Kiếp người thật mong manh. Lấy gì đảm bảo cho cuộc sống? Chẳng biết bao giờ mình đi, còn bao nhiêu phút giây mình được ở lại với cỏ cây, sương mai, bóng tối và những giai điệu cuộc đời nhiều âm sắc… Thì thôi hãy cứ hết lòng, cứ trong veo, cứ cười khóc như mình đang muốn… Rồi đừng đeo cái mặt nạ phẳng lì với nước sơn bóng lộn nữa đi, chán lắm rồi!
Thu ảm đạm
Kiếp người thật mong manh. Lấy gì đảm bảo cho cuộc sống? Chẳng biết bao giờ mình đi, còn bao nhiêu phút giây mình được ở lại với cỏ cây, sương mai, bóng tối và những giai điệu cuộc đời nhiều âm sắc… Thì thôi hãy cứ hết lòng, cứ trong veo, cứ cười khóc như mình đang muốn… Rồi đừng đeo cái mặt nạ phẳng lì với nước sơn bóng lộn nữa đi, chán lắm rồi!
Chưa xuân đã thấy bồi hồi
Hai năm nay mình lại còn được hưởng không khí chợ quê đúng như trong bài thơ “Chợ Tết” với “Người mua bán ra vào đầy cổng chợ”… “Con gà trống màu thâm như cục tiết. Một người mua cầm cẳng dốc lên xem”… Muốn hoà mình vào đời sống, vào những gì thật nhất, giản dị nhất cứ đi ra chợ. Đi chợ không chỉ để mua bán mà còn để thấy ta trong muôn người, để giao lưu, nhìn ngắm và cảm nhận cuộc sống. Đi chợ để thấy nhịp thở của chúng ta trong cộng đồng với những bản sắc văn hoá riêng biệt, đậm đà. Bây giờ thì đọc “Chợ Tết” để chuẩn bị tâm thế cho mấy tháng nữa đi lễ chùa dưới mưa xuân.
Khoe danh
Hôm nay mình đề cập đến vấn đề này vì người thân của mình vừa được viết trên một bài báo. Một bài báo khen từ đầu đến cuối, sướng quá đi chứ. Ấy vậy mà người được khen lại lấy làm ngượng ngùng, xấu hổ và giấu tiệt bài báo đó đi không cho ai xem. Người ấy bảo rằng, khen cũng có nhiều cách khen. Nếu sống sượng và thô thiển quá, chẳng thấy đâu cái hay, chỉ còn sự trơ trẽn, thói hợm hĩnh và loè đời…
Ừ, thà cứ lặng lẽ sống và hiến dâng, để cái danh được trong, được thơm tho và đẹp trường tồn theo nghĩa tự nhiên nhất, còn hơn cố công kiếm tìm, bằng mọi cách hòng đạt được, để rồi trống rỗng một hố sâu mịt mờ với tên và tuổi đang chìm dần vì một ngày nào đó không còn “ba vạn” mua danh…
Chiếc lá buổi đầu tiên
Trong tập thơ màu xám “Thơ với tuổi thơ”, mình thích rất nhiều bài. Nhưng bài thơ mình biết đến sớm nhất và có nhiều kỷ niệm gắn bó là “Chiếc lá buổi đầu tiên”. Đọc lại những dòng thơ này, chưa bao giờ hết “bâng khuâng” và nhớ mãi những ngập ngừng của tuổi 16.
Em thấy không – tất cả đã xa rồi
Trong tiếng thở của thời gian rất khẽ
Tuổi thơ kia ra đi cao ngạo thế
Hoa súng tím vào trong mắt lắm mê say
Chùm phượng hồng yêu dấu ấy rời tay
Tiếng ve trong veo xé đôi bờ nước
Con ve tiên tri vô tâm báo thức
Có lẽ một người cũng bắt đầu yêu
Muốn nói bao nhiêu, muốn khóc bấy nhiêu
Khúc hát đầu tiên xin hát về trường cũ
Một lớp học buâng khuâng màu xanh rủ
Sân trường đêm – rụng xuống trái bàng đêm
Nỗi nhớ đầu anh nhớ về em
Nỗi nhớ trong tim em nhớ về với mẹ
Nỗi nhớ chẳng bao giờ nhớ thế
Bạn có nhớ trường, nhớ lớp, nhớ tên tôi
“Có một nàng Bạch Tuyết các bạn ơi
Với lại bảy chú lùn rất quấy”
Mười đấy chứ, nhìn xem trong lớp ấy
(Ôi những trận cười trong sáng đó lao xao)
Những chuyện năm nao, những chuyện năm nào
Cứ xúc động, cứ xôn xao biết mấy
Mùa hoa nở, rồi mùa phượng cháy
Trên trán thầy, tóc chớ bạc thêm
Thôi hết thời bím tóc trắng ngủ quên
Hết thời cầm dao khắc lăng nhăng lên bàn ghế cũ
Quả đã ngọt trên mấy cành đu đủ
Hoa đã vàng, hoa mướp của ta ơi
Em đã yêu anh, anh đã xa rồi
Cây bàng hẹn hò chia tay vẫy mãi
Anh nhớ quá, mà chỉ lo ngoảnh lại
Không thấy trên sân trường, chiếc lá buổi đầu tiên.
Hoàng Nhuận Cầm
Ham sống
Vừa mới đây mình đã bị một phen tim bắn ra ngoài khi thoát nạn trong gang tấc. Trên đường về, hồn vía bay hết, chỉ còn lơ lửng một nỗi buồn thật sâu, như mình đang nhìn thấy mình ở đâu đó, bên lề cuộc sống. Và quá muộn để thức tỉnh, để lay động, để được nhìn ngắm và cảm nhận về kiếp người. Thế là mình hoảng hốt thực sự. Cảm thấy quá bơ vơ trong những dòng người và khói xe mờ mịt. Muốn lao nhanh về với những vòng tay ấm áp và tin cậy. Rồi mới thấy mình ham sống biết bao nhiêu.
Chỉ một chút hoảng hốt thôi đã cho mình thấy cuộc sống quý giá biết chừng nào. Cái “cõi tạm” với đầy đủ nhưng lo âu, muộn phiền đó luôn quyến rũ mình. Vậy mà nhiều khi mình vẫn lơ đãng và thờ ơ quá! Mình hay tưởng tượng “thí dụ bây giờ tôi phải đi” thì ai sẽ là người gõ password để mở cửa blog của mình tiếp nối hộ mình những suy nghĩ lan man? Ai sẽ đọc nhật ký để nhìn thấu lòng dạ mình với bao điều chưa bao giờ nói? Ảnh nào của mình sẽ được chọn để cho vào khung? Ai sẽ chăm lo cho những người thương yêu của mình?… Những ý nghĩ đó không phải năm thì mười họa mới tìm đến mình.
Còn bây giờ thì cần mua ngay một cái chổi lông gà và quét cho sạch những tơ nhện dày cộm. Để bất cứ lúc nào không phải là “thí dụ” thì mình cũng có thể cảm thấy thanh thản và mỉm cười không tiếc nuối.
_______________
Thí dụ (Rơi lệ ru người)
Thí dụ bây giờ tôi phải đi
Tôi phải đi
Tay chia ly cùng đời sống này
Có chiều hôm đưa chân tôi
Về biên giới mới
Nghe ra
Quanh tôi đêm dài
Có còn ai trong yên vui về yêu dấu ngồi
Rơi lệ ru người từ đây
Thí dụ bây giờ em phải đi
Em phải đi
Đôi tay em dù ưu ái đời
Em phải đi
Đôi môi ngon dù chưa chín tới
Quanh em trăm năm khép lại
Có còn ai mang hoa tươi
Về yêu dấu
Ngồi quên đời xoá hết cuộc vui
Có còn,
Có còn em
Im lìm trong chiều hôm
Nước mắt rơi cho tình nhân
Nếu còn,
Nếu còn em
Xin được, xin nằm yên
Đất đá hân hoan một miền
Nếu thật hôm nào em bỏ đi
Em bỏ đi
Sau lưng em còn con phố dài
Những hàng cây loan tin nhau
Rồi im tiếng nói
Quanh đây hoang vu tiếng cười
Có ngày xưa em theo tôi
Cùng ra quán ngồi
Bên đời xe ngựa ngược xuôi
Nếu thật hôm nào tôi phải đi
Tôi phải đi
Ôi bao nhiêu điều chưa nói cùng
Với bình minh
Hay đêm khuya
Và từng trưa nắng
Bao nhiêu sen xanh, sen hồng
Với dòng sông hay anh em
Và những phố phường
Chắc lòng rất khó bình an.
(Trịnh Công Sơn)
|
Hôm nay tôi đi học
__________________
Hằng năm cứ vào cuối Thu, lá ngoài đường rụng nhiều và trên không có những đám mây bàng bạc, lòng tôi lại nao nức những kỷ niệm hoang mang của buổi tựu trường.
