Truyện kể về các danh họa trên thế giới

Một bài cảm nhận sách viết và đăng cách đây đã rất nhiều năm.

Có thể thấy, càng ngày nhu cầu hiểu biết của con người càng lớn. Con người không chỉ học những gì cơ bản, hạn hẹp mà còn khát khao được tiếp cận với những điều phong phú, đẹp đẽ của thế giới, bởi quan niệm thẩm mỹ của chúng ta cũng dần dần trở nên tinh tế hơn. Những cuốn sách khoa học kỹ thuật, sách giáo khoa, tiểu thuyết, sách kỹ năng làm giàu… luôn là mối quan tâm hàng đầu của xã hội, nhưng cũng không thể phụ nhận được sức hút của những cuốn sách có chủ đề về âm nhạc, hội họa, nhiếp ảnh… đang ngày càng khẳng định vị trí của mình một cách vững chắc. Chính những cuốn sách này mang đến cho chúng một cái nhìn cởi mở, sâu sắc hơn về nghệ thuật, về cái đẹp và những giá trị tuyệt vời của cuộc sống. Mong muốn đưa bạn đọc đến gần hơn với những tinh hoa của thế giới, NXBGD đã cho ra đời bộ sách “Truyện kể về các danh họa thế giới” gồm 3 tập của các tác giả Ngọc Phương, Nguyệt Minh, Ngân Hà. Bộ sách này nằm trong “Tủ sách Truyện kể” cùng với rất nhiều bộ sách khác như “Truyện kể về các nhà văn Việt Nam”, “Truyện kể về thần đồng thế giới”, “Truyện kể về các nhạc sĩ thiên tài trên thế giới”…

Mở sách ra, bạn đọc có một cảm giác rất dễ chịu, bởi cuốn sách ngoài những câu chuyện kể nhẹ nhàng còn xen kẽ rất nhiều hình ảnh đẹp. Đó là những bức chân dung của các nhà danh họa, những người trước đó chúng ta thường chỉ nghe tên mà ít thấy mặt. Đó là những bức tranh nổi tiếng thế giới đã khiến biết bao người rung động, thổn thức. Chỉ với 3 cuốn sách này, chúng ta dường như đã nắm bắt được cả thế giới hội họa trong tay. Bạn đọc có thể tìm thấy những nét khái quát, những giai thoại về cuộc đời của các họa sĩ và những tác phẩm của họ, qua đó có thể lí giải được vì sao và con đường nào đã dẫn dắt họ trở thành những danh họa của thế giới, góp phần làm cho nền mĩ thuật thế giới ngày một thêm phong phú, sinh động. Những câu chuyện về các danh họa cứ nhẹ nhàng thấm vào lòng người, khiến người đọc cảm thấy các họa sĩ cách xa mình hàng thế kỷ đang gần gũi đâu đây. Họ cũng có một đời sống bình dị nhưng có thể làm được những điều lớn lao, tại sao mình lại không thể, đó chính là động lực và niềm tin và khát khao sáng tạo mà người đọc tìm thấy qua cuốn sách.

Bộ sách không phiên âm tên của danh họa cũng như các tác phẩm của họ, bởi đối tượng độc giả của sách ngoài giáo viên, bạn đọc thông thường là các em học sinh từ cấp Trung học cơ sở trở lên, các em cần làm quen và tiếp xúc với các danh họa và tác phẩm của họ ở dạng nguyên ngữ, điều đó sẽ hữu ích cho các em trong việc tiếp xúc với các tư liệu, tài liệu khác trong cùng lĩnh vực và phù hợp với quy ước quốc tế. Và tên của các danh họa cũng được tác giả viết ngắn gọn, là tên thường gọi để bạn đọc không cảm thấy khó nhớ. Ở mỗi câu chuyện kể về một danh họa, cuốn sách đặt một tiêu đề ngắn gọn như là một lời đúc kết về cuộc đời, sự nghiệp của họ. Đó có thể chính là một câu nói của danh họa, hoặc nhận xét của giới chuyên môn về tài năng, phong cách của danh họa… nhưng nhìn chung nó toát lên được toàn bộ tinh thần về cuộc đời và sự nghiệp của các danh họa.

Lật giở từng trang sách, bạn đọc có thấy thể những cái tên quen thuộc như: Sandro Botticelli – Người trang hoàng tình yêu và sắc đẹp, ông nổi tiếng với bức tranh Thánh nữ và hài đồng, Mùa xuân, Sự ra đời của thần Vệ nữ; Pieter Bruegel, người được mệnh danh là họa sĩ của nông dân, tên tuổi của ông gắn liền với những bức tranh vẽ về đời sống hàng ngày của nông thôn và những người dân quê chân chất. Ông nổi tiếng với bức tranh Những trò chơi của trẻ em được vẽ chi tiết miêu tả 250 đứa trẻ đang chơi trò chơi, ẩn sau đó chính là lời nhắn nhủ, những việc người lớn làm hàng ngày phải chăng cũng chỉ như những trò chơi của trẻ con nên đừng phung phí thời gian vào những việc không đâu; Paul Cézanne – Người mở đường cho hội họa hiện đại đã tìm ra một con đường riêng, đem đến cho thế giới quan niệm mới về đối tượng của hội họa, về giá trị tự thân của bức hội họa; Isaac Ilyich Levitan, nhà thơ của hội họa Nga, nổi tiếng với những bức tranh tranh thiên nhiên Nga tuyệt đẹp, những bức tranh làm toát lên vẻ đẹp tâm hồn Nga khiến nó trở nên bất diệt. Những bức tranh Buổi chiều trên sông Vonga, Rừng bạch dương, Mùa thu vàng, Cái yên tĩnh vĩnh hằng, Tháng ba, Tu viện yên tĩnh…  được rất nhiều người Việt Nam yêu thích; Michelangelo Uinarroti là người cùng với Leonardo de Vinci và Raffaello Santi tạo ra 3 tượng đài nghệ thuật vĩ đại nhất trong thời kỳ Phục hưng đỉnh cao. Ông nổi tiếng với những tác phẩm Cuộc chiến của những con nhân mã, Buổi phán xét cuối cùng, Tượng David, Nhà tiên tri Mose; Vincent Van Gogh được gọi là người điên thiên tài, được Picasso đánh giá là “người họa sĩ mà cuộc đời là mẫu mực đến tận lúc chết và kể cả cái chết”. Những bức tranh như Những người ăn khoai, Căn nhà màu vàng của Vincent, Bác sĩ Gachet, Hoa hướng dương… được người đời đánh giá là những bức tranh xuyên thấu lòng người; Leonardo da Vinci – Người khổng lồ trong hội họa thời Phục hưng; Đại danh họa Pablo Picasso – Nhà danh họa lớn nhất thế kỷ XX người Tây Ban Nha, mới 14 tuổi đã thi đỗ vào trường Cao đẳng Mỹ thuật Barcelona với điểm ưu. Mọi người kể rằng, bài dự thi quy định làm trong hai tuần, vậy mà Picasso chỉ làm mất có vài giờ và đã được xếp hạng A, và mới học năm thứ nhất, ông đã có triển lãm đầu tiên tại quán cà phê Els Quatre Gats. Rồi những tác phẩm nổi tiếng lần lượt ra đời như Những cô gái ở Avignion, Gia đình người làm xiếc, Căn phòng xanh, Nhạc sĩ phong cầm; Gặp Từ Bi Hồng – Người cha của hội họa Trung Quốc hiện đại, bạn đọc sẽ được tiếp cận với một trong hai danh họa vĩ đại nhất của Trung Quốc thế kỷ XX và là một trong những danh họa lớn của thế giới. Họa sĩ Từ Bi Hồng nổi tiếng với những bức tranh ngựa – những con ngựa bất kham, hí vang, tung vó tự do trong không gian mênh mông. Những nét vẽ của ông mềm mại, bay bổng và đầy hồn phách và đã khiến người xem thực sự bị thuyết phục và ông đã mở triển lãm ở rất nhiều nước châu Âu như Pháp, Đức, Bỉ, Ý, Liên Xô… Và còn nhiều nữa những tên tuổi họa sĩ mà nhắc đến họ ai cũng cảm thấy ngưỡng mộ, kính phục và là tấm gương về lòng đam mê nghệ thuật, tinh thần làm việc hăng say cho tất cả chúng ta.

Cuốn sách sẽ mang lại cho giáo viên và các em học sinh những thông tin, tư liệu quý giá để nâng cao tầm hiểu biết của mình về lĩnh vực hội họa, đồng thời cũng góp phần tăng hiệu quả và hứng thú dạy và học và môn học mỹ thuật trong trường học. Giáo viên và học sinh có thể xem đây là cuốn sách tham khảo bổ ích không chỉ phục vụ cho giảng dạy và học tập mà còn khiến tâm hồn ta trở nên mềm mại, bay bổng và sâu sắc. Sách do Nhà Xuất bản Giáo Dục xuất bản năm 2009, khổ 13×20.5cm, trình bày đẹp mắt… là ấn phẩm mà bạn đọc nên có trong tủ sách gia đình mình.

Published in: on 10/05/2023 at 6:35 Chiều  Gửi bình luận  

Nhân đọc “Chân dung và bút tích nhà văn Việt Nam” tập 1 và 2

Đây là hai bài cảm nhận đã rất xưa, từng đăng trên tạp chí Sách và Thư viện trường học, nay gom lại vào đây để lưu trữ.

Bạn nghĩ sao nếu trên tay bạn lại có một tập sách dày với hàng trăm nét chữ của những người bạn hằng ngưỡng mộ và yêu quý? Hẳn bạn sẽ phải mỉm cười vui sướng hay ít ra cũng cảm thấy háo hức muốn tiếp tục lật giở những trang tiếp theo xem diễn tiến của nó ra sao. Tôi thì thực sự thích thú khi cầm trên tay cuốn sách đó. Như lúc này đây, khi gõ những dòng chữ này, cuốn sách trước mặt vẫn không thôi kể cho tôi nghe những mẩu chuyện nhỏ về từng gương mặt và từng nét chữ gợi lên ngút ngát một vùng ký ức đậm sâu. Đó chính là Chân dung và bút tích nhà văn Việt Nam – một cuốn sách không chỉ mang tính tra cứu, liệt kê mà gửi gắm trong đó là tiếng nói tri ân đến người nghệ sĩ đã sáng tạo ra những con chữ để đời.

Tác phẩm là sản phẩm hoàn hảo nhất được đưa đến tay bạn đọc. Thường bạn đọc chỉ chú trọng đến tác phẩm mà không mấy khi quan tâm nhiều đến người tạo ra chúng. Còn tác giả sau khi đã dày công tạo ra những đứa con tinh thần đầy nhiệt huyết thì chỉ luôn lặng lẽ đứng phía sau đón nhận hào hứng những phản hồi của độc giả. Người đọc ít khi có cơ hội được biết về tác giả của những tác phẩm mà họ yêu mến. Tuy cũng có nhiều cuốn sách viết về chân dung các tác giả, nhưng nhìn bao quát ta vẫn chưa thấy có cuốn sách nào tổng hợp và liệt kê được đầy đủ những gương mặt nhà văn giúp bạn đọc hình dung xuyên suốt chân dung những người đã tạo dựng và đang tiếp tục bồi đắp cho con đường dài rộng của văn chương đất Việt. Vì vậy Chân dung và Bút tích nhà văn Việt Nam hẳn đã đáp ứng được sự mong mỏi của nhiều người.

