
Cần được thấy mình cần cho ai đó
Cần được sống thật sâu trong nhung nhớ
Cần được nghe thì thầm nơi góc phố
“Anh yêu Em!”

Cần được thấy mình cần cho ai đó
Cần được sống thật sâu trong nhung nhớ
Cần được nghe thì thầm nơi góc phố
“Anh yêu Em!”


Những bầy ong mật xôn xao tháng ba
Những loài hoa bé quẩn quanh sân nhà
Những tình mới chớm như là rêu non
Những yêu dần lớn cho mình mãi son
Tôi ngồi dưới ánh đèn vàng viết những dòng nhỏ nhẹ này, giữa một đêm mà trời trở lạnh hiu hắt sau nhiều ngày ấm áp đẹp đẽ của tết. Tối nay là một tối không vui lắm với tôi, khiến cảm giác tôi không ra gì. Nên giờ tôi tính đọc sách tí cho thảnh thơi cho dễ ngủ, mà cuối cùng lại lấy điện thoại ra trò chuyện vài câu với blog này.
Rồi tôi lại vẫn nhận ra như mọi khi, là cuộc sống cứ luôn không thể ngờ, mọi sắp đặt của con người chỉ là tương đối. Và tôi cũng vẫn nhận ra như mọi lần, những người có duyên với ta dù muốn hay không sẽ vẫn quyến luyến ta, còn những người chẳng duyên nợ thì cố mấy cũng chỉ xa lạ thế thôi. Sau nhiều chuyện linh tinh bề bộn trong đời, tôi tiếp tục học cách bỏ đi những ham thích hoặc mong mỏi mà sau một khoảng thời gian cố chạy theo nó tôi thấy chả được gì ngoài tuyệt vọng hoặc trống trải cả. Khi ta chấp nhận thật sự rằng ta bỏ cái này đi thôi thay vì cố gắng có nó một cách gượng ép, tôi thấy nhẹ nhõm kinh khủng. Và thấy đời tôi cần phải được làm cho đơn giản hơn rất nhiều.
Tôi sẽ vẫn biết rằng ở blog này tôi cần viết những thứ là tôi, tôi nghĩ, tôi muốn… chứ không phải viết cho người follow tôi đọc hoặc để làm đẹp đẽ một diện mạo tôi. Tôi đâu cần trang hoàng cho tôi đẹp đẽ ở chốn này, nếu tôi viết khác tôi nghĩ, chính tôi sẽ làm mất đi chốn nương náu cuối cùng – duy nhất của đời mình.






Men không đơn giản chỉ là khái niệm trong “loại thức uống có chứa cồn lên men“, với tôi men là cảm xúc.
Vì sao tôi hay nhắc nhiều đến men? Vì tôi luôn nâng niu nó, biết sử dụng nó đúng lúc đúng chỗ để nó không trở nên tiêu cực, rồi nhờ nó tôi lại được bay bổng trong thế giới của riêng tôi…
Tôi tạm phân biệt ra các thứ cảm giác khi tiếp xúc với các loại thức uống có men như sau:
– Với rượu Tây (tạm gọi chung là vậy), tôi hứng thú vừa đủ, dù biết nó chất, nó ngon như thế giới luôn mặc định. Có lẽ vì, tôi thường uống rượu Tây ở cơ quan, nơi dù có thoải mái đến mấy cũng vẫn phải giữ phép lịch sự tối thiểu vì tôi tiếp xúc với cả người thân thiết lẫn người xa xôi (về tâm hồn). Đôi khi tôi phải cười cơ học lẫn chúc tụng theo phong trào, nên rượu uống vào không chủ động, không say mê được. Và vì tôi không ham thích lắm khi uống loại rượu này nên có lẽ (theo trí nhớ của tôi) tôi chưa thăng hoa nhờ nó bao giờ. Cũng có đôi lần lâng châng cười nói to hơn bình thường, nhưng để sâu thì không có. Đợi tương lai chăng?
– Với rượu hoa quả và rượu ngâm các loại, tôi thường chỉ uống với gia đình và một nhóm bạn nhỏ không đi hát karaoke bao giờ. Ở gia đình thì tôi uống rượu mơ Nhật, đi với nhóm trên thì chúng tôi hay gọi rượu nếp cái hoa vàng, rượu chuối hột hoặc rượu tấm… Cảm giác rượu này mang lại là lâng lâng vừa đủ và dễ “lại rượu”, nghĩa là sẽ trở nên tỉnh táo sau một khoảng thời gian hơi ngơ ngáo. Tỉnh lại sau khoảng một chum rượu nhỏ mỗi người, thì uống thêm nữa tôi cũng thấy lâu say lắm! Cơ bản tôi cũng không chủ động với rượu này nên sau khi dừng cuộc rượu, tôi luôn thấy thiếu thốn gì đó dù các câu chuyện của chúng tôi rất đẹp đẽ chân thành. Tôi chưa say tận cùng với loại rượu này bao giờ, cảm giác rượu này là rượu gia đình, rượu bạn già, rượu sống chậm, rượu điềm tĩnh… nên tôi không thể say trong nó non tơ nhắng nhít hồn nhiên hoặc đàn bà mặn mà sâu sắc được. Tôi chỉ có thể chậm rãi ngâm nghê khề khà kiểu đồng điệu bạn bè thiếu quyến rũ, thiếu khao khát mà thôi.
– Với bia, ôi một miền say mê hoang dại. Men bia là thứ men gợi cảm với tôi nhất. Chỉ 2 chai hoặc 2 cốc trở lên là đầu óc tôi bắt đầu bay bay. Và khi 5 cốc hoặc 4 chai trở lên là lúc tôi yêu dấu cảm giác của mình nhất. Tôi bắt đầu muốn cụng ly, cụng chai, muốn chủ động uống, khi uống thì tôi vẫn hay nhắm mắt như một thói quen. Thường tôi uống bia với một hoặc dăm ba người bạn, bạn bia của tôi cũng nhiều người hợp, hầu hết là đàn ông. Vì bia cho tôi cảm giác hoang dại, phóng khoáng, tôi sẽ dễ mở lòng ra mà dâng hiến và đón nhận mọi sự. Tôi sẽ nghiêng nghiêng đầu, huơ huơ tay, vuốt tóc và đủ các loại biểu cảm ngộ nghĩnh khác mà theo như tôi nhớ thì ít nhất có hai người từng nói họ rất thích nhìn tôi uống bia. Khi uống bia, tôi náo động trong tôi, tâm trí bay bay trên cuộc trò chuyện, tôi như có một con mắt khác nhìn vào chính mình thấy mình quyến rũ, tôi như có một đôi tai nghe thấy giọng nói mình vang vọng xa xôi. Tuyệt lắm không tả được. Bia là số 1 với tôi vì trong bia tôi được chính là tôi nổi loạn, hoang dại, tận cùng, vừa trẻ con dễ thương vừa đàn bà cuốn hút. Bia thì bay bổng, rượu thì trầm lắng. Tôi rất thích phiêu diêu nên tôi mê bia, mê mùi bia phả vào mặt làm dịu âu lo thực tại, mê bọt bia bắn tung vào môi xóa bỏ dồn nén thường ngày. Tôi thèm cảm giác loạng choạng giữa những trận bia, đứng lên và nhìn ra xung quanh đông đúc, rồi nghe tiếng mình cười như kiểu vừa được kích âm. Mặc cho ai ác cảm hoặc chính tôi vẫn nói mình hư hỏng, tôi sẽ sống như tôi muốn với bia. Có điều lý trí tôi mạnh, nên tôi luôn kiểm soát tốt chuyện dừng lại khi nào hoặc cũng vì với một người có nhiều ràng buộc nghĩa vụ trách nhiệm như tôi, thì thường tôi phải tan cuộc bia trước khi được phiêu lãng trọn vẹn để về nhà chăm lo tổ ấm. Xoa chút muối, ném lát chanh vào chai Tiger bạc đi nhé, tôi – bạn cụng chai uống cùng nhau và sống thật thà!
