Khi tên tôi lại được “bay”

Hôm nay em Ngọc đang trong chuyến bay thấy bài của chị, ảnh của em, gửi tôi xem:

NHỘN NHỊP CẢNG CÁ NGỪ PHÚ YÊN (Heritage H218, 2020)

Mặt trời đã lên cao, biển Tuy Hòa một sáng đầu hè đang nằm bình yên dưới màu nắng mật ong khỏe khoắn của miền Trung gió lộng. Người du khách ghé Phú Yên buổi đầu thật bỡ ngỡ trước khung cảnh của thành phố miền biển khoáng đạt. Bỗng nghe thoang thoảng những tiếng người xôn xao phía xa, du khách không khỏi tò mò muốn tới. Hóa ra đó là một bến cá tấp nập tàu thuyền xanh mát một màu. Mới nhớ, đã từng nghe thành phố Tuy Hòa của tỉnh Phú Yên là nơi quy tụ nhiều cảng cá lớn nhỏ, là nơi thuyền ghe cập cảng sau nhiều ngày dài rong ruổi xa khơi.

Phú Yên đâu chỉ nổi tiếng với hoa vàng trên cỏ xanh mà còn là quê hương của nắng vàng biển bạc. Nơi đây có thế mạnh về khai thác hải sản với số lượng tàu thuyền lớn ở khu vực miền Trung nên có nhiều cảng cá trong Thành phố. Các cảng cá Đông Tác, Dân Phước, Phú Lạc, Tiên Châu (trước còn có cảng cá Phường 6 nay đã đóng bến)… đều là điểm ghé quen chân của anh em thuyền chài. Chưa kể tới những cảng tự phát nằm rải rác ở các địa phương ven biển dành cho tàu bè nhỏ neo đậu.

Những cảng cá nằm yên qua mỗi mùa nắng mưa, là chốn đi về của anh em thợ thuyền trên những con tàu gỗ lênh đênh năm tháng. Sau nhiều ngày dài ra khơi săn cá, tàu thuyền cập cảng để các ngư dân bốc dỡ cá lên bờ. Các cầu cảng ở Phú Yên khá sạch đẹp, rộng rãi nên việc bốc dỡ cá cũng như chuyển nhu yếu phẩm lên, xuống tàu rất thuận tiện. Mùa mưa bão, ngư dân không còn phải lo thiếu chỗ neo đậu tránh trú… vì các cảng cá đã chú trọng hơn tới việc nạo vét, khơi thông luồng lạch, cho tàu thuyền vào ra cảng khỏi mắc cạn.

Những năm gần đây, nghề câu cá ngừ đại dương phát triển mạnh khi nhu cầu tiêu thụ cá ngừ ngày càng tăng cao. Đặc biệt là xuất khẩu cá ngừ sang các nước, nhất là Nhật Bản, có rất nhiều cơ hội phát triển. Nhiều ngư dân Tuy Hòa đã mạnh dạn đầu tư tàu lớn ra khơi đánh bắt hải sản. Sản phẩm thu về có đủ loại như cá bò, cá hối, cá chim, cá cờ,… nhưng nhiều nhất và đem lại lợi nhuận nhất vẫn là cá ngừ. Mọi người hay nói Phú Yên chính là thủ phủ của cá ngừ đại dương quả không sai. Muốn bắt được cá ngừ đại dương, ngư dân phải dùng mực xà tươi để làm mồi nhử. Họ thả sợi cước gắn lưỡi câu móc mực xà tươi xuống biển sâu 60-100 m và từ lúc cá cắn câu đến khi đưa được lên khoang tàu phải mất chừng ba mươi phút. Vui hơn nữa khi thuyền nào bắt được cá ngừ vây vàng hoặc vây xanh. Một chuyến ra khơi thu được 2-3 tấn cá coi như thắng lợi. Những con cá ngừ to dài, tròn quay chắc nịch, da đen bóng được ngư dân vác như bay trên sàn tàu rồi quăng rất ngọt xuống chiếc càng đợi sẵn trên sàn bến. Từ biển, cá sẽ theo những chuyến xe tải lạnh đến các nhà máy chế biến. Nếu cá ngừ qua được vòng kiểm định của chuyên gia Nhật Bản để có thể làm sashimi thì giá bán sẽ cao gấp nhiều lần so với thương lái thu mua thông thường. Nhiều người dân phất lên nhờ đánh bắt cá ngừ, nhiều thuyền thắng lớn khi ra khơi thu được những con cá ngừ nặng cả một hay hai trăm kg. Ngư dân luôn trông chờ đổi đời nhờ đánh bắt và xuất khẩu cá ngừ. Nhưng muốn bền vững và phát triển được, quy trình bảo quản của ta cần cải tiến vượt bậc để vượt qua được tiêu chuẩn khắt khe của nước bạn.