Đây là một công trình quý, được hai tác giả Trần Thanh Phương và Phan Thu Hương dày công tích lũy, lựa chọn trong vòng hơn 30 năm. Vốn là những người yêu thích văn học, ngay từ những năm học ở nhà trường, hai tác giả đã rất cảm phục và quyết tâm tìm kiếm, sưu tầm, lưu giữ những nét chữ, những hình ảnh của các nhà văn. Quá trình sưu tầm, biên soạn của hai tác giả gặp rất nhiều khó khăn mà khó khăn lớn nhất là khâu tiếp cận nhà văn và khâu tìm lại bản thảo, bút tích của những nhà văn quá cố. Nhưng các tác giả với sự tâm huyết của mình đã tạo nên những cuộc gặp gỡ đầy ý nghĩa giữa nhà văn và bạn đọc. Cái quý ở đây là tác giả lưu giữ được cả bút tích của các nhà văn đã mất nhằm góp phần phục dựng một cách đầy đủ nhất chân dung nhà văn Việt Nam. Như thế họ không chỉ làm công việc sưu tầm, cắt dán, lưu trữ mà còn giúp bạn đọc hình dung đầy đủ và chân thực nhất về các nhà văn, nếu không có cái tâm, cái tình với văn chương thì khó lòng lưu giữ được nhiều tư liệu có giá trị như thế cho bạn đọc qua bao biến đổi thời gian.

Tập 1:

Người ta thường nói “Xem mặt mà bắt hình dong”, từ trước đến nay chúng ta đều đã nghe tên các nhà văn, nhà thơ, nhà phê bình nổi tiếng đến thân thuộc như Nam Cao, Chế Lan Viên, Bùi Giáng, Nguyễn Tuân, Tố Hữu, Phùng Quán… nhưng ít ai đã được gặp gỡ họ, dù chỉ là trong ảnh, người ta gọi đó là “văn kỳ thanh bất kiến kỳ hình”. Nhưng giờ đây chúng ta có thể thấy chân dung họ, những nét chữ của họ để chúng ta có thể hiểu rõ hơn về những tác giả mà chúng ta yêu mến. Chân dung và bút tích nhà văn Việt Nam đã ký họa được cái thần không phải trên gương mặt mà trong tâm hồn các nhà văn. Họ đã đến thật gần với bạn đọc thông qua những bút tích diệu kỳ. Mỗi nét chữ đều mang trong mình một hồn vía chất chứa bao tâm sự buồn vui. Đọc chữ in, người ta chỉ có thể cảm nhận được nội dung tác phẩm, còn xem những nét bút tự tay tác giả viết thì ta có thể nắm bắt được những rung động từ đáy tâm tư họ. Tâm trạng khi đặt bút sẽ tạo nên nét bút đậm nhạt, run run, lo sợ hay cứng cỏi, vững chãi. Nhìn nét chữ, ta như cảm thấy được chạm vào quá khứ, chạm vào thời khắc tác giả đang thả hồn mình vào trang viết, chạm được vào những tâm tư của người nghệ sĩ. Nét chữ Nguyễn Bính nhỏ nhắn lành hiền. Nét chữ Thu Bồn phóng khoáng bay bổng. Nét chữ Tản Đà nghiêng nghiêng mềm mại. Nét chữ Phạm Hổ điềm đạm. Nét chữ Giang Nam thong thả. Nét chữ Nguyên Ngọc hun hút gió rừng. Nét chữ Viễn Phương như những chiếc lá non mới bật mầm trong vườn một sớm. Nét chữ Thâm Tâm rạp đều như sóng lúa. Nét chữ Hoài Thanh như những đốm nắng gieo từng giọt trên thềm nhà. Nét chữ Hoàng Trung Thông khoáng đạt hào khí. Nét chữ Võ Văn Trực ngay thẳng như cái tên của nhà văn. Chữ Hàn Mạc Tử ngẫu hứng như ánh trăng thu lúc khuất sau mây lúc lồ lộ rõ. Chữ Lê Anh Xuân mộc mạc yên bình. Nữ sĩ Mộng Tuyết lại khiến người đọc hình dung ra tư thế viết ấn mạnh ngòi bút vào trang giấy với sự chú trọng vào câu chữ hết sức tuyệt đối. Nguyễn Bùi Vợi lại mang đến một nét bút dẻo mềm như nét chữ cô gái đôi mươi viết thư cho người thương của mình. Trong khi đó Diệp Minh Tuyền lại cho ra một đôi hàng chữ to và rõ, mà mỗi con chữ giống như những quả táo xanh mới hái trên đồi. Nguyễn Đình Thi gửi trong nét bút của mình tâm hồn hào hoa của một người trai Hà Nội hừng hực lửa chiến đấu mà cũng đầy mộng mơ. Ma Văn Kháng dường như đem vào chữ của mình tiếng lá khô lạo xạo rụng trong vườn một chiều thu gió lớn. Nguyễn Thị Hồng Ngát dịu dàng, nữ tính với nét chữ mảnh mai. Nguyễn Trọng Tạo khua nét bút trên giấy hệt như mái chèo xao động trên dòng sông quê một đêm trăng sáng. Quách Tấn lại mang đến những nét bay nét múa sạch và đẹp, mướt mát như từng chiếc lá đào vừa kịp lớn trong một sớm mùa đông…

Không chỉ có nét chữ, những bức ảnh cũng là chứng nhân lịch sử rõ nét và chân thực còn lưu lại mãi mãi trong cuộc biến đổi của thời gian. Những tấm chân dung đã lưu lại nhiều khoảnh khắc quý giá, phác lên nền ký ức những đường nét của ánh sáng và hình khối. Khuôn mặt Tế Hanh gợi nhắc một thời trai trẻ đầy mộng mơ và hoài bão. Bức ảnh Hoàng Ngọc Phách một nửa đen mờ khiến người xem nhớ lại một “Tố Tâm” thời kỳ đầu khai sinh ra tiểu thuyết tâm lý. Nhà thơ Thâm Tâm đội chiếc mũ nồi trẻ trung quá khiến độc giả thấy ngỡ ngàng vì luôn tưởng tượng ra một thi sĩ trong “Tống biệt hành” đầy ưu tư, lưu luyến từ cuộc chia ly “đầy hoàng hôn trong mắt trong”. Phạm Huy Thông với cặp kính và chiếc trán rộng lại khiến ta nhớ lại một Viện sĩ Viện hàn lâm khoa học từng van bóng với “Tiếng địch sông Ô”. Nguyễn Bùi Vợi với điếu thuốc trên tay lại phác lên cho mình một nét phiêu du đặc trưng của người nghệ sĩ… Những bức ảnh đen trắng hay màu đều lưu lại trong nó những dấu ấn thời gian, khiến người xem không khỏi không rung động và ít nhiều hoài niệm về chân dung những ngòi bút đã để lại cho đời bao nỗi suy tư thao thức.

250 chân dung và bút tích các nhà văn, nhà thơ, nhà phê bình văn học Việt Nam trong tập 1 cũng đã phần nào phác họa được chân dung những người đem ngòi bút làm đẹp cho đời. Cái hay, cái quý của của cuốn sách này là bên cạnh các nhà văn có tên tuổi còn tôn vinh một số gương mặt tuy chưa phải là Hội viên Hội Nhà văn Việt Nam, nhưng họ sống và viết chân thành; có người chưa đi hết khát vọng văn chương đã phải ngã xuống vì độc lập, tự do của Tổ quốc. Có những cây bút tên tuổi, đã từng cống hiến nhiều cho sự nghiệp văn học nước nhà và cũng có những cây bút trẻ đang góp phần cho nền văn học nước mình ngày một giàu có. Tác giả cố gắng hội đủ các nhà văn, nhà thơ, nhà nghiên cứu, nhà lý luận phê bình và dịch giả. Đó là những gương mặt lớp trước, lớp sau kế tiếp nhau xây dựng mái nhà văn nghệ chung ở nước ta. Bút tích của từng người đã giúp bạn đọc hình dung về các nhà văn gần gũi, ấm áp và thật xúc động. Mục đích của cuốn sách không đặt chính ở công dụng tra cứu về thân thế, sự nghiệp nhà văn, mà còn là khơi gợi cảm xúc, sự đồng cảm và chia sẻ, thấu hiểu từ người đọc đến nhà văn, chứa đựng nhiều tình cảm ấm áp, trân trọng của thế hệ sau.

Với 516 trang dày dặn, khổ 20.5×29 cm nằm gọn trong bìa sách cứng cáp in bốn màu đẹp mắt, cuốn sách đã thể hiện tấm lòng tri ân với các nhà văn Việt Nam và sự tôn trọng với những người sở hữu bộ sưu tập. Những trang giấy trắng, nền hoa văn nền nã, cách trình bày ngăn nắp, cách phối màu nhịp nhàng cộng với những bức ảnh sống động, gợi nhắc càng tôn lên giá trị của cuốn sách không chỉ về nội dung mà cả hình thức mang tính nghệ thuật cao. Sách do Nhà Xuất bản Giáo dục ấn hành với mong muốn đem lại cho bạn đọc nhiều bất ngờ và tin tưởng. Tập 2 sẽ xuất bản trong một ngày không xa.

Tập 2:

Vậy là sau một thời gian dài chờ đợi, tập hai của Chân dung và bút tích nhà văn Việt Nam đã ra đời. Nếu tập một của năm 2008 đem lại cho độc giả sự bất ngờ, thì tập hai ra đời đáp ứng được lòng mong đợi của những ai đã quen thuộc với nội dung và mục tiêu của cuốn sách. Tập hai tiếp tục tiêu chí tác giả đề ra là đưa độc giả lại gần hơn những tên tuổi, gương mặt nhà văn, nhà thơ, nhà nghiên cứu, nhà lý luận phê bình và dịch giả Việt Nam mà họ trân trọng, yêu mến. Mục đích của cuốn sách không đặt chính ở công dụng tra cứu về thân thế, sự nghiệp nhà văn, mà còn là khơi gợi cảm xúc, sự đồng cảm và chia sẻ, thấu hiểu từ người đọc đến nhà văn, chứa đựng nhiều tình cảm ấm áp, trân trọng của thế hệ sau.

Lật giở trang sách, ta thấy cách trình bày quen thuộc xuyên suốt từ tập một. Màu sắc trình bày, phối hợp nền nã khiến người đọc không cảm thấy nhức mắt, bị chi phối bởi cách sắp xếp rối rắm. Tất cả dường như khiêm nhường, nép mình lại để tôn lên từng chân dung tác giả. Phần giới thiệu về mỗi tác giả chủ yếu chia thành ba phần, gồm: Những tác phẩm chính đã xuất bản; Bài thơ hoặc đoạn thơ, đoạn văn tâm đắc; Lời nhận xét của đồng nghiệp. Ba phần tuy ngắn gọn những đã khắc họa được những nét cơ bản và đặc trưng của mỗi tác giả. Đặc biệt, phần làm nên dấu ấn chính là phần bút tích và chân dung các nhà văn. Nếu chỉ đơn thuần là giới thiệu thân thế, sự nghiệp thì bộ sách này cũng như bao cuốn sách khác, có khi còn sơ sài hơn, nhưng nhờ sự sống động và quý giá của bút tích, giá trị của nó đã nâng lên rất nhiều.

