🌳

Published in: on 10/01/2023 at 3:12 Chiều  Gửi bình luận  

🌼

Published in: on 10/01/2023 at 2:55 Chiều  Gửi bình luận  

Published in: on 07/01/2023 at 7:11 Chiều  Gửi bình luận  

☘️

Published in: on 07/01/2023 at 7:04 Chiều  Gửi bình luận  

Phía sau sáng tác

  1. Có người bảo tôi sao chịu khó trả lời từng tin nhắn, bình luận của độc giả thế. Tôi bảo, độc giả tận tâm hỏi han, chia sẻ thì bận mấy tôi cũng sẽ trả lời, chỉ là sớm hay muộn. Điều này tuy nhỏ bé, song nó thể hiện thái độ trân trọng của tác giả dành cho độc giả – những người đang bỏ thời gian ra ghé thăm ngôi nhà của mình, đem cho mình động lực sáng tác mỗi ngày.
  2. Có người khuyên tôi nên làm gì đó hot hơn, theo trend để tăng thêm lượng người theo dõi. Nhưng tôi thiết nghĩ, ta chỉ có thể làm thứ gì trong phạm vi năng lực của mình. Và chúng càng chân thực, gần gũi với quan điểm, lối sống của ta bao nhiêu thì nội dung đó sẽ chạm được vào độc giả bấy nhiêu. Hơn nữa, tôi không chủ ý đi tìm số đông chưa phù hợp để nhà cửa thêm ồn ào. Độc giả sẽ ghé nơi này với tâm thế gần gũi, nhẹ nhàng, ít người không sao, chỉ cần bình yên, đối đãi với nhau dễ chịu, là đủ.
  3. Có người hỏi sao trên nhiều page khác loạn xạ comment rác mà nhà tôi hiếm thấy. Đâu có, nhà tôi nhiều lắm, có điều tôi chịu khó quét dọn thường xuyên thôi. Giống như bạn xem Youtube đôi lúc bị phiền bởi quảng cáo, nhưng vẫn nên kiên nhẫn vì ta đang xem chúng free. Facebook cũng vậy, ta nhờ vả nền tảng này để tương tác, phải chấp nhận các comment rác thôi (với ta là rác mà với người có thể là mưu sinh). Nên nếu muốn nhà sạch gọn thì cứ im lặng mà quét đều, không than vãn ☺️.
  4. Có người ưu ái gọi tôi là “nhà thơ”, nhưng tôi chỉ thích được gọi bút danh hoặc là tác giả, vì nó đơn giản mang ý nghĩa người tạo ra thứ gì đó từ bàn tay hay khối óc của chính mình. Tôi không cho tôi đủ phẩm chất và năng lực để trở thành một nhà thơ hay nhà gì cả, tôi chỉ muốn được là chính tôi với giảm thiểu danh xưng.
  5. Có người bảo sao không tổ chức lễ ra mắt sách, tôi lại thích những cuốn sách của mình đến với đời lặng lẽ, nhẹ nhàng. Không đánh trống khua chiêng, sách sẽ tới tìm độc giả vào một ngày bình thường, trong những thời khắc bình thường. Và độc giả sẽ đọc nó là chính nó, không háo hức rồi bị thất vọng bởi những tác động trước đó của những lời PR khoác lên cho nó một chiếc áo quá rộng. Vì tự tôi biết, tôi chỉ là một người viết những điều giản đơn mà ai muốn cũng có thể viết được.
  6. Có người mong tôi đăng ảnh cá nhân lên Page và in ảnh cá nhân lên bìa gấp sách. Song tôi nghĩ sự xuất hiện của tôi là không cần thiết vì tác phẩm của tôi mới là thứ độc giả mong chờ gặp mặt. Thấy diện mạo tác giả không quan trọng bằng việc tác phẩm của tôi có chạm được vào tâm tư, tình cảm của độc giả hay chưa.
  7. Có người thắc mắc vì sao thơ tôi không tựa đề. Tôi nghĩ mỗi người khi đọc sẽ tự tìm cho mình một tựa đề phù hợp thay vì để tôi áp đặt một tựa đề nào lên đó. Và thực tế tôi thấy đặt tựa đề khó quá, vì nếu đặt chưa xác đáng thì nó sẽ không đủ sức ôm chứa được nội dung, thậm chí làm sai lệch ý thơ, nên tôi trốn luôn khâu này 😂.

(Đăng lại từ fanpage Winlinh)

Published in: on 05/01/2023 at 3:21 Chiều  Gửi bình luận  

🌿

Published in: on 05/01/2023 at 2:26 Chiều  Gửi bình luận  

Nhìn lại 2022 – Blog này

Vậy là dự định chăm sóc tốt cho blog này trong 2022 chưa thể hoàn thành. Lý do thì nhiều, bận này bận nọ, nhưng cũng chẳng thể ngụy biện được. Rút cục khi mình chưa quan tâm đủ đến điều gì thì mình chưa thể làm tốt nó, vậy thôi.

Mục tiêu của mình cũng không dễ để xong một sớm một chiều. Dọn dẹp một cái blog từ năm 2007 cơ mà. Mình muốn xóa những ảnh và bài linh tinh, cho gọn gàng quy củ mọi thứ lại. Và đôi lúc phân vân muốn xóa sạch các sáng tác dạng ảnh để blog đỡ đầy chật, song thấy tiếc nên lần lữa. Blog này đã gắn bó với mình quá lâu nên mình muốn nó đúng nghĩa là nơi kín đáo để giãi bày, tâm sự thay vì là một cái kho hổ lốn. Nhưng cả năm vừa rồi mình chỉ dọn dẹp được 20% trong khi vẫn mải miết tống các sáng tác vào cho đầy ứ. Rồi vì blog hết dung lượng (dù đã mua gói cá nhân) nên mình đã dừng up ảnh được vài tháng rồi. Theo đó mình đã bỏ mặc blog suốt nhiều ngày bơ vơ.

Năm 2023 sẽ quyết tâm dọn cho xong blog dù nó gọn hay không thì cũng chỉ mình để tâm. Rồi dành thêm thời gian để viết những điều nhỏ nhặt li ti như xưa để blog thêm gần gụi, ấm áp nhé!

Published in: on 04/01/2023 at 3:57 Chiều  Gửi bình luận  

Cảm ơn 2022, chào đón 2023!

Published in: on 02/01/2023 at 2:00 Sáng  Gửi bình luận  

Nhìn lại 2022 – Xuất bản sách

Năm 2022 mình xuất bản được một cuốn sách là “Cứ thả hết buồn nắng sẽ giúp hong khô”, tiếp nối mạch cảm xúc của cuốn “Chuyện đã cũ cứ thong dong mà cũ” của năm 2021. Thẩm định cuốn sách như thế nào là tùy thuộc vào độc giả, còn với riêng mình, bên cạnh những thứ chưa ưng ý, mình cũng cảm thấy cần ghi nhận bản thân đã nỗ lực nhiều để ra được sản phẩm tinh thần này. Đó là bước trưởng thành trong con đường sáng tác của mình, không chỉ ở tư tưởng mà còn ở hành động. Bởi từ các sáng tác nhỏ lẻ tới việc gom chúng để làm thành một cuốn sách là cả một quá trình.

Nhắc về chủ đề sách thì tiện thể nhắc lại việc mình được Bộ GD chọn hai bài viết in trong SGK Ngữ văn lớp 7 và lớp 10 giảng dạy chính thức trong nhà trường (đã đăng ảnh trong blog này). Ghi lại để nhớ một 2022 ra sao thôi.

