Cây tóc thần vệ nữ

Thứ 6 tôi ra Tropicalforest mua một cây tóc thần vệ nữ. Cả chậu thì phải thêm 100.000 nữa nên tôi chỉ mua mình cây. Về sẽ tận dụng chậu cũ nhà còn. Tôi chụp lưu lại khoảnh khắc lúc mới mang cây về đây.

Hôm nay nắng lên, thích quá! Đang cho mấy cây cối trong nhà ra sưởi nắng rồi. Men và Win ra sân tưới cây cùng mẹ. Men được tưới cây rất phấn khởi, kiểu làm việc có ích, thấy mình lớn hơn ấy.

Cây này còn bé, chứ cây xum xuê to rồi trồng trong chậu xi măng của cửa hàng rõ là đẹp luôn ấy.
Góc chụp từ trên xuống, những chiếc lá thật xinh các bạn nhỉ!
Published in: on 23/02/2020 at 12:24 Chiều  Comments (2)  

Phiêu

Hôm nay uống gần 2 lon 333 thôi mà cũng hơi phiêu. Bay. Thích những buổi tối được thả hồn thảnh thơi cùng men lắm. Mà dạo này vô cùng ít luôn. Rồi lúc đó cảm thấy nhiều ý tưởng bay bổng lắm. Thấy mình bay đi đâu đó bềnh bồng. Rất yêu cảm giác này. Tiếc là hai lon bia thì được bay tí ti thôi là hạ cánh. Thế thì được lúc nào hay lúc ấy, bay là là cũng là bay nhé bạn Winlinh.

Published in: on 21/02/2020 at 8:56 Chiều  Gửi bình luận  

20.02.2020

Nắng vẫn chưa lên và em vẫn ngơ ngác trong tháng hai uể oải.
Published in: on 20/02/2020 at 2:25 Chiều  Comments (2)  

Sự quan tâm

Sự quan tâm như nước trong bình tưới

Cho nhú mầm những cánh lá xanh non.

Vơi nhạt quan tâm tình cảm héo mòn

Như cây rũ bởi thiếu nguồn nước mát

Ai cũng muốn được là cây đủ nước

Ai sẽ làm bình tưới mỗi sớm hôm

Hãy song song làm cả hai việc tròn

Vừa tốt lá vừa tưới vun chăm chỉ.

Published in: on 19/02/2020 at 6:50 Chiều  Gửi bình luận  

Cuồng sổ

Tôi là đứa cực kỳ cuồng sổ. Sổ với tôi là thứ vô cùng cần thiết. Sổ không chỉ giúp tôi ghi chép, trích dẫn, viết ý tưởng, vẽ vời mà còn giúp làm dịu êm tâm hồn hay nghĩ ngợi của tôi.

Bất cứ khi nào tôi cũng có việc để làm với một cuốn sổ. Chưa bao giờ tôi chán ghét hay thờ ơ với sổ. Chưa năm nào tôi ngừng mua sổ. Và việc sổ cũ chưa ghi hết không phải là lý do cản trở tôi mua sổ mới nếu tôi đã thật ưng.

Với nhiều người sổ là bình thường thậm chí không cảm xúc. Với tôi sổ là đặc biệt và tôi luôn bị chúng thu hút khi bước chân vào nơi nào chúng hiện diện. Tất nhiên là tôi chỉ bị thu hút bởi những cuốn sổ đẹp theo mắt nhìn của tôi.

Dưới đây là một cuốn sổ tôi từng mua cách đây vài năm mà một hôm nào đó của năm ngoái đã nổi hứng chụp lại.

Published in: on 18/02/2020 at 8:53 Chiều  Gửi bình luận  

Những linh hồn phụ nữ

Đêm qua tôi lại mơ. Mơ về những linh hồn phụ nữ trung niên…

Sau quãng thời gian buổi sáng sớm đến chỗ làm, giấc mơ của tôi đã bị rơi rớt phần nào. Chỉ còn lại hai khoảnh khắc:

1 là người đàn bà nào đó đã cố tình đọc cho tôi nghe một quyển sách có nội dung tâm linh huyền bí. Trong quyển sách đó có hình chân dung một người phụ nữ cười rất bí hiểm. Tôi cố gạt đi bảo không nghe không nghe đâu.

2 là cảnh hàng xóm nhà đối diện nhà tôi ở phố cũ tôi từng ở hồi cấp 2 và cấp 3 phàn nàn với tôi rằng mẹ tôi gây ồn quá bởi nhà tôi luôn tụ tập những linh hồn của nhiều người phụ nữ. Tôi mơ là tôi ở trong nhà thấy họ tụ tập quanh mẹ tôi trò chuyện rôm rả, bàn về một vấn đề gì đó không rõ. Bóng họ nhẹ lướt qua tôi như sương khói mơ hồ.

Quả thật tôi mơ về phần âm quá nhiều là nhiều luôn dù tôi là người không mấy tín và ban ngày cũng chẳng nghĩ ngợi gì cả đâu.

Published in: on 18/02/2020 at 8:08 Sáng  Comments (2)  

Vài chút vu vơ

Ảnh chụp cũng rất rất lâu rồi đấy. Không phải bằng điện thoại, mà bằng máy ảnh kỹ thuật số.
Sen cắm nhà. Cũng chừng 5 hay 6 năm rồi. Đang dọn dẹp máy, thấy gì hay là up vậy thôi.
Một chiếc hộp xinh làm cách đây chừng 6 năm rồi đó. Hồi ấy rất chi là hay cắt dán hộp với thiếp vui vui.
Lavender, hương thơm nồng – dịu. Tim tím sắc yêu thương. Chụp trong phòng ngủ nhà mình.
Published in: on 17/02/2020 at 10:10 Chiều  Comments (1)  

Tặng tôi thật thà



Em chỉ có thật thà để tặng tôi
Dù thật thà đôi khi màu xám

Bởi còn điều gì đẹp hơn thật thà
Khi đời sống đầy trắng đen lẫn lộn?