Đây là một công trình được hai tác giả Trần Thanh Phương và Phan Thu Hương dày công tích lũy. Trong quá trình sưu tầm, biên soạn, hai tác giả gặp rất nhiều khó khăn mà khó khăn lớn nhất là khâu tiếp cận nhà văn và khâu tìm lại bản thảo, bút tích của những nhà văn quá cố. Nhưng với sự tâm huyết của mình, Thanh Phương và Thu Hương đã tạo nên những cuộc gặp gỡ đầy ý nghĩa giữa các tác giả và bạn đọc. Cái quý ở đây là tác giả lưu giữ được cả bút tích của các nhà văn đã mất nhằm góp phần phục dựng một cách đầy đủ nhất chân dung nhà văn Việt Nam. Như thế họ không chỉ làm công việc sưu tầm, cắt dán, lưu trữ mà còn giúp bạn đọc hình dung đầy đủ và chân thực nhất về các nhà văn, nếu không có cái tâm, cái tình với văn chương thì khó lòng lưu giữ được nhiều tư liệu có giá trị như thế cho bạn đọc qua bao biến đổi thời gian.

Chân dung và bút tích nhà văn Việt Nam đã ký họa được cái thần không phải trên gương mặt mà trong tâm hồn các nhà văn. Họ đã đến thật gần với bạn đọc thông qua những bút tích diệu kỳ. Mỗi nét chữ đều mang trong mình một hồn vía chất chứa bao tâm sự buồn vui. Ví như khi nhin nét chữ của nhà văn Nguyễn Nhật Ánh, ta thấy hiện ra một chân dung đôn hậu với những tác phẩm lưu dấu trong lòng trẻ thơ như “Chú bé rắc rối”, “Kính vạn hoa”, “Cho tôi xin một vé đi tuổi thơ”…, nụ cười ông cũng dí dỏm như những dòng chữ ông viết cho tuổi thơ. Rồi người đọc phải ấn tượng với bút tích của nhà thơ Vũ Hoàng Chương bay, phiêu như những vần thơ say nổi tiếng của mình. Nhà thơ Quang Dũng thì có gương mặt điển trai, nét nhìn cương trực, chữ viết nho nhỏ đầy khiêm tốn, mang nhiều tâm tư của một nhà thơ lính yêu con người và thiên nhiên. Người đọc cũng sẽ đồng cảm với nhà văn Võ Thị Xuân Hà, một gương mặt văn chương nữ đằm thắm, nhiều suy tư với nét chữ hiền dịu, nữ tính nhưng cũng không kém phần bay bổng như “bầy hươu nhảy múa” (tên một tác phẩm của nhà văn). Gương mặt của thi sĩ Bàng Bá Lân lại cho chúng ta một cảm nhận đặc biệt vì nét cá tính và mạnh mẽ, thế nhưng lời thơ ông lại được viết ra bình yên dưới ngòi bút nghiêng nghiêng “êm đềm sóng lượn trôi trên lúa” (trích trong “Trưa hè” của Bàng Bá Lân). Tổng Biên tập của báo “Hà Nội tân văn” (1939-1940) Vũ Ngọc Phan lại có nét cười gợi nhiều ký ức với chữ ký thoáng đãng và dài như một áng thơ hay. Nhà thơ Hồng Thanh Quang hẳn sẽ vui khi nhìn thấy bức hình của mình trong cuốn sách, bởi nó gợi nhắc về một thời tuổi trẻ đầy say mê mà như trong dòng chữ ông viết đẹp như họa thì “gương mặt như mầm cây/ vừa trồi lên khỏi đất” (trích trong “Vô chiêu” của Hồng Thanh Quang). Cách viết của nhà báo Phan Quang lại cho người đọc cảm nhận về một trí tuệ lớn, một tâm hồn bao la, như ông tâm sự “tôi là người làm báo, thỉnh thoảng lạc bước sang vườn văn”. Nhà thơ Hữu Ước lại in mình trong một bức ảnh quân phục, một chiến sĩ Công an có gương mặt đôn hậu mà cương nghị với nét chữ bay nghiêng như cỏ lau đổ xôn xao trong một chiều gió, mỗi câu thơ của ông đều cho ta cảm giác sống động: “Tí tách giọt mưa thu/ Xối xả trận mưa rào/ Ầm ào mùa gió bão/ Cái nắng hè như chảo mỡ đang sôi/ Lần lượt giọt thời gian đi qua/ Năm này, năm khác” (trích trong “Giọt thời gian” của Hữu Ước). Nhà thơ Huy Trụ lại có bức ảnh đẹp đến ngỡ ngàng về cách tạo hình và sự ấn tượng của đôi mắt biết nói. Chữ viết của ông đẹp như những cánh lá vàng ươm mùa thu chao phất phơ trong gió, cũng như những câu thơ đầy chất tự sự của ông còn đọng mãi trong lòng người yêu thơ: “Sau bao chìm lấp, nổi nênh/ Sóng xô bạc mặt, thác vênh lòng thuyền/ Chỉ còn trong vạt áo em/ Để tôi tìm lại một miền riêng tôi” (Trích trong “Miền riêng tôi” của Huy Trụ). Và còn nhiều nữa những gương mặt, những bút tích để lại cho ta nhiều cảm nhận đẹp và khác lạ như Trần Lê Văn, Bùi Minh Quốc, Nguyễn Thị Minh Ngọc,Việt Phương, Lê Thị Kim, Kiên Giang, Dũng Hà… mà bạn đọc có thể đọc, xem và có những cảm nhận cho riêng mình.

211 chân dung và bút tích các nhà văn, nhà thơ, nhà phê bình văn học Việt Nam trong tập 2 (tiếp nối 250 chân dung trong tập 1) đã phác họa được chân dung những người đem ngòi bút làm đẹp cho đời. Cái hay, cái quý của của cuốn sách này là bên cạnh các nhà văn có tên tuổi còn tôn vinh một số gương mặt tuy chưa phải là Hội viên Hội Nhà văn Việt Nam, nhưng họ sống và viết chân thành và hết lòng vì sự nghiệp chung. Tác giả cố gắng hội đủ các nhà văn, nhà thơ, nhà nghiên cứu, nhà lý luận phê bình và dịch giả. Đó là những gương mặt lớp trước, lớp sau kế tiếp nhau xây dựng mái nhà văn nghệ chung ở nước ta. Bút tích của từng người đã giúp bạn đọc hình dung về các nhà văn gần gũi, ấm áp và thật xúc động. Với 427 trang dày dặn, khổ 20.5×29 cm nằm gọn trong bìa sách cứng cáp in bốn màu đẹp mắt, cuốn sách đã thể hiện tấm lòng tri ân với các nhà văn Việt Nam và sự tôn trọng với những người sở hữu bộ sưu tập. Những trang giấy trắng, nền hoa văn nền nã, cách trình bày ngăn nắp, cách phối màu nhịp nhàng cộng với những bức ảnh sống động, gợi nhắc càng tôn lên giá trị của cuốn sách không chỉ về nội dung mà cả hình thức mang tính nghệ thuật cao. Sách do Nhà Xuất bản Giáo dục ấn hành, có sự góp mặt của Công ty cổ phần Sách dịch và Từ điển Giáo dục cùng nhiều nhà văn, gia đình các nhà văn, thầy cô giáo, bạn bè và đồng nghiệp vì yêu mến công việc của tác giả đã gửi tới những tư liệu quý cho cuốn sách.

Hai tập sách trên đã thực sự đem lại cho bạn đọc nhiều bất ngờ và tin tưởng. Nó không chỉ đáp ứng được nhu cầu hiểu biết về các nhà văn Việt Nam của độc giả, mà còn đem lại cho chúng ta sự cảm nhận gần gũi, chân thật về những chân dung chúng ta yêu mến. Công trình 30 năm của hai tác giả Trần Phương và Phan Thu Hương đã tạo nên một sản phẩm không giống với các tác phẩm viết về các tác gia văn học thường thấy, vì nó không chỉ là tư liệu mà nó còn là sự sống động của những cuộc đời. Như trong lời Nhà xuất bản đã viết “Làm sách phải tìm được sự khác biệt. Chỉ có sự khác biệt mới tạo nên giá trị cuốn sách”, Chân dung và bút tích nhà văn Việt Nam đã làm được điều đó và xứng đáng là một trong những cuốn sách lưu dấu cuộc đời.

Ảnh: Bích Ngân

Published in: on 10/05/2023 at 6:31 Chiều  Gửi bình luận  

Kỷ niệm còn mãi

Lục lại ổ cứng cũ thấy có bài viết này, không nhớ là đã từng viết nó nữa cơ. Viết bao giờ, viết để làm gì? Thôi cứ lưu lại ở đây như một kỷ niệm đã.

Đầu tháng 5, Đại hội Chi đoàn ở cơ quan mới. Mình cũng lại được ngồi ở bàn Chủ tọa. Cảm giác cũ lại ùa về, những ngày hoạt động Đoàn ở Thư viện Quốc gia như mới vừa hôm qua, còn ở đó tươi nguyên.

Không phải là những gương mặt ngày xưa nữa, là những gương mặt cũng quen, nhưng chưa quá thân, chưa quá hiểu. Những thao tác trong Đại hội cũng tương đối giống nhau, nhưng không khí đương nhiên là mỗi nơi mỗi khác. Quả thật là nhớ ngày xưa. Dù ngày xưa đó, trong hoạt động thanh niên của mình và các bạn cũng có biết bao bỡ ngỡ, sai sót, có lúc cãi vã tranh luận nho nhỏ, cũng đôi khi đùn đẩy nhau, có lúc bị lãnh đạo mắng vì làm chưa đúng…

Mình quên không làm cái tổng kết là từ ngày rời Thư viện mình đã mơ bao nhiêu giấc mơ về nơi ấy. Nhưng phải nói là quá nhiều. Vì mình vốn là người hay mơ. Cũng vì cái nơi đã gắn bó 7 năm ấy, làm sao một sớm một chiều mà quên đi được. Mơ bao nhiêu gương mặt cũ, mơ nhiều nhất là phòng Tạp chí Thư viện nằm khiêm tốn ở tầng 2 khu nhà H. Cứ mơ mãi là mình đã quay trở lại làm việc, và lại làm những công việc quen thuộc ngày nào. Mơ thấy chị Lan, chị Vân, anh Mạnh đi lại cười nói, thậm chí chê trách mình vì làm việc lơ là… Tỉnh dậy, nhiều khi cứ ngẩn ngơ.

Vẫn đều đặn vào trang web “nlv.gov.vn” để xem tin tức thư viện và hoạt động của Thư viện Quốc gia. Ngắm lại những gương mặt đã từng thân quen, càng ngày càng tươi tắn hơn, càng lúc càng năng động. Ngắm cả những gương mặt lạ, mà khi mình đi rồi các bạn mới chuyển đến. Ngắm khuôn viên thư viện, ngắm không gian làm việc các phòng. Chưa kể nhiều lúc có việc (hoặc ngẫu hứng) đi ngang qua, chẳng dám dừng lại, chỉ đi chầm chậm nhìn vào phòng Thẻ, bãi gửi xe độc giả, nhà để xe cán bộ, nhà H thấp thoáng phía trong kia. Và nhất là cái bảng tin, nơi dán Bản tin Thanh niên, nơi ngày xưa mình và mọi người quây quần ở đấy dán từng tờ bản tin lên rồi cười đùa rôm rả. Những ngày còn làm việc đoàn, cùng lao động Quỹ châu Á, CONSAN, thi Miss Thư viện,… cùng chị Kiều Giang, anh Ban, em Mai Linh, anh Hùng, Thu Phương, Thu Trang, chị Thúy Hằng, Minh Tuyết, em Hoạt… và bao nhiêu người khác nữa vẫn còn đọng lại rõ thế!