Hai trong số những ảnh feedback của độc giả Trần Bích Ngọc tại Đà Lạt mới gửi mình sáng nay, sáng cuối cùng của năm 2022.

Kế hoạch năm tới của mình:

– Tái bản 2.000 cuốn “Chuyện đã cũ cứ thong dong mà cũ”, dự kiến sẽ xuất bản trong tháng 2/2023, do thương hiệu Bluebooks trực thuộc Công ty TNHH Văn hóa và Truyền thông AZ Việt Nam phát hành. Cuốn này có chút xíu mới là thêm bookmark cùng 3 tấm thiệp in bằng giấy bồi cứng có thơ và hình mình vẽ.

– Tiếp đến khoảng từ tháng 6-8/2023 mình sẽ phối hợp với AZ xuất bản cuốn thứ 3 (đã ký HĐ nên không thể chạy đi đâu cho thoát) ☺️.

Published in: on 31/12/2022 at 4:21 Chiều  Comments (4)  

Nhìn lại 2022 – Bài đăng báo

Góp phần hoàn thiện bức tranh lao động của mình trong năm 2022 có cả đôi nét phác thảo từ những bài viết được đăng trên báo, tạp chí. Tổng hợp lại để lưu giữ.

Published in: on 27/12/2022 at 5:40 Chiều  Comments (2)  

Sân bóng cuộc đời

Trên sân bóng bày biện cả cuộc đời
Có tham vọng hào quang chiến thắng
Có tiếc nuối gục đầu trong cay đắng
Kẻ khóc người cười lẫn lộn cả buồn vui

Chẳng ai lường được kết cục ra sao
Cho đến khi trọng tài thổi hồi còi hết trận
Quan trọng hơn là cách ta đón nhận
Thắng khiêm nhường mà thua vẫn điềm nhiên

Những pha bóng là trải nghiệm nhãn tiền
Hun đúc ta bền gan tĩnh trí
Trau dồi kỹ năng nâng cao chiến thuật
Rèn luyện tinh thần cống hiến nhiệt tâm

Chuyện còn lại phụ thuộc vào rủi may
Với những điều không ai đoán nổi
Cuộc sống vốn thế dẫu ta đang rất vội
Đời chẳng chiều lòng cho viên mãn ngay đâu

Biết chấp nhận dù nỗi buồn thật sâu
Biết từ tốn trước tung hô chiến thắng
Thấy ra bài học sau hơn thua, được mất
Và tự nhủ mình đã sống rất đẹp tươi.


Vậy là Argentina cũng đã chạm tay đến giấc mơ cúp vàng sau 36 năm kể từ khi giành chức vô địch tại Mexico năm 1986. World Cup 2022 đã đưa đội tuyển quốc gia Argentina và đội trưởng Messi lên tột đỉnh vinh quang. Chiến thắng đầy kịch tính này cũng làm nức lòng người hâm mộ đội xanh trắng sau bao năm mòn mỏi trông đợi. Và ta cũng từng thấy Messi đã trầy trật như thế nào trong các kỳ World Cup để tới được ngày hôm nay. Nên tôi mới có câu “Đời chẳng chiều lòng cho viên mãn ngay đâu” để tặng cho cả hai số 10 Messi và Mbappe, một người đã thấm thía đủ mọi cung bậc đời và một người đang dần nếm trải nhiều hơn vị ngọt mặn cuộc sống.

Vào 22h đêm giờ Doha (Việt Nam là 2h sáng), đường phố Doha khu vực quanh sân Lusail, nơi vừa diễn ra trận chung kết giữa Argentina – Pháp đông nghẹt xe cộ và ồn ã tiếng reo hò. Quãng đường cách nhà chỉ chừng 3km mà chúng tôi phải bò ngoằn ngoèo suốt hơn một tiếng đồng hồ mới về được. Có lẽ chưa bao giờ Doha đông người đến thế, tắc đường đến thế và náo nhiệt đến thế. Một đêm không thể tuyệt vời hơn cho 40.000 CĐV nồng nhiệt đến từ Argentina đang ở đất Qatar.

Với CĐV đội tuyển Pháp, đội tuyển của các bạn đi được đến giờ phút này thật đáng ghi nhận và tự hào, chỉ là thiếu một chút may mắn mà thôi. Tuyển Pháp đã cống hiến các trận rất hay với chiến thuật và con người tuyệt vời. Các bạn cũng đã có chức vô địch World Cup 2018 và giờ tuy về nhì nhưng lại có đôi giày vàng Mbappe World Cup 2022. Chàng trai mà chúng ta hâm mộ còn cả chặng đường dài phía trước để nỗ lực và hy vọng. Đôi khi chiến thắng huy hoàng chậm lại một chút sẽ khiến người trẻ trở nên khiêm tốn và nhìn lại được nhiều điều, đặc biệt là định vị mình rõ hơn.

Với tôi, bóng đá như cuộc đời. Nơi đó chúng ta thấy rõ những hỷ nộ ái ố, thấy rõ tính cách của từng cầu thủ trên sân. Chúng ta cũng học được những phẩm chất quý mà môn thể thao này mang lại như sự kiên nhẫn, bền bỉ, tinh thần thép, tính cộng đồng… cũng như biết chấp nhận sự khắc nghiệt trần trụi của thắng thua được mất, những cú ngã đau, những pha phạt lỗi… Từ đó ta có sự nhìn nhận sâu sắc hơn về sự đa chiều của cuộc sống. Ta cũng hiểu mọi thắng thua chỉ là tạm thời, bởi không ai thắng mãi và còn có cơ hội phía trước cho những người về sau.

Một mùa World Cup đã khép lại, nhưng giấc mơ lấp lánh và những ký ức đẹp vẫn luôn ở đó.

Published in: on 19/12/2022 at 9:59 Sáng  Gửi bình luận  

Biết điểm dừng

Ta hay động viên nhau: Hãy tiến về phía trước, cứ bước tiếp chớ nản lòng, đi rồi sẽ đến, chớ bỏ cuộc… Nhưng có lúc ta lại phải nhắc nhau: Tới đây đủ rồi, dừng lại đã, chậm một chút, nghỉ ngơi thôi, buông xuống đi, thả lỏng nhé!

Giống như xưa kia ta cố gắng để có được mọi thứ, thì bây giờ ta cố gắng để buông bớt mọi thứ. Giữa có và không, giữa ôm và thả, giữa đi và dừng… sự lựa chọn đôi khi thật khó khăn. Và nhiều lúc ta phải trải qua sự quá đà rồi mới nhìn lại, nhận ra được đâu là điểm dừng mà đáng ra ta đã phải đưa ra quyết định từ sớm.

Đơn giản như trong cuộc nhậu, cuộc vui, cuộc trò chuyện… nếu ta không biết điểm dừng thì cuộc nhậu quá sức thành tan hoang, cuộc vui quá đà thành mỏi mệt, người nói nhiều quá hóa nhàm.

Trên đỉnh hào quang, khi say mê trong sự tung hô, nghĩ đến việc phải bước xuống, ta khó lòng làm được. Và ta cứ bám trụ trên đó bằng mọi giá, cho đến khi ánh sáng lấp lánh ấy tắt dần… mọi săn đón tan biến… Ta ngơ ngác không chấp nhận nổi sự thật, nhưng cuối cùng vẫn buộc phải lùi vào hậu trường cho những non tươi, mới mẻ ngoài kia tỏa sáng. Song đã muộn, sự lui về bị động khiến ánh hào quang xưa kia của ta phần nào trở nên vô vị. Người đời sẽ chỉ còn thấy ta thảm hại của ngày hôm này chứ mấy ai còn nhớ ta rực rỡ của ngày xưa nữa. Mà điều đó không quan trọng bằng cảm giác của chính ta, khi trong lòng ta không có được sự thanh thản điềm nhiên chấp nhận thực tế. Dẫu thực tế ấy với ta là phũ phàng, nhưng với đời sống là hợp quy luật.