Những người đàn ông ra khơi, giữa sóng gió không nao núng, khi về đất liền lại trở nên điềm đạm hiền lành. Họ vui vẻ vừa nói cười vừa hò nhau ròng cá lớn từ khoang thuyền lên để người ta chuyển đi cân và phân loại. Mỗi chuyến đánh bắt thường kéo dài cả một đến hai con trăng, tức là một tới hai tháng. Xa nhà, xa đất liền, sau khi bàn giao mẻ cá tươi, họ sẽ được về nhà tắm gội và ăn bữa cơm người mẹ hoặc người vợ thổi. Nhưng ở nhà vài ngày, ngư dân lại nóng lòng muốn ra khơi bởi tàu thuyền chính là ngôi nhà thứ hai của họ, và hy vọng làm giàu nhờ biển chưa bao giờ ngưng lại.

Theo phong tục miền biển, những người phụ nữ không bao giờ được bước chân lên thuyền. Vì vậy đàn ông ra khơi và nhường phụ nữ làm những việc trên bờ, phổ biến nhất là nghề rảo cá. Đàn bà ra bến rất đông, họ quây kín mặt mũi đầu tóc để tránh nắng, đón con tàu lớn đang dần tiến vào cảng với háo hức đợi chờ. Phụ nữ Phú Yên có khí chất mạnh mẽ, nhanh nhẹn, dẻo dai và linh hoạt. Khi cánh đàn ông chuyển cá từ khoang tàu lên, các bà chia tốp hai hoặc bốn người (tùy cân nặng của cá) đặt cáng trên vai để di chuyển cá về nơi cân và phân loại. Cũng có nhiều chị đã đứng đợi sẵn bên chiếc xe đẩy nhỏ gọn để tự mình đẩy bon bon chú cá cồng kềnh. Từng giọt mồ hôi rớt rơi dưới nắng to, mũ nón, khẩu trang hai ba lớp cũng chẳng đủ bảo vệ cho làn da phụ nữ bớt đen xạm. Nhưng trong giọng nói tiếng cười của họ luôn chứa đựng niềm lạc quan của những người phụ nữ chẳng thể liễu yếu đào tơ bởi họ vốn sinh và ra lớn lên ở miền biển cả.

Vui sao, trên mỗi con thuyền thường có một lá cờ tổ quốc, để các thuyền nhận ra đồng hương và để chúng ta khẳng định rõ chủ quyền biển của Việt Nam khi đánh cá ở ngư trường lớn. Mỗi lần cá về là cả khu cảng nhộn nhịp, cờ đỏ sao vàng tung bay phấp phới. Những chiếc đèn treo trước thuyền tắt sáng, tạm chút nghỉ ngơi. Đời sống cứ ngày nối ngày trôi trên những cảng cá bình yên và sống động. Có háo hức người đi, có mong ngóng người về. Có vui khi tìm được luồng cá dày, có buồn khi chẳng đánh được cá to. Niềm vui mong manh, nỗi buồn đằng đẵng. Dù thế nào họ cũng vẫn lạc quan tin vào những chuyến tàu đầy ắp cá. Để ai cũng đều rạng rỡ ánh cười trên bến dưới thuyền ngày cập cảng nắng tươi.

https://heritagevietnamairlines.com/nhon-nhip-cang-ca-ngu-phu-yen/ 

Published in: on 17/06/2020 at 1:36 Chiều  Comments (2)  

Ngày…

Một ngày nên nhớ (16/6/2020) trong một tháng 6 đáng nhớ. Tròn 10 năm, một chặng đường, một sự lựa chọn. Không biết sự lựa chọn này là như thế nào nhưng dù sao mình cũng đã chọn và vui buồn cùng nó trong suốt 10 năm rồi. Cái cần làm là điều chỉnh bản thân để đáp ứng tốt hơn mọi yêu cầu và tiêu chuẩn của công việc và đời sống. Chụp một bức ảnh vội giờ tan làm để ghi dấu.

Published in: on 16/06/2020 at 4:59 Chiều  Gửi bình luận  

Vẽ với Winlinh (Tìm tên anh trên bờ cát)

Nơi này là để dễ chịu. Chỉ đơn giản vậy thôi.

Published in: on 13/06/2020 at 7:27 Chiều  Gửi bình luận  

ghép vần

Published in: on 10/06/2020 at 1:35 Chiều  Gửi bình luận  

120 chữ

Tôi về ngoại ô vào một ngày đầu hạ. Căn nhà nhỏ nằm khuất sau lùm cây xanh mát đón tôi bằng vẻ lặng lẽ thân thuộc. Con mèo lười thấy người chỉ quấn nhẹ đuôi lơ đãng rồi lại lim dim ngủ dưới giàn thiên lý trổ đầy bông. Mùa này sen nở rộ, ao sau nhà ngập tràn sắc hồng dịu ngọt. Không gian thanh vắng quá, chỉ có tiếng lá ổi cựa nhẹ trên những ngọn cao. Cây xoài già lúc lỉu quả vàng lốm đốm tàn nhang. Mấy cụm thanh tú tím biếc la đà gót chân. Tôi thở khẽ, cảm nhận rõ tiếng gió hiu hiu thổi trên dậu cúc tần êm ả nắng trưa.