Những ý tưởng ấy tôi chưa lần nào ghi lên giấy, vì hồi ấy tôi không biết ghi và ngày nay tôi không nhớ hết. Nhưng mỗi lần thấy mấy em nhỏ rụt rè núp dưới nón mẹ lần đầu tiên đến trường, lòng tôi lại tưng bừng rộn rã.
Buổi sáng mai hôm ấy, một buổi mai đầy sương Thu và gió lạnh. Mẹ tôi âu yếm nắm tay tôi dẩn đi trên con đường làng dài và hẹp. Con đường này tôi đã quen đi lại lắm lần, nhưng lần này tự nhiên tôi thấy lạ. Cảnh vật chung quanh tôi đều thay đổi, vì chính lòng tôi đang có sự thay đổi lớn: Hôm nay tôi đi học.
Tôi không lội qua sông thả diều như thằng Quí và không ra đồng nô hò như thằng Sơn nữa.
Trong chiếc áo vải dù đen dài tôi cảm thấy mình trang trọng và đứng đắn.
Dọc đường tôi thấy mấy cậu nhỏ trạc bằng tôi, áo quần tươm tất, nhí nhảnh gọi tên nhau hay trao sách vở cho nhau xem mà tôi thèm. Hai quyển vở mới đang ở trên tay tôi đã bắt đầu thấy nặng. Tôi bặm tay ghì thật chặt, nhưng một quyển vở cũng chì ra và chênh đầu chúi xuống đất. Tôi xóc lên và nắm lại cẩn thận. Mấy cậu đi trước o sách vở thiệt nhiều lại kèm cả bút thước nữa. Nhưng mấy cậu không để lộ vẻ khó khăn gì hết.
– Mẹ đưa bút thước cho con cầm.
– Thôi để mẹ cầm cũng được.
Ý nghĩ thoáng qua trong trí tôi nhẹ nhàng như một làn mây lướt ngang trên ngọn núi.
Trước đó mấy hôm, lúc đi ngang làng Hòa An bẩy chim quyên với thằng Minh, tôi có ghé trường một lần.
Nhưng lần này lại khác. Trước mặt tôi, trường Mỹ Lý vừa xinh xắn vừa oai nghiêm như cái đình Hòa Ầp. Sân nó rộng, mình nó cao hơn những buổi trưa hè đầy vắng lặng. Lòng tôi đâm ra lo sợ vẩn vơ.
Cũn
g như tôi, mấy cậu học trò mới bở ngỡ đứng nép bên người thân, chỉ dám nhìn một nữa hay dám đi từng bước nhẹ. Họ như con chim con đứng trên bờ tổ, nhìn quãng trời rộng muốn bay, nhưng còn ngập ngừng e sợ. Họ thèm vụng và ước ao thầm được như những học trò cũ, biết lớp, biết thầy để khỏi phải rụt rè trong cảnh lạ.
Sau một hồi trống thúc vang dội cả lòng tôi, mấy người học trò cũ đến sắp hàng dưới hiên rồi đi vào lớp. Chung quanh những cậu bé vụng về lúng túng như tôi cả. Các cậu không đi. Các cậu chỉ theo sức mạnh kéo dìu các cậu tới trước. Nói các cậu không đứng lại càng đúng hơn nữa. Vì hai chân các cậu cứ dềnh dàng mãi. Hết co lên một chân, các cậu lại duỗi mạnh như đá một quả banh tưởng tượng. Chính lúc này toàn thân các cậu cũng đang run run theo nhịp bước rộn ràng trong các lớp.
Ông đốc trường Mỹ Lý cho gọi mấy cậu học trò mới đứng lên trước lớp ba. Trường làng nhỏ nên không có phòng riêng của ông đốc. Trong lúc ông đọc tên từng người, tôi cảm thấy như quả tim tôi ngừng đập. Tôi quên cả mẹ tôi đang đứng sau tôi. Nghe gọi đến tên, tôi tự nhiên giật mình và lúng túng. Sau khi đọc xong mấy mươi tên đã viết sẵn trên mảnh giấy lớn, ông đốc nhìn chúng tôi nói sẽ:
– Thế là các em đã vào lớp năm. Các em phải cố gắng học để thầy mẹ được vui lòng, và để thầy dạy chúng em được sung sướng. Các em đã nghe chưa ?
Các em đều nghe nhưng không em nào dám trả lời. Cũng may đã có tiếng dạ rang của phụ huynh đáp lại.)
Ông đốc nhìn chúng tôi với cặp mắt hiền từ và cảm động. Mấy cậu học trò lớp ba cũng đua nhau quay đầu nhìn ra. Và ngoài đường cũng có mấy người đứng dừng lại để nhìn vào. Trong những phút giây này chúng tôi được người ta ngắm nhìn nhiều hơn hết. Vì vậy đã lúng túng chúng tôi càng lúng túng hơn.
– Thôi, các em đứng đây sắp hàng để vào lớp học.
Tôi cảm thấy sau lưng tôi có một bàn tay dịu dàng đẩy tôi tới trước. Nhưng người tôi lúc ấy tự nhiên thấy nặng nề một cách lạ. Không giữ được chéo áo hay cánh tay của người thân, vài ba cậu đã từ từ bước lên đứng dưới hiên lớp. Các cậu lủng lẻo nhìn ra sân, nơi mà những người thân đang nhìn các cậu với cặp mắt lưu luyến. Một cậu đứng đầu ôm mặt khóc. Tôi bất giác quay lưng lại rồi dúi đầu vào lòng mẹ tôi nức nở khóc theo. Tôi nghe sau lưng tôi, trong đám học trò mới, vài tiếng thút thít đang ngập ngừng trong cổ. Một bàn tay quen nhẹ vuốt mái tóc tôi.
– Các em đừng khóc. Trưa này các em được về nhà cơ mà. Và ngày mai các em lại được nghỉ cả ngày nữa.
Một mùi hương lạ xông lên trong lớp. Trông hình gì treo trên tường tôi cũng thấy lạ và hay hay. Tôi nhìn bàn ghế chỗ tôi ngồi rất cẩn thận rồi tự nhiên nhận là vật riêng của mình. Tôi nhìn người bạn tí hon ngồi bên tôi, một người bạn tôi chưa hề biết, nhưng lòng tôi vẩn không cảm thấy sự xa lạ chút nào. Sự quyến luyến ấy tự nhiên và bất ngờ quá đến tôi cũng không dám tin là có thật.
đi bẩy chim giữa cánh đồng lúa bay, trên bờ sông Viêm sống lại đầy ấp trong trí tôi.
Nhưng những tiếng phấn của thầy tôi gạch mạnh trên bảng đen đã đưa tôi về cảnh thật.
Bài tập viết : Tôi đi học !
(Thanh Tịnh)
Với quê hương
Chưa cần đi xa quê hương đã cảm thấy được nỗi nhớ nếu phải xa. Cái đó diễn giải như thế nào nhỉ? À, một câu thơ của Nguyễn Bính có thể nói hộ mình:
“Hôm nay có một người du khách.
Ở Ngự viên mà nhớ Ngự viên”.
Nghĩ một chút thôi
Ngày của bố
Trung tâm Văn hóa Nghệ thuật Vân Hồ. Dàn nhạc giao hưởng chơi dưới nắng sớm. Không gian rộng quá nên âm thanh bị pha tạp và tan loãng. Mình cảm thấy những nhạc công hơi phí tâm sức vì rất ít người chăm chú nghe. Mọi người cho rằng nếu là một vài bài hát tươi vui thì sẽ làm đám đông kia bớt nhộn nhạo???
Bố dặn cả nhà không tặng hoa. Dặn cả nhà cứ mặc kệ bố, đừng ầm ĩ gì. Bố ngại. Lên nhận giải mà mặt chẳng thấy nở nụ cười nào. Tính bố thế. Cứ thích cười vào những lúc rất “không đâu”.
Lâu lắm mới đi xem một cuộc triển lãm. Ngày xưa rất say mê đi xem và ghi cảm nhận. Còn nhớ mỗi lần ghi xong thì người cứ thấy lâng lâng, cười một mình như hâm. Bước ra khỏi không gian những bức ảnh, suốt đường về mình cứ bị ánh sáng, góc độ, đường nét, màu sắc của bừng sáng những nụ cười, day dứt những số phận in sâu vào tâm trí. Giờ, thêm nhiều lo toan, có những lúc thờ ơ quá, chẳng giống là mình nữa. Thèm những ngày khua guốc trên vỉa hè Hàng Bài, Ngô Quyền, Hàng Buồm, Nguyễn Thái Học. Nhất định đó là lúc vừa bước ra từ cuộc sống của những khoảnh khắc đẹp hiện lên sau ống kính. Rồi về, thắp thêm cho mình những ước mơ.
Ngày cuối tháng
Đi nhờ xe
Ai đó muốn đi nhờ xe lại sợ người ta cho là “khoai sọ”. Ai đó cho người khác đi nhờ xe lại sợ bị cho là dại. Nhỡ ra người đi nhờ hại mình từ sau lưng. Tốt nhất là chẳng đi nhờ ai và cũng chẳng cho ai đi nhờ là khoẻ.