Published in: on 15/02/2020 at 9:47 Chiều  Comments (1)  

Mơ sinh có dữ?

Đêm qua mơ một giấc mơ mà trải qua quá trình từ lúc tôi mang bầu đến lúc sinh con. Nghĩa là tôi có bầu đứa thứ ba đó nhé. Tôi mơ cảnh đi siêu âm con gái, rồi nhắn tin cho mẹ báo tin. Mẹ nhắn lại “con gái tốt quá”. Và như vậy trong mơ thì tôi có hai gái một trai. Tôi mơ cả cảnh cho con bú, rồi cảnh mình nghĩ phải mua thêm sữa công thức cho con vì sợ sữa mẹ không đủ dùng (ngoài thực tế, tôi đều nuôi hai con bằng sữa mẹ 98% trong 6 tháng đầu đời).

Sáng dậy tôi kể với chồng, anh bảo “sinh dữ” đó. Tôi nói, không sao đâu, em ngày nào chả có gì đó để mơ, từ mơ chết tới mơ sinh. Đến cơ quan kể cho mọi người nghe về giấc mơ, em Đạt bảo nếu chị mơ tần suất hàng đêm thì phải xem lại. Tôi nói, từ bé đến lớn chị đêm nào chả mơ, kiểu chị như thế rồi có gì là lạ. Em Linh bảo thế là chị sống hai cuộc sống đó. Tôi nói, ừ đúng, chị được trải qua nhiều thứ đời thực không có mà.

Mấy hôm trước tôi hay mơ bà ngoại, mơ bà mất. Gần hơn là mơ ra mộ thăm ông ngoại nhân giỗ đầu của ông. Tôi cho là tôi đang bị canh cánh việc phải làm quyển sổ thơ cho bà mà chưa làm được nên ám ảnh đến nỗi mơ quá nhiều về bà. Mơ thì cứ mơ thôi, có điều khiển được nó đâu. Nhưng tôi thấy không sao, được nối dài sự sống và trải qua nhiều cảm giác trong những giấc mơ khiến tâm hồn tôi trở nên phong phú hơn ấy chứ.

Còn có thật là mơ “sinh dữ tử lành” hay không thì tôi không chắc. Tính tỷ lệ tôi mơ về cái chết và sự sinh sôi thì là 70 – 30. Vậy là lành nhiều hơn rồi nhỉ!

Published in: on 14/02/2020 at 8:25 Sáng  Comments (14)  

Dỗi nắng

IMG_20200213_153935_531-1.jpg

Trời không thèm nắng thì thôi
Tôi đây cũng chẳng rỗi hơi mà chờ
Tôi ngồi điểm phấn hững hờ
Xinh lên nắng sẽ ngẩn ngơ đòi tìm.

Published in: on 13/02/2020 at 4:04 Chiều  Gửi bình luận  

Thanh xuân thuở ấy

Tôi đang trong giai đoan dọn dẹp tư liệu đời mình từ đồ thật đến ảnh ảo. Dọn tinh tươm, đâu ra đấy, để không cảm thấy mọi thứ quá lộn xộn khi nhìn vào. Đời mình mà, mình không dọn thì ai.

Và khi tôi đang soạn sửa thì gặp bức ảnh này. Một bức ảnh chụp bằng máy phim do người yêu tôi ngày đó (giờ là chồng) chụp cho. Đó là khi chúng tôi lên phố cổ chơi, đi bộ dạo quanh khắp nơi.

Nhìn lại mình tuổi trẻ (tầm 24), thấy xôn xao quá. Thanh xuân còn mãi có là thật không, khi da thịt, nếp nhăn, sự tươi tắn đang trôi dần vào kỷ niệm.

Tâm hồn thì thật sự tôi không thấy bị hề hấn nhiều dù cũng kha khá va đập. Nhưng tôi vẫn luôn tin, tâm hồn thanh tân của tôi sẽ khiến tôi luôn sống trẻ kể cả khi tôi lên chức bà.

IMG_20200211_210249_287.jpg

Published in: on 12/02/2020 at 10:20 Sáng  Gửi bình luận  

Lục ảnh cũ

IMG_20200209_215952_545.jpg

Năm thứ nhất Đại học

IMG_20200209_215547_459.jpg

Lớp 10

IMG_20200206_102134_708.jpg

Lớp 10 hay 11

IMG_20200206_103446_256.jpg

Năm thứ nhất Đại học

Lớp 10 hay 11

Lớp 8 (tôi váy tím)

Published in: on 10/02/2020 at 2:55 Chiều  Comments (1)  

Quán xinh

Quán cà phê cách không xa chỗ làm. Nhìn thật xinh. Trước tôi có đăng hai bức ảnh chụp bản thân ở đây rồi. Nay mới có thời gian ngồi lục lại ảnh chụp không gian quán để mọi người ngắm xem xinh không. Địa chỉ: 12B Đào Tấn.