Tôi thích tôi lúc ở trong bếp. Khi ấy, tôi được đơn thuần là phụ nữ, được cần đến và được chờ đợi. Tôi chỉ nghĩ đến việc nêm nếm mắm muối sao cho món ăn mình nấu ngon nhất có thể, không cần quan tâm đến tình hình thời sự chính trị thế giới lẫn bộn bề vui buồn xã hội ngoài kia. Thế giới của tôi khi ấy vẻn vẹn chỉ có tiếng reo vui của rau xào, nổ lép bép của đậu rán hay lục bục sôi của cá kho. Tôi trẻ trung, đơn giản và dịu dàng hơn nhờ nấu nướng mỗi ngày. Với tôi, nấu ăn không phải là công việc, đó là thư giãn.

Tôi luôn mơ ước nhà mình có một chiếc vườn nhỏ, đúng nghĩa là nhỏ xinh ấy. Nhà xây không cần to và chừa lại không gian vườn tược cho thoáng đãng. Một khuôn vườn vuông vắn xinh xắn để tôi đủ sức chăm sóc được từng mầm cây, cánh lá. Từ bậc thềm hay ô cửa sổ, tôi đều có thể thu vào tầm mắt trọn vẹn cả khu vườn. Mơ ước vườn nhỏ cũng thực tế hơn trong bối cảnh kinh tế eo hẹp. Chỉ cần luôn nghĩ tới khu vườn yên tĩnh ấy, có thể lắm một ngày không xa, tôi sẽ rủ bạn tới nhà uống trà ngắm khu vườn nhỏ dưới nắng cùng tôi nhé!

Tôi hiếm khi đọc sách mà chỉ cầm riêng quyển sách, thường đi kèm đó là một cuốn sổ. Khi có sổ bên cạnh, tôi thấy an tâm vì biết mình sẽ không để lọt mất một chi tiết, cụm từ đắt giá nào. Chỉ cần gặp điều thú vị, đáng lưu ý, ngay lập tức tôi chép vào sổ. Đọc một lần có thể quên, nhưng đọc đi đọc lại những chữ mình chép, thì câu chữ đó ghim mãi vào tâm trí. Chưa kể tôi cũng hay viết cảm nhận sau khi đọc. Những cuốn sách tưởng lâu ngày quên lãng, chỉ nhờ vài dòng lưu chép, bỗng hiện về rõ nét như mới vừa đọc hôm qua.

Rồi thời gian cho ta nhận ra, tháng ngày ta sống chẳng còn dài lắm đâu. Và việc sống thật thà với mình là rất đáng, dẫu khác biệt, không vừa lòng nhiều người, thậm chí dở điên. Dở điên mà đúng là mình, thì cũng vui chán vạn so với kiểu mẫu – chỉn chu – khéo léo – mà chả vui gì. Tôi sẽ làm điều mình thích thay vì cố gắng hài hòa các mối quan hệ. Tất nhiên không tính đến các nghĩa vụ quan trọng cần thiết mà dù muốn hay không vẫn phải thực hiện. Còn lại, tôi sẽ tập trung vào các ưu tiên của đời mình với sự độc lập bền bỉ.

Tôi vẫn nghĩ, trong mỗi người phụ nữ đi qua thời gian, còn ít nhiều vương lại nét thiếu nữ trên gương mặt, ở dáng điệu. Thứ “nét” ấy vô hình lẩn khuất, và với tùy từng người cảm nhận, nó bộc lộ theo những cách khác nhau. Tôi hay được/bị nhận xét là cứ như “mới lớn”, không phải ở diện mạo mà ở lối suy nghĩ, cư xử. Có lẽ do tâm hồn tôi không lớn kịp theo tuổi tác. Tôi cũng không ngại khoe tuổi và sẵn lòng đón nhận những dấu vết năm tháng. Bởi đâu thể đi ngược lại quy luật thời gian, chi bằng an nhiên sống cùng nó cho đến cuối đời.

Published in: on 09/06/2020 at 7:11 Sáng  Comments (2)  

Tối qua

Tối qua mình cùng em Huệ tới ủng hộ quán của bạn Huệ mới mở. Quán nằm trên đường Nguyễn Đình Chiểu kéo dài, bên hông của công viên Thống Nhất. Quán nhỏ xíu, chủ yếu bày bàn ghế trên vỉa hè, chuyên bán mấy đồ ăn uống lặt vặt, dành cho các bạn trẻ. Nhìn mấy người ở quán tất bật vui vẻ phục vụ khách, mình thấy dễ thương. Cũng luôn thích bán mấy thứ nho nhỏ với một chiếc quán của riêng mình, nhưng chỉ là thích vậy thôi, chứ giờ đi làm đã hết ngày, chẳng dành được thời gian cho việc gì ra tấm ra món trừ việc sáng tác ngẫu hứng.