Thỉnh thoảng vẫn liên lạc với một số anh chị, bạn bè ở Thư viện. Mọi người cứ trách sao chẳng thấy qua Thư viện chơi. Thú thật là mình ngại. Không phải ngại đi, lười đến. Mà cảm giác ngại ngần của một người cũ. Chỉ sợ khi quay trở lại sẽ thấy thừa thãi, lạc lõng. Vì thế, cảm giác cứ xa dần. Là do mình cả. Mình rời đi, mình phải là người chủ động trở về thăm. Còn cảm giác, có lẽ chỉ là ngụy biện.

Vui vui vì một số bạn bè hoạt động Đoàn ở các đơn vị khác thuộc Bộ Văn hóa, Thể thao và Du lịch vẫn thường xuyên hỏi han. Nhờ đó, cảm thấy mình không quá già, quá xa cách Đoàn và quá bị quên lãng. Nhờ đó, thấy tự tin và ấm áp hơn mỗi khi nghĩ mình đã từng là một thành viên của ngôi nhà Thư viện Quốc gia. Nhờ những hỏi han của bạn bè trong và ngoài Thư viện, cũng biết hoạt động Đoàn dưới sự điều hành của Bí thư Tuyết giờ còn tốt hơn xưa, năng động và thiết thực hơn xưa.

Lúc vừa sang cơ quan mới (2010), mình cũng được bầu ngay vào Ban chấp hành Đoàn của đơn vị nhỏ trong một đơn vị lớn. Nhưng không thể giữ lại được sự hào hứng, trẻ trung như xưa, dù rất cố. Thường là thế, điều đẹp đẽ, hồn nhiên, hào hứng, say mê nhất đã nằm lại cùng những năm tháng thuở ban đầu. Thỉnh thoảng nghe chị Nhung, em Hoạt, chị Oanh, anh Ninh… kể về Thư viện và những hoạt động Đoàn, có đôi chút bâng khuâng, nhớ nhớ.

Thứ 5 vừa rồi xem lịch cơ quan mới, thấy một lịch ghi: “Thứ 5 làm việc với Thư viện Quốc gia”. Cảm giác như mình vẫn ở Thư viện. Cứ như có sự kết nối nào đó, dù mình chẳng liên quan gì đến kế hoạch này. Thế mới biết, những gì đã từng gắn bó, đặc biệt gắn bó với mình vào thời tuổi trẻ, sẽ không bao giờ quên được, dù cuộc sống sau này có cuốn mình đi với những bận rộn công việc khác và những lo toan đời sống mỗi lúc lại ngập đầy.

Published in: on 10/05/2023 at 6:08 Chiều  Gửi bình luận  

Quả cầu lục thủy

Có một thời tôi đã coi quả cầu lục thủy là chân ái, và nó luôn là lựa chọn số một của tôi khi tặng một ai đó nhân dịp gì đó. Quả cầu có một lỗ có thể buộc dây xuyên qua để treo lên. Và tôi cũng từng mua chừng mười mấy quả để treo thành hàng như bức rèm nơi lan can gác lửng. Khi ánh sáng rọi vào, quả cầu sẽ phát ra muôn sắc màu rất lung linh, dễ thương. Giờ thì tôi chẳng còn giữ được cho mình một quả cầu nào nữa. Chỉ còn có thể ngắm chúng qua ảnh và hình dung trong trí nhớ mà thôi.

Published in: on 10/05/2023 at 12:00 Chiều  Gửi bình luận  

Cảm ơn những người bạn blog của tôi!

Lâu nay tôi không có nhiều thời gian vào đọc bài viết của các bạn trong blog này. Tôi mải làm những việc trong kế hoạch, bị cuốn theo những bận rộn tiếp nối mãi không dứt. Và quá lâu rồi tôi cũng không viết được entry nào mang đúng nghĩa ở đây.

Hôm nay ăn trưa xong, tôi cầm máy đọc một lượt bài viết của mọi người dù mắt tôi mấy bữa giờ không thực sự tốt lắm (cần kiêng dùng máy tính, điện thoại). Và cảm giác đọng lại khi tôi đọc xong chừng ấy bài viết là sự xúc động, sự đồng điệu cùng với lòng biết ơn.

Xúc động vì sự chân thành, chân thật trong từng bài viết. Đồng điệu vì tôi thấy mình thấp thoáng trong những bài viết đó. Và biết ơn vì các bạn blog đã đem tới cho tôi những kiến thức bổ ích, những bài học ý nghĩa, những cảm xúc vi tế và những lời cảnh tỉnh trước khi quá muộn… Ở đây bao giờ cũng là sự yên bình, chẳng có ai viết những lời cay nghiệt, thô lỗ hay trách giận, đổ lỗi. Tất cả đều văn minh và tử tế. Tôi thật sự rất yêu nơi này và trân trọng những người bạn trong blog của tôi!

Published in: on 30/04/2023 at 7:44 Chiều  Comments (4)  

🌵

Published in: on 30/04/2023 at 6:08 Chiều  Comments (2)  

Yêu thiên nhiên

Published in: on 15/04/2023 at 8:29 Chiều  Gửi bình luận  

Muôn nẻo đường tơ

Trong các loại vải may trang phục, lụa tơ tằm luôn được xếp hàng đầu bởi nó có nguồn gốc tự nhiên, được dệt bằng những sợi tơ do chính con tằm nhả ra.

Tương truyền, từ thời Vua Hùng, dân ta đã biết trồng dâu, nuôi tằm, ươm tơ, dệt lụa. Qua đôi bàn tay khéo léo của những người thợ Việt, biết bao dải lụa mềm mượt óng ả đã ra đời và tỏa đi muôn nẻo. Xưa, lụa tơ tằm chủ yếu chỉ dành cho vua chúa hoặc những gia đình khá giả bởi giá thành cao. Nay, lụa được sử dụng phổ biến hơn, song chúng không bị nhòa lẫn bởi đặc thù chất liệu là sợi tơ tự nhiên, hút ẩm tốt, mỏng nhẹ, đem đến cho người mặc thần thái thanh tao và sang trọng. Để làm nên một tấm lụa hoàn chỉnh, người thợ phải trải qua biết bao công đoạn, từ trồng dâu, nuôi tằm, ươm tơ, lấy tơ, nhập tơ, guồng tơ, đánh ống, mắc cửi, nối cửi, dệt rồi nhuộm… Và phía sau từng công đoạn ấy là bao công sức, tâm huyết của người làm nghề mà không phải ai cũng cảm nhận được.

Để nuôi được những con tằm nhả ra tơ bền đẹp, người thợ phải cho tằm ăn lá dâu vì đây là loại thức ăn tằm hấp thụ tốt nhất. Cây dâu đạt tiêu chuẩn phải được trồng ở vùng phù sa màu mỡ, đất có độ mặn thấp. Lá dâu khi cho tằm ăn tuy không rửa nhưng phải đảm bảo sạch, không có mùi thuốc trừ sâu. Trong vòng đời kéo dài khoảng 25 – 30 ngày, tằm có 5 giai đoạn phát triển và tùy theo độ tuổi của tằm, người thợ sẽ cho tằm ăn lá theo cách phù hợp. Khi tằm còn bé thì cho ăn lá non và thái nhỏ, lúc tằm lớn thì để nguyên lá và cho tằm ăn được cả lá già. Việc nuôi tằm quyết định trực tiếp đến chất lượng sợi tơ, vì vậy người thợ phải đặc biệt chú trọng để đảm bảo tằm lớn khỏe và đầy đủ dinh dưỡng. Tằm hợp với khí hậu mát mẻ nên thường được nuôi vào mùa thu và mùa xuân. Mỗi con tằm có quy trình lột xác bốn lần. Sau khi lột xác, tằm ăn rất khỏe để chuẩn bị cho giai đoạn tạo kén, người thợ phải tiếp dâu liên tục để đáp ứng đủ nhu cầu “ăn rỗi” của tằm. Dân gian có câu “Làm ruộng ăn cơm nằm, nuôi tằm ăn cơm đứng” vì người thợ luôn phải túc trực quanh nong tằm để đảm bảo tằm được chăm sóc tốt nhất. Sau khoảng sáu ngày ăn liên tục, tằm phát triển đến kích thước tối đa thì ngừng ăn, lúc thân tròn bóng và dần trở nên trong suốt là lúc tằm tìm nơi làm tổ. Người thợ phải nhanh tay đưa tằm lên né để tằm đóng kén.

Né là tấm phên đan bằng thân cây đay hoặc các thanh tre, thanh gỗ tạo thành các lỗ hổng hình vuông hoặc hình chữ nhật. Người thợ sẽ nhặt tằm chín từ nong sang né và tằm bắt đầu giai đoạn nhả tơ kéo dài từ 3 – 8 ngày. Trong tuyến nước bọt của tằm có Protein nên khi tằm nhà tơ ra không khí chúng sẽ khô và tạo thành các sợi tơ dai bền. Tằm nhả tơ từ ngoài vào trong, phần tơ được nhả ban đầu bao bên ngoài lá áo kén, sau đó tằm sẽ chạy quanh bên trong chiếc áo kén và nhả tơ cho đến khi đầy kén. Giai đoạn này, né được đưa ra ngoài ánh nắng nhẹ, giúp cho kén được khô và có màu vàng óng. Sau khi gỡ kén khỏi né, người thợ sẽ dàn đều kén trên nong để loại bỏ những kén không đạt chất lượng. Kén tằm phải mẩy, nhiều tơ, ít áo kén, dễ kéo tơ và đồng đều nhau. Tiếp đến là quy trình ươm tơ để kéo sợi tơ từ kén tằm thành sợi tơ tằm. Người thợ cho kén tằm vào đảo trong nồi nước sôi để làm cho lớp keo tơ Secirine tan ra giúp kén mềm, dễ rút sợi. Kén tằm được người thợ khỏa nước liên tục và cuốn vào guồng kéo sợi quay thành từng bó tơ dài rồi phơi lên sào cho khô. Sau khi phơi xong, tơ sẽ được cuốn vào những ống suốt để chuẩn bị cho quy trình dệt. Tùy theo chất lượng tơ, cách xử lý sợi tơ và cách xoắn sợi tơ, ta sẽ có những loại tơ khác nhau như sợi mốt, sợi mành, sợi đũi, sợi đơn, sợi khổ, sợi xoắn… rồi tùy theo cách dệt lại cho ra những loại vải khác nhau.