Trong say sưa sở hữu, ta không biết rằng ta chẳng thể ôm được mãi mọi thứ. Đến lúc nào đó ta phải buông chúng xuống và ra đi một mình. Chiếc xe, căn nhà, tài khoản ngân hàng, chức quyền và quý giá hơn là sức khỏe hay bàn tay của một người… tất cả ta đều phải thả ra, buông xuống. Nếu ta không can tâm chấp nhận được sự thật mình vốn chẳng có gì, chẳng mang theo được gì… thì khi không còn gì cả ta sẽ sống tiếp thế nào đây?

Ta không thể ôm mãi hào quang quá khứ hay sở hữu những thứ vật chất hữu hạn. Nếu ngay từ đầu hiểu được rằng không nên giữ chặt ai, cái gì thì lành thay. Còn nếu đang ôm rất nhiều thứ thì cần học cách từ từ nới lỏng vòng tay. Khi đã thả xuống, buông ra được, nghĩa là ta đã biết chấp nhận sự thật, hiểu được quy luật, tự khắc khi ấy ta có thể bình yên sống mà không còn khát thèm những thứ ngoài thân.

Biết dừng lại trong chủ động, biết đủ trong an nhiên, biết chấp nhận trong nhẹ nhàng… thì quãng đời về sau ta mới có thể thảnh thơi mà sống.

Published in: on 08/12/2022 at 1:16 Chiều  Gửi bình luận  

Văn không biết ra vẻ

Đôi khi tôi thấy trong những bài thơ văn mà ai đó đăng hoặc chia sẻ có lời bình kiểu “lại văn vẻ” hay “dạo này văn vẻ thế”… Ngoài đời cũng vậy, nhiều lúc tôi cũng nghe thấy ai đó thốt lên câu cười cợt “thằng này lại văn vở rồi”. Hẳn bạn cũng như tôi, nghe những lời trên sẽ thiên về ý nghĩ người bình luận không mấy thiện cảm với chữ “Văn”.

Có câu “Văn là Người”. Nghe lời ai nói ta phần nào biết bản tính họ. Nhìn thứ ai đăng ta phần nào hiểu tâm tư họ. Nếu nói lời hay ý đẹp, lời thiện ý lành với tấm lòng chân thành thì sao có thể lại là “văn vở” kiểu “diễn trò” được.

Rút cục thơ hay văn cũng là đời, đều lấy cảm hứng từ hiện thực cuộc sống. Những gì ta quan sát và cảm nhận được sẽ nhờ chữ nghĩa diễn tả hộ, đơn giản vậy thôi. Dẫu ai có viết về chiếc lá vàng rơi, cụm mây trắng bay, hay một cơn gió thổi… thì đó cũng là đời cả. Dù là thực thể sống động hay cái vô hình vi tế, thì nó đều từ hiện thực mà ra.

Không phải người viết mộng mơ thiếu thực tế, hoặc người share “tay nhặt lá chân đá ống bơ”, mà bởi họ rất yêu cuộc sống, yêu cái đẹp, biết tận hưởng trọn vẹn từng khoảnh khắc li ti của thế giới kỳ diệu này.

Văn chính là Người và Đời, Văn không biết ra vẻ.

Published in: on 05/12/2022 at 7:22 Chiều  Gửi bình luận  

Lời cuối cho thu

Em lạc nơi nào lối cỏ heo may
Mà ngơ ngẩn cả cung đình lặng lẽ
Trời về chiều mây lang thang quạnh quẽ
Nén thở dài bằng dáng nắng cô đơn

Miết bàn tay trên từng mảng rêu tường
Thưa thớt tiếng chim tìm vào đêm vắng
Tháp chùa nghiêng ngóng bóng tàu xa tắp
Có nỗi niềm trôi theo gió miên man

Đừng nhắc tôi về quá khứ huy hoàng
Hay những hoang tàn sau làn sương khói ấy
Ngày em đi lửa kinh thành rực cháy
Chân bước dồn trong khốn khó liêu xiêu

Chốn không em đã hóa tiêu điều
Mái ngói trầm tư u hoài cô tịch
Con bướm lượn vườn hoang xơ xác
Tóc người xưa nay cũng hóa bạc phơ

Lời cuối cùng tôi viết cho thu
Cho phai tàn những bài ca ngày cũ
Rồi thu xếp từng hanh hao vụn vỡ
Khép cửa phòng đóng lại bức tranh xiêu.

Published in: on 06/11/2022 at 1:09 Sáng  Gửi bình luận  

Trước và Giờ

Trước, khi thấy ai copy bài của mình không trích nguồn, tôi hay vô nhắc. Giờ, thấy thế tôi thường im lặng bỏ qua, không còn khó chịu nữa. Vì tôi biết dẫu thứ ấy không ghi tên tôi thì vốn dĩ nó vẫn là của tôi, vẫn nằm ở đó, nào có chạy đi đâu được.

Trước, tôi thường chúc các bạn nhỏ nhân dịp tuổi mới hoặc năm mới “học giỏi”. Giờ, tôi chỉ chúc các bạn ấy “học vui”. Khi vui thì mới muốn học. Khi muốn học mới tiếp thu hiệu quả. Khi hiệu quả tất yếu sẽ giỏi dần lên. Mà dẫu không giỏi cũng chẳng sao, miễn các con thấy vui là được.

Trước, khi ai đó khen tôi xinh thì tôi hay bảo xinh đâu mà xinh, xấu lắm. Giờ, khi ai đó có khen thì tôi lại cười vui và cảm ơn. Bởi đúng là tôi đẹp theo cách của riêng tôi, tôi được ghi nhận theo góc nhìn của người đối diện, cớ sao tôi phải lấn bấn.

Trước, gặp chuyện tôi hay nghiêm trọng hóa rồi than vãn, đổ tại lý do này lý do kia. Giờ, khi gặp chuyện, tôi nhìn thẳng vào sự thật, đối diện với chính mình. Không bao biện mất thời gian mà tìm cách giải quyết vấn đề theo hướng hiệu quả, tích cực nhất.

Trước, thấy tóc bạc tôi lo lắng kêu trời. Giờ, thấy tóc bạc tôi thư thái mỉm cười. Vì mình còn được sống mà cảm nhận mọi dấu vết thời gian để lại trên từng cung bậc tuổi tác. Hà cớ gì không vui.

Published in: on 02/11/2022 at 7:16 Chiều  Gửi bình luận  

CỨ THẢ HẾT BUỒN NẮNG SẼ GIÚP HONG KHÔ

Gửi độc giả thương mến của Winlinh!

Vậy là cuốn sách “Cứ thả hết buồn nắng sẽ giúp hong khô” – Viết và Vẽ của Winlinh – đã chính thức phát hành và sẵn sàng lên đường đến với những bạn đọc muốn đón nhận nó. Đây là cuốn sách thứ hai của Winlinh, xuất bản sau “Chuyện đã cũ cứ thong dong mà cũ” đúng một năm.

Cuốn sách này vẫn giống cuốn sách trước là có hình vẽ minh họa của tác giả ở mỗi trang. Vẫn hướng đến sự tự tại, an nhiên với những đúc kết nhân sinh từ góc nhìn khiêm nhường, mộc mạc và dung dị. Vẫn cảm xúc, mộng mơ nhưng cũng rất đời thường, thực tế. Mình tin bạn đọc sẽ tìm được nguồn năng lượng tích cực, sự vui vẻ lạc quan cùng cảm giác bình yên khi gặp gỡ và làm bạn với cuốn sách này.