– Với rượu vang, thứ rượu tình yêu, thứ men tình nhân, tôi có một sự tôn sùng đặc biệt. Tôi đã có nhiều trải nghiệm với nó trong yêu đương tận hưởng dâng hiến, nên với tôi vai trò của vang trong các sự kiện rất nhỏ mà vai trò nâng cánh yêu thương, thổi men say nồng cho tình yêu mới là chính. Bạn hãy thử cùng người yêu, người tình, chồng (vợ) của mình… uống vang khi chỉ có hai người bên nhau, sẽ thấy yêu đương nở rộ phá vỡ đi mọi khuôn khổ định kiến. Bạn sẽ vừa bay trong men vang vừa tận tụy dâng hiến và thỏa mãn tận hưởng trong hoan ca bất chấp mọi giới hạn. Uống vang rồi, bạn sẽ thấy mọi lời tôi nói về “vang trong yêu” thật khô cứng, vì hiện thực mà bạn vừa trải qua quá đỗi ngọt ngào – nồng nàn – say mê – thăng hoa – bất diệt… Hãy uống vang và yêu nhau, bạn nhé!


Cuộc sống về nhịp cũ, bắt đầu với ngày đi làm trở lại hôm nay. Ngày đầu đi làm có những niềm vui kiểu khác so với những ngày trong tết, đó là niềm vui lì xì. Lì xì và nhận lì xì giữa những người đồng nghiệp… Không tính viết gì vì đang hơi bận rộn, cho ảnh sắc màu lên gọi là minh họa để đánh dấu ngày đi làm trở lại vậy thôi. Xanh rêu là bộ váy hôm nay mình mặc, bút màu là bộ bút sáp dầu mấy mẹ con ở nhà thường vẽ. Ảnh đều chụp tối qua.

Đầu năm đăng ảnh thanh bình để cả năm được bình yên. Từ nhà bố mẹ, nhìn ra phía sau là cả một khoảng mênh mông của cỏ lau và cây xấu hổ. Vân Canh còn nhiều đất nên thiên nhiên còn vây phủ ôm ấp che chở được cho con người. Ở đây có một trại ngựa nên chúng tôi đi dạo hay được thấy nhiều bầy ngựa quây quần nô giỡn quẩy đuôi giữa thanh vắng.
Ảnh này là bố Thắng chụp, một chú ngựa đang thảnh thơi gặm cỏ trong ráng chiều đỏ rực.
Năm mới được tặng tranh. Rất bất ngờ vì nhận được tranh từ người không bao giờ mình nghĩ sẽ được nhận một thứ gì đó từ họ. Cảm ơn vì những nét vẽ rất ngộ nghĩnh thanh bình ạ!



Giờ khắc này em đang dành cho anh
Những thương yêu và nhớ nhung xanh ngát
Những môi hôn những nồng say không cạn
Cho muôn đời mình luôn mãi cần nhau…
❤❤❤
Dành cho chị, một người chị đặc biệt của em – chị Winlinh10.
Em không biết diễn tả cảm xúc lúc này của mình như thế nào bây giờ nữa.
Hôm nay từ nhà đến công ty ai cũng đồn thổi hôm nay trời lạnh hơn nhiều đấy, em cũng thấy lạnh chân khi để xuống sàn nhà như bao người. Đi làm cũng phải mặc kín mít người, hở tí quần rách mà lạnh co cả chân lại rồi. Vậy mà trưa nay đẹp lắm chị nhỉ, trưa nay có nắng, trưa nay có những con người đặc biệt, và đặc biệt hơn hết là có “chị”, người đã dành cho em hôm nay một điều vô cùng đặc biệt hơn bao giờ hết.
Điều đặc biệt thứ nhất, hôm nay là lần đầu tiên em được nghe giọng nói chuyện của chị qua điện thoại thế này, giọng chị ấm áp, thân thiện và trẻ trung lắm, thật lòng em thấy như vậy ấy.
Điều đặc biệt thứ hai, chị qua tận ngõ 40 Trung Kính nơi em làm để gửi quà tặng em, dù quán cà phê Family ấy cách công ty em chừng vài bước chân thôi. Em không biết phải nói lời cảm ơn chị thế nào khi một ngày đầu tuần đầy bận rộn của những ngày giáp Tết như thế này chị tới tận chỗ em như thế. Tấm lòng của chị em sẽ ghi nhớ mãi tận sau này
Khi nói tới điều thứ ba, cũng là điều em thấy hạnh phúc vô bờ bến ấy thì em cũng muốn nhìn lại mình, nhìn lại những gì đã trải qua trong thời gian này. Em không biết từ đâu mà em lần mò ra “Blog của chị” nữa. Nhưng … em nghĩ trong những lần search bài viết để đọc thì chắc là em đã tìm ra chị đầu tiên theo đúng cụm từ ấy. Những ngày đầu dùng WordPress để lưu giữ những khoảng không gian của mình, em đi đọc và cảm nhận nhiều điều từ nhiều người, chủ yếu từ những gì họ viết ra chứ họ trích từ nơi khác thì em thường không đọc. Những ngày đầu dùng em không biết sử dụng nó ra sao vì trông nó chẳng thân thiện chút nào so với những mạng xã hội khác mà em thường dùng, cho tới tận năm ngoái thì em mới quay lại dùng nhiều hơn vì một lí do nào đó. Mọi thứ đều thay đổi theo thời đại, tất cả lãng quên đi cảm xúc của những người thực sự thích viết, yêu viết. Lúc vào thăm Blog của chị, em ấn tượng với cái tên blog vì em chẳng hiểu gì về cái tên đấy, rồi ngạc nhiên hơn tất cả là chị đã viết được tận 10 năm rồi. Hồi ý, em tự hỏi mình chị ấy lấy cảm xúc từ đâu, làm sao mà chị có thể viết được đến tận bây giờ như vậy khi mà 10 năm cuộc sống thay đổi rất rất nhiều, những người nổi tiếng mà em gặp họ cũng đâu viết tới tận bây giờ như thế. Có chăng cũng rất rất ít thôi, từ ấy mà em đọc bài chị nhiều hơn, rồi được nghe chị hát những bài hát nhẹ nhàng, lãng mạn và nhận ra chị thích hát như thế nào; nhiều hơn không chỉ có hát, em là một người tò mò nhiều chuyện nên em cũng lục tìm thấy những bức tranh đơn giản, “dễ chịu” mà chất chứa hơi thở bên trong nó, có những bức tranh không còn xem được nữa vì có thể WP cập nhật phiên bản trong chừng ấy năm nên thành ra ảnh bị lỗi, em cũng tiếc vì không làm sao xem được.
Chị có biết em thích nhất điều gì ở những bức tranh của chị không? Nó là sự đơn giản, đơn giản như từ những gì gần gũi nhất ở đời thường. Tranh của chị có những lúc không cần chì, là những chiếc lá, là những đồ ăn hay những mảnh giấy màu chị ghép lại. Em thích là thích ở sự tự nhiên ấy nhiều chị à. Cần gì đâu màu mè, bày vẽ chị nhỉ.