Theo phương pháp truyền thống, vải lụa được dệt bằng khung cửi. Người thợ dệt phải có tay nghề khéo léo, tỉ mỉ kiên nhẫn thì mới dệt được tấm vải ưng ý. Kiểu dệt cổ truyền là phối hợp các loại sợi dọc và ngang bằng cách tay đưa, chân dậm cùng lúc sao cho sợi dọc và sợi ngang khít với nhau với độ dày vừa phải. Các sản phẩm dệt ra từ tơ tằm rất đa dạng như gấm, vân, lĩnh, đoạn, vóc, the, sa, xuyến, băng, cấp, lượt, lương, lụa, là, nhiễu, kỳ cầu, đũi, sồi, nái… nhưng lụa vẫn là sản phẩm chính, được ưa dùng nhất. Những vuông lụa dệt xong chỉ có màu trắng ngà hay vàng mỡ gà, muốn nhuộm màu thì phải qua khâu truội tơ để gột sạch lớp keo tằm cho vải bám màu. Đầu tiên phải ngâm lụa mộc trong nước của lá trà, trầu không, bạch đàn… để vải giảm nhăn và được kháng khuẩn. Sau đó, người thợ sử dụng các nguyên liệu tự nhiên như hột rành rành, lá bàng, than, gạch, mặc nưa… để nhuộm các màu theo ý muốn. Ví dụ muốn nhuộm màu nâu thì dùng củ nâu, màu thâm thì ngâm nước bùn, nâu đỏ thì dùng sâu cánh kiến, tím đỏ thì dùng củ dền… Ngày nay, nhiều nơi đã sử dụng máy dệt để cho ra sản lượng lớn và nhuộm vải bằng hóa chất để vải có màu sắc nét và khó phai hơn. Tuy nhiên nhiều người vẫn trân quý cách làm truyền thống nên vẫn tìm đến những nơi dệt cửi, nhuộm nguyên liệu tự nhiên để có được những tấm lụa màu sắc mộc mạc gần gũi.

Để có được những sản phẩm như trên, không thể không nhắc đến các làng nghề truyền thống có tiếng như Vạn Phúc, Phùng Xá (Hà Nội), Nha Xá (Hà Nam), Cổ Chất (Nam Định), Duy Duyên, Mã Châu (Quảng Nam), Tân Châu (An Giang), Bảo Lộc (Lâm Đồng)… Bạn muốn ghé thăm các làng lụa hãy đến Cổ Chất xem người dân ươm tơ, đến Nha Xá tận hưởng vẻ đẹp của ngôi làng có truyền thống dệt lụa 600 năm, đến Phùng Xá nằm bên bờ sông Đáy rộn tiếng thoi đưa và xem người dân dệt lụa từ tơ sen độc đáo. Và điểm dừng chân đáng nhớ sẽ là làng lụa Vạn Phúc nằm bên con sông Nhuệ, được xem như cái nôi của nghề sản xuất tơ lụa xứ Bắc với áo lụa Hà Đông đã trở thành biểu tượng tao nhã của người Thăng Long Kẻ chợ. Về miền Trung, bạn hãy tìm làng lụa Mã Châu để được sở hữu những dải lụa được dệt từ những sợi tơ từ con tằm ăn lá cây dâu trồng nơi phù sa của ba con sông Thu Bồn, Vu Gia và Bà Rén. Cuối cùng, không thể quên thủ phủ tơ tằm Bảo Lộc, nơi chiếm 70% giá trị sản lượng tơ tằm cả nước với quy trình sản xuất hiệu quả nhờ điều kiện khí hậu, thổ nhưỡng phù hợp.

Qua bao năm tháng, trải bao nắng mưa, những sợi tơ tằm vẫn miệt mài dệt nên giấc mơ đẹp đẽ đậm đà bản sắc Việt.

https://heritagevietnamairlines.com/muon-neo-duong-to/

Published in: on 14/04/2023 at 3:30 Sáng  Comments (8)  

Nỗi buồn

Hôm nay tự dưng ngẫu hứng gom lại mấy bài mình từng viết về nỗi buồn, lưu vào một post. Chưa gom hết đâu nhưng cứ để đây trước để biết mình từng nghĩ và viết về nỗi buồn như thế nào.

Published in: on 08/04/2023 at 4:48 Chiều  Gửi bình luận  

Thời gian

Thời gian chưa bao giờ là bạn tốt của con người. Thời gian biến tóc ta thành hoa lau, nhuộm hồn ta thành lá đỏ. Và đến một ngày nó sẽ biến đời ta thành mây trắng lang thang.

(Cảm ơn người lớn – Nguyễn Nhật Ánh)

Tôi tôn trọng mọi quan điểm và tôi cũng bày tỏ quan điểm của mình như sau: Tôi nghĩ thời gian là bạn tốt của con người đó chứ. Thời gian giúp ta trưởng thành, nhận ra. Thời gian giúp xoa dịu, xóa mờ dần những vết thương. Thời gian không làm hại ta bao giờ, chỉ có ta là tự đối xử với mình tốt hay xấu. Việc của thời gian là vận hành theo quy luật, nó công bằng và khách quan. Việc của ta nên làm là sống thuận tự nhiên. Đơn giản có vậy và ta không nên đổ lỗi cho thời gian về bất cứ điều gì!

Published in: on 05/04/2023 at 2:46 Chiều  Gửi bình luận  

Ước mơ và hiện thực

Ngày xưa tôi từng ước mơ làm một bảo tàng cá nhân, trong đó sẽ trưng bày những kỷ vật của tôi cùng gia đình, bạn bè. Nhưng rồi sau đó tôi thực hành lối sống tối giản bằng cách số hóa hết mọi thứ trước khi cho chúng vào đám lửa cháy bùng hết sạch. Giờ đây tôi không còn nhiều kỷ vật để mà làm bảo tàng thực thể ấy nữa. Thay vào đó tôi làm bảo tàng online. Tuy không sống động chân thực bằng, nhưng nó làm cuộc sống tôi gọn gàng hơn. Và bảo tàng ấy sẽ đến được với nhiều người, ở bất cứ nơi nào trên thế giới.

Published in: on 26/03/2023 at 1:12 Chiều  Gửi bình luận  

Một đời hoa

Sáng nay dậy lại thấy hoa nở tưng bừng, cảm nhận rõ bước đi của thời gian thật sống động qua nhịp nở của hoa. Mình không tước đi các đốm nhụy kia dù mọi người hay nói bỏ đầu nhụy thì hoa sẽ được bền hơn. Mình nghĩ làm như vậy sẽ vô tình gây tổn thương cho hoa. Hoa vốn sinh ra đã thế, các bộ phận có sự hòa quện, bổ trợ cho nhau. Chúng cần được hồn nhiên và trọn vẹn sống cùng nhau cho đến giây phút cuối cùng, dù có thể là ngắn ngủi.

Published in: on 23/03/2023 at 3:56 Chiều  Gửi bình luận  

Về hội làng Triều Khúc xem múa bồng

Triều Khúc là một ngôi làng cổ ven đô Hà Nội (thuộc xã Tân Triều, huyện Thanh Trì) nổi tiếng với cụm di tích lịch sử được xếp hạng cấp quốc gia gồm đình, chùa, đền, lăng, miếu. Nơi đây còn là làng nghề truyền thống chuyên làm nón quai thao, các sản phẩm từ lông gà và may thêu đồ thờ tự. Nhưng độc đáo và đặc sắc hơn cả chính là hội làng Triều Khúc đã được Nhà nước công nhận là Di sản văn hóa phi vật thể quốc gia vào năm 2019. Cứ vào ngày mùng 9 đến 12 tháng giêng âm lịch hàng năm, người dân lại tổ chức lễ hội tưởng nhớ vua Phùng Hưng – Bố Cái Đại Vương lên ngôi (lễ Tức vị) và đón chào một năm mới với hy vọng gặp nhiều may mắn, an vui.

Lễ hội làng Triều Khúc bắt đầu bằng phần lễ với các lễ dâng hương, lễ rước sắc, lễ nhập tịch và cuối cùng là tế lễ. Theo đó, lễ rước long bào của Hoàng đế Phùng Hưng từ đình Sắc về đình Đại diễn ra rất trang nghiêm với đoàn rước là những thanh niên khỏe mạnh vừa rước kiệu vừa ngoảnh mặt vào nhau. Trong lễ rước kiệu, dân làng sẽ chuẩn bị các mâm lễ hoa quả và đèn nhang để dâng lên tỏ lòng thành kính với vua Phùng Hưng. Đoàn rước đi một vòng quanh ao chùa Triều Khúc rồi về đình Đại. Khi đám rước đến nơi, các bô lão sẽ đọc văn tế, mở hòm sắt lấy bút và chính thức bắt đầu cuộc tế lễ. Đồng thời khi ấy bên ngoài cũng bắt đầu phần hội với các điệu múa rộn ràng trong không gian tràn ngập sắc màu của váy áo và cờ phướn. Nào là chạy cờ, múa rồng, múa lân, múa sênh và được mong chờ nhất chính là múa bồng.

Múa bồng có tên dân gian là “Con đĩ đánh bồng”, là điểm nhấn của lễ hội và là niềm tự hào của bà con dân làng Triều Khúc. Tương truyền, vào thế kỷ thứ 8, lúc Bố Cái Đại Vương Phùng Hưng đánh đuổi giặc Đường, ông lại tổ chức cho các binh sĩ giả gái, đeo trống để múa hát nhằm khích lệ tinh thần trước khi vào trận chiến hay khi ăn mừng thắng lợi. Thấy các binh lính giả gái múa bồng rất dẻo giữa tiếng reo hò mừng vui vang rội của nghĩa quân và dân làng, vua Phùng Hưng gọi vui là “con đĩ” (từ “đĩ” khi ấy dùng để chỉ người con trai giả gái chứ không mang nghĩa tiêu cực nào). Nét đặc biệt của điệu múa này ở chỗ vũ công là những nam thanh niên chưa lập gia đình, có diện mạo ưa nhìn, xuất thân từ các gia đình gia giáo trong làng. Các chàng trai được tô son thoa phấn, môi đỏ má hồng, mặc váy đụp hay quần nhiễu đen, vai khoác tấm lụa đào thêu họa tiết công phượng có viền tua rua rủ xuống, đầu chít khăn mỏ quạ. Trước bụng mỗi người là chiếc trống bồng nhỏ sơn màu đỏ và được cố định bằng dải lụa đỏ buộc khéo léo phía sau lưng.

Tuy chỉ đơn giản là các điệu múa xoay tròn, vươn tay, gập chân, dựa lưng, úp mặt vào ngực nhau, nhưng nhờ có dàn nhạc tung hứng, tiếng trống vỗ hào sảng, điệu múa lả lơi nhịp nhàng, ánh mắt biểu cảm lúng liếng… nên xung quanh đều thích thú và cổ vũ vô cùng hào hứng. Hình ảnh những bộ váy áo sặc sỡ tung bay theo từng cú nhảy thuần thục đập trống đã tạo nên ấn tượng thị giác rất ấn tượng. Khi các chàng trai xoay người, những dải lụa màu sắc rực rỡ xoay xoay theo, tạo thành những vòng tròn ảo diệu đẹp mắt. Từng cặp múa cùng nhau tạo nên các bước đi theo hình vòng tròn rồi xoay người ngược chiều kim đồng hồ với tiết tấu nhịp nhàng rồi dồn dập theo nhịp thanh la và trống đánh. Những bước chân nhún đều, lúc vươn tay khi gập gối rồi lại xoay vòng thật điêu luyện và dẻo dai. Mặc dù giả gái với các động tác múa mềm mại, khéo léo, nhưng ở họ vẫn toát lên phong thái khoáng đạt của đấng nam nhi và tinh thần thượng võ của người lính trận.