Vậy còn sự khác biệt?
Thứ nhất cuốn này dày hơn cuốn đầu 16 trang. Thứ hai sách có kèm theo bookmark xinh xinh giúp bạn đánh dấu trang đang đọc. Thứ ba, cũng là khác biệt nhất, bên cạnh thơ thì sách còn có thêm những đúc kết dạng văn xuôi dễ thấm và dễ ngấm.

Mình xin cung cấp một số thông tin cơ bản về cuốn sách cho những ai quan tâm:

  • “Cứ thả hết buồn nắng sẽ giúp hong khô” do NXB Thế giới ấn hành, dày 272 trang, khổ sách vẫn là 12,5cm x 20,5cm (để những ai đã có cuốn trước hoặc sẽ mua cả 2 cuốn thì khi xếp chúng cùng nhau rất đều và đẹp).
  • Giá bán: 120.000 đồng (độc giả có thể đặt cả 2 cuốn nếu chưa có cuốn thứ nhất, giá cuốn thứ nhất là 110.000 đồng).
  • Bạn đọc muốn đặt mua xin inbox trên page Winlinh để nhận sách trong thời gian sớm nhất!

Sau cùng, xin trân trọng cảm ơn sự ủng hộ và ghi nhận của độc giả đã giúp Winlinh có thêm động lực để sáng tác và xuất bản sách. Chúc bạn luôn mạnh khỏe và có được sự bình an trong tâm hồn!

Published in: on 26/10/2022 at 2:59 Sáng  Comments (11)  

🌿

Ta đem một mớ buồn phiền
Mang ra chợ bán lấy tiền để tiêu

Ai ngờ hàng ế liêu xiêu
Chợ toàn người bán tiêu điều người mua

Thôi đành bán rẻ như cho
Với người bên cạnh còn lo mà về

Bán rồi buồn bỗng vơi đi
Nhận ra ta có buồn gì bằng ai

Nhìn quanh bao nỗi buồn dài
Buồn phiền ta chẳng bằng ai, thật mà.

Published in: on 24/10/2022 at 11:13 Sáng  Gửi bình luận  

🤎

Published in: on 22/10/2022 at 3:02 Chiều  Gửi bình luận  

🌼

Published in: on 18/10/2022 at 2:01 Chiều  Gửi bình luận  

🎵

Published in: on 18/10/2022 at 2:01 Chiều  Gửi bình luận  

Một năm qua

Nếu ta làm một việc
Chỉ nghĩ xem được gì
Không nhiệt tâm cống hiến
Thì học được điều chi

Thời gian mải miết đi
Làm chính là được học
Những bài học được mất
Quý giá ở trong đời

Được làm là được sống
Được từng ngày lớn lên
Rồi khi thành quả đến
Thấy lòng thật bình yên.

Vậy là đã sắp tròn một năm “Chuyện đã cũ cứ thong dong mà cũ” phát hành. Và thời điểm này cũng là lúc “Cứ thả hết buồn nắng sẽ giúp hong khô” chuẩn bị ra mắt bạn đọc. Thời gian trôi mải miết và chúng ta vẫn làm việc, vui sống mê say. Để mỗi giờ khắc qua đi chẳng còn gì hối tiếc vì ta đã sống trọn vẹn, nhiệt thành.

Published in: on 12/10/2022 at 5:06 Chiều  Comments (2)  

Published in: on 05/10/2022 at 10:39 Sáng  Gửi bình luận  

Tháng mười tuổi mới

Một sinh nhật ở nơi xa, rất khác với những sinh nhật đã qua. Tuổi mới không nghĩ ngợi hay mong mỏi gì to lớn, chỉ mong mọi sự bình an!

Published in: on 02/10/2022 at 10:35 Sáng  Comments (2)  

Oanh 🤎

Tự dưng chị nghĩ đến em. Giờ này em đã ngủ chưa nhỉ? Và chuyện em chia sẻ với chị, em đã quan sát nội tâm mình đến đâu rồi?

Đôi khi ngồi vu vơ “tổng kết” và nhìn lại, chị luôn có một đáp án chung: Trong số những bạn bè của chị, em là người đem tới cho chị cảm giác thoải mái, dễ chịu và được sống là mình nhất. Chị em không gặp nhau quá nhiều, không nhắn tin thường xuyên, nhưng chị và có lẽ cả em, đều thấy yên tâm, tin cậy khi nghĩ về nhau. Ta cảm nhận rõ điều đó nhỉ!

Trước đây trong mắt chị, em là người mạnh mẽ, cá tính và không cần tìm một ai để hỏi những câu hỏi li ti về cảm xúc hoặc bất cứ phạm trù nào khác. Nhưng sau này, khi được em chia sẻ sâu hơn, chị nhận ra ở em nhiều điều tinh tế, mềm mại hơn thế. Chị vui vì em bảo đại loại là chia sẻ với chị rất thoải mái vì chị không đánh giá phán xét gì. Và ngược lại, chị cũng luôn được thả lỏng khi ngồi bên em vì em chẳng bao giờ tò mò hỏi chị mấy câu hỏi khó hay đưa ra nhận định nào về mọi thứ ở chị. Ta cứ ở bên nhau an nhiên như thế, thong thả bay bay mơ mộng như những ngày mùa thu lá vàng xao xác gió này.

Thèm ngồi uống thứ gì có men với em, với cả Yến và Ngọc, ở một nơi đẹp đẽ nào đó như nhiều bận chúng ta đã ngồi ngâm nga cùng nhau. Chị chỉ muốn nói, mỗi lần nghĩ đến em, chị cảm thấy rất dễ chịu và chẳng bao giờ có áp lực gì. Em còn đem tới cho chị nhiều cảm hứng về sự tự do phiêu lãng, thứ mà đối với chị luôn rất xa xỉ. Những lúc gặp em, chị được sống khác với thường nhật nhưng nó lại giống với sâu thẳm trong chị nhất. Chính vì thế mỗi cuộc gặp của chúng ta, với chị, đều như một chuyến lãng du đầy thi vị.

Published in: on 27/09/2022 at 10:47 Chiều  Gửi bình luận  

Chào tuần mới tươi vui!

Kể từ khi sang đây (cũng đã được 9 tháng), tóc tôi rụng và khô đi nhiều. Có hai lý do, thứ nhất là lạ nguồn nước lạ khí hậu, thứ hai là đi bơi nhiều. Từ mái tóc gợn sóng bồng bềnh, giờ nó đã thành tóc thẳng vì tôi vừa mới cắt hết đuôi đi. Thôi lâu không để tóc tự nhiên, cũng mặc kệ cho nó thẳng một thời gian không uốn lượn gì nữa. Coi như dành một quãng cho tóc thả lỏng nghỉ ngơi. Có chút tuổi rồi tóc cũng không còn mọc hăng hái như xưa (ngày trẻ tóc tôi rất dày) nên đôi chỗ ở trán có dấu hiệu hơi hói rồi (trước chưa bao giờ nghĩ mình có thể bị hói). Hic, phải bổ sung tí biotin thôi nhỉ! Và nhất là sinh hoạt điều độ hơn. Chứ cứ hay thức khuya thì thứ gì cứu vãn lại cho được.

Published in: on 26/09/2022 at 2:35 Sáng  Gửi bình luận  

🌾

Published in: on 22/09/2022 at 5:01 Sáng  Gửi bình luận  

Vẫn là thu

Published in: on 22/09/2022 at 5:00 Sáng  Gửi bình luận  

Tháng 9

Tháng 9 có lẽ là tháng vào độ mặn mà nhất của thu. Thu không còn quá bẽn lẽn ngại ngùng mỗi khi thả gió, mà đậm đà hôi hổi như nàng thiếu nữ đang say giấc yêu đương.