Published in: on 09/02/2020 at 6:41 Chiều  Comments (2)  

Khoảnh khắc này

Tối thứ 7, ngồi nghe truyện và vẽ một bức tranh mầu nước trong vắng lặng. Vừa nghe, vừa vẽ, vừa nghĩ mình đang sống với khoảnh khắc dễ chịu này đây. Bận rộn trong ngày để có một tối thư thả. Để bù đắp và cân bằng lại những thứ mình không thể thích nghi trong nhiều quãng khác của đời mình.

Nghe đài rồi nghe sách nói đã thành một thói quen gần 20 năm. Vì sao mình có thể duy trì được việc này lâu thế? Cũng như vì sao mình có thể giữ việc vẽ suốt gần ba mươi năm nay? Câu trả lời chỉ có thể là vì mình yêu thích và tự nguyện để làm việc đó. Vậy thôi.

Đây là bức tranh mình vẫn đang vẽ vào giờ phút này.

Published in: on 08/02/2020 at 9:48 Chiều  Comments (4)  

Chớ giả định

Hôm nay mới hiểu rõ cuốn sách “Bốn thỏa ước” nó có ý nghĩa như thế nào trong việc răn dạy ta về việc chớ nên giả định và vơ mọi chuyện vào mình.

Vì việc giả định, suy diễn, áp đặt ý nghĩ mình vào cho người khác cũng chính là một cái tội. Họ không nghĩ vậy mà mình cứ ám chỉ vậy thì là một cách cáo buộc vu khống ấy. Nó vừa khiến người khác bị hiểu sai oan ức và cũng khiến chính ta bị mỏi mệt đầy phi lý. Rồi vì những suy diễn vơ vào ấy, đôi khi ta để mất đi rất nhiều điều tốt đẹp mà chính ta đã từng gây dựng và gìn giữ.

Published in: on 07/02/2020 at 7:00 Chiều  Comments (1)  

Mong cơn nắng về

Trời âm u sương mù mưa lạnh

Bóng người đi lầm lũi cô đơn

Chiều nay chân ướt đường trơn

Có người tha thiết mong cơn nắng về.

Published in: on 07/02/2020 at 4:53 Chiều  Comments (5)  

Cần nắng

Sáng ra em gái gửi cho cái ảnh chụp “trộm” khi tôi bị cảm lạnh và mẹ đang chăm. Ngày hôm đó đến chỗ làm, tôi xây xẩm mặt mày, nôn, đau đầu rồi quyết định phải về nhà mẹ. Về lại tiếp tục nôn, ăn vào nôn, uống thuốc nôn, đầu óc quay cuồng. Mỗi lúc ốm, có mẹ, thật là an lòng. Mẹ tôi biết chẩn đoán bệnh và chăm sóc bằng phương pháp ấn huyệt, hơ ngải nên tôi thường cảm thấy ổn hơn khi mẹ làm thứ gì đó chữa cho tôi. Chiều hôm đó tôi đỡ hơn thì bắt taxi về nhà. Ngày hôm sau lại đi làm bình thường.

Nhưng cho đến giờ tôi cũng chưa được tươi tắn như bình thường bởi thời tiết vẫn khắc nghiệt với mưa và lạnh. Tôi hợp nắng hơn, nên mưa thôi không sao nhưng lạnh quá là tôi trông rất nhợt nhạt ủ rũ. Tinh thần thì xuống và mọi việc thì trì chệ. Khi ấy tôi chỉ thích ngồi viết, vẽ, nghe truyện, nghe nhạc không lời trong phòng ấm với cốc trà nóng chứ chả muốn làm gì cả. Mẹ tôi trêu thế này thì phải vào SG sống thôi.

Published in: on 07/02/2020 at 10:08 Sáng  Comments (1)  

Tháng hai bao giờ mới hết đây?

Tháng hai bao giờ mới hết đây
Bao giờ mưa gió hết vơi đầy
Bao giờ nắng ấm lên ngoài ngõ
Cho em áo mỏng nhẹ như mây?

Published in: on 06/02/2020 at 3:40 Chiều  Comments (1)  

Vùng an toàn nhạt nhẽo

Mình khâm phục những bạn sẵn sàng bỏ công việc không phù hợp và không yêu thích để đi tìm những việc mình muốn làm, cao hơn nữa là việc mình đam mê. Họ dũng cảm đối diện với tình hình trước mắt là có thể không có lương hoặc lương thấp, nhưng công việc đó họ muốn làm. Còn mình giờ đây đang sống trong “vùng an toàn nhạt nhẽo”. Mình không yêu thích công việc, không tìm được động lực để làm việc, không khai thác được bản thân ở nơi này. Nhiều người động viên mình, với phụ nữ như vậy là ổn rồi. Lương khá, ngồi phòng điều hòa, cũng là công việc của chất xám, trí tuệ, tư duy. Nói vui, cũng xếp vào hàng “elite”. Nhưng mình không thấy vui thì phải làm sao?

Mình yêu thích những việc vui vẻ, có tính nghệ thuật, tính sáng tạo, thể hiện được cá tính. Mình thích sự phóng khoáng và sự dám thể hiện tính cánh riêng ở mỗi người. Nhưng ở nơi đây mình không thể như thế. Ăn vận phải chỉn chu. Nói năng phải tiết chế. Giờ giấc phải kỷ luật. Và vẫn bị vướng víu khó chịu khi thấy nhiều cá nhân (…) khác với suy nghĩ của mình về lối sống.

Tuy nhiên, đó là do mình đã không đủ dũng cảm thay đổi. Sự thay đổi trong công việc của mình nếu diễn ra sẽ dẫn đến những xáo trộn lớn về đời sống. Ảnh hưởng tốt chưa thấy nhưng dở nhìn ra ngay. Hoặc nếu có, tốt sẽ đến chậm sau khi đã bị va đập, đổ vỡ. Nên cho đến lúc này mình vẫn không đủ dũng cảm làm điều mình muốn.