Published in: on 07/06/2020 at 11:21 Sáng  Gửi bình luận  

Lại mơ sợ

Và những giấc mơ của tôi vẫn tiếp tục diễn ra sợ hãi. Đêm qua tôi mơ tôi và con trai đang dừng đèn đỏ trên đường bên cạnh một người phụ nữ chừng 65 tuổi. Bất chợt một chiếc ô tô trắng lao tới và nuốt chửng người phụ nữ vào gầm xe, xong tiếp tục đi, kéo lê người bị nạn một đoạn khá dài. Sau đó tôi còn mơ hỗn độn linh tinh. Mơ cảnh em Hoạt chuyển nhà mà sau đó có cảnh đốt một quả pháo to, rồi tôi phải về khi nhà chuyển đồ gần xong. Rồi sau đó mưa to gió lớn tôi không quay lại nhà em được… Nói chung dấu ấn rõ nét đêm qua chính là vụ tai nạn mà tôi còn nhớ rõ khi ấy Men cũng nhìn thấy được toàn bộ vụ việc. Và trong mơ tôi lo Men bị ám ảnh. Tôi cũng mơ hồ nhớ mình còn mơ gì đó rất dài nhưng cũng lại không biết là đã mơ những gì trong cái mơ hồ đó.

Published in: on 05/06/2020 at 5:39 Sáng  Comments (6)  

Khoảng lặng cần thiết

Dạo này ít viết. Có lẽ việc dừng này cũng là quãng lặng cần thiết để thời gian tới chuyển qua viết những thứ có thông tin và ích lợi hơn, đáp ứng nhu cầu thích tổng hợp của bản thân. Vì vậy giai đoạn này mình chỉ có tranh thơ để đăng thôi nhé!

Published in: on 04/06/2020 at 3:01 Chiều  Gửi bình luận  

Sáng chủ nhật

Published in: on 31/05/2020 at 11:57 Sáng  Comments (2)  

Vô đề

Published in: on 29/05/2020 at 7:07 Chiều  Comments (6)  

Mong manh

Dạo này tâm trạng tôi lên xuống khá thất thường. Dù nhìn chung thì như là ổn định, nhưng thực chất các luồng cảm xúc đôi khi chạy linh tinh và rất hỗn độn. Tôi vẫn hay khóc, dù cười cũng rất nhiều. Về nguyên nhân, có hai nguyên nhân chính, liên quan đến gia đình và công việc. Tôi không muốn kể cụ thể ra nữa, chỉ viết sơ sơ như vậy để dặn mình phải biết kiểm soát cảm xúc và cân bằng tốt hơn. Nhìn lại một – hai năm qua, tôi trở nên dễ kích động hơn, sức chịu đựng đã kém hơn. Không biết vì có tuổi thêm thì nó thế hay vì môi trường sống khiến tôi ra nông nỗi này?

Mỗi ngày tôi đều viết những bài ghép vần ngắn gọn đầy lạc quan. Rồi tôi vẽ những nét đơn sơ để đăng trên page của mình. Đó đều là suy nghĩ thật thà của tôi, nên tôi viết ra chả cần phải cân nhắc nắn nót nhiều. Tuy nhiên giữa những quãng vui vẻ lạc quan, tôi vẫn có những nỗi buồn sâu thẳm và đôi lúc là cả nỗi cô đơn mong manh sương khói. Tôi không biết nữa…

Published in: on 27/05/2020 at 9:00 Chiều  Gửi bình luận  

Cười để trẻ trung để vui tươi

Published in: on 27/05/2020 at 12:17 Chiều  Gửi bình luận  

Không hiểu sao tôi mơ nhiều đến thế. Trưa ngủ mơ, đêm ngủ mơ. Cứ ngủ là mơ. Mà mơ xong dậy quên đi thì không sao, chứ mơ xong dậy cứ như là mình vừa trải qua nó trong đời thực, quả thật có chút mệt. Vì hình ảnh, cảm xúc trong giấc mơ nó rõ ràng lắm, đôi khi ảnh hưởng cả đến tâm trạng hiện tại luôn.

Sẽ cố gắng đi ngủ sớm hơn thay vì thường đi ngủ lúc 11h30. Vì sáng sớm tôi luôn dậy lúc 5h30 (mùa hè) dù ngủ sớm hay muộn, nên phải ngủ sớm hơn để ngủ được đủ giấc thôi. Sáng đi làm hôm nào cũng thấy buồn ngủ, không hiểu có bệnh gì không nữa? Giờ đây này, uống cafe rồi mà vẫn díp mắt lại không cưỡng được.