Thu chín sậm trên từng nhành hoa cúc
Thu se sẽ trên những tán lá bàng khô
Thu vàng ươm trên những trái thị thơm
Thu thoảng xanh trong từng hạt cốm nhỏ
Thu rôn rốt trong những quả sấu giòn
Thu ngòn ngọt ủ trái hồng chín đỏ.

Bưởi bòng cũng đang rộ mùa trong nắng hanh. Người đi xa nhớ gió và nắng thu, nhớ luôn cả cái vị chua thanh của những tép bưởi mọng căng màu lòng tôm tan mềm trong miệng…

Published in: on 19/09/2022 at 4:21 Sáng  Gửi bình luận  

Không tầng sâu nào

Ngày xưa tôi vẫn tự cho là mình có những tầng sâu trong lòng, tôi nghĩ tôi như vậy là hay lắm. Bây giờ thì tôi lại chẳng có và cũng chẳng muốn chất chứa một tầng sâu nào hết, bởi tôi nhận ra con người ta ấy mà, càng đơn giản sẽ càng bình yên.

Published in: on 18/09/2022 at 9:44 Chiều  Gửi bình luận  

Trăng thu

Published in: on 10/09/2022 at 12:35 Sáng  Gửi bình luận  

“Thu rất thật thu”

Published in: on 06/09/2022 at 3:00 Chiều  Gửi bình luận  

Mơ nhà sập

Chỉ trong vài ngày mà tôi mơ hai giấc mơ nhà sập và cầu thang sập.

Giấc mơ đầu tiên là cảnh tôi đang ngồi trước cửa nhìn vào nhà thì bỗng thấy cột kèo xi măng cốt thép rơi rụng xuống người bà ngoại tôi. Và trong mơ bà đã mất vì sự cố đó.

Giấc mơ hôm qua là tôi mơ ở chỗ làm, khi tôi đi từ cầu thang xuống thì lan can bị nứt và cầu thang bị sập. Trong khoảnh khắc đó tôi tưởng mình rơi xuống đất rồi nhưng bằng cách nào mà tôi lại bám lấy được thành lan can và thoát nạn.

Đoạn cuối của giấc mơ đầu thì tôi mơ cả gia đình lo hậu sự cho bà trong nỗi buồn bảng lảng. Đoạn cuối giấc mơ sau thì tôi mơ người ta đã tạm thay cầu thang xây bằng cầu thang sắt thật mỏng manh. Và ngay sau đó thì có cảnh tôi với chồng đi dạo trong công viên thật bình yên.

Dạo này tôi lười ghi chép lại giấc mơ nên có nhiều giấc mơ đáng nhớ tôi đã bỏ lỡ. Hôm nay tôi dành mấy phút ghi lại vì tôi thấy lạ với hai giấc mơ về cảnh đổ sập mà tôi mơ cách nhau chỉ có hai, ba ngày. Có điều lười quá nên tôi chỉ kể vắn tắt chứ không miêu tả giấc mơ cho sinh động như khi tôi mơ đâu.

Published in: on 04/09/2022 at 3:22 Sáng  Comments (3)  

🍂🍂🍂

Published in: on 04/09/2022 at 3:01 Sáng  Gửi bình luận  

🌼💛

Published in: on 04/09/2022 at 2:56 Sáng  Gửi bình luận  

Chào tháng 9

Published in: on 01/09/2022 at 7:28 Sáng  Gửi bình luận  

🔆

Published in: on 28/08/2022 at 2:30 Chiều  Gửi bình luận  

Cảm nhận sách của một độc giả

Hôm nay dọn email, thấy bức thư chứa bài cảm nhận này. Nhớ lại ngày đó, em gái – người độc giả từ tận Đồng Nai đã ủng hộ mình mua 30 cuốn sách. Sau đó em viết bài cảm nhận gắn trên fanpge Winlinh mà thế nào không tag được nên em gửi email để mình đọc. Rồi em còn gửi một vài bài cảm nhận khác nữa, mà mình chỉ có thể copy một chút up lên đây thôi. Niềm vui của việc viết thì có nhiều, nhưng có lẽ vui nhất chính là niềm vui từ độc giả đem đến. Bài này rất dài dù đây chỉ là một phần nhỏ trong những lời cảm nhận em gửi cho mình trong các lá thư. Trân trọng và cảm ơn người độc giả phương xa chưa từng gặp mặt!

Xin chào Winlinh và tất cả mọi người! Mình tên là Tùng Lão. Mình cũng giống như các bạn, biết đến Winlinh thông qua mạng xã hội Facebook (ý nói không quen nhau). Sau một thời gian theo dõi Facebook Winlinh thì nay mình quyết định đặt sách của bạn ấy. Mình đặt nhiều quyển để còn dự định tặng cho những người mà mình quý mến.

Cảm nhận của mình khi cầm quyển sách trên tay là: Rất ngạc nhiên, bởi nó nặng và dày quá! – cân lên nặng 346gram, vì nó nhỏ chứ không to. Gần 260 trang giấy! Giấy rất chất lượng. Mình nhớ hồi đó ai đó đã nói với mình rằng “Sách dày dặn thì đọc cho nó được lâu” hihi, ban đầu mình nghe xong thì cười, nhưng giờ thì mình thấy đúng là lâu thật. Mình đọc hoài mà sao không thấy hết, mình đọc liên tiệp trong suốt 9 tiếng đồng hồ, đọc đến nổi no luôn, không ăn cơm luôn, cũng chả tắm rửa gì cả mà vẫn chỉ được 180 trang thôi, hihi. Mình đùa một tí cho vui….

Ờ nhưng mà cũng đúng. Bạn thử tưởng tượng xem, mỗi một ngày bạn chỉ cần đọc 2 trang sách thôi, thì phải gần 5 tháng sau bạn mới đọc hết quyển sách, hihi. Vì sao mình nói mỗi ngày bạn chỉ cần đọc hai trang thôi mà không phải là đọc nhiều trang hơn? Bởi vì chúng ta cần thấy rõ, việc đọc chậm, đọc hiểu và chiêm nghiệm để thấy mà làm được là một chuyện, hoặc đọc để cảm nhận được vẻ đẹp của nó để thêm trân quý đời sống này… còn việc đọc sách mà chỉ để gọi là đọc thôi thì nó lại là chuyện khác nữa.

Trước đây khi mình còn trẻ hơn, mình là người rất thích triết lý và lý luận, bởi mình cho rằng lý luận góp phần làm rõ bản chất của vấn đề và làm tăng thêm sự hiểu biết của vấn đề. Nhưng hiện tại, giờ mình cũng có thêm tí tuổi rồi thì mình lại có suy nghĩ khác, mình của bây giờ rất không thích lý luận và triết lý, hoặc những gì đại loại như đánh đố, làm phức tạp tình hình…, giờ mình chỉ thích những gì giản dị nhất, mộc mạc nhất, hiền từ nhất, thuần khiết nhất… vẻ đẹp biểu hiện ra từ đây…  Chính vì vậy quyển sách này đã gây cho mình một sự rung cảm không hề nhỏ!  Mình vẫn biết đâu đó trong những câu nói của Winlinh vẫn ẩn chứa những điều gì đó….rất ý nhị (điều gì đó thì để bạn tự khám phá nhé). Trên một bài viết như thế này mình không dám nói nhiều. Tất cả để bạn cảm nhận theo cách riêng của bạn vậy.