Theo dân làng Triều Khúc, những người có công lớn để duy trì điệu múa này là cố nghệ nhân Bùi Văn Tốt, nghệ nhân Bùi Văn Lục, nghệ nhân Triệu Đình Vạn và nghệ nhân Triệu Đình Hồng. Tâm huyết với điệu múa cổ, bao năm qua ông Triệu Đình Hồn thuyết phục nhiều thanh niên trong làng tham gia học múa và biểu diễn để bảo tồn điệu múa của ông cha. Năm 2010, ông được trao tặng danh hiệu “Nghệ nhân dân gian”, tới năm 2015 Câu lạc bộ Múa bồng do ông làm chủ nhiệm đã được Hội Văn nghệ dân gian Hà Nội chính thức công nhận và bảo trợ. Và điệu múa ấy giờ đây không chỉ diễn ra trong phạm vi thôn xã mà đã hiện diện ở nhiều vùng miền, nhiều không gian lễ hội trên cả nước cũng như tham gia vào ngày hội văn hoá các dân tộc Việt Nam. Bởi dù qua bao năm tháng, người dân cũng như du khách thập phương vẫn luôn yêu thích, hào hứng đón chờ được xem điệu múa cổ đầy cuốn hút của đất Thăng Long Kẻ Chợ này.

Có thể nói, hội làng Triều Khúc và điệu múa “con đi đánh bồng” là phần hồn, là niềm tự hào và điểm tựa tinh thần thiêng liêng của người dân Triều Khúc. Để mỗi khi xuân về, ai cũng cảm thấy lòng phấn chấn hơn vì được hòa vào sự náo nức tưng bừng của lễ hội. Nhất là các cụ ông cụ bà, họ như trẻ lại khi được diện quần lụa, áo then áo gấm, hài thêu trong không gian thấm đẫm tinh thần Việt. Có lẽ trong đầu những người già đã đi qua bao năm tháng hội hè từ thuở thiếu thời đến khi lưng còng tóc bạc, lễ hội mà họ đang hòa mình vào ở thời điểm này còn là hiện thân của cả tuổi thơ, tuổi trẻ đã trôi qua trong quá khứ. Bởi vậy mà ý nghĩa sâu xa của lễ hội ấy không chỉ là ôn lại truyền thống của một ngôi làng hay tạo ra bầu không khí vui tươi đoàn kết, mà sâu xa hơn, nó làm tươi mới lại phần ký ức quý giá, lấp lánh, đẹp đẽ và rất riêng trong mỗi người.

https://heritagevietnamairlines.com/ve-hoi-lang-trieu-khuc-xem-mua-bong/

Published in: on 22/03/2023 at 7:11 Chiều  Gửi bình luận  

🍀

Published in: on 21/03/2023 at 7:44 Chiều  Gửi bình luận  

Ta

Published in: on 12/03/2023 at 10:49 Sáng  Comments (2)  

Dẫu thay hình hài hồn vía vẫn là tôi

Người tưởng đã rời đi, thực chất chỉ là cởi bỏ lớp áo vật chất, còn tinh thần thì vẫn luôn ở đó.
Published in: on 09/03/2023 at 10:49 Sáng  Gửi bình luận  

🌿

Published in: on 21/02/2023 at 2:53 Sáng  Comments (1)  

🍋

Published in: on 28/01/2023 at 9:20 Sáng  Gửi bình luận  

Thành quả nhỏ cho fanpage

Kiên trì chăm chỉ làm cho tới
Cả thèm chóng chán chẳng đến đâu
Việc gì theo đuổi bền lâu
Sẽ cho thành quả về sau trọn đời.

Đầu xuân năm mới mình có chút vui khi nhận được 100.000 follow cho fanpage Winlinh, xin chia sẻ thành quả nho nhỏ này với bạn bè WordPress.

Trân trọng cảm ơn bạn đọc thương mến đã đồng hành cùng Winlinh trong chặng đường đã qua. Và mong sẽ tiếp tục nhận được sự ủng hộ, chia sẻ của mọi người trên chặng đường sắp tới!

Chúc cả nhà một năm mới thuận hòa, an yên, hạnh phúc và có nhiều trải nghiệm đáng nhớ!

Published in: on 23/01/2023 at 9:52 Chiều  Comments (2)  

Nhìn lại và bước tiếp

Giờ này ở Việt Nam đã là 2h sáng, nghĩa là đã sang mùng 2 tết rồi. Thời gian cứ vun vút, mới hôm nào ăn tết năm ngoái mà lại đã ăn tết năm nay. Đang viết mình quay ra nhìn lịch thì hóa ra hôm nay tròn một năm ngày mình lên máy bay, rời Hà Nội, tới một vùng đất mới. Dẫu chỉ xa Việt Nam vài năm, nhưng đây chính là sự xê dịch lớn đối với mình cũng như cả gia đình. Trong khoảng thời gian một năm qua mình đã học được rất nhiều điều, ngộ ra nhiều thứ và đang dần thay đổi theo hướng (mình tin là) tích cực.

Ngày 29 tết mình cùng mọi người gói bánh chưng. Ngày 30 lại loanh quanh với chị em nấu nướng để chuẩn bị cho giao thừa. Rồi thời khắc đón giao thừa cũng đến. Mọi người cùng nhau chắp tay mong cầu một năm bình an, thành công và hạnh phúc. Năm nay đón giao thừa nhẹ nhàng, không như năm ngoái thức xuyên đêm hát hò đến 5h sáng.

Ngày mùng 1 với mình quá đỗi bình yên và mình thích như vậy. Sáng dậy đem hai chậu hoa đồng tiền nhỏ ra cửa sổ đón ánh nắng dịu trong tiết trời hiu hiu lạnh. Rồi mình pha trà uống và dọn dẹp nhà cửa. Đáng ra phải dọn từ trước đó nhưng suốt mấy ngày cứ bận việc nên còn những chỗ chưa kịp gọn gàng. Dọn sơ sơ xong mình đi phơi phóng quần áo và lại dọn tiếp. Buổi chiều nằm mãi mới ngủ một tí vì trước khi ngủ còn mải làm… thơ. Tối đến còn dọn mải mê một hồi rồi đi tắm xong thì viết mấy dòng này.

Ra tết loanh quanh cũng tháng hai rồi nên thời gian chuẩn bị cho cuốn sách thứ 3 chỉ còn tầm hai tháng. Vội phết đấy! Không tích cực lên là chậm deadline ý chứ.

Mong năm mới sức khỏe của mình sẽ tốt hơn năm qua và hoàn thành được những kế hoạch đề ra. Cũng phải thu xếp ngủ cho đủ giấc chứ như năm vừa qua bê trễ quá khiến mặt mũi hao gầy và tóc bạc nhiều.

Hơn hết mong mọi điều tốt đẹp đến với những người thân yêu. Cũng mong cho nhà nhà người người khắp nơi gặp nhiều may mắn và an vui, cùng nhau trải nghiệm một cuộc sống muôn phần thú vị.

Published in: on 23/01/2023 at 2:37 Sáng  Comments (2)  

Xuân

Published in: on 21/01/2023 at 10:18 Chiều  Gửi bình luận  

Một khúc quanh

Bước qua tuổi trung niên được hai năm rồi, thấy có nhiều thay đổi. Hai năm trở về trước mình luôn tự hào về việc ăn no ngủ kỹ. Còn giờ đây ngủ được ít quá, đêm nằm trằn trọc mãi mới ngủ được, nên mình hay trong tình trạng thiếu ngủ vêu vao. May sao ăn vẫn thấy ngon. Tóc thì bắt đầu nhiều sợi bạc rồi. Từng bước từng bước đi qua những trải nghiệm tuổi tác tháng năm cũng thấy thú vị, dẫu có những thứ khó duy trì như xưa là vóc dáng và sức bền.

Trời đang vào tết nhưng ở xa nhà nên không cảm nhận được nhiều. Chủ yếu những lúc này là hồi tưởng lại những dư vị tết xưa. Nhưng nghĩ kỹ thì tết với mình cũng hiếm khi có cảm giác vui nhiều. Mình chỉ cần tết được thong thả bình yên chứ ngày càng ngại tụ họp quá đông hay ăn uống quá ê hề. Có lẽ vì thích những cái tết thong thả bình dị nên mình hay viết những câu thơ tết kiểu uống trà xem hoa nở và ngồi tự tại lắng đọng thư thái trong không gian tĩnh lặng.

Bắt đầu khởi động công việc trong năm mới bằng một cuốn số ghi chép mới. Tiếp tục chăm học chăm làm và chăm tu dưỡng bản thân. Chỉnh sửa mình không dễ nhưng phải luôn làm, vì bản thân còn nhiều khiếm khuyết lắm! Có những bài học đến mỗi ngày mình rất muốn viết ra nhưng bận bịu linh tinh khiến mình bỏ bẵng chúng. Cố gắng năm nay viết nhiều hơn những điều li ti nhé, vì đó mới trọn vẹn là mình.

Published in: on 16/01/2023 at 12:38 Sáng  Gửi bình luận  

Xuân

Published in: on 15/01/2023 at 10:19 Chiều  Comments (2)  