Published in: on 27/05/2020 at 9:13 Sáng  Gửi bình luận  

Linh tinh

Trời đang mưa rất to. Nằm trong phòng mát mẻ, mắt rất buồn ngủ sau cơn đau đầu lúc chiều. Giờ thì đỡ rồi, nhẹ nhõm hơn nhiều rồi. Mình lúc nào cũng thế, viết bao lời lạc quan mà đôi lúc bản thân vẫn bị những bi quan nhất thời chi phối. Cái “bi kịch” của một người tự cho là có chút trí tuệ và khả năng như mình là khi không dồn được tâm huyết và nhiệt tình vào công việc, làm không hiệu quả được, thì sẽ rất buồn phiền và bế tắc. Nhưng biết làm gì hơn là tập trung, tập trung và tập trung. Chỉ có thể là tập trung thì mới giải quyết được vấn đề hiệu quả, còn nhiệt huyết và yêu thích ở chốn đó, thôi bỏ đi.

Published in: on 25/05/2020 at 9:38 Chiều  Gửi bình luận  

Buồn phiền theo gió nhẹ tênh bay vèo

Published in: on 23/05/2020 at 10:17 Chiều  Gửi bình luận  

Thứ 7

Sáng thứ 7, trời đang dọa mưa. Màu xám bao trùm thành phố. Chắc chỉ vài phút nữa thôi là cơn mưa sẽ đổ xuống. May mà đưa con đến trường trời chưa mưa và mình cũng về nhà kịp tránh mưa.

Tuần này trôi qua nhanh thế. Đến nỗi hôm qua mình còn tưởng mới có thứ 5. Thảo nào đời người chớp mắt cái tới 10 năm nhỉ!

Dạo này mải vẽ nên ít viết hơn. Đúng là cái gì cũng tùy thời điểm và tùy hứng nữa. Có lúc muốn viết nhưng nhiều khi lại chỉ muốn đọc hay vẽ thôi. Như lúc này chẳng hạn, chả viết được gì đây này. Giờ sẽ ra mở nhạc rồi đi quét dọn nhà cửa nhé! Thứ 7 tốt lành!

Published in: on 23/05/2020 at 7:48 Sáng  Gửi bình luận  

Note chi li

Published in: on 22/05/2020 at 12:45 Chiều  Gửi bình luận  

Đôi dòng tháng năm

Published in: on 19/05/2020 at 10:59 Sáng  Comments (1)  

Thơ con nhái bén

Published in: on 13/05/2020 at 5:56 Chiều  Gửi bình luận  

Tìm về nguyên bản

Vậy là tôi vừa hủy nốt nhóm tối giản vui vẻ, nhóm duy nhất còn lại trong fb của tôi. Fb chẳng còn gì, trống trơn mọi thứ. Với tôi là nhẹ nhõm, còn như một cô bạn tôi thì bảo không có fb buồn lắm biết làm gì. Sau này tôi sẽ hiếm nhắc chuyện hủy này hủy nọ nữa, thời gian qua cũng bởi tôi tập trung thanh lọc nên nhắc suốt đó thôi.

Tôi dần tìm về nguyên bản, nơi ít thứ được tô vẽ hơn, nơi cuộc đời thực thà hơn. Nơi ấy tôi không còn phải bận tâm xem trên mạng xã hội người ta ý kiến gì. Tôi muốn đi ra ngoài thế giới ấy, dẫu không thể hoàn toàn, nhưng cũng khá cách xa. Cuộc sống trở về như trước, khi tôi hai mươi mấy tuổi, thật quá đỗi đơn sơ. Giờ đời tôi chỉ còn là vẽ và viết cho riêng mình tôi thôi.

Lưu lại một kỷ niệm để rồi… quên đi.


Published in: on 10/05/2020 at 10:11 Chiều  Comments (1)  

Không đùa được

Béo ra kha khá nhé. Đi lại hơi bị nặng nề hơn một chút rồi. Các vòng đều tăng. Vậy nên 2 hôm nay phải hãm bớt tinh bột. Bình thường ăn có bao giờ phải nghĩ, giờ hiểu rằng nặng nề lên một chút là mệt hơn một chút và sức khỏe cũng sẽ bị ảnh hưởng. Chỉ tội chưa cai được bia (tối nay còn vừa đi uống chứ). Cơ mà sáng đi quán với em gái thì lành mạnh này, uống trà hoa cúc mật ong đó. Dạo này giản dị mộc mạc nữa cơ, nên cần giảm 1 kg cho nhẹ nhõm để phù hợp với tư tưởng đang gọn nhẹ dần. Mục tiêu đặt ra: 10 ngày. Không cần khắt khe, chỉ cần một ngày giảm 1 bát cơm là ổn. Ôi đời mình chưa bao giờ lo việc tăng cân đâu. Chuỗi ngày qua ngả ngớn quá mà.

Published in: on 09/05/2020 at 11:36 Chiều  Comments (3)  

Nghĩ nhẹ

Published in: on 07/05/2020 at 3:56 Chiều  Gửi bình luận  

Thành quả

🌿 Và cũng đến ngày tôi làm được điều ấy. Tuy chưa thực sự tối giản nhưng đã khá gọn gàng so với tôi thuở trước đầy những thứ đèo bòng.