Và thế là mãi mãi trên những con đường chật chội xe qua sẽ không còn những cuộc trò chuyện của hai người không quen biết mà khi dừng xe, một người bước xuống không đưa đồng nào.
Bạn cũ
Lưa huyền
Lào Cai: “Rau su su ngon hết xảy chú ơi! Về Hà Nội lấy đâu ra rau nõn nà không thuốc sâu thế này. Chú không mua thiệt đấy! Vâng, của chú 55.000”. Gói, bó, tống lên xe.
Hí hứng, thân chủ về nhà với tâm trạng “bắt được của”. Mở ra, cả nhà xúm xít vào với bát thịt bò ướp gừng tỏi sẵn sàng đợi kết duyên cùng những ngọn rau mẩy, đậm chất vùng cao thanh sạch. Ai ngờ, một mớ rau bầu bí già nua nằm vô duyên, tàn tạ trong mảnh bì rách. Đầu bếp Bờm nhìn rau chán không buồn nhặt. Thịt bò chợ Thái Hà chán chẳng buồn thơm.
Yên Bái: Lịch kịch bước xuống từ toa tàu sau 8 tiếng rầm rầm với tiếng ồn xe lửa. Bên cạnh hai mẹ con là một bà già hiền lành đang đứng với tâm trạng thư thái. Một chị tuổi sồn sồn chạy đến hớn hở túm lấy bà già mà rằng: “Bà ơi, con mua được rồi. Khiếp, tìm mãi mới thấy đấy. Thuốc quý thế biết tìm đâu ra”. Hai mẹ con nhà nọ còn mệt với chặng đường dài vẫn kịp đánh mắt sang chứng kiến cuộc trò chuyện. “Thuốc gì thế nhỉ? Tò mò. Tìm hiểu. “Ấy chị ơi, thuốc này mát gan, bổ thận, bay tàn nhang đấy! Chị nhìn mặt em này, trước kia đầy tàn nhang, vậy mà nay nhẵn mịn hết chê luôn. Nhờ thuốc này này. Chị chỉ cần nướng lên và đắp vào mặt là vẩy tàn nhang bay đi hết. Em mua của thằng cha đứng kia kìa. Giá hữu nghị lắm, 500.000 một cân thôi”… Tạm thời 3 lạng vậy, tiền không mang nhiều, tiếc quá! Mua xong, con gái nói với mẹ “Con thấy cứ nghi nghi, trông mấy ông bà này mờ ám lắm!”. Hai mẹ con chột dạ đi hỏi han dân tình. Ối giời ơi, hoá ra bị lừa. Đây là đậu vằn. Đậu vằn bà con ơi. Bà chủ nhà trọ động viên chân tình: “Đậu này không vấn đề gì đâu, mang về nấu chè ngon đấy!”. Báo công an không ăn thua. Ra đòi lại còn bị lão mũ cối sửng cồ đuổi thẳng cổ.
Đậu vằn được mang về Hà Nội, tuyệt nhiên hai mẹ con không hề khai báo với cả nhà về vụ lừa bịp này. Bố lôi ra nấu chè. Nấu xong cho vào tủ lạnh mát mê tơi, mời mẹ một cốc. Mẹ nuốt mãi không trôi. Lâu lâu sau, nhân một lần “phê bia”, em gái mới thì thầm vào tai mình kể lể với giọng điệu đậm mùi đau khổ.
Chua thêm: Vụ Lào Cai nạn nhân là bố mình. Vụ Yên Bái nạn nhân là mẹ và em gái mình. Mới hay,người đời thật nhiều mánh khoé.
Nếu có yêu tôi
Không có gì lớn lắm! Chỉ là vừa đọc một blog của người được coi là rất “hot” trong thế giới blog ngổn ngang. Một blog nổi tiếng với những lời lẽ hay ho, sâu sắc và những yêu cầu đối với bản thân rằng lập blog phải có mục đích, phải có giá trị, phải là “cầu nối”, không thể là “ảo tưởng lớn lao”. Đúng là một blog hay, nhưng lạ quá, mình không hề muốn comment, có phải vì cái cảm giác blog đó đã có nhiều comment quá cho mình thấy mình quá nhỏ bé hay không, và khi mình comment thì không thoát được sự hình dung về những dòng chữ chìm nghỉm trong biển người nhiều màu sắc? Thực sự không có cảm giác ấm áp như khi vào blog của chị So’ng, bác Khốt hay Diem xua. Mới hay, hơi hướng thật quan trọng. Và cần nhất vẫn là cảm giác được chia sẻ bởi sự nồng đậm qua những câu chữ hồn hậu chúng ta dành cho nhau.
Mình chẳng đặt ra mục đích lớn lao gì cả, blog là của mình, đúng là mình và là nơi mình viết những cái mình nghĩ, là nơi nhận được những trò chuyện dịu dàng của đôi ba người đồng điệu… thế là đủ. Cứ nhẹ nhàng như thế thôi đấy!
Còn bây giờ thì muốn nghe một bài hát mình thích,thấy luôn cần cho những lúc thờ ơ!
Nếu Có Yêu Tôi
(Nhạc: Trần Duy Đức
Lời: Ngô Tịnh Yên)
Có tốt với tôi thì tốt với tôi bây giờ
Đừng đợi ngày mai đến lúc tôi xa người
Đừng đợi ngày mai đến khi tôi phải ra đi
Ôi muộn làm sao nói lời tạ ơn
Nếu có bao dung thì hãy bao dung bây giờ
Đừng đợi ngày mai đến lúc tôi xa đời
Đừng đợi ngày mai biết đâu tôi nằm im hơi
Tôi chẳng làm sao tạ lỗi cùng người
Rộn ràng một nỗi đau
Nghẹn ngào một nỗi vui
Dịu dàng một nỗi đau
Ngậm ngùi một nỗi vui
Có nhớ thương tôi thì đến với tôi bây giờ
Đừng đợi ngày mai lúc mắt tôi khép lại
Đừng đợi ngày mai có khi tôi đành xuôi tay
Trôi dạt về đâu, chốn nào tựa nương
Nếu có yêu tôi thì hãy yêu tôi bây giờ
Đừng đợi ngày mai đến lúc tôi qua đời
Đừng đợi ngày mai đến khi tôi thành mây khói
Cát bụi làm sao mà biết lụy người
Rộn ràng một nỗi đau
Nghẹn ngào một nỗi vui
Dịu dàng một nỗi đau
Ngậm ngùi một nỗi vui
Nhớ Xuân Diệu
Nhân việc Trang nhà mình không làm được câu lý thuyết về tiểu sử và sự nghiệp của Xuân Diệu, mất 2 điểm đau điếng, mình post bài thơ mình chắp ghép cách đây 9 năm với sự “ngây thơ” và “ngây ngô” đến buồn cười lên để kiếm cớ trách móc bâng quơ. Tuy vậy, mình vẫn tôn trọng tâm hồn mình ngày 17 tuổi nên tuyệt đối không sửa chữa dòng nào. Mới than rằng, yêu thơ Xuân Diệu thế mà sao ông nỡ làm em tôi hỏng thi!
Nhớ Xuân Diệu
Ta dại khờ “Gửi hương cho gió”
Rồi một mình đọc mãi “Thơ duyên”
Ôi mùa thu ta “Yêu” chi lạ
Sóng “Biển” cuộn trào vỗ nhịp vào tim
Nắng chiều nay “Vội vàng” tìm đến
Chẳng biết người có “Cảm xúc” gì không?
“Lời kỹ nữ” xưa về vang vọng
“Thu” vô tình mà ta cứ chờ mong
Ta đi tìm cuộc đời ở “Thơ thơ”
Cay đắng bởi “Đơn sơ” mình ta biết
“Tương tư chiều” nay ngồi ngẩn tiếc
Biết “Phải nói” gì khi lặng khóc từng đêm
“Phấn thông vàng” cho mái tóc vàng thêm
Nắng “Giục giã” “Đôi mắt” cay một sớm
Ta giật mình đâu “Đây mùa thu tới”
“Mây lưng chừng hàng” trôi lơ ngơ
“Nguyệt cầm” run trong miền ký ức
“Toả nhị kiều” nín lặng dưới chiều “Xưa”
“Với bàn tay ấy” ta đâu biết
“Hy mã lạp sơn” hồn thổn thức đến giờ
Cánh “Hoa đêm” đậu khẽ bên thềm
“Tình trai” đó bao giờ thấu hiểu?
“Viễn khách” nghèo nhưng tình không thiếu
Người lại “Buồn trăng” với canh thâu
“Xuân không mùa” như hồn ta đã vỡ
Lá vàng rơi xa một thủơ “Thanh niên”
Ừ lòng ta hãy cứ thành “Ngói mới”
Để tình yêu “Huyền diệu” giữa hai miền.
18.12.98
Yêu ai?
Yêu ai?
Trò đi học để yêu ai?
Thưa tôi đi học để yêu người gần xa
Gần là yêu mẹ yêu cha
Trước thì anh chị, sau ra họ hàng
Sau rồi tới kẻ lân bang
Tôi yêu, yêu hết kẻ sang người hèn
Bao nhiêu kẻ lạ cùng quen
Cùng nhau đã có mặt trên hoàn cầu
Là tôi yêu chẳng xiết đâu
Ấy tôi đi học chỉ cầu thế thôi.