Published in: on 06/02/2020 at 2:43 Chiều  Comments (7)  

Hoa cánh bướm của tuổi thơ

Hôm đi chùa Diệu Nghiêm, tôi bắt gặp lại loài hoa cánh bướm mong manh ngày nào. Ngày nào ấy, chính là những ngày tôi học tiểu học và trung học, trong công viên cách nhà tôi không xa trồng rất nhiều hoa cánh bướm. Cả vườn rợp hoa cánh bướm, đẹp vô cùng trong mắt con bé con hồi đó.

Màu hoa nào tôi cũng thích, vàng trắng hồng tím…, sao mà đẹp không tả được luôn ấy. Lá của hoa như lá rau thì là hay cải cúc. Trồng cả vườn thì hoa nở rợp rất đều với thân cành cao thẳng.

Hoa cánh bướm còn có tên gọi là cúc sao nháy hoặc hoa chuồn chuồn, thuộc họ nhà hoa cúc. Nếu sau này ước mơ nhà có vườn thành hiện thực, tôi sẽ trồng đầy hoa cánh bướm để được thư thái ngắm nhìn mà trở về tuổi thơ hồn nhiên ngày xưa.

 

Published in: on 05/02/2020 at 7:09 Chiều  Comments (2)  

Tháng hai

Đỗ Bảo có bài “Tháng hai uể oải”, nếu mà nghe thì có vẻ hợp với thời tiết này cùng không gian này. Trời lạnh, ẩm thấp và có những thứ ập đến gây nhiều hoang mang cho con người (mà dường như chúng ta đang hoang mang quá mức?), đúng là có uể oải thật.

Vẽ cái này từ tháng một, mà đến ngày đầu tháng hai lại quên béng không đăng. Nhớ ra để đăng thì đã sang tháng hai được ba ngày.

Tháng hai có 2 sinh nhật của người thân, là cháu Thiên Di (ngày 2) và em trai Bi (ngày 21).

Có lẽ tới 14/2 đất trời sẽ hân hoan hơn. Màu tươi của hoa hồng đỏ và mùi ấm của socola thơm có thể khiến mọi người tạm quên đi những lo ngại, phiền muộn chăng?

Published in: on 03/02/2020 at 3:10 Chiều  Comments (1)  

Hương bay ngang cửa

Tôi luôn mơ ước nhà mình có một chiếc vườn nhỏ xinh, trước nhà là vườn hoa còn sau nhà là vườn rau. Gọi là nhỏ xinh thì đúng là phải nhỏ xinh ấy. Nhà xây nhỏ lại cũng được, để một chút không gian cho vườn tược thoáng đãng.

Một khuôn vườn be bé mà thôi. Để tôi đủ sức chăm sóc từng mầm cây, cánh lá. Để tôi nhìn từ bậc thềm hay từ ô cửa sổ đều có thể thu được trọn vẹn cả khu vườn. Mà mơ ước vườn nhỏ cũng sẽ thực tế hơn, trong bối cảnh kinh tế eo hẹp. Ước mơ không ai đánh thuế, cứ mơ mộng thôi. Uớc mơ như “bánh lái của con tàu”, có ước mơ mới có mục tiêu mà hướng tới, phải không?

Ảnh chụp ở Sóc Sơn hôm nay, nhân chuyến du xuân be bé về vãn cảnh chùa Diệu Nghiêm, đều đặn như mỗi năm vẫn thế.

Published in: on 01/02/2020 at 4:09 Chiều  Gửi bình luận  

Tinh mơ

Hôm nay không phải đi làm mà vẫn dậy như mọi ngày. Pha cốc cafe, vừa nhâm nhi vừa dọn tỉ mẩn từng góc nhà. Mở Tô Hoài nghe. Dạo này ít nghe nhạc hơn bình thường mới lạ chứ. Thay vì nghe nhạc thì lại cứ nghe Tô Hoài. Chắc lòng có nhu cầu muốn bình yên với giọng văn này, giọng đọc này.

Đêm qua mơ một giấc mơ lẫn lộn đủ thứ, trong đó có chi tiết mình hóa ra là con của một ai đó bên nhà cậu Phong mà tên là chú Quế. Hâm kinh. Hihi. Mơ mà. Vui ghê. Toàn được sống với những câu chuyện mà thực tế làm sao có được.

Dạo này bệnh dịch ấy là nỗi ám ảnh của mọi người. Thực lòng ít lướt mạng vì không ham, hai là cũng chỉ muốn biết đủ, biết đúng về sự lan tràn của dịch ở mức độ nào mà gìn giữ. Không muốn lo lắng thái quá rồi ám ảnh không cần thiết. Nên cứ tuân thủ những khuyến cáo về việc đeo khẩu trang, giữ tay sạch, ăn chín uống sôi, tránh tụ tập đông người, v.v… là đủ nhỉ.

Dậy sớm yên tĩnh quá. Thi thoảng nghe được tiếng chó sủa, tiếng xe máy vụt qua. Còn lại là tinh sương yên lặng. Đời ngăn ngắn, càng ngày càng thấy ngắn ngủi và mong manh. Nhưng cũng không vì thế mà lắng lo làm gì. Sống vui từng ngày nhé!