Ngày đầu dùng Blog chỉ mong chị viết đi để em còn đọc, chị hát đi để em còn nhảy vào nghe rồi thả tim, về nghệ thuật cái gì chị cũng biết, thơ cũng làm, sách báo chị cũng viết … mà thơ là khoản em cũng máu lắm, những năm cấp 3 rồi năm đầu đại học, cũng miên man, bay bổng lắm ý chứ. Chị còn trẻ hơn cả lũ tuổi em rồi đấy ạ.
Giờ thì em gọi chị với cái tên thân mật, chị Thùy Dung dễ thương nhé, đó cũng là tên của cô bạn thân gần nhà em đấy chị. Thực sự em thấy là rất có duyên luôn rồi. Em sẽ không bỏ nơi này bởi vì ở đây có những điều đặc biệt ở chị, một người lạ, một người chẳng hề quen biết nhưng tưởng chừng như biết tất cả ở em rồi vậy. Cảm ơn vì những sẽ chia của chị dành cho em, cảm ơn chị những lời chỉ dạy cho một thằng em trai chẳng biết chuyện đời là mấy, cảm ơn chị cho những điều đặc biệt mà em nhận được.
Điều đặc biệt thứ ba ngoài những gì em vừa nói, là món quà vô cùng dễ thương từ chị. Em là người thích đeo đồng hồ, em trân trọng nó vì nó có nhiều kỉ niệm với em từ nhỏ tới tận bây giờ mà nay được nhận chiếc đồng hồ mà đã gắn liền với chị thì em càng nâng niu nó hơn rồi chị ạ. Còn nữa, thường mỗi lần em ghé qua nhà sách nào đó, kiểu gì em cũng ghé qua kệ nhật kí, sổ viết tay để xem chúng. Em thích nó, dù viết nhiều hay ít thì em vẫn thích có chúng, em thích lưu giữ nó không chỉ cho em, mà là những món quà nhỏ dành cho những đứa cháu của mình ở độ tuổi mà chúng nó xứng đáng nhận được. Là những ngày mùa Đông giá rét, là hai bức tranh kèm theo dòng chữ viết tay của chị dành cho em, cái giá rét ấy cũng không còn nữa rồi. Em hạnh phúc lắm, hạnh phúc hơn bao giờ hết chị à. Em đã nghĩ tới chị nhiều hơn những gì em có thể viết ra thành lời như thế này, thời gian trôi qua dù bao nhiêu đi chăng nữa thì khoảnh khắc ấy với em vẫn là vô định, con tim em không bao giờ quên được điều ấy. Dường như những gì đẹp đẽ và là những gì em thích thì chị đều dành tặng cho em ngày hôm nay của rồi. Hạnh phúc, hạnh phúc quá chị à. Đường đi về đang dài bỗng trở nên ngắn hơn, gió lạnh buốt cũng trở nên ấm áp, hơi thở của chị qua điện thoại vẫn còn phảng phất đâu đấy quanh em.
Chuyện chị bảo chị em mình rồi một ngày sẽ gặp, em cũng mong là như vậy chị à. Hiển nhiên nó không phải là ngay bây giờ, nó cũng sẽ đến vào những ngày giản đơn, hạnh phúc khác. Em cũng tin vào chữ duyên, nó dạy cho mình nhiều điều hơn về cuộc đời, được gặp gỡ và có ở lại lâu cũng còn nhiều thứ khác nữa. Giây phút này với em có một người chị ở bên như vậy thực sự là may mắn. Nghe hai chữ chị gọi “em trai à” mà em thấy gần gũi biết bao nhiêu, dù chưa gặp gỡ nhưng cũng không còn khoảng cách nữa.
Em mong cuộc sống sẽ dành tặng cho chị nhiều điều đặc biệt hơn, mong cho chị có sức khỏe để vững bước hơn, và tâm hồn của chị thì mãi luôn trẻ trung, rạng rỡ như hiện tại dù cho cuộc sống này có bao nhiêu khó khăn đi nữa thì chị cũng vượt qua được, chúc cho hai bé nhà chị chăm ngoan, học giỏi và trở thành một người có nghị lực. Những điều may mắn, hạnh phúc sẽ đến bên chị, em tin là như vậy. Cảm ơn, cảm ơn tình cảm của chị dành cho em.
Em “yêu” chị nhiều lắm đấy.
2PM, 05/02/2018, phút giây đặc biệt của cuộc đời em.
Dành cho chị, một người chị đặc biệt của em – chị Winlinh10.
—–
Những giờ khắc cuối cùng của năm, muốn lưu lại bài viết này của em, như là cách nhắc nhở mình hãy luôn giữ được sự trong trẻo, yêu mến cuộc đời để ngày tháng dẫu trôi đi nhưng tâm hồn luôn trẻ mãi.










Còn một ngày nữa là Tết. Bận rộn quá không có thời gian với blog. Nhưng vẫn cố cho ít ảnh lên để ấm áp nơi này. Những bức ảnh nhắc nhớ nhiều khoảnh khắc. Những khoảnh khắc gần – xa, xâu chuỗi lại với những kỳ lạ và bất ngờ, chan chứa buồn vui lẫn sự (từng) tổn thương. Giờ là vui rồi, và mong sẽ vui dài lâu cuộc đời nhé!
Em ngồi giữa mùa xuân
Trong tay anh ân cần
Bỗng môi em thơm ngát
Một nụ hôn thanh tân
Bốn bề như vắng lặng
Chỉ nghe tiếng thì thầm
Của con tim khe khẽ
Khát thật nhiều ái ân
…
Đôi lúc lấy một người khác để lấp đi nỗi buồn hay thất vọng do người khác nữa gây ra, cảm thấy cũng tội lỗi và ân hận vì dường như đó là một sự lợi dụng. Nhưng nếu không như thế thì mệt lắm vì cứ phải ngồi gặm nhấm nỗi buồn kia rất lâu rồi thậm chí gây áp lực vô hình với người đã làm mình buồn (có trường hợp người ta không biết đã làm mình buồn và việc mình buồn vì người ta là do mình chuốc lấy). Nên thay vì gặm nhấm buồn, tôi sẽ đi tìm vui. Tôi vẫn hay thật thà kể với người mà tôi hy vọng sẽ mang vui lại cho tôi rằng tôi đang lợi dụng họ đấy. May mắn là không ai phiền lòng vì điều đó, bởi tôi đã thật thà và bởi khi họ có thể làm tôi vui được thì nghĩa là họ cũng rất quan trọng đối với tôi.
Dù rằng có nhiều lần tìm vui chỉ thấy trống rỗng hơn mà thôi, nhưng đi tìm vui vẫn tốt hơn ngồi chờ đợi nỗi buồn ì ạch đi qua. Tôi vốn là người sống tích cực và lạc quan, nên luôn cho rằng sự khỏa lấp kia dù không khít khao được khoảng trống đang có nhưng cũng sẽ là những ủi an đáng quý và tin cậy trong lúc khốn cùng.
Anh hỏi em ngày mới có gì mới
Khi hơi lạnh phủ dày trong thành phố sớm nay
…
Đôi lúc tầm thường và tiêu cực, tôi đã nghĩ đời mình có gì hay khi mở mắt ra lại vẫn là “một ngày như mọi ngày”. Cuộc đời chỉ tẻ nhạt đến thế ư? Và cuối con đường là gì? Sự già nua, cái chết?
Nhưng vì chỉ là “đôi lúc”, nên phần lớn thời gian sống tôi không hỏi những câu tiêu cực như vậy. Tôi yêu cuộc sống này và biết rằng MỖI NGÀY LÀ MỘT NGÀY MỚI, NGÀY MỚI SẼ BẮT ĐẦU MỘT ĐỜI SỐNG MỚI!