Chuyện xì xào
Mà người Việt Nam mình lạ nhỉ! Đi xem ca nhạc cứ như đi dự hội nghị. Ca sĩ hát xong đi vào thật nhanh để khỏi phải chứng kiến những tiếng vỗ tay thưa thớt. Mở Scorpion, Westlife ra nhìn khí thế người xem mà thèm. Mọi thứ bị lãng quên hết, chỉ còn âm nhạc, tất cả hoà quện trong âm nhạc, hiến dâng cho âm nhạc. Đổ lỗi cho sân khấu âm nhạc Việt Nam nghèo nàn, đơn điệu, không đủ sức cuốn hút người xem hay đổ lỗi cho khán giả thiếu tinh thần thưởng thức âm nhạc đích thực?
Nhật ký của Bi
*Tâm sự về lớp 6G
– Nói về một số nhân vật trong lớp:
Bạn xấu
Thiện: Là một người không có giáo dục, suốt ngày kể chuyện bậy bạ cho người khác nghe. Ngồi trong lớp thì chỉ có nói chuyện, không chịu nghe giảng, ghi chép và làm bài. Tương lai không tươi sáng và hay chửi bậy.
Long: Một người xảo quyệt, nói điêu toa, có tính ăn cắp, nói xấu bạn bè sau lưng. Hay ba hoa khoe khoang bốc phét. Học dốt giống Thiện. Cả hai đều đút lót cho thầy hiệu trưởng nên mới được vào lớp chọn. Rất hay bĩu môi, vênh mặt. Hay xui người khác làm việc xấu. Có lần Long đã ăn cắp tiền của bố tôi trị giá 150.000đ để đi chơi điện tử. Tôi thấy nghi, nói với bố, bố liền lục ví thì thấy mất tiền. Thế là bố tôi quát ầm ĩ bảo đi tìm thằng Long. Tôi tìm thấy nó đang chơi điện tử với thằng Việt Anh. Bố tôi lôi Long ra, lôi về nhà, cả quán hoảng hốt, bàn tán, mặt tái nhợt. Lúc về gặp Nam đang ăn bún chả, nó hỏi tôi trả lời. Một lúc sau bố tôi hỏi mãi Long mới khai. Bố tôi doạ, nó sợ, nó xin. Chuyện còn dài nhưng thời gian có hạn, nên chỉ kể tóm tắt và chưa kể xong. Nó bị bệnh 5 ngày không đi ỉa, bà nó toàn gọi “Long ơi về đi ỉa”.
Anh Tuấn: Một thằng đầu gấu ở lớp tôi. Người nó lúc nào cũng thơm. Lúc nào cũng ra vẻ đẹp trai. Bọn đầu gấu cùng hội với nó cho nó biệt danh “Tuấn trưởng” và nó hay đi cùng với thằng Thiện.
Việt Linh: Một kẻ không biết nhớ ơn người khác. Lúc mình cho nó mượn cái gì đó thì nó ríu rít xin, còn lúc tôi xin cái gì đó thì nó không cho và còn chửi, có một chị xinh đôi nhưng bằng tuổi. Rất hay chửi bậy và nói những câu buồn cười trước mặt cô giáo.
Bảo Ngọc: Một thằng giống Việt Linh. Làm mất đồ của người khác không thèm trả và chối là mình không làm mất. Là một kẻ suốt ngày xin xỏ, mượn tiền. Hay mở phao ra chép giống như những người khác. Hay cầm vật gì đó đi đánh người khác.
Tiến Đạt: Một thằng hay nói chuyện, hay trêu trọc tôi, Hanh. Tôi nhắc không nói chuyện nữa nhưng nó vẫn nói, chỉ vài lần nói nó nghe. Tôi vẽ đẹp thế mà nó chẳng nói gì. Chắc là ghen tị với tôi nên mới thế. Lớp này ai cũng ghen tị với mình. Lúc nào cũng nói, khoe những cái vớ vẩn. Nhiều lúc mình nói gì làm nó bực là nó lại chửi mình. Tay thì ghẻ rất kinh như nó không tắm bao giờ.
Hồng Giang: Một con mụ béo ú mập mà. Mụ này có sức mạnh trời phú, cú đấm của mụ như bị trời giáng. Cũng giống Bảo Ngọc, Việt Linh chửi bậy nhiều. Suốt ngày nhìn bài nhìn phao. Hay chê người khác. Tự khen mình vẽ đẹp và chê người khác.
Hồng Hạnh: Một con răng vẩu, móng tay sắc nhọn. Đạt hay nói con Hạnh có “cửu âm chân kinh”. Hay nói câu “con mẹ mày”. Hay khua tay vào mặt người khác. Nhiều lúc rất tốt với tôi.
-> Những người ở trên sẽ có kết cục thảm hại. Trừ Hạnh.
Bạn tốt
Quốc Đạt: Hiền lành, tốt bụng nhưng hơi yếu đuối. Những lúc nào tôi và Quốc Đạt rảnh lại ra nói chuyện. Tâm sự về sự đời, về các bạn trong lớp. Lúc nào tôi mượn đồ dùng học thì cho tôi mượn ngay. Không nổi bật trong lớp lắm!
Minh Đức: Hay bắt tôi cầm cặp khi mới đến trường lúc buổi sáng nhưng đầy vui vẻ. Có lần cũng cho tôi chép bài. Hay trêu tôi nhưng trêu nhau vẫn vui vẻ. Tôi rất hay giúp đỡ, cho mượn nhiều thứ như truyện, bút. Rồi một ngày, Giang đưa một quyển sổ để ghi khai về mình. Đến phần ghi tên bạn thân thì Đức chỉ ghi: Vũ, Hưng, Hiệp rồi đưa sổ cho Giang. Tôi cảm thấy rất buồn, người như có kiến bò khắp người. Mắt tôi cứ lâng lâng nước, nhưng cố gắng nín cơn khóc và ngồi xuống góc lớp vẽ. Trong khi đó các bạn cười vô tư khi đóng kịch ở giờ van. Đức cũng cho tôi mượn nhiều thứ.
Đức Huy: Một người bạn tốt, hay ủng hộ tôi. Hãy giúp đỡ các bạn trong lớp. Có lần bầu tám bạn ngoan nhất thì Huy bầu cho tôi. Lúc đó Long ra sau Huy: “Bầu cho nó làm gì”, nhưng Huy vẫn bầu cho tôi. Tôi mượn đồ dùng Huy cho mượn ngay. Tôi bảo cho một ít quà vặt Huy cũng cho ngay. Nói chung Huy là người bạn tố nhất trong lớp 6G. Tôi cho cái gì Huy cám ơn ngay. Có bài nào khó tôi ra hỏi Huy cũng nhắc cho tôi.
Hồng Hạnh: Hay giúp đỡ tôi. Cho tôi mượn các đồ dùng học tập. Thỉnh thoảng chép hộ tôi bài hoặc cho tôi xem cách làm của nó.
– Tình yêu trong lớp 6G:
Những đôi nổi bật trong lớp là: Vân – Tân, Thảo – Tân, Vũ – Hoa, Đức – Hằng, Đức – V.Anh. Hưng – Thanh, Hiệp – Phương.
Nói về đôi Vũ – Hoa. Suốt ngày quấn quýt bên nhau. Hôm đi thăm quan hai đứa ngồi cạnh nhau. Vũ có gì nhường cho Hoa hết. Lúc trèo núi, Vũ đang đi với một nhóm khác thì tự nhiên nó bảo “tớ nhớ Hoa quá!” thế là nó đi tìm nhóm hoa. Đi theo Hoa cầm đồ cho Hoa rồi mua đồ cho Hoa. Lúc về, ngồi trên xe Vũ cứ đặt tay Hoa vào tay mình vì Hoa đã ngủ. Cả lũ ra xem. Cô hiệu phó có vẻ không thích. Tỉnh dậy Hoa chẳng biết gì, mọi người nhìn Hoa cười. Nhưng bây giờ Vũ phản bội Hoa đi yêu người khác, đó là chị My hoạc lớp 7,8 gì đó.
2 câu thơ về tình yêu:
“Hỏi thế gian tình ái là chi
Mà đôi lứa nguyện thề sống chết”
– Những niềm vui, nỗi buồn ở nhóm chúng tôi:
Kể chuyện vui cho nhau nghe. Có khi còn kể cả chuyện ma quỷ, bon tôi vừa sợ vừa buồn cười. Rồi kể về các bạn trong lớp. Rồi giờ công nghệ lúc thực hành, chúng tôi cười đùa bên nhau, vừa cười vừa làm món ăn. Lúc đó tôi bị túi nước đá của ai đó ném xuống, lúc đó lại là giờ ra chơi. Tôi vừa đau, khoc, vừa bực mình. Lúc đó lại còn có một quả bóng bật vào chỗ tôi, tôi bực quá ném quả bóng xuống đất, rồi bậ
t lên rơi đúng vào rổ rau của nhóm khác. Thế là Việt Linh chửi tôi. Đồng thời tất cả nhìn vào tôi ngạc nhiên. Vài ngày sau tôi hơi điên điên. Giang bảo: “Thằng này điên, chắc là hôm trước giờ công nghệ bị rơi đá vào đầu nên đầu có ảnh hưởng nặng.
