứ khư khư giữ chặt?
Tuổi trẻ đang qua, níu giữ thế nào?
Bàn tay một người, nắm mãi được sao?
Sinh ra một thân, chết chỉ một mình. Đến thân phận này ta còn chẳng thể nào giữ được. Vậy cố níu những thứ vốn không thuộc về ta, có đúng là vô vọng?
Đừng để ta bị trói buộc trong nỗi sợ quẩn quanh ấy mà đánh mất cả chính mình. Đời sống vốn dĩ sắc không vô thường, nên bỏ buông nhẹ nhõm, cho mọi thứ được tự do trôi theo dòng chảy của chính nó.
Còn nếu thực là hữu duyên, thì ta cố xua đi cũng đâu có được.
– Winlinh –

Tôi đang ngồi ở bàn làm việc. Bên này đang là 9:57am. Và tôi rất buồn ngủ. Suốt bao nhiêu tháng rồi, tôi có vấn đề với giấc ngủ. Bắt đầu từ việc tôi luôn cảm thấy thiếu ngủ và mở mồm ra là than buồn ngủ. Nguồn cơn là tôi ham làm việc, rồi tôi đà đận ngủ muộn, hoặc nhiều khi tôi cứ nằm mà trằn trọc không ngủ được. Cũng bởi tôi hay nghe audio book mỗi đêm. Nên giấc ngủ với tôi luôn không đủ. Trước đó tôi thường tự hào nói mình ăn ngon ngủ kỹ. Nhưng có lẽ đã đến giai đoạn mà tôi không thể ngủ kỹ được nữa rồi. Đến tuổi nó thế chăng?
Có lúc như lúc này, tôi chẳng rõ về tâm trạng mình. Không buồn, không vui, và rút cục vẫn lại là buồn ngủ nhưng không muốn ngủ khi có nhiều việc cần hoàn thành. Và rồi tôi viết lăng nhăng vài dòng để xóa tan cơn buồn ngủ. Vì tôi uống một cốc trà mà vẫn chưa tỉnh táo được. Có lẽ tôi cần nằm xuống giường 30p để chợp mắt nhỉ. Nếu không ngồi làm việc cũng chẳng hiệu quả đâu.

Đôi khi gặp phải vấn đề gì đó, ta rất muốn có người để chia sẻ giúp vơi đi nỗi lòng hoặc chỉ cho ta cách thoát khỏi sự bế tắc. Và trong lúc lấn bấn, rối bời, hoang mang,… ta vội vàng đem trút bỏ nỗi niềm với một ai đó bất kể, trong khi chưa thực sự nghĩ xem họ có phù hợp để chia sớt cùng ta câu chuyện quan trọng ấy hay không.
Thật may mắn nếu ta gặp được đúng người. Nghĩa là ta gặp được người biết giữ kín cho ta câu chuyện và được họ lắng nghe, đồng cảm, thấu hiểu. Thậm chí còn được họ tư vấn những điều xác đáng, giúp ta cải thiện tâm trạng và tình hình.
Nhưng trong nhiều trường hợp không may, điều ta thành thật chia sẻ với họ có thể sẽ bị biến thành chuyện phiếm truyền tai nhiều người. Hoặc nếu chuyện ta kể không được họ đồng cảm, thì đôi khi họ còn có phản ứng ngược lại khiến ta hụt hẫng, thất vọng.
Thật vậy, không phải ai cũng có thể hiểu cho hoàn cảnh, tâm trạng và những vướng mắc của ta đâu. Nên trước khi chia sẻ chuyện riêng của mình với ai đó, hãy ngừng lại đôi phút để lắng đọng suy xét. Không chỉ là vấn đề niềm tin, nếu thấy người mình định chia sẻ chưa thật sự phù hợp để nghe câu chuyện đó, thì khoan vội mở lòng.
Trước hết, ta cứ tự ngâm ngợi, để mình được tĩnh tại mà nhìn lại mọi chuyện cho thấu đáo, hiểu ra sự thật, hiểu rõ nguồn cơn… rồi dần tìm hướng giải quyết. Bởi khi ta kể lể, than vãn không đúng người, mọi thứ sẽ càng trở nên phức tạp, mệt mỏi hơn mà thôi.
– Winlinh –