Dù rằng mỗi sáng tôi vẫn thức giấc vào 6 giờ kém 10 phút. Tôi đi đến công ty lúc 7 giờ 30 phút. Tôi làm những công việc quen thuộc của cả triệu năm trước. Tôi đi ăn trưa, tôi tan sở, tôi nấu cơm, tôi ăn tối… Ngày hôm sau lại thế… Ngày sau nữa vẫn thế…
Nhưng có phải là sự quen thuộc nhàm chán không?
KHÔNG!
Vì, công việc cả triệu năm của tôi vẫn chứa chan biết bao thông tin mới, thế giới biến động ra sao công việc tôi biến động theo thế ấy. Bữa cơm tôi nấu hôm nay khác bữa cơm tôi soạn sửa hôm qua. Váy tôi mặc hôm nay long lanh hơn áo tôi khoác hôm qua. Đêm qua tôi mơ một giấc mơ khác đêm nay tôi mơ một giấc mơ khác. Hôm qua tôi thoa son hồng ngày mai tôi tô son nude. Hôm qua tôi gặp người buồn ngày mai đã gặp người vui…
Nên khi ai đó hỏi tôi “có gì mới”, tôi luôn trả lời là “có”.
những chuyển biến tí ti trong nhận thức, nếp nhăn, tóc bạc, tháng ngày…
những xoay vần tình cảm, những nóng nảy, hờn giận…
những nhận ra, những vỡ lẽ, những ngậm ngùi,…
vẫn đến trong từng ngày, chắt chiu để tôi tiếp tục trưởng thành dù chúng gần như không tên, lặng lẽ.
Khi anh hỏi em ngày mới có gì mới
Em nhận ra rằng thời gian đang trôi
Em phải sống thế nào cho mỗi ngày qua đi
Không là đi mãi…

Việc của ông trời hôm nay là 11 độ, còn việc của tôi hôm nay là phải cười tươi như đang được đi nghỉ hè ở Phú Quốc.
Dạo này chẳng dành cho blog được gì, dòng đời xô bồ quá 😉
Một đêm nào đó trong thành phố
Gió thổi dìu dịu vào ngõ nhỏ
Anh đứng chờ em trong cơn say
…
Em đã đến đã hiện diện ở đây
Với mơ hồ xa xôi hoang vắng
Với nao lòng cùng yêu thương câm lặng
Sưởi nồng nàn mê đắm trái tim anh
Ta thấy lại những ngày còn xanh
Ấp iu vun từng mầm cây mới lớn
Còi xe xôn xao dòng đời bận rộn
Anh vẫn tìm được tĩnh lặng bình yên
Chạm môi em những run rẩy dịu hiền
Anh ngọt lịm trong hân hoan ấm áp
—–
Đêm mùa xuân hương bay thấp thoáng
Anh vẫn chờ em phố cũ từng đêm…
Màu đen theo một định nghĩa nào đó “là sự vắng mặt của các thành phần tạo ra ánh sáng”, nhưng với tôi, màu đen lại là một vùng ánh sáng thực sự cuốn hút và sâu sắc.
Tôi yêu những màu đơn sắc, đặc biệt vào thời điểm này là màu ghi – xám, màu rêu – xanh lá cây đậm. Còn màu đen, nó không phải là màu của yêu thích thời điểm, nó tồn tại trong đời tôi một cách bền vững, điềm đạm và bình yên, không gì thay thế được.

Không hiểu sao tối nay lại thích nghe bài này do chính mình hát. Dù mình hát thì đương nhiên dở, không sánh được với ca sỹ. Có lẽ vì mình đang cần nghe âm thanh của chính mình nhiều hơn trong thời điểm này chăng?
“Chuyện tình yêu đôi khi chỉ là chuyện tình của một người”. Trên đời này có 1 thứ tình cảm đau đớn nhất nhưng cũng vĩ đại nhất, đó là tình yêu đơn phương… Còn gì đau đớn hơn việc tình yêu chẳng được đáp trả, cho đi mà người ta chẳng buồn nhận. Chẳng biết làm gì hết chỉ biết lặng lẽ ngắm nhìn cuộc sống của người ta từ 1 nơi rất xa. Bởi biết rằng mình không thể bước vào cuộc sống đó… Có lúc lại tự lừa dối mình, tự cho mình những ảo tưởng và hy vọng rằng người ta thích mình để rồi lại sụp đổ và thất vọng khi nhận ra người ta vô tâm quá, có khi còn chẳng biết đến tình cảm của mình. Có đôi khi chỉ là 1 cái nhìn, 1 câu hỏi quan tâm, 1 vài cử chỉ biểu hiện mình cũng biến đó là cái phao để bấu víu vào khi sắp bị chìm vào biển tuyệt vọng để rồi 1 ngày nhận ra tất cả chỉ là ngộ nhận… cái phao đó xẹt đi và chính nó nhấn chìm mình xuống. Có những khi muốn quen 1 người khác, muốn yêu 1 người khác nhưng trong lòng lại cứ chần chừ chờ đợi cứ hy vọng rằng 1 ngày người ta nhận ra và đáp trả tình cảm của mình, cứ chờ hoài, đợi hoài mà chẳng hề biết điều đó sẽ chẳng bao giờ xảy ra… Có khi trong lòng lại dấy lên sự ghen tuông khi thấy người ta quan tâm tới người khác, nhắc nhiều tới người khác, đi với với người khác trong lòng lại lo lắng nếu người ta yêu người khác thì mình chẳng còn cơ hội với lại làm gì mà có cơ hội chứ. Rồi lại những lúc xót xa khi thấy người ta đau đớn tổn thương vì một người khác mà chẳng phải vì mình” (Tan Phat).
https://www.youtube.com/watch?v=zsqlxq85SXw
Bài này nhờ Khoa oder lúc hát karaoke mà mình được lần đầu tiên hát.
“Tuổi thanh xuân giống như một cơn mưa rào, dù đã từng bị cảm lạnh vì tắm mưa, bạn vẫn muốn được đắm mình trong cơn mưa ấy một lần nữa”… “Kẻ thứ ba dù đến sau hay đến trước cũng chỉ là kẻ ngốc. Em vẫn cứ nghĩ tình yêu không có lỗi, sẽ bất chấp để yêu một người, chẳng có gì sai. Mãi đến sau mới biết thực ra từ đầu tới cuối chỉ một mình em, một mình em ngốc nghếch tự cảm động chính mình”.
Lạnh nhiều khiến tôi thèm nắng quá! Thèm cả ra sân bóng chơi và chạy nhảy tưng bừng với quần sooc áo pull. Thích quần bò bụi bặm nữa nhưng đi làm không được mặc nên nhớ nhung nhiều. Mặc quần bò nguyên bản với sơ-mi trắng là điều tôi yêu thích suốt đời. Nhanh nắng nhé ông trời ơi!
Tôi cần phải viết gì đó vào lúc này, gì cũng được, để đỡ bị chìm nghỉm trong cơn say cà phê.
Hôm nay thời tiết đẹp, lý tưởng để uống cà phê. Thế nên ba chúng tôi, gồm tôi, Huy và Vũ chở nhau trên chiếc xe máy của Huy, ra quán cà phê Nhất Long ngồi. Tôi ít khi trốn làm đi uống cà phê, nên việc trốn một tí cũng không khiến tôi cảm thấy tội lỗi lắm. Ngồi với hai người vô tư lự, tôi thấy mình cũng thật quá vô tư, không nghĩ bất cứ thứ gì phức tạp trên đời cả. Uống cà phê và chỉ nghĩ về cà phê, thế thôi. Cà phê đậm đặc lắm! Song giờ thì say ngất ngư, không định vị được đời mình luôn.