🌳

Published in: on 10/01/2023 at 3:12 Chiều  Gửi bình luận  

🌼

Published in: on 10/01/2023 at 2:55 Chiều  Gửi bình luận  

Published in: on 07/01/2023 at 7:11 Chiều  Gửi bình luận  

☘️

Published in: on 07/01/2023 at 7:04 Chiều  Gửi bình luận  

Phía sau sáng tác

  1. Có người bảo tôi sao chịu khó trả lời từng tin nhắn, bình luận của độc giả thế. Tôi bảo, độc giả tận tâm hỏi han, chia sẻ thì bận mấy tôi cũng sẽ trả lời, chỉ là sớm hay muộn. Điều này tuy nhỏ bé, song nó thể hiện thái độ trân trọng của tác giả dành cho độc giả – những người đang bỏ thời gian ra ghé thăm ngôi nhà của mình, đem cho mình động lực sáng tác mỗi ngày.
  2. Có người khuyên tôi nên làm gì đó hot hơn, theo trend để tăng thêm lượng người theo dõi. Nhưng tôi thiết nghĩ, ta chỉ có thể làm thứ gì trong phạm vi năng lực của mình. Và chúng càng chân thực, gần gũi với quan điểm, lối sống của ta bao nhiêu thì nội dung đó sẽ chạm được vào độc giả bấy nhiêu. Hơn nữa, tôi không chủ ý đi tìm số đông chưa phù hợp để nhà cửa thêm ồn ào. Độc giả sẽ ghé nơi này với tâm thế gần gũi, nhẹ nhàng, ít người không sao, chỉ cần bình yên, đối đãi với nhau dễ chịu, là đủ.
  3. Có người hỏi sao trên nhiều page khác loạn xạ comment rác mà nhà tôi hiếm thấy. Đâu có, nhà tôi nhiều lắm, có điều tôi chịu khó quét dọn thường xuyên thôi. Giống như bạn xem Youtube đôi lúc bị phiền bởi quảng cáo, nhưng vẫn nên kiên nhẫn vì ta đang xem chúng free. Facebook cũng vậy, ta nhờ vả nền tảng này để tương tác, phải chấp nhận các comment rác thôi (với ta là rác mà với người có thể là mưu sinh). Nên nếu muốn nhà sạch gọn thì cứ im lặng mà quét đều, không than vãn ☺️.
  4. Có người ưu ái gọi tôi là “nhà thơ”, nhưng tôi chỉ thích được gọi bút danh hoặc là tác giả, vì nó đơn giản mang ý nghĩa người tạo ra thứ gì đó từ bàn tay hay khối óc của chính mình. Tôi không cho tôi đủ phẩm chất và năng lực để trở thành một nhà thơ hay nhà gì cả, tôi chỉ muốn được là chính tôi với giảm thiểu danh xưng.
  5. Có người bảo sao không tổ chức lễ ra mắt sách, tôi lại thích những cuốn sách của mình đến với đời lặng lẽ, nhẹ nhàng. Không đánh trống khua chiêng, sách sẽ tới tìm độc giả vào một ngày bình thường, trong những thời khắc bình thường. Và độc giả sẽ đọc nó là chính nó, không háo hức rồi bị thất vọng bởi những tác động trước đó của những lời PR khoác lên cho nó một chiếc áo quá rộng. Vì tự tôi biết, tôi chỉ là một người viết những điều giản đơn mà ai muốn cũng có thể viết được.
  6. Có người mong tôi đăng ảnh cá nhân lên Page và in ảnh cá nhân lên bìa gấp sách. Song tôi nghĩ sự xuất hiện của tôi là không cần thiết vì tác phẩm của tôi mới là thứ độc giả mong chờ gặp mặt. Thấy diện mạo tác giả không quan trọng bằng việc tác phẩm của tôi có chạm được vào tâm tư, tình cảm của độc giả hay chưa.
  7. Có người thắc mắc vì sao thơ tôi không tựa đề. Tôi nghĩ mỗi người khi đọc sẽ tự tìm cho mình một tựa đề phù hợp thay vì để tôi áp đặt một tựa đề nào lên đó. Và thực tế tôi thấy đặt tựa đề khó quá, vì nếu đặt chưa xác đáng thì nó sẽ không đủ sức ôm chứa được nội dung, thậm chí làm sai lệch ý thơ, nên tôi trốn luôn khâu này 😂.

(Đăng lại từ fanpage Winlinh)

Published in: on 05/01/2023 at 3:21 Chiều  Gửi bình luận  

🌿

Published in: on 05/01/2023 at 2:26 Chiều  Gửi bình luận  

Nhìn lại 2022 – Blog này

Vậy là dự định chăm sóc tốt cho blog này trong 2022 chưa thể hoàn thành. Lý do thì nhiều, bận này bận nọ, nhưng cũng chẳng thể ngụy biện được. Rút cục khi mình chưa quan tâm đủ đến điều gì thì mình chưa thể làm tốt nó, vậy thôi.

Mục tiêu của mình cũng không dễ để xong một sớm một chiều. Dọn dẹp một cái blog từ năm 2007 cơ mà. Mình muốn xóa những ảnh và bài linh tinh, cho gọn gàng quy củ mọi thứ lại. Và đôi lúc phân vân muốn xóa sạch các sáng tác dạng ảnh để blog đỡ đầy chật, song thấy tiếc nên lần lữa. Blog này đã gắn bó với mình quá lâu nên mình muốn nó đúng nghĩa là nơi kín đáo để giãi bày, tâm sự thay vì là một cái kho hổ lốn. Nhưng cả năm vừa rồi mình chỉ dọn dẹp được 20% trong khi vẫn mải miết tống các sáng tác vào cho đầy ứ. Rồi vì blog hết dung lượng (dù đã mua gói cá nhân) nên mình đã dừng up ảnh được vài tháng rồi. Theo đó mình đã bỏ mặc blog suốt nhiều ngày bơ vơ.

Năm 2023 sẽ quyết tâm dọn cho xong blog dù nó gọn hay không thì cũng chỉ mình để tâm. Rồi dành thêm thời gian để viết những điều nhỏ nhặt li ti như xưa để blog thêm gần gụi, ấm áp nhé!

Published in: on 04/01/2023 at 3:57 Chiều  Gửi bình luận  

Cảm ơn 2022, chào đón 2023!

Published in: on 02/01/2023 at 2:00 Sáng  Gửi bình luận  

Nhìn lại 2022 – Xuất bản sách

Năm 2022 mình xuất bản được một cuốn sách là “Cứ thả hết buồn nắng sẽ giúp hong khô”, tiếp nối mạch cảm xúc của cuốn “Chuyện đã cũ cứ thong dong mà cũ” của năm 2021. Thẩm định cuốn sách như thế nào là tùy thuộc vào độc giả, còn với riêng mình, bên cạnh những thứ chưa ưng ý, mình cũng cảm thấy cần ghi nhận bản thân đã nỗ lực nhiều để ra được sản phẩm tinh thần này. Đó là bước trưởng thành trong con đường sáng tác của mình, không chỉ ở tư tưởng mà còn ở hành động. Bởi từ các sáng tác nhỏ lẻ tới việc gom chúng để làm thành một cuốn sách là cả một quá trình.

Nhắc về chủ đề sách thì tiện thể nhắc lại việc mình được Bộ GD chọn hai bài viết in trong SGK Ngữ văn lớp 7 và lớp 10 giảng dạy chính thức trong nhà trường (đã đăng ảnh trong blog này). Ghi lại để nhớ một 2022 ra sao thôi.

Hai trong số những ảnh feedback của độc giả Trần Bích Ngọc tại Đà Lạt mới gửi mình sáng nay, sáng cuối cùng của năm 2022.

Kế hoạch năm tới của mình:

– Tái bản 2.000 cuốn “Chuyện đã cũ cứ thong dong mà cũ”, dự kiến sẽ xuất bản trong tháng 2/2023, do thương hiệu Bluebooks trực thuộc Công ty TNHH Văn hóa và Truyền thông AZ Việt Nam phát hành. Cuốn này có chút xíu mới là thêm bookmark cùng 3 tấm thiệp in bằng giấy bồi cứng có thơ và hình mình vẽ.

– Tiếp đến khoảng từ tháng 6-8/2023 mình sẽ phối hợp với AZ xuất bản cuốn thứ 3 (đã ký HĐ nên không thể chạy đi đâu cho thoát) ☺️.

Published in: on 31/12/2022 at 4:21 Chiều  Comments (4)  

Nhìn lại 2022 – Bài đăng báo

Góp phần hoàn thiện bức tranh lao động của mình trong năm 2022 có cả đôi nét phác thảo từ những bài viết được đăng trên báo, tạp chí. Tổng hợp lại để lưu giữ.

Published in: on 27/12/2022 at 5:40 Chiều  Comments (2)  

Sân bóng cuộc đời

Trên sân bóng bày biện cả cuộc đời
Có tham vọng hào quang chiến thắng
Có tiếc nuối gục đầu trong cay đắng
Kẻ khóc người cười lẫn lộn cả buồn vui

Chẳng ai lường được kết cục ra sao
Cho đến khi trọng tài thổi hồi còi hết trận
Quan trọng hơn là cách ta đón nhận
Thắng khiêm nhường mà thua vẫn điềm nhiên

Những pha bóng là trải nghiệm nhãn tiền
Hun đúc ta bền gan tĩnh trí
Trau dồi kỹ năng nâng cao chiến thuật
Rèn luyện tinh thần cống hiến nhiệt tâm

Chuyện còn lại phụ thuộc vào rủi may
Với những điều không ai đoán nổi
Cuộc sống vốn thế dẫu ta đang rất vội
Đời chẳng chiều lòng cho viên mãn ngay đâu

Biết chấp nhận dù nỗi buồn thật sâu
Biết từ tốn trước tung hô chiến thắng
Thấy ra bài học sau hơn thua, được mất
Và tự nhủ mình đã sống rất đẹp tươi.


Vậy là Argentina cũng đã chạm tay đến giấc mơ cúp vàng sau 36 năm kể từ khi giành chức vô địch tại Mexico năm 1986. World Cup 2022 đã đưa đội tuyển quốc gia Argentina và đội trưởng Messi lên tột đỉnh vinh quang. Chiến thắng đầy kịch tính này cũng làm nức lòng người hâm mộ đội xanh trắng sau bao năm mòn mỏi trông đợi. Và ta cũng từng thấy Messi đã trầy trật như thế nào trong các kỳ World Cup để tới được ngày hôm nay. Nên tôi mới có câu “Đời chẳng chiều lòng cho viên mãn ngay đâu” để tặng cho cả hai số 10 Messi và Mbappe, một người đã thấm thía đủ mọi cung bậc đời và một người đang dần nếm trải nhiều hơn vị ngọt mặn cuộc sống.

Vào 22h đêm giờ Doha (Việt Nam là 2h sáng), đường phố Doha khu vực quanh sân Lusail, nơi vừa diễn ra trận chung kết giữa Argentina – Pháp đông nghẹt xe cộ và ồn ã tiếng reo hò. Quãng đường cách nhà chỉ chừng 3km mà chúng tôi phải bò ngoằn ngoèo suốt hơn một tiếng đồng hồ mới về được. Có lẽ chưa bao giờ Doha đông người đến thế, tắc đường đến thế và náo nhiệt đến thế. Một đêm không thể tuyệt vời hơn cho 40.000 CĐV nồng nhiệt đến từ Argentina đang ở đất Qatar.

Với CĐV đội tuyển Pháp, đội tuyển của các bạn đi được đến giờ phút này thật đáng ghi nhận và tự hào, chỉ là thiếu một chút may mắn mà thôi. Tuyển Pháp đã cống hiến các trận rất hay với chiến thuật và con người tuyệt vời. Các bạn cũng đã có chức vô địch World Cup 2018 và giờ tuy về nhì nhưng lại có đôi giày vàng Mbappe World Cup 2022. Chàng trai mà chúng ta hâm mộ còn cả chặng đường dài phía trước để nỗ lực và hy vọng. Đôi khi chiến thắng huy hoàng chậm lại một chút sẽ khiến người trẻ trở nên khiêm tốn và nhìn lại được nhiều điều, đặc biệt là định vị mình rõ hơn.

Với tôi, bóng đá như cuộc đời. Nơi đó chúng ta thấy rõ những hỷ nộ ái ố, thấy rõ tính cách của từng cầu thủ trên sân. Chúng ta cũng học được những phẩm chất quý mà môn thể thao này mang lại như sự kiên nhẫn, bền bỉ, tinh thần thép, tính cộng đồng… cũng như biết chấp nhận sự khắc nghiệt trần trụi của thắng thua được mất, những cú ngã đau, những pha phạt lỗi… Từ đó ta có sự nhìn nhận sâu sắc hơn về sự đa chiều của cuộc sống. Ta cũng hiểu mọi thắng thua chỉ là tạm thời, bởi không ai thắng mãi và còn có cơ hội phía trước cho những người về sau.

Một mùa World Cup đã khép lại, nhưng giấc mơ lấp lánh và những ký ức đẹp vẫn luôn ở đó.

Published in: on 19/12/2022 at 9:59 Sáng  Gửi bình luận  

Biết điểm dừng

Ta hay động viên nhau: Hãy tiến về phía trước, cứ bước tiếp chớ nản lòng, đi rồi sẽ đến, chớ bỏ cuộc… Nhưng có lúc ta lại phải nhắc nhau: Tới đây đủ rồi, dừng lại đã, chậm một chút, nghỉ ngơi thôi, buông xuống đi, thả lỏng nhé!