– Kỷ niệm hôm đi Côn Sơn:
Mới sáng sớm, tôi đã hồi hộp đến nhà Sâm để rủ đi Côn Sơn. Hai đứa đi giữa màn đêm, dì Sâm đi theo cho đỡ nguy hiểm. Đến trường cũng có vài người đã đến. Trong bóng tối, chẳng nhìn ra mặt mũi. Lúc xuất phát, nhóm chúng tôi: Thành, Đức, Hiệp, Hưng, Sâm, Long, Bảo đi theo trường ra chỗ xe, đến nơi lại phải quay về trường rồi lại đến chỗ xe.
Mãi sau trời bắt đầu sáng, lên xe, rồi trời sáng hẳn, ngoài đường mọi người tấp nập đi làm. Rồi chúng tôi hát các bài hát cùng với lớp 8G. Rồi mấy đứa Vũ, Minh, Bảo, Như Tuấn từng đứa lên hát. Mỗi đứa bịa ra một bài. Minh hát ngay một bài đặc sắc về Vũ và Hoa theo nhạc Bản tình ca mùa đông, hát lôi cuốn mọi người, cả cô Địa và con cô cũng cười hớn hở. Rồi Như Tuấn và Minh kết hợp hát bàu: “Bán độ”. Cả hai đứa hát làm mọi người cười vỡ bụng. Một lúc sau cả xe im phăng phắc. Như Tuấn thì ngồi chơi máy điện tử. Tôi ngồi ngắm phong cảnh, rồi thỉnh thoảng công tác tôi mang trong cặp cứ vang lên tiếng nhạc vang dội làm cho tôi buồn cười và bực mình. Đền đền thờ gì đó tôi không nhớ tên. Lúc đứng dưới san mọi người đứng rồi ngồi trang nghiêm. Trong khi đó nhóm mất dạy ở lớp chúng tôi lại chơi súng vô bổ, còn bắn cả vào đền.
Lúc đi leo núi, sau khi leo một lúc rồi đến trưa. Nhóm chúng tôi dừng chân lại một cái đền để ăn trưa. Chỗ ăn sạch sẽ, cả nhóm lôi thứ ăn ra để ăn. Bao nhiêu là thức ăn nước uống. Ăn xong, cả bọn lên đường, cả bọn đi nhầm đường dốc. Cả bọn mua mấy cái gậy. Đi lên đỉnh núi chán phèo, lên đến nơi chỉ lạy ba cái rồi lại xuống núi. Đi đến khổ với Sâm, đi rõ chậm, sức của Sâm cũng yếu. Mãi mới xuống tới nơi. Trong lúc đợi, vay tiền Thanh mua nước mía uống, ngồi lại còn nghe cô bán mía kể chuyện. Tôi còn đùa với Thanh. Rồi đến ba giờ, xe xuất phát về trường. Thế là đã hết một hôm vui vẻ.
*Tôi lên lớp 7
Ôi, thế là mình đã lên lớp 7. Nhanh thật đấy! Lớp mình không thay đổi, chỉ còn một bạn Vũ chuyển trường và một bạn gái vào tên là Nhung. Bạn này học không giỏi, đối xử tệ với bạn bè. Bà này rất thân với con mụ Lan. Hai đứa suốt ngày nói chuyện và đi trêu con trai ở các lớp. Trời, vừa trải qua cú sốc về mặt tinh thần vì suýt nữa được học sinh tiên tiến, tôi chỉ thiếu điểm mấy môn thôi là được tiên tiến. Thế là tôi dưng dưng nước mắt và không thể kiềm chế nổi. Thế là bao nhiêu người xúm xít lại để hỏi thăm. Giờ tôi mới biết nhiều người quan tâm mình đến thế. Các bạn nói sang học kỳ II hãy cố gắng. Thế là từ đó tôi quyết tâm học hành. Hãy chờ xem đến cuối học kỳ tôi được kết quả gì nhé! Nhưng tôi chỉ mong mình không bị học sinh trung bình. Đó là ước vọng lớn của tôi.
Nói về gia đình mình thì đầu tiên phải nói đến sự bẩn thỉu của người này là rất ghê gớm, tiếng tăm đã bay xa. Đó chính là mụ PTT. Trời ơi, trời ơi. Phòng của chị tôi ở thì lộn xộn, đồ đạc để bừa bãi. Không thể chịu nổi. Bao nhiêu lần tôi dọn đồ đạc cho ngăn nắp rồi mà mấy ngày sau phòng lại bừa bộn như cũ. Tính thì lại rất kiêu căng, ngoan cố. Không chịu nghe người khác bảo ban nhắc nhở. Đi học thì có mỗi chuyện ăn sáng và đội mũ thôi mà để mọi người nhắc đến rõ là nhiều. Yêu đương thì suốt ngày… Ăn uống cũng suốt ngày. Lúc tôi vẽ xong một bức tranh gì đó thì lúc nào cũng bảo vẽ sai trục, vẽ lệch trục. Rất là kiêu đúng không các bạn? Bà này mà lúc vào bếp thì nhiều món ngon sẽ được bay ra. Mà lại rất hay chế biến những món ăn là lạ. Hay thích trang điểm, mặc quần áo đẹp, làm đầu v.v… Toàn những cái vớ vẩn. Hay tự khen mình là xinh đẹp. Có cú đấm của superman được ông trời ban tặng. Có móng tay sắc nhọn như bọn mèo. Rất thích chat chit. Bé bằng tí tuổi đã biết đi xe máy. Đi xe trên đường luồn lách từng khe một thật là giống mình.
Thôi lại nói về lớp 7G thì cả lớp thật lố bịch. Suốt ngày nói chuyện bậy bạ. Nói về N.Tuấn ngồi cạnh mình thì thật là bực mình. Ngồi trong lớp thì chỉ có nói chuyện về con Chi nhà quê lớp 7A. Thỉnh thoảng lại nổi điên đập bàn đạp ghế. Cũng là một Boy Vip 7G. Yêu Chi phát điên cuồng. Cứ ai yêu Chi là nó ghét người ấy. Viết chữ thì rõ xấu. Học cũng giỏi. Là người nửa tốt nửa xấu.
Tài năng của mình thật nổi trội giữa đám đông. Mình khâm phục sức mạnh của mình. Từ khi sinh ra mình đã có tài năng hội hoạ bẩm sinh. Cái gì cũng vẽ được. Trong lớp ai cũng thừa nhận tài năng của mình. Trong lớp có 3 thiên tài hội hoạ là tôi, Nhật Minh và Hiệp. Mỗi người có một tài riêng. Hiệp ngày xưa hồi lớp 5,6 vẽ đẹp nhưng tính lại rất kiêu căng. Nhưng bây giờ bị tôi và Nhật Minh đánh bại bởi lòng chính nghĩa.
Đón gió từ tâm
Bước nhón nhén lên bậc thang bé xíu, vòng vèo, vào nhà thờ nhỏ thơm mùi trầm hương. Lắng tiếng gõ mõ như vang xa từ cõi nào, lòng dịu lại. Bao giờ sang đây, lòng mình cũng thanh thản và đầy tin tưởng vào con đường phía trước.
Ông bà cắt cho hai cháu miếng bánh trung thu đầu mùa, rồi dẫn cháu ra xem hai khuôn cửa mới xây mà ông bà bảo là để “đón gió bốn phương”, khỏi cần điều hoà, quạt điện. Ông đưa cho mình bài viết nhỏ cảm nhận về 1 cuốn sách, mình post lên cho bạn bè cùng đọc.
Tôi hân hạnh và vui mừng được đón nhận cuốn sách “Chúng ta là ai?” do chính tác giả mang biếu tôi tại nhà. Tôi đọc một mạch, càng đọc càng cảm nhận được độ dầy, sâu, rộng của cuốn sách.
Để bắt tay biên soạn cuốn “Chúng ta là ai?”, GS – TS Đoàn Xuân Mượu phải dành không ít thời gian, tâm trí sưu tầm và đọc tham khảo gần 100 đầu sách có giá trị ở trong nước và thế giới, bằng cả tiếng Việt, tiếng Anh, tiếng Pháp, tiếng Nga. Ta nhớ rằng lúc này ông đã gần bước vào tuổi “bát thập cổ lai hy”.
Tôi hoàn toàn đồng cảm với nhà văn Xuân Cang khi nói về tác giả Đoàn Xuân Mượu: “Với 361 trang sách (khổ 13×19) Đoàn Xuân Mượu đã dầy công sưu tập và tổng hợp sự hình thành con người trên trái đất; các nền văn minh mà loài người đã trải qua; các công trình gây dựng được trên trái đất này, trong đó có các công trình tìm hiểu bản thân con người, để hôm nay, chúng ta vẫn đứng trước những “bí ẩn” của chính chúng ta!”.