Tôi cảm thấy chơi vơi lơ lửng quá, thế là tôi lấy điện thoại nhắn cho em Ngọc một cái tin. Vì sao lại nhắn cho em, người cảm giác như vốn xa xôi trong mối quan hệ không biết gọi tên là gì? À, hóa ra người ta không cần quan tâm đến một danh xưng cho một mối quan hệ khi mà người ta thấy chơi vơi đâu. Thứ người ta cần, đó là cảm giác ấm áp lấp đầy được khoảng chơi vơi ấy, khi mà tin nhắn nhắn đi, sẽ được dội lại bằng một âm thanh đồng điệu.
Một lúc sau, em Ngọc nhẹ bỗng bước sang phòng tôi, mở cuốn sổ xanh mà tôi vừa tặng em vài hôm trước, lấy ra một nụ hoa ép mỏng tênh trong đó đưa cho tôi. Nụ hoa quá đẹp, tím dìu dịu trầm hiền, soi lên ánh sáng thấy cả những chiếc nhụy nhỏ xíu xinh xinh. Em đã làm tôi cảm thấy được đầy lên, thở được bình thường giữa bộn bề hỗn độn.
Dạo này tôi bắt đầu trở lại viết thơ, những câu thơ ngắn và đơn giản. Tôi không viết trực tiếp lên blog như vẫn vậy, tôi viết vào một cuốn sổ xinh đẹp mỗi khi ngồi ở bàn làm việc riêng tư. Viết ra, tôi thấy mình được giải tỏa rất nhiều. Được thấy mình rõ nét hơn. Được thấy mình thật thà hơn. Vậy là tôi lại trở về được với một góc rất riêng mà suốt thời gian qua tôi bỏ quên, vậy là tôi được sống sâu hơn vài milimet.
Dạo này tôi cũng lại quay về viết nhật ký bằng sổ. Sổ nhật ký của tôi dày, nên tôi viết từ năm 2002 đến giờ vẫn còn chưa hết. Bao nhiêu bí mật trần trụi ở trong đó, tôi cứ mấy lần định xén rồi lại thôi. Mỗi ngày tôi đều viết một chút gì đó trong tôi ra sổ, những thứ mà tôi không thể nói ra với ai, cả với blog này, cuốn sổ xanh ấy đã gánh giúp tôi bao nhiêu gánh nặng của đời mình.
Cảm giác say cà phê rất khác với say bia. Say bia thì thăng hoa và bốc đồng. Say cà phê thì chơi vơi và mơ hồ. Nếu được chọn thì tôi thích say bia hơn. Vì lúc bia bốc lên não, tôi rất hứng thú với cuộc đời, tôi muốn yêu thương muốn rộng lòng với nó, tôi trở nên trực diện trong cách thể hiện cảm xúc với xung quanh, vì thế mà tôi đón nhận được nhiều đáp trả, vì thế mà tội trọn vẹn trong cơn say. 40% đàn ông ở trong tôi, bao gồm tâm hồn phóng khoáng, uống được trà cà phê bia rượu, nói chuyện chính trị và không màng đến những điều nhỏ nhặt… đang được phát huy đầy đủ ở tuổi tôi hiện tại. Có thể vì thế mà tôi hay gần đàn ông, nói chuyện hợp với đàn ông chăng?
Nãy tôi có viết nhắng nhít ra sổ vài câu thơ, mà vì say cà phê nên thơ chẳng biết là thơ gì luôn. Giờ tôi chép ra blog này:
Tìm đâu thấy tiếng chim trong thành phố
Giữa bốn bề ngập nỗi nhớ hanh hao
Tìm đâu ra một thức giấc xôn xao
Có anh đưa bình minh vào rạng rỡ
Tìm đâu được khoảng trời trong đầy gió
Có mượt mềm ôm nhẹ nhõm gót chân
Tìm đâu nữa những môi hôn bâng khuâng
Mắt em nhắm trong tay anh xiết chặt
Tìm đâu hương sương mai phảng phất
Ướp em vào một đóa tình yêu
Tìm thật sâu và cũng thật nhiều
Chỉ thấy đây một sớm mai lặng lẽ.
em không nhìn rõ mình
trong tay anh ấm áp
nước mắt cứ tuôn rơi
trên vai anh đắng chát
phía kia là lơ đãng
của một người không quen
của một người không tên
của một người xa vắng
anh thì luôn ở đó
lặng lẽ và ân cần
góp bao lá mùa xuân
để em về thiêu rụi
10.01.18
Những cuộc tình nhỏ bé
Không tên và có tên
Những môi hôn hối hả
Chẳng thể lấp đầy em
Những bóng dáng lạ quen
Dập dềnh trong ký ức
Những tán tỉnh hờn ghen
Ngỡ như không là thực
Em vẫn mãi ngồi đó
Hoang vắng và bơ vơ
Môi khô trong gió vỡ
Tim mồ côi bốn mùa.
10.11.18
Hôm nay tôi đã làm được một việc nhỏ tí ti và vui vui, đó là tặng cho em Ngọc hai bức tranh tự vẽ.
Tranh rất là bình thường giản dị thôi. Em chọn hai bức đều có hai rèm cửa tượng trưng cho sự dịu dàng như chính con người em và sự bình yên như những gì em mong ước. Trong một bức (tôi sẽ up ảnh sau, phải nhờ em chụp đã vì tặng tranh rồi mà chưa kịp chụp lại) có câu hát tôi trích từ bài này:
https://www.nhaccuatui.com/bai-hat/chi-co-trang-ve-chi-co-em-pham-hoai-nam.XlwnoxO77XmC.html.
“Đời có bao mà cất đi một mối duyên, một giấc mơ”…
Chị em tôi có nói về câu trích trên, và chúng ta rất tâm đắc về điều ấy.
Muốn chép tin nhắn em gửi vào đây để lưu lại vì tôi thích tin nhắn ấy: “Hôm qua trên đường về em nghĩ chị giống rượu ngon đã hạ thổ :)) hihi”. Con người tôi mà em cho là như vậy chính là điều tôi mong đạt được (chứ giờ chưa được như em nói đâu).
Ngày càng thấy tôi của ngày xưa lấp lánh ở trong em, dù tôi hồi đó có trẻ vẫn không xinh được như em bây giờ.
Một bức vẽ nhỏ tôi chấm phá từ cuối năm 2017 đã được chọn để mở đầu cho năm 2018 đầy hy vọng.
Live – sống hoan ca
Laugh – cười thanh khiết
Love – yêu nồng nàn
Buổi sáng cuối năm, đi dạo nhìn ngắm cỏ cây và lưu chúng lại đây để nhắc nhở mình rằng mỗi sinh vật nhỏ bé đều có lý do đặc biệt để tồn tại trên đời với niềm vui sâu kín trong khát khao dâng hiến, dẫu chỉ riêng mình chúng biết.

Từ đêm qua, mình chợt cảm nhận rõ hương vị mùa xuân. Lúc đi bộ ra phố mua bánh mì, mình thấy có nhiều sương bay trong không khí, đúng vị sương đêm 30 tết của nhiều năm về trước. Trời dường như không đen hẳn, có một màu xám bàng bạc phủ nhẹ lên.
Đôi lúc, như là lúc này, không biết là buồn hay vui nữa. Mọi thứ quanh mình không rõ nét, những cảm giác mơ hồ, những hành động nhàn nhạt (không phải nhạt nhẽo) cứ khiến mình không nổi bật lên được điều gì trong tâm tư.