Published in: on 01/02/2020 at 6:40 Sáng  Comments (4)  

Mùng 3 Tết

Ra tết trèo lên cân, thấy tăng 1kg. Ăn ngủ nhiều mà. Nhưng vì tôi không sợ béo nên tôi chả để ý số cân bao giờ. Đây là ảnh hôm mùng 3 Tết cả nhà lên Hồ Gươm và đi lễ đền Ngọc Sơn. Con gái chụp cho mẹ vài kiểu trong lúc chờ bố đại diện vào lễ (đông lắm, một người vào là đủ). Có cả mẹ, Trang và cháu Di đi cùng (ảnh cả nhà tôi up sau).

Tết lạnh nên váy vóc chả diện được, mặc toàn đồ cũ xì từ bao lâu rồi. Tôi sợ lạnh cổ nên cứ phải ưu tiên việc kín cổ trước. Với lại đi bộ lòng vòng tốt nhất là đi giầy thể thao. Đi bộ cao gót điệu đà chụp ảnh thì đẹp nhưng thực tế thì đau chân lắm.

Vậy là hết Tết. Hôm nay đi làm trở lại. Chiều ngồi ở phòng làm việc, thấy nắng lên, đổ cả vào chỗ ngồi, vui hơn. Tôi vẫn thích trời ấm hơn, vì lạnh quá là tôi bị bớt năng động mà.

Published in: on 30/01/2020 at 4:07 Chiều  Comments (2)  

Mơ giấc mơ màu trầm

Đêm qua tôi lại mơ một giấc mơ đượm màu chết chóc. Những hình dung lẫn lộn. Những gương mặt lúc là của người này khi lại của người kia.

Tôi mơ một người đồng nghiệp, trước học cùng khóa Anh văn với mình, chỉ quen sơ, điện thoại cho tôi hẹn tới một nơi có việc. Tôi đi theo chỉ dẫn, cứ xuống dần mặt đất, dưới đó tiếp tục có những ngôi nhà chia ô nho nhỏ dành cho các cặp đôi hẹn hò. Nhưng tôi không tìm thấy cậu ta trong các lô xô nhà lộn xộn cửa đó. Điện thoại tôi không đem theo, không đem theo thứ gì cả để liên lạc. Tôi bơ vơ và cứ đi vô định tìm kiếm.

Tôi đi tiếp đi mãi vào sâu phía sau, thì thấy những con ngõ nhỏ tối đen, pha trộn nhang nhác những nơi ngày xưa thực tế tôi từng sống hay từng qua lại nhiều lần. Hai bên những ngõ tối ấy, người nằm la liệt. Họ được ngăn nhau hai ba người một bằng những cái lán với phên dậu xiêu vẹo. Hầu hết là những người đàn ông mặc quần đùi cởi trần. Họ ngủ say như chết hay đã chết, tôi không rõ.

Đi đến cuối ngõ, tôi ngó vào một căn chòi lá bên tay phải, thấy một đôi nam nữ trần truồng đã chết nằm song song ngay ngắn. Toàn bộ người và mặt họ bọc kín một thứ nilon trong trong, giống nilon bọc đồ ăn trong tủ lạnh. Trong mơ tôi thật sự sợ hãi. Rồi cuối cùng tôi nghe tin thằng em điện thoại cho tôi đó đã chết không rõ nguyên do. Sau đó tôi còn mơ rất dài về một đôi xa lạ nào đó tìm cách buộc tội tôi còn tôi tìm cách chối tội…

Cuối giấc mơ, tôi mơ cảnh nhà có tang, không rõ ai là người mất. Nhà trong mơ cũng không phải là bất cứ cái nào tôi từng ở ngoài đời. Rồi tôi mơ bà con làng xóm mang vòng hoa sang treo ở cửa sau căn nhà. Mà vòng hoa lại làm bằng khung sắt uốn hình cây, cắm bên trên là su hào bắp cải cắt tỉa và điểm những bó mùi ta rất tươi tắn…

Tôi thi thoảng hay mơ người chết, cái chết, đám tang… Là vì sao nhỉ?

Published in: on 28/01/2020 at 8:56 Sáng  Comments (1)  

Mùng 1 ông trời khóc nhè

Nghe người lớn ở quê nội bọn trẻ bảo, sống mấy chục năm trời rồi chưa thấy tết nào mà mưa có sấm như tết nay. Trên FB thì bạn bè troll với chill status rằng ơ chào cơn mưa mùa hạ, í quên mùa xuân. Kỳ ghê, mùng 1 mưa gió tơi bời, Hà Nội, Hòa Bình (và đâu nữa không?) còn có mưa đá. Cô bạn đồng nghiệp cũ chụp cả mấy viên đá khoe trên story FB cơ mà.

Thái Bình thì cây cối rung bần bật trong cơn gió lớn gào thét. Khi đi thắp hương từ nhà chú về, thấy cảnh vườn tược tan hoang. Cây cảnh đổ xiêu vẹo, lá rụng bời bời, áo quần rơi mỗi nơi một chiếc. Nước táp thành vũng qua ô cửa vào nhà, bố chồng lấy rẻ lụi hụi lau rồi ra sân trước vun lá rụng. Tôi thì vun lá ở sân sau, thành đống, rồi hốt vào thùng rác. Xong dội cái sân cho nó sạch trơn.