  1. Từ một facebooker có gần 500 bạn và tham gia một số hội nhóm, follow nhiều người nổi tiếng thì nay tôi chỉ còn 6 bạn (gồm bố, mẹ, chồng, em gái và em trai) và tham gia 2 group. Chỉ dùng page để đăng sáng tác của mình.
  2. Từ một người yêu thích đồng hồ, sở hữu khoảng hơn 10 chiếc và luôn thèm thuồng khi nghĩ đến đồng hồ đeo tay, nay tôi chỉ dùng đúng 2 chiếc, còn lại đã giải phóng hết.
  3. Từ một người thích quần áo, giày dép, túi sách đa dạng, luôn thích mua đồ mới thì giờ tôi chỉ còn dùng: 1 xăng-đan cao gót, 1 giày cao gót, 1 xăng-đan bệt và 1 giày thể thao. Đồ đi làm 10 sơ mi, 5 quần, 6 váy. Đồ đi chơi 6 váy, 3 quần sooc, 2 hai dây, 3 áo phông. Đồ mặc nhà và váy ngủ 4 bộ.
  4. Từ khoảng chục túi xách giờ tôi chỉ còn hai túi. Một túi nhỏ đeo chéo người quai dài và một túi to hơn để dùng khi cần đựng sổ sách.
  5. Từ một tín đồ sổ sách, tôi giờ chỉ mua cuốn sách nào cực kỳ thích (hiếm lắm) còn lại mượn thư viện cơ quan và sẽ đọc hết số sách đã có tại nhà (tính tiếp tục tặng bớt dù đã sơ tán 1/3, vì quá nhiều). Ngoài ra tôi nghe audio book hàng đêm. Sổ chỉ dùng 2 cuốn là bullet journal (ghi chép hàng ngày) và 1 sổ vẽ. Số sổ đã mua trước đó thì từ tốn dùng dần.
  6. Đã giải phóng hết số thư từ, giấy tờ, bưu thiếp, ảnh in mà nếu cân lên cả album không dưới 100kg.
  7. Tôi trước kia vốn cả nghĩ, khá nhạy cảm, hay lo lắng người khác đánh giá về mình, hay cố gắng để làm vừa lòng người khác và cũng hay suy diễn linh tinh. Tôi hiện tại đơn giản, vô tư, không hay trách giận ai, bớt quan tâm xung quanh, không bị chi phối bởi những quan hệ vô nghĩa.

🌿 Hiệu quả thấy ngay:

  • Đầu óc nhẹ nhõm, suy nghĩ đơn giản khi không còn phải xem fb nhà người khác có gì, khi không phải tiếp nhận vô số tin rác và tin tức không liên quan làm chật đầu.
  • Nhà cửa thoáng rộng, sạch sẽ vì đồ ít, tìm đồ gì thấy ngay, bớt phải lau chùi nhiều, đi lại thênh thang hơn. Con có chỗ chơi. Chồng bớt cáu.
  • Sẽ để ra được tiền trả nợ sớm. Bớt áp lực tài chính và bớt áp lực phải gồng mình kiếm thêm.
  • Các mối quan hệ cần thiết được chú tâm hơn vì không còn mất thời gian cho những quan hệ vô nghĩa.
  • Trẻ trung hơn vì sống đơn giản hơn.

Những điều trên mọi người đã viết khá nhiều, nhưng với tôi – người vốn mơ ước lập cả một bảo tàng cá nhân thì việc gọn gàng lại như thế này là một kỳ tích.

Published in: on 06/05/2020 at 8:22 Chiều  Comments (2)  

Tháng 5

Tháng 5 đến như ta đã hẹn
Kệ buồn phiền hay tan vỡ đã qua
Ngày mới bắt đầu, hãy quên những xót xa
Cho tâm tĩnh trong thân mình an lạc
Đời ngắn ngủi chớ phí hoài sự sống
Thở yên lành, vui như nhánh cỏ non.
Mùa hạ đến nắng chứa chan rót mật
Chim bay về khép cánh dưới cành râm
Ríu ran nhau trong bóng mát gụi gần
Vườn thoảng khẽ thơm tho mùi quả chín.
Published in: on 04/05/2020 at 9:46 Chiều  Comments (1)  

Căn nhà tôi thích

Published in: on 02/05/2020 at 3:49 Chiều  Comments (6)  

Dần quen

Dần quen, tôi không còn muốn mua những thứ “có cũng được không có cũng chẳng sao” về nhà nữa.

Dần quen, tôi không còn muốn mua sắm áo quần bừa bãi và đã mua thì chọn thứ thật ưng, mặc được trong nhiều hoàn cảnh.

Dần quen, đầu óc tôi ít nghĩ chuyện bao đồng, ít đi tìm điều khiếm khuyết ở xung quanh.

Dần quen, tôi không còn nghĩ đến những nhu cầu “linh tinh” của bản thân cũng như cách đáp ứng nhu cầu đó.

Và tôi dần cảm thấy TỰ DO.