Nhưng, có lẽ cũng là điều phải có. Vốn dĩ, sau niềm vui, sẽ là sự lắng lại; sau nỗi buồn, sẽ là sự bình an. Cái sự bình an và sự lắng lại cứ nối tiếp đan xen nhau trong đời mình, kéo hết năm này qua năm khác. Cho đến lúc về già. Rồi mình sẽ ngồi trong thư viện cá nhân, lần giở lại những kỷ niệm của năm tháng này, và mình sẽ nhớ mình của năm tháng này biết bao.
Vậy nên, hiện tại của mình sẽ phải đậm đà thêm nữa. Đậm đà để sau về già không cần phải lần giở mà vẫn nhớ như in nhiều chuyện. Cũng nhờ cả blog này nhắc nhớ nữa chứ. Nhưng muốn duy trì blog cả mấy nghìn năm (hihi) thì vào những năm sau mình có thể sẽ nộp tiền cho wordpress để được thêm dung lượng và bỏ quảng cáo rác.
ĐỢI
Vẽ tháng 10.2017
———
Cuộc đời này có phép màu không, có điều kỳ diệu không?
Tôi tin là có phép màu, có điều kỳ diệu!
Tôi tin vì đơn giản chính tôi có thể làm nên những điều kỳ diệu cho cuộc sống này thay vì ngồi đó trông chờ, kỳ vọng để rồi nhiều lúc thất vọng.
Mình thử xem nhé!
Một ngày nọ, tôi bỗng là một người xa lạ tốt bụng, tôi mang đến cho hai cô hàng rong trên cầu Long Biên những chiếc bánh mì lúc hai cô đang ngồi buồn hiu trong cơn gió lạnh thổi từ sông về. Các cô nhận bánh, cười tươi như hoa, mắt anh ánh niềm vui. Tôi không mất nhiều tiền, vài chục nghìn ít ỏi, mà tôi thấy điều kỳ diệu lấp lánh quanh mình.
Một ngày nọ, tôi nhét một mẩu giấy nhỏ ghi những lời hài hước trẻ con vào chiếc mũ bảo hiểm của một người bạn. Tôi tưởng tượng ra lúc bạn ấy lấy xe, trên đường về sẽ cười hi hi suốt. Điều kỳ diệu lại lấp lánh hồn nhiên.
Một ngày nọ, chừng mùng 5 Tết. Tôi lên phố Hàng Bè mua đồ với em gái. Gặp một cô Tây cũng thơ thẩn xem đồ. Cô nhìn tôi cười thân thiện, tôi cũng vậy, và tôi rút lì xì 20.000 ra tặng cô ấy trước sự ngỡ ngàng của người nhận và người bán hàng lẫn em gái tôi. Tôi giải thích với cô Tây rằng đây là nét đẹp của văn hóa Tết người Việt, hãy nhận lấy và may mắn nhiều trong năm mới nhé! Cô ấy rất vui và cảm ơn mãi. Tôi lại thấy điều kỳ diệu bay nhảy khắp phố chợ Hàng Bè.
Một ngày nọ, cũng là Tết, mùng 1 hoặc mùng 2. Tôi đi trên phố Hoàng Diệu, phố vắng lắm. Bỗng thấy anh gác cổng mặc trang phục quân đội đang đứng ngẩn ngơ một mình giữa bốn bề vắng lặng. Tôi đã chạy lại tặng anh một bao lì xì mà trong đó có những viên socola hình xu bên trong. Anh cũng rất ngỡ ngàng nhưng thích thú cảm kích lắm, cứ nhìn theo tôi mãi. Tôi thấy mình như cô tiên nhỏ, phát ra những ánh lân tinh giữa bầu trời xuân tươi đẹp.
…
Còn nhiều lắm những điều kỳ diệu trong cuộc đời tôi, do chính tôi tạo ra hay do những người quanh tôi đem lại. Những điều kỳ diệu ấy tuy nhỏ bé nhưng sẽ giúp tôi sống đẹp đẽ, hướng thiện hơn.
Nhân việc anh Tâm (đồng nghiệp đã về hưu) đến thăm cơ quan, muốn bày tỏ vài suy nghĩ của mình.
Đây là lần thứ hai anh trở lại chào hỏi bọn mình sau chuyến về hưu có chủ động (sớm hơn vài năm so với tuổi).
Lần trước là cách đây vài tháng, khi phòng đang họp, anh hé cửa ló vào. Cả phòng ồ lên chào hỏi, lẫn trong đó là những lời nhận xét của mấy chị em gái về dung mạo anh rằng ôi già quá, tàn tạ quá, không được rồi, phải thế này phải thế kia… Riêng mình chỉ nhìn anh cười vui vẻ. Khen thì lạc lõng và cũng không thể, chê thì lại thêm mệt cho anh vì đã đầm đìa lời chê rồi.
Và lần hai này, anh sang tổ mình trước, tuy thấy anh ăn mặc có hơi luộm thuộm, tóc có bạc, râu có dài, nhưng nhìn anh vui vẻ. Bọn mình hỏi han anh rất nhiều về cây cỏ trong vườn, gà vịt ngoài sân. Anh hào hứng chia sẻ, vịt chén sạch rồi, gà còn nguyên 7 con nhé! Rồi bọn mình bảo anh thế là nhất đấy! Bụng không còn phệ, thần sắc thư thái, hết cả cái ức chế, bất mãn hay có trong anh hồi xưa.
Lát sau anh sang tổ bên kia, nơi các chị em đang ngồi, thì cũng như lần trước, lại nhận được lô xích xông những lời chê tiêu cực. Mình hiểu tính chị em, biết chị em luôn thật lòng, nghĩ thế nào nói thế ấy. Nhưng theo quan điểm mình, cách góp ý của chị em quá trực diện, khó tiếp nhận, khiến người bị chê dễ buồn lòng. Mình nghe anh ra sức biện minh, nào là anh không muốn nhuộm tóc độc hại vào thân, nào là anh thích để râu dài hơn nữa kia và anh thấy hiện tại rất ok rất khỏe mạnh.
Cảm giác hai lần anh bị chê, luôn thấy anh có ý kháng cự, luôn thấy anh có vẻ bẽ bàng, luôn thấy niềm hân hoan trong anh suy giảm (dù trước đó anh đang rất hào hứng muốn khoe rằng tôi về quê rất thư thái rất vui, tôi giảm được cân, tôi giảm được các chỉ số độc hại sau xét nghiệm…).
Có thể ai đó cho mình là khôn khéo, nhưng mình nghĩ đó là sự tế nhị. Vì bản thân mình cũng từng bị chê bai, mình hiểu cảm giác đó lắm! Cô hàng xóm của mình cứ gặp là bảo ôi sao dạo này chị hốc hác thế, sao mặt gầy thế, sao nay già thế… trong khi bản thân mình thấy mình đang rất ổn, gặp ai mình cũng toét miệng cười như hoa cơ mà. Người chê chê cho sướng miệng, rồi tự cho là mình thẳng thắn chân thành nhưng không biết rằng việc chê của mình có thể làm xuống tinh thần khủng khiếp đối với một ai đó, khiến họ mất tự tin và dần dần muốn xa lánh những người mà cứ gặp cái là mở miệng chê bai. Cuộc sống vốn đã nhiều lo toan mỏi mệt, nếu động viên, khích lệ được nhau nhiều hơn thì tốt biết mấy. Muốn góp ý, mình có thể hài hước nói, ví dụ như anh dạo này đỡ béo nhìn nhẹ nhõm hơn đấy, cắt tóc cạo râu nữa thì ngon giai! Mình tin người được nghe góp ý cũng thấy vui, và lời góp ý của mình sẽ hiệu quả gấp nhiều lần.