Chưa cần tranh luận ai đúng sai thế nào, cứ khiêm nhường từ tốn lắng nghe trước đã. Dù có không đồng tình với quan điểm của người đối diện, thì ta cũng được thêm cơ hội trau rèn tính kiên nhẫn và thái độ biết lắng nghe, tôn trọng người khác.

Cuộc đời có rất nhiều điều bất ngờ xảy ra, không bao giờ ta kiểm soát hết được. Vui đấy, rồi lại buồn ngay đấy. Nỗi buồn ào tới như những cơn sóng gầm, khiến ta bị nhấn chìm trong nó, tưởng đâu chẳng thể sống sót.
Ấy thế mà, bằng cách nào đó, thật kỳ diệu, hay thật tất yếu, ta vẫn tiếp tục tồn tại, mạnh mẽ hơn. Đi qua cơn sóng buồn, dù có lúc hoang tàn xác xơ, ta vẫn lại sống tốt và sống vui.
Dẫu biết một lúc nào đó những cơn sóng ngầm sẽ lại bất ngờ xô tới, ta vẫn cứ hồn nhiên quên hết mọi lo âu để tận hưởng từng ngày quý giá, như thể sẽ không còn bất cứ cơn sóng dữ nào có thể làm thuyền ta chao đảo nữa.
Và đời cứ thế… chực chờ những con sóng dữ dội, bất ngờ… Và ta cứ thế, vật lộn gắng gượng rồi lại kiên nhẫn thả lỏng để đứng vững. Đến khi trời yên biển lặng, ta mỉm cười tự hỏi, không hiểu mình đã thoát khỏi những cơn sóng dữ ấy bằng cách nào?
– Winlinh –

Có nhiều giai đoạn, FB tự dưng bóp tương tác thật ghê. Số like từ hàng nghìn xuống chỉ còn hàng trăm (như hiện tại chẳng hạn). Hoặc là blog này, nào có mấy ai đọc đâu. Nhưng tôi chẳng nản, vì tôi hiểu mục đích viết của chính mình!
Có lần vui vui, tôi tự đặt câu hỏi, nếu không còn ai muốn đọc mình, liệu tôi có còn muốn viết?
Và câu trả lời không đắn đo của tôi là: Tôi sẽ luôn viết bất kể có ai còn muốn đọc hay không. Vì tôi viết không chỉ để cho người khác đọc mà trước hết là vì nhu cầu của chính mình. Chỉ khi thực sự muốn viết, thấy cần được viết, thì mình mới đủ động lực và sự bền bỉ để viết. Còn nếu viết vì lượt follow, lượt like, lượt comment, lượt share… thì cảm xúc mình sẽ phụ thuộc vào những con số ảo ảnh ấy, trồi sụt thất thường.
Nếu chính người viết còn không kiên định với con đường mình đã chọn, thì bạn đọc có đủ niềm tin để đồng hành cùng ta hay không?
Nên tôi vẫn luôn ở đây dù cho chỉ còn một người follow. Và bạn, bất cứ khi nào muốn tìm Winlinh, đều sẽ thấy! 🤎