(Không biết ở ngoài đời, lúc tác giả nổi điên lên thì trông sẽ như thế nào? Có hiền từ nhất không? Có thuần khiết nhất không??? Mình đang hình dung thử, hihi )

(Có một bạn độc giả nào đó đã nhận xét Winlinh là người vừa có sắc lại vừa có tài – vừa xinh lại vừa cầm kỳ thi hoạ đầy đủ. Về khoản này cho mình dùng kính lúp mình soi tí được hôn? Xinh gái thì do mình chưa nhìn thấy dung nhan của Winlinh bao giờ nên mình chưa tin được, chừng nào Winlinh đăng một tấm hình nào đó lên trên face để mọi người và mình nhìn thấy thì lúc đó mình mới tin (mình toàn thấy hình bị cắt mất cái đầu không à, chỉ nhìn được từ cái cổ trở xuống thôi, hihi). Thi và họa thì mình có thấy và đã tin rồi. Winlinh có biết đánh đàn thật không? Hôm nào Winlinh quay thử cho mọi người chiêm ngưỡng nhé? Cuối cùng là kỳ, cái này thì mình dám chắc là Winlinh không biết chơi cờ đâu, vì con gái ít ai biết đánh cờ lắm. Hihi….. Nếu Winlinh biết đánh cờ nữa…. thì chắc mình ạ Winlinh luôn!)

Mọi người có ai đồng ý với lời đề nghị của mình không? Thì nhớ ủng hộ mình nhé. Chúng ta cùng nhau biểu tình)

Mình nghĩ 90 ngàn cho một quyển sách dày gần 300 trang là một số tiền quá ít. Mình nghĩ các bạn không nên chần chừ nhé. 90 ngàn chúng ta có thể ăn hai tô phở, xong sáng hôm sau nó tiêu hoá hết rồi, hoặc chúng ta thường xuyên mua một món đồ nào đó với số tiền nhiều hơn 90 ngàn này rất nhiều mà giá trị nó mang lại thì chưa chắc đã là. Nhưng 90 ngàn cho một quyển sách nó có thể ở lại với bạn lâu hơn trong cuộc đời, và biết đâu đó nó giúp ích cho bạn trong đời sống.

Trong một thư khác, xin phép em cho chị được trích đăng nhé! Chị đã bỏ những đoạn tâm sự cá nhân rồi, chỉ giữ những dòng cảm nhận sách của em thôi. Cho đến hiện tại, em là người độc giả viết cho chị những bức thư dài nhất (không phải gửi nhiều thư nhất nhưng thư viết dài nhất).

Em nhận được sách của chị trong tâm thế không vội để đọc ngay. Mở sách ra việc đầu tiên là em quan sát nó. Em quan sát từ đít sách, gáy sách…, đọc thông tin xuất bản, rờ mặt giấy thật nhiều lần rồi lần dần đến đầu sách. Em đi tìm lời dẫn đầu của sách nhưng cũng không thấy, rồi em phát hiện được là chị đã giấu lời nói của tác giả ở một nơi rất kín đáo, điều này làm cho em rất có ấn tượng … và cảm giác là rất trân trọng, quý! Lời nói của tác giả rất khiêm tốn, toát lên sự chân thành vô cùng, nhưng từ ngữ để dùng thì không đơn giản đâu nhé “Nghệ thuật vị nghệ thuật…. Cũng luôn xa tầm với ” hihi…. Thật là đẹp trong cách nói. Hihi…. Ôi, em ước em cũng nói được như chị nhỉ, hahaaa….

Cầm cuốn sách trên tay, cảm nhận của em là rất trân trọng, cuốn sách nhỏ nhắn, xinh xắn, nhưng rất nặng, giấy rất đẹp, dai và cực ít bột giấy. Với suy nghĩ của em thì em mong là chị chọn loại giấy mỏng hơn một tí thì sẽ đẹp hơn nữa hoặc tông màu giấy vàng ấm hơn một tẹo thì sẽ hay hơn. Giấy mỏng, dai, tông nền vàng nhẹ kết hợp với nét chữ đen thì sẽ hay hơn là tông trắng + nét chữ xám xanh mà chị đang chọn, vì như vậy đọc lâu sẽ bị nhoè + bị giật ở mắt. Nhưng không sao, sách như vầy đã là rất đẹp rồi, từ cách trình bày cho đến mọi thứ. Em tự hỏi quyển sách này in 1000 cuốn thì giá vốn của nó là bao nhiêu mà lại bán với giá 90k?, thì bao giờ sẽ lấy lại vốn để mà còn lời?

Lời dẫn vào đầu sách của chị rất hay, cách nói gần gũi, tự nhiên như hơi thở, như lời tâm tình, đơn sơ, mộc mạc mà chân thật quá đỗi… “mời bạn tới nhà Winlinh p 4-5”, nghe rất dịu dàng, đằm thắm thế nào ấy… “Tôi đem giặt giũ nỗi buồn…. Chỉ còn những sợi nắng vương” đoạn này chị nói đẹp quá! Em thấy giàu hình ảnh quá đi. Thật là đẹp! Em hình dung được khung cảnh lúc ấy, sự biến dạng chuyển mình của nổi buồn. Nỗi buồn nó bị đá như trái banh, lăn lốc ntn rồi bị cuốn phăng đi hahaha. Hoặc nỗi buồn được ví như tờ giấy mỏng manh – vậy thì tính chất của buồn cũng mong manh luôn, ban đầu nổi buồn là ướt át được giặt rồi phơi cho khô, song do được giặt nên nó bị nhàu, gặp nắng hong nên nó khô, giòn rồi vỡ vụn, rơi xuống đất và cuối cùng bị gió cuốn đi”. Em kg biết cách diễn đạt cái cảm nhận của em ntn hết, nên em dùng từ thô kệch như vậy chị cũng đừng cười nhá, từ em dùng nó trái với văn chị mô tả, hihi. Em nói vui thôi, chứ thật ra cái em hình dung được trong tâm trí là nó rất đẹp, khi nổi buồn đã bị làm cho đi chỗ khác rồi thì nhường lại chỗ cho những sợi nắng vương rất đẹp. Ở đây em đang muốn nói đến cách dùng từ của chị ấy, nó giàu hình ảnh nhưng dí dỏm. Hihi, thành ra em tưởng tượng như trái banh lăn lốc….. Kakaka. (từ ngữ chị dùng mộc mạc vô cùng nhưng sao hay thật! Phơi khô, hong, giòn vỡ, rơi từng mảnh, thổi thật gần, từng mảnh bay xa lắc… kết hợp với những từ cũng rất bình thường luôn mà sao em đọc lên thấy quá giàu hình ảnh! , em hình dung được sự chuyển động, chuyển đổi trạng thái của nổi buồn và cuối cùng là tan biến…). Và, mặc dù đó là nổi buồn nhưng lại không thấy buồn tí nào cả. Hihi….. Lại mỉm cười với nó. Thật là lạ !

Page6, ông Bụt tại sao không viết hoa?