Lúc sáng ở nhà chú Thu (chú mất được chừng gần 2 tháng) thì mưa to quá và gió gào rú lên thấy sợ. Sân ngập nước sũng sĩnh, thím Thơm (vợ chú Thu) phải bắc cái thang nằm ngang làm cầu cho mọi người bước lên ra vào, khỏi ướt chân. Chồng bảo lúc cả nhà quây quần ăn trưa là nhìn trời mưa ngỡ “như đang nghỉ lễ 30/4” ấy nhỉ! Tôi có quay một đoạn lúc trời mưa ở nhà chú Thu đây này:

Published in: on 25/01/2020 at 3:54 Chiều  Gửi bình luận  

Trước giao thừa

Nó không phải là bức tranh đẹp, nhưng lại gợi cho tôi những ký ức ngày thơ bé, khi tôi còn là học sinh tiểu học với những bài vẽ tĩnh vật trong giờ mỹ thuật. Nghĩa là nó gợi sự hồn nhiên và bình yên.

Giờ phút trừ tịch sắp đến, đăng bức tranh nhỏ thay lời muốn nói, với mong muốn một năm 2020 nhiều sức khỏe, bình an và tròn vẹn yêu thương cho tôi và cho cả mọi người ❤.

Published in: on 24/01/2020 at 11:18 Chiều  Comments (2)  

30 Tết

Sáng ba mươi Tết, tôi một mình trong phòng nghe Tô Hoài. Ngẫu nhiên, tôi nghe tập 10 lại có “Đi dạo chiều ba mươi” và “Một cuộc chơi xuân”, rất phù hợp để nghe vào dịp này.

Hàng đêm tôi vẫn nghe đài đêm. Và một tháng trở lại đây thì tôi nghe các tập tản văn của Tô Hoài. Nghe đi nghe lại không chán.

Giờ sở thích của tôi có một chút nhấn mạnh vào thời gian riêng tư. Nghĩa là tôi rất cần nhiều những lúc một mình. Một mình dọn dẹp nhà cửa giữa tiếng nhạc êm. Một mình viết lách, vẽ vời, đọc sách dưới ánh đèn vàng. Một mình ngồi yên, chẳng làm gì cả.

Trời ngày ba mươi hơi xám, mưa bụi, lành lạnh, nồm. Phù hợp đấy chứ, dù tôi vẫn thích có chút nắng nhỉnh lên cho tươi vui. Thật thì chỉ cần yên tĩnh trong phòng thế này thôi là tôi thấy dễ chịu nhất rồi.

Giờ thì vẽ nốt bức tranh nho nhỏ có cành cây hoa và mâm ngũ quả.

Published in: on 24/01/2020 at 9:16 Sáng  Comments (3)  

Thanh liễu

Mua hoa từ Hà Nội về quê cắm Tết là thói quen tôi duy trì từ năm đầu về làm dâu đến giờ. Năm nay về quê, tôi lần đầu mua thanh liễu bên cạnh mua một chậu hồng có những đóa hoa màu cam.

Thanh liễu có mùi thơm mà ong rất thích (tôi biết được điều này khi đi mua hoa mà thấy ong bay đầy quanh hoa) và có khí chất của loài thông hào sảng.

Thân cây là thân gỗ nên rất cứng cỏi, thẳng vun cao. Cánh hoa như hoa nhựa, và dường như có dáng dấp của hoa mai lẫn hoa đào. Còn lá thì thuộc họ nhà lá kim.

Nhờ công nghệ hút màu mà hoa có thêm nhiều màu rực rỡ như vàng, đỏ, hồng… Tôi thường thích cắm hoa một màu hoặc cùng tông. Nhưng vì về quê mọi người hay thích màu rực rỡ tươi tắn nên tôi mix cả ba màu vào vậy.

Tôi mua thêm một bình thủy tinh hình trụ cao để cắm thanh liễu cho phù hợp. Mà background nhà chụp lên cứ bị lẫn lộn nên tôi không đăng ảnh toàn cảnh đâu.

Mời mọi người xem một số hình ảnh tôi chụp hoa cận cảnh nhé!

Published in: on 23/01/2020 at 8:50 Chiều  Comments (6)  

Chắt chiu

Còn nhớ hôm đó (6/1) tôi thấy phòng làm việc lớn (nơi tụ họp chung) của tôi có một lọ hoa cũ, héo gần hết rồi. Tôi nghĩ, thế này thì tí nữa mọi người sẽ mang đi vứt nó thôi. Vậy là tôi nảy ra ý định lấy lại những bông còn tươi và bó lại, được hai bó rất xinh.

Thay vì để những bông tươi bị phí hoài trong thùng rác cùng những bông đã héo, bằng chút tỉ mẩn của mình, tôi đã cho chúng được tươi tắn với đời cho đến tận cùng hơi thở.

Published in: on 20/01/2020 at 9:56 Chiều  Comments (6)  

Mùa xuân xanh

Chủ nhật hôm nay là một ngày buồn khi chuyện với bố tiếp tục bùng lên. Tôi lấy vẽ và nhạc không lời ra để xoa dịu tâm hồn đầy mỏi mệt. Tôi quên luôn đất trời sắp tết. Cả ngày chui rúc trong phòng trốn lạnh. Tôi thực sự cần tĩnh lại sau những ồn ào hỗn độn.

Thế rồi một bức vẽ đã hoàn thành vào tối nay và nó khiến tôi nhớ đến bài “Mùa xuân xanh” của thi sĩ Nguyễn Bính, nhà thơ có nhiều tác phẩm tôi rất yêu thích.

Mùa xuân là cả một mùa xanh
Giời ở trên cao, lá ở cành
Lúa ở đồng tôi và lúa ở
Đồng nàng và lúa ở đồng anh.

Cỏ nằm trên mộ đợi thanh minh
Tôi đợi người yêu đến tự tình
Khỏi luỹ tre làng tôi nhận thấy
Bắt đầu là cái thắt lưng xanh.