Nếu ta chia một sự việc ra làm hai phần tích cực và hạn chế, thì thường ta sẽ thấy phần tích cực luôn lớn hơn phần hạn chế khi ta hiểu được sự thật của đời sống. Vậy tại sao ta không tập trung vào những phần tích cực để thấy tâm trạng tốt hơn, thay vì cứ nhìn vào phần tiêu cực để tự kéo cảm xúc mình xuống?
Giống như cách thầy cô giáo tính số buổi đi học và nghỉ học của ta trong một năm học vậy. Nếu cuối năm thầy cô nhận xét: Em rất chuyên cần khi đã đến lớp 198 buổi liền, chỉ nghỉ có 4 buổi thôi, em đã rất cố gắng và đáng khen, hãy phát huy em nhé! Thì học sinh sẽ cảm thấy phấn khởi và muốn làm tốt hơn nữa. Còn nếu thầy cô chỉ đem 4 buổi học sinh nghỉ ra để phê bình thì 198 buổi cố gắng kia của các em có còn ý nghĩa nữa không?
Nhìn rõ hai mặt tốt xấu, nhưng cần ghi nhận mặt tốt, không phải để lảng tránh khuyết thiếu, mà để thêm biết ơn những gì ta đang có và ta đã làm được, từ đó phát huy điểm mạnh, thay vì luôn cảm thấy mình có điểm yếu, để rồi bất mãn và tụt dốc.

Em không còn ở tuổi thanh xuân
Hay buồn vu vơ dễ cười dễ khóc
Thôi nhí nhảnh với ngây thơ bím tóc
Mà mặn mà theo năm tháng thời gian
Người đàn bà qua trải nghiệm gian nan
Biết buông bớt cho thảnh thơi cuộc sống
An nhiên bước giữa nhân sinh dài rộng
Chuyện hơn thua giờ vô nghĩa mất rồi
Dẫu chẳng còn ngơ ngác tuổi đôi mươi
Em vẫn tin vào tình người ấm áp
Vẫn yêu thương và nồng nàn khúc hát
Vẫn muốn trao đời nhẹ nhõm bình an.
– Winlinh –


Chữ Ái tưởng giản đơn nhưng lại chất chứa trong nó lắm niềm vui và cả vạn nỗi buồn. Vì chữ Ái mà ta dành cho nhau sự yêu thương tận tụy đôi lúc quên cả bản thân. Nhưng nếu không biết tiết chế thì ta sẽ biến nó thành mũi dao làm tổn thương chính mình. Vì ta đang nghĩ về một chữ Ái có điều kiện: Trao yêu thương phải nhận được đền đáp.
Ai muốn đi vào chữ Ái để được đắm chìm trong cảm xúc ngọt ngào tươi đẹp? Ai muốn thoát ra khỏi chữ Ái để thôi buồn khổ sầu than? Dù muốn thế nào, thì cuộc đời vẫn cho ta cơ hội được ngụp lặn trong chữ Ái để học ra những bài học sâu sắc của kiếp làm người.
Khi để mình trở thành nô lệ của chữ Ái, ta rất khó thoát khỏi bể trầm luân. Vì ta bị phụ thuộc, bị chi phối bởi thái độ của đối phương dành cho mình. Ta chỉ thấy vui khi đối phương đáp lại những gì ta muốn. Và ngược lại, ta sẽ buồn khổ nếu không được yêu thương như ta cần. Nhưng thực chất:
Yêu là trao đi
Chẳng mong đền đáp
Bởi:
Khi yêu hồn nhiên
Con tim thanh thản.
Nếu chưa nhận thức được ý nghĩa của việc yêu thương và trao đi vô điều kiện, ta sẽ chẳng thể có được an ổn, hạnh phúc thực sự trong tình yêu. Và khi đó, yêu thanh thản, yêu tự tại sẽ không bao giờ đến như ta hằng mong mỏi. Nên:
Em yêu thì cứ yêu thôi
Đừng mang u ám tơ trời về giăng
Đừng mong cầu để nặng lòng
Gửi trao nhẹ nhõm thiện tâm thật thà
Đừng đem trói buộc tim ta
Vào u mê lẫn xót xa tội tình
Yêu không làm chủ được mình
Sẽ thành khổ lụy vô minh một đời.
– Winlinh –