Bởi những lẽ đó, tác giả Đoàn Xuân Mượu dành hẳn một chương trong cuốn sách nói trên với tựa đề: “Cần hiểu biết chính mình” (Từ việc khám phá con người từ lúc còn ở bào thai, xuất xứ của tài năng – thần đồng đến các “kho bí mật” trong con người) v.v…
Triết gia cổ Hy Lạp F.Miletski nói: “Điều khó nhất là tìm hiểu chính mình” (biết mình”. Các nhà hiền triết phương Đông từ lâu đã khẳng định: Biết mình là cái biết đứng đầu bẳng trong hệ thống “Cửu tri” (chín cái biết), gồm Tri kỷ (biết mình); Tri bỉ (biết người); Tri thời (biết thời thế); Tri túc (biết đủ) không tham danh lợi, cần kiệm liêm chính; Tri chỉ (biết dừng), dừng lại đúng lúc; Tri cụ (biết sợ), biết sợ những gì trái đạo làm người; Tri nhẫn (biết nhường nhịn); Tri biến (biết thay đổi hợp quy luật, thời thế).
Tuy nhiên, “cái biết” trong hệ thống “Cửu tri” chỉ thuần tuý là cái biết trải nghiệm, thực chứng luận, duy lý. Đó là “Cái biết” của Nho gia, rất hữu hạn: “Tri nhân giả trí, Tự tri giả minh” (kẻ biết người là trí; tự biết mình là sáng suốt).
Chỉ khi nào con người đạt tới “chân như không” (giác thức chân không, giác thức Như Lai) thì mới đạt tới “Siêu biết”, vượt cả không gian lẫn thời gian, không một điều gì bí hiểm mà không chứng nghiệm được.
Đạt tới các “trống không” cùng cực là đạt tới “cái biết” cao nhất bằng “không” (hư vô); đó chính là “trí huệ”.
Chỉ có các bậc thánh trí, minh quân, các nhà ngoại cảm… mới có thể đạt được tới “cái biết trí huệ”. Chính họ là người sẽ trả lời câu hỏi: “Chúng ta là ai?” (về cả phương diện thể chất, trí tuệ và tâm linh, về cả sự sống và sau cái chết).
“Rõ ràng rằng khi nghiên cứu các lĩnh vực với mức độ tinh tế khác nhau thì cách tiếp cận phải khác nhau, đặc biệt với các hiện tượng siêu tinh tế, siêu nhiên thì thường đòi hỏi phải đưa vào các khái niệm và các hệ tiên đề hoàn toàn mới, có thể rất xa lạ với những điều đã quen thuộc trước đó” (GS – TS Đào Vọng Đức).
Cơ quan Life (sự sống) ở Hoa Kỳ đã cho xuất bản bộ “Bách khoa khoa học” có tựa đề “vật chất”, trong lời giới thiệu, GS. Lapp viết: “Vật chất không có ở dạng tuyệt đối mà là một hiện tượng trong không gian như hồn ma bóng quỷ thoáng hiện rồi tan, hoặc chẳng khác gì những ảo tưởng toán học”.
Chủ nghĩa vô thần và chủ nghĩa duy vật máy móc là thứ chướng ngại vật lớn nhất đối cới nhân loại trên con đường tiến hoá về trí tuệ, tín ngưỡng và tâm linh, trong suốt mấy thế kỷ qua cho tới bây giờ.
Ngày nay, nhờ có công cuộc đổi mới đất nước, tác giả Đoàn Xuân Mượu đã mạnh dạn hơn khi ông hạ bút viết chương 10 – chương cuối cùng của cuốn sách có tựa đề “Người thật việc thật ở Việt Nam” (Những nhà ngoại cảm ở Việt Nam) – Tìm mộ liệt sỹ – liệt sỹ nhắn người thân tìm mộ của họ – tìm người thất lạc – Những chuyện kỳ bí có thật).
Từ kết quả nghiên cứu, khảo sát thực tế hoạt động của các nhà ngoại cảm, “Trung tâm nghiên cứu tiềm năng con người” đã đúc rút được những kết luận sau đây:
– Về quan hệ giữa vong và người tìm vong: Phải là quan hệ cốt nhục, cha mẹ nuôi, kế mẫu, người yêu, bạn bè thân thiết.
– Về nguyên nhân chết: Vong nói rõ chết trận, chết đuối, tự vẫn, bị giết, chết oan, chết tự nhiên.
– Về việc nội bộ gia đình: Không phải lúc nào cũng có mặt bên cạnh người thân ở trên trần. Các vong có thế giới riêng của mình, cũng đi đây đó để làm công việc của mình.
– Về tình cảm, thái độ của vong: Vong mới mất thì còn rất lưu luyến với cuộc sống trần gian, với con cháu, người thân; vong mất lâu thì có thái độ trầm tĩnh, hóm hỉnh, vui cười, có vong tỏ ra hối hận lúc sống đã làm khổ vợ con, ki bo trong chuyện tiền nong với cha mẹ, có vong thì buồn vì con cháu nghiện ngập, sa đoạ. Vong thường có thái độ nhân đức, đại lượng, dễ tha thức cho những người đã làm hại mình, hay cho con cháu những lời khuyên hướng thiện. Vong có thể mô tả hình dáng kẻ đã giết mình.
– Về việc tìm mồ mả: Qua trung gian, vong có thể chỉ dẫn cách tìm nơi có hài cốt của mình.
– Về khả năng dự báo: Vong có thể nói cho con cháu biết điều lành, điều dữ sẽ xảy ra trong tương lai như bạo bệnh, tai nạn. Nhiều người bảo nhau phải ăn ở tử té vì gia tiên biết hết những việc mình làm trên trần gian, không giấu được các cụ đâu!
Những trang cuối cuốn sách là những trang “nặng cân nhất” về chiều sâu ngầm ẩn: chết không phải đã hết, chết là sự hoá sinh, là bắt đầu một sự sống trở lại. Vong hồn là chuyện có thật, là bất tử.
Gấp cuốn sách lại, trong giây lát, tôi có linh cảm như có một ngọn đuốc vô hình bừng sáng trong trái tim mình, trên con đường đi tìm lại chính mình!
Đồng cảm
Ốc ngồi thu lu trên ghế, quên hết cả xung quanh với tiếng Mic nhà bên hứng chí sủa vang, tiếng Win ê a và tiếng Bờm thỉnh thoảng cằn nhằn. Có gì hay ho mấy chương trình thể thao đâu mà mắt Ốc cứ dán chặt vào màn hình, keo 502 còn không chắc bằng. Mình cực đoan đến nỗi không thèm nhìn xem đó là bóng đá, tenis hay bơi lội, đua xe… Lúc sau mang quần áo mới rút vào còn ấm và thơm mùi nắng, ngồi cạnh Ốc gấp thong thả, không có ý định nhìn vào ti vi làm gì cho hỏng mắt. Ốc lay lay tay mình, “này, này, xem tí đi, hay lắm!”. Đành một lần thử nhìn xem có gì hay ho nào.
Billiards snocker ba băng với hai “tay chơi” Dương Anh Vũ và Nguyễn An Toàn đang hồi gay cấn. Dương Anh Vũ 15 điểm, Nguyễn An Toàn 26 điểm. Tưởng như Anh Vũ không còn cơ hội trở tay, vậy mà cuối cùng bên 15 đã lội ngược dòng vô cùng ngoạn mục với 30 điểm ngon lành qua những giọt mồ hôi lăn dài trên má. Sau một hồi vừa xem vừa nghe Ốc thuyết trình, cuối cùng mình đã bị hạ gục. Đúng là hay tuyệt!
Sau khi “chịu khó” đồng cảm về vấn đề thể thao, mình rút ra một số bài học sau:
1. Không chủ quan khinh địch.
2. Ba mươi chưa phải là tết.
3. Có thể dành lại thế chủ động, chiến thắng nếu bình tĩnh, tỉnh táo và tin tưởng vào sức mạnh bản thân.
4. Không nên cực đoan vì cái mình không thích có thể rồi sẽ thích nếu như mình chịu khó đón nhận một cách thiện chí.
5. Hưởng ứng sở thích của người khác là điều nên làm, vừa cho người ấy cảm giác được chia sẻ và biết đâu chính mình sẽ phát hiện ra nhiều điều thú vị từ những thứ tưởng như “khó nuốt” đó. Còn nếu không thể đồng điệu được về một vấn đề nào đó thì cũng nên hưởng ứng bằng cách im lặng.
Loạn gia truyền
Nói đến gia truyền, mọi người thường nghĩ đến cái gì đó hiếm hoi, quí báu do đời trước truyền lại mà con cháu có nhiệm vụ trân trọng và giữ gìn và coi là của riêng của dòng họ. Nhưng ngày nay, cũng có một số “nhầm lẫn” về nó.