Published in: on 19/01/2020 at 9:09 Chiều  Comments (5)  

Thong thả xem nào chim đang hót đâu đây

Hãy để thời gian giúp chúng ta chín muồi và trở nên đầy sức hút
Chứ đừng biến năm tháng thành kẻ mang tin buồn khi than vãn về những nếp nhăn
Ai rồi cũng có ngày rời xa cuộc đời dù theo cách này hay cách khác
Chi bằng hãy cứ vui tươi cho đến giây phút tận cùng
Ta sẽ nuôi dài tuổi ta bằng những điều tích cực
Sao phải hùng hục lao đi như có ai rượt đuổi
Thong thả xem nào chim đang hót đâu đây…

18.1.2020

Published in: on 18/01/2020 at 10:38 Chiều  Comments (4)  

Nhà xưa

Bố mẹ quay về nhà cũ, thấy thân thuộc quá. Sau 5 năm cho thuê, nay trở lại, biết bao cảm xúc ùa về.

Cả một thời tuổi trẻ mình đã ở nơi này. Đi bộ mỗi sáng quanh hồ Hoàng Cầu. Đi chợ Thái Hà và cùng mẹ cà kê quanh chợ họp bên hồ nữa. Đi gò Đống Đa chơi cũng nhiều. Rồi đi ngắm nhà trong khu Hoàng Cầu – Võ Văn Dũng rất yên tĩnh.

Bạn bè đến chơi, lên tầng 2 tụ họp. Có hơn chục cuốn album ảnh to, bạn nào đến cũng lôi ra khoe đầy tự hào. Tầng 2, nơi có lan can nhìn xuống con đường nhỏ. Nơi mình thường mở nhạc rất to cho nó vang cả xuống đường, để ai qua cũng nghe thấy. Để rồi mỗi lúc bố về bấm chuông thì không đứa con nào nghe thấy mà xuống mở cửa. Khi bố vào được nhà thể nào cũng bị mắng vì cái tội mở nhạc to.

Chưa có thời gian lục lại ảnh cũ trong album ảnh ngày xưa, nên đưa cái ảnh vừa chụp vội chiều nay ở một góc phòng khách đang còn ngổn ngang sau chuyến chuyển nhà lịch sử.

Published in: on 18/01/2020 at 7:25 Chiều  Comments (2)  

Sắp Tết

Những ngày gần tết, trên đường phố đang lây phây mưa bụi. Hôm nay Hà Nội trở lạnh, người bán đào mai hẳn mừng lắm! Chứ cứ nắng như mấy hôm rồi, hoa nở bung xòe hết cả, bán đổ bán tháo, sao vui nổi.

Cuối năm, ra đường để thấy không khí tết nhất xôn xao. Có kẻ bán người mua vội vã và cũng có người nhẹ bước thong dong chỉ để ngắm phố phường nhộn nhịp, cây cỏ đua nhau khoe sắc.

Tôi luôn thích không khí trước tết và rất thích đi chợ những ngày trước tết, nhất là chợ hoa. Cái gì “sắp” cũng náo nức hơn ấy nhỉ!

Published in: on 17/01/2020 at 12:30 Chiều  Comments (1)  

Cuối năm cho CTV

Quà CTV cuối năm. Nghề tay trái. Heritage cho con chuột sứ mạ vàng 24k, còn NXB GD thì cho lịch xé và phong bì. Viết thì nhuận bút không ăn thua, nhưng viết đâu chỉ vì tiền. Nếu nói thích thì thích viết cả những thứ gai góc, nhưng giờ điều kiện rất hạn hẹp nên chỉ viết được một góc của đời. Chủ yếu là viết về những điều đẹp đẽ. Ừ an ủi, người lên án thì cũng phải có người ngợi ca. Lên án để hạn chế cái xấu. Ngợi ca để nhân rộng cái tốt. Đều là tích cực cả.

Published in: on 16/01/2020 at 9:17 Chiều  Comments (5)  

“Đã thấy xuân về với gió đông”

Có một căn nhà nhỏ, cũ kỹ, với một cây quất nhỏ trong một chiều cuối tuần, đang vang lên những bài hát vui. Tôi tuy chưa bao giờ hài lòng về nó nhưng lại rất yêu nó.

Bởi đơn giản đó là nơi để tôi đi về mỗi ngày, để tôi nghỉ ngơi khi mỏi mệt, để tôi dọn dẹp khi bừa bộn. Bởi nơi đó dân dã, bạn bè con sang tụ họp, bà giúp việc sang quét sân hộ, chó nhà hàng xóm chiều nào cũng vẫy đuôi chào mừng bọn nhỏ đi học về.

Nhận ra, nhu cầu con người thực ra không quá lớn. Có một nơi để về, đáp ứng được những nhu cầu căn bản là đủ. Nếu ta sống vì những đẹp đẽ muốn khoe với người đời, thì ta sẽ chết chìm trong những gắng gượng và áp lực. Vậy nên cứ thả lỏng ra, tôi là thế, tôi chỉ có thế, thì dễ chịu hơn đấy.

Còn việc đánh giá của xung quanh thì mình cứ bình thường thôi, chẳng cần định liệu hộ ai về cách nhìn của họ với mình. Bởi mọi người nhìn mình ra sao đâu quyết định việc mình là người như thế nào.