Em nhận được sách lúc khoảng 3h30 chiều ngày thứ 3, đến 4h là em bắt đầu đọc sách của chị. Em đọc trong tâm thế thoải mái, nhẹ nhàng, tập trung, trong một gian phòng yên tĩnh, có lẽ là không có tiếng động.  Và cứ như thế, em đọc đến tận 1h30 sáng, tức nghĩa là em đã đọc sách của chị một mạch suốt 9 tiếng 30 phút, trừ 30 phút ăn tối + đánh răng, tối nay ở dơ luôn, không tắm, hihi. Vậy dị chi là em đã đọc nó trong suốt 9 tiếng với tổng số trang là 180 trang, chia trung bình ra thì một trang em đọc trong vòng 3 phút, chia làm đôi đọc 2 lần thì mỗi lần đọc là 1 phút rưỡi cho một trang. Và đây sẽ chỉ là lần đọc đầu tiên, gọi là đọc dạo sách mà thôi. Sau này, một lúc nào đó đủ duyên em sẽ đọc lại nữa, lúc ấy mới gọi là em nghiền ngẫm, hihi. Em tin là lúc ấy cái thấy của em sẽ khác nữa… Thật ra em vẫn chưa buồn ngủ, em vẫn có thể đọc đến hết quyển sách, nhưng em đã ngừng vì sáng hôm sau em phải đi dạy sớm. Gấp sách lại đi ngủ nhưng cũng nằm mãi đến gần 3h sáng em mới ngủ được….

Bây giờ là 10h22phút sáng ngày hôm sau, em vừa đi dạy về, và đang viết bổ sung cho chị những dòng bên trên. Giờ em ngừng viết để đọc tiếp trang 181 đây…

Em đã đọc xong sách lúc 12h49 trưa. Em chưa ăn cơm. Không thấy đói, đọc sách chị thấy no luôn rồi. Hihi…

Cảm giác của em là sách chị được chia làm hai phần…. Nhưng sắp xếp thứ tự bài thì hình như chưa được hợp lý. Nếu điều này là đúng thì là đúng rồi. Bởi vì em cũng từng làm đĩa nhạc nên em thấy được điều ấy, chọn bài nhạc không khó, nhưng khó ở khâu sắp xếp các bài theo mạch cảm xúc để người nghe có thể cảm nhận được dòng chảy của nó. Điều này rất khó.

Có một số chỗ hình như bỏ dấu câu chưa đúng, kg biết phải lỗi đánh máy không?

Có một số bài em đọc, em cảm nhận là chị viết trong trạng thái tâm động, nghĩ và mơ mộng vẫn vơ. Tuy vẫn có nét đẹp, sự hồn nhiên trong trẻo, nhưng tựu chung là nhìn thấy tâm động (p61), cũng may sau đó cũng tìm lại dc sự bình yên . Nhưng cũng có bài đó là sự thảnh thơi thật sự để nhận diện mọi thứ xung quanh mình (p97). Thật ra em nói số trang để em ghi nhớ mà review thôi, là tại vì em đang đọc đến đó rồi em review chỗ đó thôi, chứ toàn bộ cả cuốn sách thì chị kg tập trung nhất định vào chỗ nào cả, mà nó phảng phất đâu đó xuyên suốt cả cuốn luôn, cho nên đọc phải tỉnh táo thì mới nhận ra được, tức là cái thấy của em là nó trải dài cả cuốn luôn….

Sách của chị có hơi hướng những điều dạy của sư ông, hải đảo tự thân, nó mang tính ” đầy chiêm nghiệm “, quay trở về với chính mình, nhận diện rồi ôm ấp và xoa dịu những nổi khổ niềm đau, sau đó là sự tự chuyển hoá. Cũng có thể nói sách chị là một dạng thiền quán (p87). Em nói rồi, không có số trang cụ thể nào cả, nó đều phảng phất, trãi dài suốt sách.

Em nghĩ trái tim chị rất mềm, mềm đến độ dễ bị tổn thương. Nhạy quá cũng làm mình mệt (thiệt tình sao giống nhau dữ).  Thoạt nhìn thì thấy có vẻ như đó là điều kg tốt nhưng trong một lần chiêm nghiệm thì em lại phát hiện ra VÀ CÓ NIỀM TIN rằng chính trái tim mềm này sẽ giúp ta sớm đạt đạo – nói từ đạt đạo nghe cao siêu quá, nhưng thôi kệ đi, vì nhiều thứ để diễn đạt quá nói sao cho hết chi tiết, nên dùng đạt đạo cho dễ hiểu, hihi (thấy ta – người chỉ một, dâng trào tình yêu thương, nước – mây chung một nguồn). Nếu nhận xét của em là đúng thì là đúng, còn nếu không đúng thì quả thật là chị rất khéo trong cách hành văn.

Lời nhắn nhủ của chị kín đáo, ý nhị làm sao! được gửi gắm vào trong sách, giống như lời dạy của sư ông: Hãy bằng lòng với những gì mình có, thiểu dục tri túc…, biết buông bỏ thì sẽ bớt khổ đau. Hãy tự mình thắp đuốc mà đi….

Sau cơn mưa trời lại sáng. Hoặc như cam lai nhờ khổ tận vậy á (p103).

P75 thật thà là có trong thơ. Em muốn diễn đạt kỹ những cảm nhận và cả cảm xúc của em xuyên suốt quyển sách về việc nhận ra sự thật thà của chị ( trong sách nha -lúc chị tĩnh lặng ). Em rất muốn mô tả chi tiết những cảm nhận này của em (xuyên suốt quyển sách chứ không phải chỉ ở trang 75). Có quá nhiểu chi tiết nhỏ nhặt, vụn vặt được chị viết ra nhưng kỳ thực đó là tất cả nổi lòng của chị, nó như là tim gan phèo phổi, là xương tuỷ của chị vậy. Vậy nên quyển sách này, nói chính xác đó là một quyển sách “tự sự” của chính chị thì đúng hơn (chả biết em có nghĩ quá không dạ ta? ) Hay là em đã nghĩ quá lên? Tại chị hay nói chị đơn giản hơn suy nghĩ của em. Mà chị trả lời em chỗ này đi, để em còn biết đường).

Em chưa cảm nhận dc những bức vẽ của chị có liên quan gì đến nội dung từng bài thơ.

P102, hình như viết sai: vẻ đẹp ngay lối đi ta?

Em thật sự vô cùng trân trọng những tình cảm cũng như cảm xúc, góc nhìn của chính tác giả đối với cuộc sống, con người, ngôi làng, mái đình…… về thế giới xung quanh của tác giả, dẫu có khổ đau nhưng vẫn nhìn ra cái đẹp và niềm vui trong đó, cả cái biết ơn của tác giả đối với thiên nhiên, tạo hoá đã mang lại cho mình. (vì em thấy trong em có điều đó, nên em hiểu lắm cái mà trong chị có). Từ đó cho thấy tác giả là người tốt tính.

Thông qua thơ, em thấy chị sống có con mắt để ý, biết quan sát những gì xung quanh và quán sát những hiện tượng của nó đang diễn ra hoặc theo dòng chảy…. Chị cảm nhận tốt mọi thứ xung quanh đang diễn ra và nhận diện nó. Thật ra điểm này chị giống y chang em. Em thề luôn. Y chang em. Em nghĩ là em phải dùng từ này để mô tả nè: “Em là bản sao của chị đó. Chị là bản chính còn em là bản sao. Mà bản chính thì luôn luôn rõ hơn bản sao. Bản sao dù gì thì cũng vẫn mờ hơn bản gốc của nó”, nói như vậy để muốn nói rằng, chị sâu và rộng hơn em, tức là em cảm nhận là chị thấy đa dạng và thấy rõ hơn em. Tức là em là bản sao của chị, nhưng chỉ là một phần của bản gốc thôi, em không là toàn bộ bản gốc. Và do em là bản mờ của chị, cho nên khi chị nói ra là em thấy ngay lập tức và hiểu được nổi lòng lúc ấy. Kiểu giống như có sẳn rồi, giờ chờ kích hoạt lên thôi ấy.