Ở Hà Nội, đi đến đâu, vào chỗ nào cũng thấy nhan nhản những biển hiệu “gia truyền”, nào là phở gia truyền, thuốc nam, thuốc bắc gia truyền, bánh xèo gia truyền, thuốc sâu răng gia truyền,… Không thể phủ nhận rằng, có những nhà làm ăn nghiêm túc, có uy tín lâu năm và được mọi người tin cậy. Họ rất có trách nhiệm với khách hàng và coi nghề của mình là cái nghiệp găn với cái đức, cái tâm. Nhưng thời gian gần đây, nhiều nơi dựa vào cái hiệu “gia truyền” để làm ăn kiếm khách đến đông.
Dạo trước, nghe nói ở phố Huỳnh Thúc Kháng có quán phở “gia truyền”, tôi liền ghé vào ăn thử. Song, sự hào hứng đã bị dập tắt ngay khi tôi nếm miếng phở đầu tiên. Nước thì nhạt nhẽo, thịt không có mùi thơm. Có cảm tưởng như đang ăn nước mì chính. Ông khách ngồi ăn cạnh tôi làu bàu: “Phở này lần sau cạch”.
Đường Thái Hà có vỉa hẻ rộng rãi nên có rất nhiều những hàng bánh xèo mà bảng hiệu như nhau “Bánh xèo miền Nam gia truyền”. Chỉ một đoạn hè ngắn mà tới ba hàng gia truyền. Không hiểu gia truyền ở đâu mà nhiều thế?
Ngõ Đa Lộc – Xuân Thủy – Cầu Giấy, một buổi sáng ăn phở, tôi được nghe ông chủ quán và bạn ông nói chuyện. Ông bạn bảo : “Này, sao ông làm cái bảng tèm nhèm thế? Cứ phải ghi “Cơm phở gia truyền” thì mới ăn thua. Chủ quán nói: “Nhưng mình có gia truyền gì đâu?”. “Thì có ai bắt bẻ ông đâu mà lo, mai làm luôn đi nhé!” – ông bạn vun vào.
Tôi có một cô bạn mắc bệnh dạ dày, chữa đã lâu mà không khỏi. Cô ta phàn nàn: “Chính vì tôi sính nhà thuốc gia truyền mà đến nay tiền mất bệnh vẫn chẳng thuyên giảm. Chỉ được cái quảng cáo rất kêu, những là thuốc gia truyền đặc trị dạ dày, chỉ uống ba lần khỏi hẳn”. Cô nản quá, may sao vừa rồi được người ta mách cho đến lấy thuốc nam của thầy thuốc quân đội về hưu ở Đốc Ngữ, uống 3 liều đã khỏi mà ông có gia truyền gì đâu.
Tình trạng các cửa hàng cửa hiệu mang danh gia truyền tràn lan như hiện nay thì “gia truyền” sẽ thành “dây truyền” mất!
Việc ta việc mi
Nhưng hóa ra cũng như những lần trước, chỉ vài ngày sau chợ họp còn ác liệt hơn về cả quy mô hàng hóa lẫn số lượng người bán và người mua. Chợ Thái Hà ế nhăn răng. Các hàng ăn sáng có bàn ghế nhớn nhác thèm thuồng nhìn sang bún đậu mắm tôm, trứng vịt lộn, bánh giò, bánh khúc đứng bên hồ mát lộng,vừa thể dục rèn luyện sức khỏe vừa mở túi hứng tiền. Thuế không mất, khỏi cần trưng biển “Khách hàng là thượng đế” cho tốn công.
A ha, thì ra có một quy định mới: Việc ta ta làm, việc mi mi làm. Biển cấm cứ đứng đó hóng mát, hàng ta bán ta cứ bán thỏa chí tình tang. Cũng giống như Gặp nhau cuối năm lần nào đó NSUT Chí Trung có kể chuyện: cắm đèn là việc của anh cắm đèn, còn nhổ đèn là việc của anh nhổ đèn. Anh cắm đến phiên cứ cắm, anh chưa nhổ chưa đến phiên cứ chưa nhổ. Và thế là cả hai anh đứng cạnh nhau rất chi là “tâm đầu ý hợp”.
Về phần những thành viên của chợ hồ Hoàng Cầu, sung sướng nhất là bà bán quần áo và anh bán chuối, tự dưng lại có chỗ treo quần áo, treo chuối bự tiện lợi hết chỗ chê, còn chi sánh bằng biển “Cấm họp chợ” màu sắc ấn tượng và vô cùng thu hút.
Chuyện nhỏ xíu
Đứa trẻ ngồi giữa đang mút sữa bằng ống mút chuyên dụng. Yomost của bé con có vẻ đã cạn sữa. Bé cầm vỏ hộp sữa tần ngần hỏi mẹ: “Con vứt xuống đây nhé?”. Hình như trong đầu bé con ấy đang nghi ngờ câu hỏi của mình sẽ không được mẹ chấp thuận. Nhưng bà mẹ lại gật đầu cái rụp chẳng chút ngượng ngùng. Bé con được sự cổ vũ của mẹ vứt rác xuống đường một cách quả quyết và đặc biệt tin tưởng vào hành động đó của mình đúng như “chân lý”. Mẹ của bé bao giờ chả đúng nhất.
Một cái rãnh nước nhỏ ngay lề đường bỗng nhiên nổi lềnh bềnh vỏ hộp sữa rực rỡ sắc màu. Yomost có bao giờ muốn được quảng cáo thương hiệu của mình ở địa điểm đặc biệt này không?
Phố cũ
Ngày cũ
Có ai hay đá cuội dưới chân cầu…” (Ngô Tự Lập)
Một đám ma
– Này, đi lần nữa đi, đeo cái kính vào cho khác khác 1 tí, ra viết hộ mấy dòng cảm tưởng luôn.
– Ơ, em cũng nhập hội luôn đi vào đoàn này cho đông… Em ngại lắm, giễu qua giễu lại người ta cười cho… Cười gì mà cười, rách việc quá, nhanh nhanh cho chị nhờ…
– Ra mời khách viết cảm tưởng đi, cứ đứng đực ra đấy thế!
– Mày có mua nhầm băng không mà nhạc hiếu nghe sung quá vậy mày?
– Đợi em, em đi lại, lúc nãy chưa kịp bắt tay chia buồn với sếp.
– Anh ơi, thông cảm quay lại viếng lần nữa hộ em. Lúc nãy mải buôn điện thoại chưa kịp nháy máy. Thiếu ảnh của đoàn nào là chết em…
Đám ma kéo dài lê thê từ sáng tới chiều. Thân chủ không còn sức khóc. Đói quá ngồi tại chỗ viếng ăn tạm bắp ngô, mút tạm hộp sữa.
Các đoàn vào viếng, tranh nhau chen lên trước như tắc đường chùa Bộc.
– Nhanh nhanh cho em về còn đi mừng tân gia…
Cám ơn blog!
Xa blog cũng lâu lâu, nhớ quá! Hoá ra nơi này đã trở nên thân thuộc và cần thiết đối với mình hơn mình tưởng. Sáng nay xem “Mỗi ngày một cuốn sách”, thấy Đài Truyền hình VN giới thiệu “Blog 360 độ” thật hay và ý nghĩa. Mới thấy sự lan truyền, sức ảnh hưởng của nó đã quá rộng lớn. Lại càng cảm thấy có trách nhiệm hơn với những gì mình viết, mặc dù cái sự viết đó là tự do, là xuất phát từ tâm hồn, là cho chính mình trước đã.
Đôi lúc mình tự vấn liệu trong blog của mình có gì là giả dối không? Trả lời thật thà xem nào! Chắc chắn là không! Không có gì giả dối hết. Nhưng sự chân thật được giãi bày ra chiếm bao nhiêu phần trăm cả đời sống mình? Có lẽ khoảng 60%. Còn 40% dành riêng cho mình, riêng cho những gì cần giữ lại.
Blog đã đem lại cho mình sự cởi mở,thái độ sống hoà đồng và sự quan tâm đến những người xung quanh mà mình không quen biết.Blog mở ra một thế giới của những tâm hồn với đầy đủ buồn vui, cần sẻ chia và cần được chia sẻ. Buồn, cho một entry lên để hoá giải. Vui, post một hình ảnh tươi sáng lên để nhân rộng tiếng cười. Hân hoan vì một comment đồng cảm. Sung sướng vì ngẫu nhiên tìm ra một người bạn cũ lâu không biết tin nhau…
Phải nói là nhờ có blog mà nỗi cô đơn của mình đã vợi bớt trong những ngày xa cách người thân. Nhờ có blog mà được hiểu nhiều hơn và được thấy mình là mình hơn. Có thể tặng được bạn một truyện ngắn không đầu cuối, gửi cho người lạ mặt một lời động viên chân thành, add một cái tên nhiều ẩn chứa của niềm tin, gửi message cho người thầy xưa không dám hỏi chuyện… Và nhiều nữa…
Dù còn kém cập nhật về công nghệ blog, không có slide, không add ảnh hàng loạt được trong một entry, không kèm được video, lời nhạc trong bài viết, chưa tự thiết kế được cho mình một background ấn tượng… nhưng mình vẫn biết mình chính là blogger thực thụ. Có ai phản đối điều này không? ![]()
Ngày hôm qua là thế
Reiko viết: “Tất cả chúng ta đều là những con người bất toàn sống trong một thế giới bất toàn. Chúng ta không sống với sự chính xác cơ khí của một chương mục ngân hàng hoặc bằng cách đo đắn mọi đường nét và góc cạnh của chúng ta với thước dây và máy ngắm”.