Published in: on 29/04/2020 at 2:48 Chiều  Comments (3)  

Suy nghĩ giản đơn

Published in: on 27/04/2020 at 10:45 Chiều  Gửi bình luận  

0 đồng

Đem thiên nhiên bên ngoài vào nhà chưa bao giờ dễ đến vậy. Nhìn đâu cũng thấy những cỏ cây có thể làm đẹp không gian nhỏ của mình.

Một cành lá găng bên hiên. Một nhúm cỏ may ven đường. Chùm lựu đỏ ngoài sân. Muồng hoàng yến trước ngõ. Hoa dừa cạn trong vườn. Hoặc tự ươm một củ kim tiền đợi ngày cây nảy mầm xanh tốt…

Niềm vui bình dị. 0đ cho làm đẹp giản đơn.

Published in: on 24/04/2020 at 7:53 Chiều  Comments (2)  

Bao mùa đi qua

Bao mùa đi qua
Thiên nhiên biến đổi
Đất trời rộng rãi
Tình người bao xa?

Published in: on 21/04/2020 at 1:26 Chiều  Gửi bình luận  

Xong việc

Hôm nay đã chính thức xong việc thanh lọc, số hóa ảnh, thư, bưu thiếp và một số giấy tờ tài liệu từ xa xưa đến giờ. Cả fb nữa, từ 200 cũng xuống chỉ còn 80 bạn. Gọn gàng, nhẹ nhàng quá! Nhà rộng hẳn ra. Và tôi lại càng có thêm động lực để “vứt” tiếp những thứ cần phải “vứt”. Đường cũng làm xong, cao lên, sạch hơn, nhìn phấn khởi. Nhà tuy cũ nhưng chịu khó dọn dẹp cũng không đến nỗi. Cơ bản cũng sống quen như vậy rồi, chả thể đòi hỏi gì hơn. Một thứ 7 vui và bình yên!

Published in: on 18/04/2020 at 9:49 Chiều  Gửi bình luận  

Đem vui trở lại

Biến NHÀ HOANG TRONG RỪNG thành NHÀ VUI TRONG VƯỜN.
Chả là mấy hôm trước tôi có đăng tranh vẽ rừng cây với ngôi nhà vắng trông khá lạnh lẽo. Bạn bè vào cmt là nhìn như nhà hoang. Nay tôi đã cho cây mọc lá to, sơn lại nhà cho tranh trở nên vui vẻ hơn. 🌿

Nhà vui trong vườn
Nhà hoang trong rừng
Published in: on 17/04/2020 at 5:10 Chiều  Comments (2)  

Vẽ chút nhé!

Bỏ ngoài tai đơm đặt
Ta cứ sống là mình
Mỗi sớm mai thức dậy
Thong thả ngắm bình minh.
Lặng lẽ núi đồi, mỗi người đều tự mình chiêm nghiệm
Thăng trầm gềnh thác, cũng đến ngày gác kiếm nghỉ ngơi.
Published in: on 17/04/2020 at 2:47 Chiều  Comments (2)  

Linh tinh thứ 6

Một tuần nghỉ cách ly sắp hết. Sang tuần tôi lại đi làm. Ở nhà không buồn gì vì tôi có nhiều việc cá nhân để làm và từ hôm qua đến nay khu phố nhà tôi còn làm đường nên càng có việc để tham gia.

Việc cá nhân giải quyết đã xong chính là khoảng 20 cuốn album to đã bốc hơi. Mơ ước ngày xưa có bảo tàng cá nhân lưu trữ mọi thứ giờ không còn khi tôi nhận thức được tầm quan trọng của sự tối giản trong đời sống mình. Thay vì giữ lại rất nhiều thứ trong nhà, tôi chuyển chúng vào bộ nhớ máy tính và điện thoại để trả lại sự thoáng đãng cho không gian. Còn một cơ số thư từ đang giải quyết dang dở từ trước thì tôi sẽ hoàn tất trong hai ngày cuối tuần.

Còn việc làm đường ở khu phố thì cả trưa qua tôi đi xúc cát rải đường và hậu quả là đến đêm người đau ê ẩm. Nhưng cũng thấy sảng khoái, vì được lao động công ích khỏe khoắn và vui vẻ.

Có một chuyện cần ghi lại, đó là một giấc mơ hôm kia. Hôm kia tôi mơ một Bộ trưởng của một Bộ chết. Người này lâu tôi không thấy xuất hiện trên truyền thông, lại chả bao giờ quan tâm, vậy mà lại bỗng dưng mơ. Tất nhiên mơ đi đám ma ông vì có tí liên quan khi ngoài đời thực ông là anh trai sếp cũ của tôi. Chuyện không có gì đáng để kể nếu như sau giấc mơ đêm thì trưa hôm sau tôi nghe ông phát biểu trên đài và tối thì lại thấy ông phát biểu trên ti vi. Cứ thấy rợn cả lên vì tỷ năm chả bao giờ để ý, mà bỗng gặp ông cả trưa lẫn tối sau khi mơ ông chết đêm trước.