Vì sao mình không thể nói trực tiếp với các cô em gái điều này dù chị em cũng khá gần gũi?
Vì quan điểm sống, cách ứng xử của bọn mình vốn rất khác nhau. Mình nói ra (đã từng thử) sẽ bị cho là sống khéo, thiếu chính kiến, thiếu chân thành. Vậy nên mình im lặng và chỉ có thể cố gắng ở phần mình.
Lúc anh quay lại chào về, mình nhắn nhủ, anh cứ làm sao thấy thoải mái với chính mình là được, thảnh thơi vô tư là cách tốt nhất để cải thiện sức khỏe. Anh không thích nhuộm tóc thì không nhuộm, miễn sao anh vui là được!
Giống như ngày xưa, khi gặp một cô bán hàng trên Hàng Ngang Hàng Đào rất béo, mình vẫn thật lòng khen cô ý duyên, vì quả thật thấy cô ấy nói chuyện có duyên lắm, béo phúc hậu béo mặn mà. Nhưng mấy chị bạn đi cùng thì lại cười nhạo bảo mình khen vớ vẩn, không hiểu sao béo thế em cũng khen được.
Đối với mình để thốt lên được lời khen thì sẽ luôn là thật tâm thật lòng, còn để nói lời chê thì sẽ luôn chân thành, mang tính xây dựng và cố gắng đặt mình vào vị trí người đối diện để góp ý cho họ dễ tiếp nhận nhất. Không hiểu sao mình luôn nhìn thấy ở người khác nhiều điểm tốt hơn là điểm xấu. Và nhìn một ai đó mình cũng thích tập trung vào những ưu điểm hơn nhược điểm. Giống như cách xếp đặt câu chữ thì sẽ thường xuyên là “bạn ý tuy có chút thế này… nhưng lại rất rất thế kia” để nhược điểm chỉ còn bé tí còn ưu điểm thì to đùng.
Vì mình hay nhìn vào phía ánh sáng để thấy cuộc đời này đẹp đẽ nhiều hơn xấu xa.
Vào một buổi chiều như buổi chiều nay, tôi chợt nảy ra ý định sẽ bắt đầu viết truyện. Viết ở blog này có lẽ sẽ giúp tôi một ngày nào đó gom lại được thành một câu chuyện kể đúng nghĩa thay vì những mẩu ngắn ngắn lan man rải rác như từ trước đến nay. Viết truyện cũng là cách hiện thực hóa thành câu chữ các ý tưởng trong đầu tôi, chắp cánh cho trí tưởng tượng vốn bay bổng của tôi, là cách tôi thể hiện rõ hơn mong ước về đời sống hoặc xâu chuỗi những kỷ niệm của mình và những người xung quanh. Cũng để thực hiện mong muốn của bà ngoại, bố và mẹ tôi, những người từng không dưới một lần khuyên tôi viết thứ gì đó. Ở lần đầu thử nghiệm, tôi sẽ viết một câu chuyện thiếu nhi, chia thành vài phần nhỏ tùy thuộc thời gian và hứng thú tôi có nhiều hay ít. Hy vọng truyện sẽ không quá gượng gạo, nhạt nhẽo và tra tấn bạn đọc. Tôi biết bước đầu sẽ có nhiều bỡ ngỡ và sai sót, nhưng việc của tôi là cứ đi, còn lúc nào đến thì sẽ đến thôi. Hoặc có thể không đến được, thì những cảm xúc tôi sẽ có trên hành trình ấy cũng đủ cho tôi sống một đời sống ý nghĩa hơn rồi.
Tôi viết vài dòng như trên để đánh dấu một cột mốc cho chính tôi và cũng để những bạn blog của tôi chia sẻ cùng tôi dự định vui vẻ này!

Hai bức ảnh mình chụp trong hai khoảnh khắc khác nhau. Một là tối, một là chiều tối. Chụp bằng điện thoại.
Bức ở trên chụp ở Lương Sơn quán, vào khoảnh khắc mình bước ra cửa chia tay chị Huệ. Khi chụp mình cố gắng lấy góc nào nhìn không lọt người, không lọt những vật dụng nhựa sắt… Nên nhìn ảnh sẽ chỉ thấy sành, gỗ, khói, ngói và hoa.
Bức ảnh sau chụp ở Vân Canh, trong một chiều đi dạo rất tĩnh lặng. Cảnh bên ngoài rất diệu vợi, mà vào ảnh thì chỉ được như vậy. Ánh mặt trời đông ấm áp hiền hòa đang dần hạ xuống, chuẩn bị cho thời khắc lẫn vào đêm. Giống như “Chiều hoàng hôn” mình từng viết ngày xưa: https://youtu.be/BbqEWCe-9ZE
Rút cục, cuộc đời vẫn luôn là những chi tiết. Một buổi hoàng hôn, một sự gặp gỡ, một ánh nhìn, một cái nắm tay v.v… thế là thành một đời.
Buổi chiều mùa đông nắng vàng thật đẹp! Đẹp hơn nữa vì mình đã có kết quả khám bệnh. Tuy cũng có chút vướng mắc và tốn kém, nhưng may mắn là không bị gì nghiêm trọng. Tạ ơn trời phật!
Biết ơn mẹ vì mẹ luôn đồng hành bên con, lúc vui lúc buồn, nhất là những lúc tuyệt vọng. Ốm đau, hết tiền và đủ thứ chuyện, cứ đi tìm mẹ là bình yên nhất!
Rồi nhận ra, những mối quan hệ mà ta kỳ vọng, những người mà ta dành cho thiện cảm, đôi khi lại chính là nguồn cơn làm giàu có thêm nỗi buồn của ta. Nhưng cũng không vì thế mà ngừng yêu ghét, chuyện của con tim thì chẳng gì điều khiển được.
Kể một chuyện vui nghe: Mình bước vào phòng chụp X – Quang, cởi hết áo ra để chụp. Mà cậu em mặc áo blues trắng thì không ngớt động viên giữa lúc mình vô cùng hồi hộp không biết bệnh tật thế nào. Cậu bảo, chị hai con rồi mà người đẹp quá! Em chụp nhiều người, thậm chí cả con gái cũng thấy hiếm người như vậy (chém rồi, nghe điêu điêu). Nhìn da chị là em biết. Lúc chụp xong, em còn bảo ngực chị là ngực mỡ nên khó bị lắm, chị yên tâm. Ngồi đợi kết quả một lúc lâu nữa, khi trao kết quả xong cậu tần ngần bảo chị nháy máy vào số em đi, có kết quả sinh thiết nhớ báo em biết với nhé! Ừ, quan tâm người bệnh thì đúng quá rồi, cảm động quá 🙂 Mình nháy máy. Lát sau em vào zalo chat hỏi han tình hình. Mình đã biết kết quả cũng khá nhẹ nhõm nên vui vẻ đáp chuyện. Thi thoảng em lại động viên chị đẹp chị duyên bla bla các kiểu. Nghe có gì đó hơi sai sai vì mình biết mình thế nào, cơ mà cũng chả sao, vì mình đang dễ tính sau cả tuần nhiều lo âu. Nhưng giờ này mình đã quyết định delete số của cậu, chỉ nên gặp cậu ở phòng khám hôm đó là đủ.
Đời vốn công bằng, khi ta buồn vì một ai khác, ông trời lại cử một ai đó khác đến trọc ta cho vui. Nhưng đó chỉ là sự cố gắng và xếp đặt có tính công bằng với cái nhìn từ xa của ông trời. Vì rằng người làm ta buồn hẳn đang quan trọng hơn người trọc ta vui. Trong trường hợp này là vậy!