Published in: on 13/01/2020 at 11:13 Sáng  Comments (1)  

cuốn đi

Đôi khi việc phiền muộn nó đến đầy bất ngờ, để niềm vui vừa trước đó một phút thôi bỗng bị dập tắt ngỡ ngàng. Khóc, điên loạn hay thất vọng hay tuyệt vọng rồi lại cũng qua. Có những chuyện như là bố con nóng giận, xảy ra hàng bao lần, rồi lại không sao, rồi lại tiếp diễn. Nhiều lúc… đành coi nhẹ như lông hồng, kệ, để gió cuốn chiếc lông hồng ấy bay nốt đi. Thế là hết sạch nghĩ ngợi. Nhìn hoa kia kìa, học chúng mà hồn nhiên tươi tắn. Đời này có là bao, chớp mắt đã hai phần ba chặng đường…

Published in: on 11/01/2020 at 8:58 Chiều  Comments (2)  

Liti

Trên các blog mình follow có nhiều bạn viết hay và cung cấp cho mọi người nhiều điều bổ ích lắm.

Nhìn lại mình, hầu như không cung cấp được thông tin bổ ích cho ai vì toàn đăng tranh ảnh và viết những việc cá nhân hoặc tâm sự, cảm xúc bé mọn.

Biết là thế nhưng cũng không làm khác được. Bởi blog này viết cho bản thân, không thể gánh vác các công to việc lớn thay ai, không cố viết những điều to tát so với nhận thức của chính mình.

Mình hiểu mọi người có cung cấp các thông tin hay những giá trị ý nghĩa trên trang blog của họ thì cũng đều rất tự nhiên, không có gì là gồng gánh.

Chính vậy mà đọc các bài viết của các bạn mình thấy rất nhẹ nhàng dù lượng thông tin được tiếp nhận đôi khi không hề ít.

Bởi mọi người viết bằng niềm yêu thích, sự tâm huyết, kinh nghiệm, trải nghiệm thật sự của chính mình mà. Yêu thế giới blog này ghê.

Published in: on 07/01/2020 at 2:48 Chiều  Comments (5)  

Sửa chữa

Chuyện là cuốn sổ bullet journal của tôi khi để ở bàn học của con đã bị một tai nạn nhỏ: con viết chính tả không để ý vảy mực một nhát, mực tím bắn lốm đốm trên cuốn sổ trắng kem. Nhìn cuốn sổ bị vấy mực, tôi hốt hoảng. Xong thì nghĩ ra một cách, nào ta vẽ hoa che vết mực rây nhé! Vậy là tôi phù phép lên bìa cuốn sổ mấy cành hoa xuân. Cuốn sổ xem ra không bị xấu đi mà thêm phần thi vị.

Nhân việc này, tôi nhớ một triết lý mình từng viết cách đây chừng 2 năm: “Những chuyện đã qua, thì không buồn mãi, bắt tay làm lại, việc sẽ tốt hơn”. Trong đời tôi cũng vậy, nhiều việc hỏng việc sai lắm chứ! Nhưng đúng là việc nào mà mình tỉnh táo, lạc quan để có hướng giải quyết tích cực, thì việc đó ít để lại hậu quả mà thậm chí còn để lại những “nhận ra” thật ý nghĩa cho mai sau.

Published in: on 06/01/2020 at 9:19 Sáng  Comments (3)  

Sau cơn mơ

Sáng thứ 2 đầu tuần, tôi dậy sớm hơn mọi bận 15 phút do chủ ý để chuông sớm hơn. Vì? Tôi cần được thảnh thơi hơn thay vì mỗi sáng dậy cứ phải quá gấp gáp; tôi cần có một ít không gian riêng đầu ngày để tận hưởng im lặng trước khi mọi người ồ ạt dậy và thao tác mọi thứ rất khẩn trương; tôi cần xong xuôi mọi thứ chung riêng trước khi mọi người bắt đầu các thao tác của riêng mình. Để? Khởi đầu ngày mới thênh thang, thảnh thơi hơn; tránh cáu gắt và bực bội cho tất cả khi thời gian sáng sớm trước khi đi làm quá ư eo hẹp.

Vì là chuông reo sớm, nên tôi đang dở cơn mơ thì phải dậy. Nếu nó reo muộn như mọi bận, có lẽ cơn mơ tôi đã xong xuôi. Mơ ư? Phải chăng nó cũng buộc phải khép mình vào phản xạ có điều kiện, nó chỉ được mơ đến chừng ấy thôi là cô chủ dậy rồi nhé, vậy nên chóng mà kết thúc đi. Tôi phải nhắc đến một bài hát tôi mơ đêm qua, đó là “Ra đồng giữa ngọ” của nhạc sĩ Trịnh Công Sơn. Tôi không kể diễn biến mơ, chỉ ghi lại ở đây rằng giai điệu bài hát đã vang lên trong trí não tôi rõ rệt, là tiếng hát của Trịnh Vĩnh Trinh, giọng ca quen thuộc tôi vẫn nghe ngày còn là sinh viên. Bài hát nói về cái chết, không biết có điềm báo gì không, giai điệu ấy trong mơ thật ám ảnh. Nhưng khi mình nhận ra cái chết là điều tất yếu, và khi mình tin nó chỉ là một chặng trên hành trình mình đi (sau khi chết ta còn tiếp diễn những chặng đường khác), thì có gì đâu mà phải cuống lên.

Nếu đã biết ngày nào đó mình sẽ phải chết, chi bằng mỗi ngày trong hiện tại vui sống thật hết mình.

(Trước cơn giông, ảnh tôi chụp gần nhà một năm nào đó).

Published in: on 06/01/2020 at 8:37 Sáng  Comments (2)