Giống như xưa kia ta cố gắng để có được mọi thứ, thì bây giờ ta cố gắng để buông bớt mọi thứ. Giữa có và không, giữa ôm và thả, giữa đi và dừng… sự lựa chọn đôi khi thật khó khăn. Và nhiều lúc ta phải trải qua sự quá đà rồi mới nhìn lại, nhận ra được đâu là điểm dừng mà đáng ra ta đã phải đưa ra quyết định từ sớm.

Đơn giản như trong cuộc nhậu, cuộc vui, cuộc trò chuyện… nếu ta không biết điểm dừng thì cuộc nhậu quá sức thành tan hoang, cuộc vui quá đà thành mỏi mệt, người nói nhiều quá hóa nhàm.

Trên đỉnh hào quang, khi say mê trong sự tung hô, nghĩ đến việc phải bước xuống, ta khó lòng làm được. Và ta cứ bám trụ trên đó bằng mọi giá, cho đến khi ánh sáng lấp lánh ấy tắt dần… mọi săn đón tan biến… Ta ngơ ngác không chấp nhận nổi sự thật, nhưng cuối cùng vẫn buộc phải lùi vào hậu trường cho những non tươi, mới mẻ ngoài kia tỏa sáng. Song đã muộn, sự lui về bị động khiến ánh hào quang xưa kia của ta phần nào trở nên vô vị. Người đời sẽ chỉ còn thấy ta thảm hại của ngày hôm này chứ mấy ai còn nhớ ta rực rỡ của ngày xưa nữa. Mà điều đó không quan trọng bằng cảm giác của chính ta, khi trong lòng ta không có được sự thanh thản điềm nhiên chấp nhận thực tế. Dẫu thực tế ấy với ta là phũ phàng, nhưng với đời sống là hợp quy luật.

Trong say sưa sở hữu, ta không biết rằng ta chẳng thể ôm được mãi mọi thứ. Đến lúc nào đó ta phải buông chúng xuống và ra đi một mình. Chiếc xe, căn nhà, tài khoản ngân hàng, chức quyền và quý giá hơn là sức khỏe hay bàn tay của một người… tất cả ta đều phải thả ra, buông xuống. Nếu ta không can tâm chấp nhận được sự thật mình vốn chẳng có gì, chẳng mang theo được gì… thì khi không còn gì cả ta sẽ sống tiếp thế nào đây?

Ta không thể ôm mãi hào quang quá khứ hay sở hữu những thứ vật chất hữu hạn. Nếu ngay từ đầu hiểu được rằng không nên giữ chặt ai, cái gì thì lành thay. Còn nếu đang ôm rất nhiều thứ thì cần học cách từ từ nới lỏng vòng tay. Khi đã thả xuống, buông ra được, nghĩa là ta đã biết chấp nhận sự thật, hiểu được quy luật, tự khắc khi ấy ta có thể bình yên sống mà không còn khát thèm những thứ ngoài thân.

Biết dừng lại trong chủ động, biết đủ trong an nhiên, biết chấp nhận trong nhẹ nhàng… thì quãng đời về sau ta mới có thể thảnh thơi mà sống.

Published in: on 08/12/2022 at 1:16 Chiều  Gửi bình luận  

Văn không biết ra vẻ

Đôi khi tôi thấy trong những bài thơ văn mà ai đó đăng hoặc chia sẻ có lời bình kiểu “lại văn vẻ” hay “dạo này văn vẻ thế”… Ngoài đời cũng vậy, nhiều lúc tôi cũng nghe thấy ai đó thốt lên câu cười cợt “thằng này lại văn vở rồi”. Hẳn bạn cũng như tôi, nghe những lời trên sẽ thiên về ý nghĩ người bình luận không mấy thiện cảm với chữ “Văn”.

Có câu “Văn là Người”. Nghe lời ai nói ta phần nào biết bản tính họ. Nhìn thứ ai đăng ta phần nào hiểu tâm tư họ. Nếu nói lời hay ý đẹp, lời thiện ý lành với tấm lòng chân thành thì sao có thể lại là “văn vở” kiểu “diễn trò” được.

Rút cục thơ hay văn cũng là đời, đều lấy cảm hứng từ hiện thực cuộc sống. Những gì ta quan sát và cảm nhận được sẽ nhờ chữ nghĩa diễn tả hộ, đơn giản vậy thôi. Dẫu ai có viết về chiếc lá vàng rơi, cụm mây trắng bay, hay một cơn gió thổi… thì đó cũng là đời cả. Dù là thực thể sống động hay cái vô hình vi tế, thì nó đều từ hiện thực mà ra.

Không phải người viết mộng mơ thiếu thực tế, hoặc người share “tay nhặt lá chân đá ống bơ”, mà bởi họ rất yêu cuộc sống, yêu cái đẹp, biết tận hưởng trọn vẹn từng khoảnh khắc li ti của thế giới kỳ diệu này.

Văn chính là Người và Đời, Văn không biết ra vẻ.

Published in: on 05/12/2022 at 7:22 Chiều  Gửi bình luận  

Lời cuối cho thu

Em lạc nơi nào lối cỏ heo may
Mà ngơ ngẩn cả cung đình lặng lẽ
Trời về chiều mây lang thang quạnh quẽ
Nén thở dài bằng dáng nắng cô đơn

Miết bàn tay trên từng mảng rêu tường
Thưa thớt tiếng chim tìm vào đêm vắng
Tháp chùa nghiêng ngóng bóng tàu xa tắp
Có nỗi niềm trôi theo gió miên man

Đừng nhắc tôi về quá khứ huy hoàng
Hay những hoang tàn sau làn sương khói ấy
Ngày em đi lửa kinh thành rực cháy
Chân bước dồn trong khốn khó liêu xiêu

Chốn không em đã hóa tiêu điều
Mái ngói trầm tư u hoài cô tịch
Con bướm lượn vườn hoang xơ xác
Tóc người xưa nay cũng hóa bạc phơ

Lời cuối cùng tôi viết cho thu
Cho phai tàn những bài ca ngày cũ
Rồi thu xếp từng hanh hao vụn vỡ
Khép cửa phòng đóng lại bức tranh xiêu.

Published in: on 06/11/2022 at 1:09 Sáng  Gửi bình luận  

Trước và Giờ

Trước, khi thấy ai copy bài của mình không trích nguồn, tôi hay vô nhắc. Giờ, thấy thế tôi thường im lặng bỏ qua, không còn khó chịu nữa. Vì tôi biết dẫu thứ ấy không ghi tên tôi thì vốn dĩ nó vẫn là của tôi, vẫn nằm ở đó, nào có chạy đi đâu được.

Trước, tôi thường chúc các bạn nhỏ nhân dịp tuổi mới hoặc năm mới “học giỏi”. Giờ, tôi chỉ chúc các bạn ấy “học vui”. Khi vui thì mới muốn học. Khi muốn học mới tiếp thu hiệu quả. Khi hiệu quả tất yếu sẽ giỏi dần lên. Mà dẫu không giỏi cũng chẳng sao, miễn các con thấy vui là được.

Trước, khi ai đó khen tôi xinh thì tôi hay bảo xinh đâu mà xinh, xấu lắm. Giờ, khi ai đó có khen thì tôi lại cười vui và cảm ơn. Bởi đúng là tôi đẹp theo cách của riêng tôi, tôi được ghi nhận theo góc nhìn của người đối diện, cớ sao tôi phải lấn bấn.

Trước, gặp chuyện tôi hay nghiêm trọng hóa rồi than vãn, đổ tại lý do này lý do kia. Giờ, khi gặp chuyện, tôi nhìn thẳng vào sự thật, đối diện với chính mình. Không bao biện mất thời gian mà tìm cách giải quyết vấn đề theo hướng hiệu quả, tích cực nhất.

Trước, thấy tóc bạc tôi lo lắng kêu trời. Giờ, thấy tóc bạc tôi thư thái mỉm cười. Vì mình còn được sống mà cảm nhận mọi dấu vết thời gian để lại trên từng cung bậc tuổi tác. Hà cớ gì không vui.

Published in: on 02/11/2022 at 7:16 Chiều  Gửi bình luận  

CỨ THẢ HẾT BUỒN NẮNG SẼ GIÚP HONG KHÔ

Gửi độc giả thương mến của Winlinh!

Vậy là cuốn sách “Cứ thả hết buồn nắng sẽ giúp hong khô” – Viết và Vẽ của Winlinh – đã chính thức phát hành và sẵn sàng lên đường đến với những bạn đọc muốn đón nhận nó. Đây là cuốn sách thứ hai của Winlinh, xuất bản sau “Chuyện đã cũ cứ thong dong mà cũ” đúng một năm.

Cuốn sách này vẫn giống cuốn sách trước là có hình vẽ minh họa của tác giả ở mỗi trang. Vẫn hướng đến sự tự tại, an nhiên với những đúc kết nhân sinh từ góc nhìn khiêm nhường, mộc mạc và dung dị. Vẫn cảm xúc, mộng mơ nhưng cũng rất đời thường, thực tế. Mình tin bạn đọc sẽ tìm được nguồn năng lượng tích cực, sự vui vẻ lạc quan cùng cảm giác bình yên khi gặp gỡ và làm bạn với cuốn sách này.

Vậy còn sự khác biệt?
Thứ nhất cuốn này dày hơn cuốn đầu 16 trang. Thứ hai sách có kèm theo bookmark xinh xinh giúp bạn đánh dấu trang đang đọc. Thứ ba, cũng là khác biệt nhất, bên cạnh thơ thì sách còn có thêm những đúc kết dạng văn xuôi dễ thấm và dễ ngấm.

Mình xin cung cấp một số thông tin cơ bản về cuốn sách cho những ai quan tâm:

  • “Cứ thả hết buồn nắng sẽ giúp hong khô” do NXB Thế giới ấn hành, dày 272 trang, khổ sách vẫn là 12,5cm x 20,5cm (để những ai đã có cuốn trước hoặc sẽ mua cả 2 cuốn thì khi xếp chúng cùng nhau rất đều và đẹp).
  • Giá bán: 120.000 đồng (độc giả có thể đặt cả 2 cuốn nếu chưa có cuốn thứ nhất, giá cuốn thứ nhất là 110.000 đồng).
  • Bạn đọc muốn đặt mua xin inbox trên page Winlinh để nhận sách trong thời gian sớm nhất!

Sau cùng, xin trân trọng cảm ơn sự ủng hộ và ghi nhận của độc giả đã giúp Winlinh có thêm động lực để sáng tác và xuất bản sách. Chúc bạn luôn mạnh khỏe và có được sự bình an trong tâm hồn!

Published in: on 26/10/2022 at 2:59 Sáng  Comments (11)  

🌿

Ta đem một mớ buồn phiền
Mang ra chợ bán lấy tiền để tiêu

Ai ngờ hàng ế liêu xiêu
Chợ toàn người bán tiêu điều người mua

Thôi đành bán rẻ như cho
Với người bên cạnh còn lo mà về

Bán rồi buồn bỗng vơi đi
Nhận ra ta có buồn gì bằng ai

Nhìn quanh bao nỗi buồn dài
Buồn phiền ta chẳng bằng ai, thật mà.

Published in: on 24/10/2022 at 11:13 Sáng  Gửi bình luận