Sau bữa cơm trưa, lòng đã thấy tươi tắn hơn. Dẫu thế nào, cũng phải sớm vui trở lại. Được sống đã là một ân huệ, không thể làm nó lãng phí quá lâu bởi những u ám ẩm ướt đa phần đều do góc nhìn mình mang lại. Còn thứ khách quan kia, có thể tác động vào ta trực diện ngay lúc ấy, nhưng không có nghĩa là sẽ khiến ta bị đánh bại. Ta sống từ trong ta, ta yên bình trong chính ta, các thứ khác đều chỉ là yếu tố bên ngoài không thể quan trọng bằng cảm giác thực sự của lòng ta.
—-
Hà Nội, ngày… tháng… năm…
Yêu blog của tôi vô cùng. Vì nơi này, cảm giác được riêng tư khiến tôi thấy vô cùng thoải mái. Những người lạ thì đọc tôi tự nguyện và không xét nét hồ nghi chê bai. Có người quen thảng hoặc vào tìm tôi (nhưng ít lắm, ít đến không tưởng, vì tôi hạn chế hết mức giới thiệu cho người quen cái blog này) thì cũng là những người quan tâm tôi hoặc có chút đồng cảm với tôi. Và thế là tôi được tự do với những gì tôi viết. Tôi không cảm thấy có áp lực nào trong câu chữ như khi tôi up một cái gì đó ở FB. Dù FB của tôi vốn cũng chỉ toàn người quen biết, nhưng tôi vẫn thấy nó xô bồ và tôi sẽ lạc lõng nếu tôi đăng lên đó những dòng tâm tư thật sự.
Cuối cùng nhận ra, sự kín đáo là thứ tôi mong muốn nhất. Kín đáo trong tâm tư. Kín đáo trong yêu thương. Kín đáo cùng những niềm vui nỗi buồn nhỏ bé hay lớn lao. Khi tôi kín đáo nâng niu những tình cảm riêng tư của chính tôi, thậm chí không cả chia sẻ với người tôi đang hướng đến, tôi thấy tình cảm đó nó thiêng liêng và không vụ lợi. Chỉ duy nhất một thứ thiện cảm trong suốt và nhẹ nhõm. Nó nằm ở đâu đó bên cuộc đời, không tham gia vào những toan tính hiện tại. Nhưng tôi biết nó chi phối cảm giác xuyên suốt của tôi từng ngày một. Và như thế, tôi được nuôi dưỡng để xanh tươi cuốn hút theo cách riêng tư đó, không một ai nhận ra hoặc màng đến. Tôi thấy an lòng với cách nuôi dưỡng tâm hồn như vậy!
một nỗi buồn và hoang mang xâm lấn
buổi sáng mùa đông đầy ắp mông lung
hân hoan trôi đi đâu nhớ nhung trôi đi đâu
hy vọng như một đống tro tàn đã nhuốm màu ẩm ướt
cô đơn giống cánh dơi chập choạng trong hang tối
tôi không thể tìm thấy ai giữa đời
ôm lấy tôi bảo rằng hãy yên lòng đừng sợ
“dẫu thế giới bỏ rơi vẫn còn đây một vòng tay”
không có ai không có lấy một tiếng nói
chỉ có tôi lạc lõng nơi này
Tôi hay có kiểu “giải quyết sự việc thật trong giấc mơ”. Không biết gọi vậy có đúng không? Để tôi kể cụ thể hai giấc mơ trong hai đêm vừa qua cho mọi người nghe nhé!
1. Tối hôm kia, tôi ở Mỹ Đình nhà bà ngoại tôi. Con trai tôi đứng trên tầng 8 chung cư cầm que đan của Cố chơi và làm rơi xuống dưới. Tôi không xuống đi tìm vì nó mênh mông thế chả biết tìm kiểu gì. Rồi lúc sau chào bà ngoại về cũng quên chưa báo cáo vụ việc. Cho đến giờ Cố cũng chưa biết bị thằng chắt nghịch ngợm làm rơi mất cái que đan quý, khéo cứ luẩn quẩn đi tìm ý. Hư quá! Đó là hiện thực. Tuy nhiên đêm về thì tôi mơ tôi đi xuống sân chung cư và đã tìm được cái que đan của bà dưới nền gạch. Cái que đan đã tìm thấy trong giấc mơ đêm đó. Sự việc coi như được giải quyết hehe.
2. Đêm hôm qua, tầm hơn 12 giờ. Anh xem bóng đá xong thì lên ôm vợ. Ôm hơi chặt thế là tôi thấy đau bên ngực trái. Tôi cũng không để ý cho đến khi vô tình thấy bên ngực đau ấy một cục gì cưng cứng. Tôi lo âu ám ảnh đến nỗi anh đang ôm mà mình thì cứ lo ung thư chả thiết tha gì anh cả 😦 Sáng đi làm, ngồi trên xe bên anh, trong tiếng nhạc đều đặn, tôi vẫn ám ảnh, thậm chí cả rơm rớm nước mắt mà giấu đi không cho anh thấy. Có lẽ vì nhìn quanh mình nhiều trường hợp bệnh tật quá nên mình nhạy cảm, lo sợ hơn. Xong rồi nhớ lại một câu mình đọc được tối qua: “Có người bảo tôi biết theo đuổi một người không được sao cứ cố sống chết để theo, tôi hỏi lại: biết là sớm muộn cũng chết sao không chết luôn từ giờ?”… Đại loại thế, ý là biết đời người ngắn ngủi mấy chục năm, sớm muộn cũng chết, sao nghe thấy bệnh tật mà lo sợ thế, cũng đều là ra đi cả thôi. Quay lại chuyện sáng nay, anh còn dặn tí xuống y tế siêu âm xem, chắc cái hạch thôi, không sao đâu đừng lo. Đó là hiện thực. Còn đêm qua, sau cơn lo âu, tôi chìm vào giấc ngủ và lại mơ một cơn mơ giải quyết được cái u ở ngực. Đó là đi khám thì bác sỹ bảo chỉ là cái u lành thôi, và phải chích một tí để lấy nó ra, sẹo không có luôn, nó lành nhanh lắm. Thế là thức giấc với việc giải quyết xong khúc mắc ở ngực haha. Còn hiện thực thì chưa hề đi khám được, bác sỹ hẹn chiều, nhé!
Xin lỗi những đêm mùa đông
Thân nóng ấp trên bàn tay hiền lành
Xin lỗi quán quen phải cùng tôi tập quên một người…
Chủ nhật tuyệt đối tĩnh lặng ở một nơi nào đó thảnh thơi tại Hà Nội với cuốn truyện đáng suy tư
Và cơn gió mùa đông bình yên dừng ngoài cửa nói với tôi rằng cứ vô tư đi đừng sợ
Bởi kiếp sống vốn vô thường chẳng nên để dằn vặt bực tức dối lừa chiếm lấy đầu óc và thân thể
Vì cũng sẽ đến một ngày xa hoặc gần loài người đều khép mắt xuôi tay đi vào vùng sáng (tối) chẳng nghĩa lý gì nữa những sân si kiếp trước nhàu nhĩ sầu đau
Thế nên tôi sẽ vui với nắng trên đầu với sách trong tay với nhạc đâu đây và mỉm cười tha thứ
Cho chính nhỏ nhen đôi khi khó cưỡng trong mình và những ghen ghét le lói phía mắt người nào đó gần tôi
Vì rồi tất cả cũng trôi – như đời là xanh ngát!