Phải nói là, mọi thứ chị thấy hay chị bắt gặp, chị đều có thể cho nó lên thành thơ văn được (từ những chuyện rất nhỏ nhặt của đời thường mà em dám cá là chẳng bao nhiêu ngưởi bận tâm mà để ý, nó nằm rãi rác ở những page nào em quên rồi), sau đó chị lắp ghép những câu này lại cho phù hợp với hoàn cảnh để tạo nên một hình dung. Nhưng nếu nói như vậy thì em thấy oan cho chị quá! Vì nói như vậy chẳng khác nào phủi hết những rung cảm của chị về cái đẹp của cuộc sống? Không, cho nên nói vậy thì em kg đồng ý. Vậy chỗ này em nói có bị mâu thuẫn không nhỉ?

Có cảm giác chị sắp xếp các bài thơ chưa được hợp lý. Nhưng em chưa đủ khả năng để nhìn ra một cách tổng thể, chỉ là ngợ ngợ ra thôi. Em nghĩ nếu một lúc khác em bình tâm hơn nữa, em đọc lại, thì em sẽ nhận ra được. Em tin em có khả năng đó.

Hihi, những triết lý của phật giáo đã dc chị Việt hoá lại cho gần gũi hơn. Hihi…

Chị dỗi hờn với cả thiên nhiên luôn à? (P164)

Tâm động thì kg thấy gì, tâm tịnh thì trí phát sinh, và dĩ nhiên sau đó là… P166

Sự chuyển mình của chiếc lá nói lên sự vô thường của đời sống, nhưng vô thường là lẽ tất yếu, nó không phải là cái gì ghê gớm lắm. Nhờ vô thường mà sự sống lại vẫn tiếp diễn cho muôn loài… p171

Chị nói khéo quá ha, p176 (nhìn hiện tại biết quá khứ, nhìn hiện tại đoán ra tương lai)

Làm sao mà chị có thể nặn ra được con chữ hay dữ vậy chứ? Chị chỉ cho em với. Cái này nói thiệt đó.

Em hoàn toàn không hiểu biết một tí gì về văn chương chữ nghĩa đâu nhé, nhưng sao em vẫn nhận ra được sự sắp xếp khéo léo, tài tình, trước sau, trên dưới của chị trong một câu nằm ngang hoặc 234 câu xuống hàng… hoặc cách chị đảo chữ, đảo ý, hoặc khi chị mô tả thì em hình dung được sự chuyển động, sự chuyển đổi trạng thái…  Tóm lại là em nhận diện được thơ chị nó sống động ntn. Giờ nó nằm ở trang nào thì em không nhớ.

Nhưng thật ra em vẫn thấy các bài thơ của chị, có sự trùng lặp đó, tức là cùng một điều nhưng khi thì chị mô tả ở chiếc lá chẳng hạn, khi thì chị mô tả ở con chim chẳng hạn (em ví dụ chiếc lá con chim thôi, chứ em không nhớ cụ thể)

Nói tóm lại là, em viết cho chị những dòng cảm nhận này rất dễ dàng, không một chút khó khăn nào cả, viết rất nhanh và rất trơn tru (tại vì em khẳng định là em cực dốt văn, mà em viết được ntn là siêu nhân lắm rồi đó). Lý do em có thể viết được dễ dàng như vậy đó chính là do em viết từ chính suy nghĩ, cảm nhận của mình. Mang tiếng là em viết cho chị đọc nhưng có cảm giác như em đang viết cho chính em đọc luôn vậy. Vì em tin rằng tất cả những gì em nói, chị đều cảm nhận được và đồng quan điểm với em.

Nói gì thì nói, sao em vẫn có niềm tin là chị cực kỳ giống em, cho nên em có nói kiểu gì thì chị cũng đều hiểu và đồng ý hết.

Trên đây là xuyên suốt quá trình đọc sách mà em review, theo thứ tự.  Cảm nhận tới đâu em viết tới đó, kg có sự sắp đặt cho gọn trong tổng thể của một bức thư.

Em không review nữa đâu. Em mệt quá! Mắt em mờ rồi, mốt em tăng độ là em bắt đền chị (vừa cận + loạn luôn). 

Lại là một thư khác nữa…

Dear chị, 

Tối nay, ngay bây giờ em lại đọc thơ chị, tại vì em học bài hoài mà chữ nó kg vào đầu. Ức chế ghê gớm luôn nên em đọc thơ chị. Trước đó em quyết tâm tập trung học but kg cách nào vào.

Lật đại trang nào đó ra để đọc, đọc trúng p196 197, làm em nhớ đến trong mail chị viết, chị nói chị kg cố viết những gì ngoài mình, mà chị viết bằng tâm hồn. Hihi…, mà em đọc thơ thì em thấy tâm hồn chị đẹp lắm. Hihi…. đọc thơ chị thấy vui ghê, haahaaa, vui cả ở chỗ nghĩ vẫn vơ, nghĩ tào lao rồi cười nữa, hihihi, buồn cười quá! Haha nghĩ kiểu giống chị nghĩ á, hahaaa… Cô giáo em cũng nhận xét em dễ thương lắm. Trong mắt cô thì hình ảnh của em cũng rất đẹp và rất dễ thương. Có lẽ giống như trong mắt em thì hình ảnh chị cũng rất đẹp hihihi…. Vậy em bắt chước cô giáo em em làm cô giáo chị dc rồi. Hihi….

Em mong sao chị sẽ luôn giữ dc hình ảnh đẹp từ bản thân chị trong suy nghĩ của em. Không phải khi mình làm như vậy là mình đang cố ép mình đâu. Giống như khi ta yêu quý cái gì điều gì dù là bé nhỏ thì ta luôn có xu hướng nâng niu cái đó. Cũng vậy, khi chị nhận ra dc em quan trọng với chị, hoặc em là một phần trong chị, thì tự nhiên trong chị chị cũng sẽ muốn thay đổi hình ảnh của mình dc đẹp trong mắt của em. Mà em nói rồi, trong mắt em thì hình ảnh, tâm hồn của chị đẹp lắm, cho nên chị cũng kg nỡ làm cho chị xấu đi trong suy nghĩ của em đâu nhỉ? Hihihi…… 

Published in: on 26/08/2022 at 3:04 Sáng  Gửi bình luận  

🥰

Published in: on 26/08/2022 at 2:50 Sáng  Gửi bình luận  

CỨ THẢ HẾT BUỒN NẮNG SẼ GIÚP HONG KHÔ

Biết có những ngày với em thật khó khăn
Bao điều không may đến trong cùng một lúc
Nỗi muộn phiền dâng lên cùng cực
Chẳng thể làm gì chỉ biết khóc mà thôi

Đôi lúc phải mặc lòng cho nước chảy bèo trôi
Bỏ hết đó ngồi thật yên thả lỏng
Uống cốc trà đưa tâm về tĩnh lặng
Cứ từ từ thu xếp chẳng vội đâu

Ngước nhìn lên thấy nắng trên đầu
Soi sáng rõ những nỗi niềm lưu cữu
Chuyện buồn em có mây trời thấu hiểu
Cứ thả hết buồn nắng sẽ giúp hong khô.


Sách CỨ THẢ HẾT BUỒN NẮNG SẼ GIÚP HONG KHÔ do Winlinh viết và vẽ sắp phát hành. Mong được bạn đọc yêu thương và đón nhận!

Published in: on 25/08/2022 at 5:37 Chiều  Gửi bình luận  

Bài in SGK

Winlinh có hai bài viết được Nhà xuất bản Bộ Giáo dục chọn in vào sách giáo khoa Ngữ Văn, giảng dạy chính thức trong nhà trường phổ thông.

Published in: on 25/08/2022 at 2:33 Chiều  Comments (7)