Giờ tôi đi làm những việc cần làm đã nhé!

Đây là chiếc đèn dứa mà tôi tự chế. Khoét quả dứa ra và thắp nến bên trong, thơm và sạch.
Published in: on 17/04/2020 at 10:01 Sáng  Comments (2)  

Thiền

Thiền đâu chỉ là ngồi yên nhắm mắt
Có thể thiền khi ngắm một lùm cây
Có thể thiền lúc ngửa mặt nhìn mây
Thiền ngay cả những khi ta chuyển động.

Published in: on 12/04/2020 at 12:31 Sáng  Gửi bình luận  

Bạn hỏi tôi

Bạn hỏi tôi sao nhìn tươi tắn
Là do tôi thích ngắm điều vui
Bạn khen tôi hay cười như nắng
Là bởi tôi yêu mến cuộc đời.
Published in: on 10/04/2020 at 10:24 Chiều  Gửi bình luận  

Nắng lên

Nắng lên rồi cười xinh em nhé!
Ta còn nhiều hò hẹn để vui tươi.
Published in: on 08/04/2020 at 4:05 Chiều  Gửi bình luận  

Tháng tư

Tháng tư cuối xuân
Hơi đất ẩm mùn, mưa phùn rả rích.
Tháng tư đầu hạ
Nắng trên mái nhà, ngơ ngác giọng chim.

Published in: on 08/04/2020 at 12:19 Chiều  Comments (5)  

Chiều nay Hà Nội

Thời tiết đẹp quá! Sáng mưa to sầm sập thế mà chiều trời lại nắng lên. Ánh nắng vàng chiếu rọi làm tươi tắn những con đường khiến tôi thêm vui vẻ. Ngỡ được nghỉ tuần này thì lại đi làm, nhưng đi làm tuần này cũng là cơ hội để được đi xe máy mà ngắm phố phường dễ dàng hơn. Thi thoảng dừng xe chụp một chiếc ảnh để lưu lại khoảnh khắc của giờ tan tầm Hà Nội tháng 4/2020.

Published in: on 07/04/2020 at 5:58 Chiều  Gửi bình luận  

Đầu tuần trò chuyện

Sáng thứ 2 ra đường sau 2,5 ngày nghỉ, thấy lạnh quá! Lại đi xe máy nữa, chân cóng hết cả lên vì xăng-đan không giầy tất. Trời mưa bụi, giống không khí tết ghê. Lúc dừng xe đợi đèn đỏ ở Ngã Tư Sở thì thấy người đi lại đông đúc. Đầu tuần nhiều người vẫn phải đi làm, như mình. Đi đến Láng thì lại thưa vắng. Thành phố nếu bình thường thưa vắng thế này thì là mơ ước của mọi người vì rất ngán ngẩm cảnh tắc đường. Nhưng lúc này thì chắc ai ai cũng mong “thôi tắc cũng được, trở lại bình thường đi”.

Hai ngày cuối tuần tôi thanh lọc ảnh khá hiệu quả. Ảnh vứt đi rõ nhiều. Album bỏ đi được chừng 5 – 6 cuốn rồi. Còn khoảng gần chục cuốn nữa. In làm chi lắm ảnh thế không biết, để giờ sụn lưng ngồi bóc ra mà hủy. Ảnh cũng nhiều tấm mốc và nhòe hết. Bao năm rồi, thời gian xâm lấn đâu có gì lạ đâu. Đó là những bức ảnh không ép. Chứ ép rồi thì vẫn mới y nguyên. Công cuộc số hóa ảnh còn kéo dài chắc tới hết tuần sau. Sẽ nhẹ nhõm đi lắm khi gom tất tật mười mấy cuốn album cồng kềnh vào chiếc điện thoại.

À, hai hôm nay tôi đang nghe “Bên rặng tuyết sơn”. Sách này phải nghe đi nghe lại nhiều mới ngấm được (sách nói càng khó ngấm hơn sách mình tự đọc). Trong số những lời tôi đang nghe, tôi trước nhất rút ra được một điều là vấn đề thời gian, thái độ và cách nhìn nhận của mình về thời gian. Đến khi nào mà tôi không bị tác động bởi yếu tố thời gian nữa? Ý là xuân hạ thu đông hay gì gì lướt qua, tôi cũng đều chẳng mảy may lo sợ hay cảm thấy bị hối thúc… Hơi khó diễn tả nhỉ! Tôi sẽ tiếp tục nghe mỗi đêm để rút ra thêm được nhiều điều hay, để có thể đi sâu vào bên trong mình khám phá ra những gì tuyệt diệu.

Published in: on 06/04/2020 at 9:37 Sáng  Comments (2)  

Thiệt đâu tìm tới phần mình

Chớ nên phán xét xung quanh
Bởi ta đâu hẳn tốt lành
Nghĩ bao dung và nhẹ nhõm
Thiệt đâu tìm tới phần mình.

Published in: on 05/04/2020 at 9:23 Chiều  Comments (2)