Bài hát của Việt Anh. Mình nghe lần đầu tiên ở Tiền Hải trong một buổi trưa lặng lẽ với giọng hát Hồng Nhung. Sau đó nghe lại Quang Dũng. Đều thấy hay và có cảm xúc. Đúng là từ ngữ và giai điệu của Việt Anh. Không muốn nói gì nhiều vì tự nó đã toát lên được đầy đủ cảm giác về những nghĩ suy và nỗi nhớ cũng như sự chấp nhận nhẹ nhàng về quá khứ. Mỗi người có thể tìm cho mình những đồng cảm riêng.
Ngày hôm qua là thế chìm khuất trong mưa xóa nhòa
Nhìn em đi lặng lẽ qua những buồn vui
Ngày hôm qua là thế từ tháng năm cũ tìm về
Tìm trong em nụ hôn quên lãng đầu tiên
Ðợi em qua đường phố thao thức, cả gió mưa cũng dịu dàng
Ngày hôm qua, dù nắng bôi xóa, dù mưa còn rơi
Ngày hôm qua là thế biển tiễn đưa cánh buồm về
Ngày hôm qua dù sao tôi đã chờ mong
Một sớm mai nắng, về trên hàng cây và gió tha thiết
Chỉ có em biết nơi nào, đại dương vẫn khát khao
Chỉ có em biết từng đêm, từng đêm tỉnh giấc
Chợt thấy ta giữa xa lạ, nơi nào
Vàng phai đi mùa thu, để lá hoa hết phiền muộn
Ở ngoài kia, còn có mây trắng trời xanh
Ngày hôm qua mình đã mơ ước, một ước mơ dẫu bình thường
Ngồi bên em hoàng hôn đâu đó rụng rơi
Ngày hôm qua cạn lối, chỉ có anh trước biển rộng
Chợt nhận ra mình cô đơn giữa đời nhau.
Đủng đỉnh yếm đào
Thương Bi
Đọc Rừng Nauy
Mùa hoa phượng
Chiều qua đứng nấu cơm trên tầng 4, đợi canh sôi, nhìn loanh quanh ra xa, chợt thấy phượng đã nở đỏ tươi trên nền lá xanh thẫm. Hát luôn “Thời hoa đỏ”, chưa bao giờ bài hát ý nghĩa với mình như lúc đó.
“Mỗi mùa hoa đỏ về. Hoa như mưa rơi rơi… Sau bài hát rồi em lặng im, cái lặng im rực mầu hoa đỏ…”. Đã lâu lắm rồi, không còn ngắm hoa phượng, không lấy đài hoa làm móng tay giả, không dùng cánh hoa làm bướm ép sổ, không tuốt lá phượng chơi đồ hàng, không lấy nhuỵ hoa chơi trò thắng thua… Hoa phượng với người xa trường lớp cũng kém đậm đà, như bị bỏ rơi sau những ngày say sưa dâng hiến. Tiếc cho những bông phượng nở trong lặng lẽ, vì nơi đó thiếu vắng những trò chơi hồn nhiên, thiếu những mộng mơ áo trắng. Phượng không cầu kỳ lắm. Dù được nhìn ngắm hay bị thờ ơ, phượng vẫn nở nhiệt thành như bao giờ cũng là mùa yêu thương rực rỡ.
Nghĩ linh tinh
Em vẫn như ngày xưa
Rồi cũng sẽ qua
Những lúc gặp phải khó khăn gì đó, thường mình cảm thấy khó khăn như vô tận, không làm cách nào thoát ra được. Nhưng rồi những bực bội, mệt mỏi, lo lắng cũng qua. Khi nó đã qua lại cảm thấy như chưa từng có gì xảy ra, như chưa từng biết nó đã từng dày vò mình mới đây thôi, từng làm mình như muốn điên lên được. Và mình đã rút ra được một điều, là khi rơi vào vựa sâu đó, hãy cứ nghĩ: “Rồi cũng sẽ qua”. Bằng cách này hay cách khác, u tối cũng sẽ qua. Vì thế, tại sao trong cơn giông tố mình không bình tĩnh, tin tưởng và tỉnh táo để nhanh chóng giải quyết mọi chuyện. Cái lưới vô hình vây quấn lấy mình càng dầy, càng chặt bao nhiêu là do mình cả thôi.
Nhưng ai cũng biết rằng để tỉnh táo trong u mê, để vững vàng trong hoạn nạn thật khó khăn. Và như thế ta cần những tươi mới êm đềm của âm nhạc, cần những câu chữ sáng suốt của sách vở, cần lôi lại những đam mê lâu ngày đã yên ngủ, cần những an ủi của bạn bè, cần những chia sẻ của người thân, cần lòng ham sống và yêu cuộc sống… Hơn hết thảy là chính ta cần ta, cần đánh thức cái ta vững vàng, thiện chí và lạc quan đang nằm đâu đó trong con người mình.
Rồi sẽ qua thôi. Cần có buồn để biết vui. Nhìn thật sâu vào nỗi buồn, để thấy hết ý nghĩa của niềm vui, của những gì quý giá ta đang có.
Hộ lý nghiến răng chi tiền cơm tấm
Trưa. Muốn về ngay với Win nhưng vẫn bị bắt cóc đi ăn một bữa khao. Thực ra đây là một bữa khao mang tính chất bị đàn áp, vì chủ nhân của nó không hề có tinh thần tự nguyện.
Hộ lý hôm nay buộc khăn kiểu Cô gái Hà Lan choé cả phòng ăn, mình cho là do “thần tượng Phan Đình Tùng”. Cơm tấm Sài Gòn trong con mắt chị Mỹ ngày càng trở nên bệ rạc. Thị Mầu hơi yểu điệu và ngày càng mất tỉnh táo vì những câu nói mộng mơ một cách cố ý. Mình chốt hạ một câu sau khi hộ lý huyên thuyên mấy hồi do xót tiền: “Chị biết sau khi chị nói xong e rút ra được điều gì không?” Hộ lý hớn hở tưởng mình nịnh đầm, cười tít, vểnh tai nghe cho rõ. “Đó là em chẳng hiểu chị đang nói gì”… Ục Ục… Đến điên lên mất thôi với mấy chị em phòng này. Thị Mầu bảo: “Thông cảm nhé, phòng này quen nói thẳng nói thật, càng vỗ vào mặt nhau càng chứng tỏ độ chân thành”… Thương hộ lý quá! Được tí tiền nhuận bút lại phải chi cho mấy cái miệng rộng tham ăn.
Lòng tốt
Chỉ có một thời
“Chỉ có một thời” là tên một sáng tác của Diệu Hương. Mình từng nghe chính tác giả và Đon Hồ hát. Sau đó nghe Quang Dũng. Ai hát cũng có sự thú vị riêng. Nhưng không phải mình muốn nói đến chuyện ai hát hay hơn ai, mà mình muốn mượn cái tựa đề bài hát để nói lên suy nghĩ chợt đến với mình sớm nay.
Mắt Huế xưa
“Dù xa hỏi lòng quên chưa, Huế sang đông Huế buồn trong mưa. Như mắt xưa chiều áo tím, giận anh nên bước đi ngoài mưa”. Sự lãng mạn trở lại trong mình dữ dội. Lâu rồi không có cảm giác đó. Cảm giác của những ngày yêu thương mong manh. Mưa hồi đó thật buồn, thật ngơ ngác và nhiều mộng tưởng. Bây giờ thì khác, thực sự mình không còn thích mưa.“Tàn mùa đông, trên bến sông, đôi mắt buồn tiễn biệt anh đi…”.
Mình thú nhận là hay quên mất mình cũng có một phần dòng máu Huế, mặc dù Huế chính là quê nội mình. Có lẽ bởi mình chưa bao giờ sống ở Phong Thái – Phong Điền (địa điểm luôn có trong nguyên quán của giấy khai sinh).
Nhưng có phải trong vô thức, tình yêu với Huế vẫn chảy như mạch ngầm, vì vậy nên nghe những bài hát Huế thấy ngấm thật sâu, thật lặng. Và hình như chính vì thế mà hồi sinh viên dù không có tiền mình vẫn cố gắng mua trọn 4 tập Hoàng Phủ Ngọc Tường và hai quyển thơ Bùi Giáng cùng những quyển sách viết về Trịnh Công Sơn.
Cũng hay hát lẩm nhẩm “Buổi trưa em che nón lá, cá sông Hương liếc nhìn ngẩn ngơ“, “Giữ chút gì rất Huế hiền ngoan, xin em chớ cắt mái tóc thề“. Và đặc biệt thích vô cùng câu thơ của Thu Bồn: “Con sông giùng giằng con sông không chảy. Sông chảy vào lòng nên Huế rất sâu“.