Rời ra một bàn tay thênh thang rộng.
Và ngất ngây trốn tìm sau vạt áo mùa đông.
Rời ra một quá khứ bâng khuâng.
Se sẽ gió sàn sạt trên hàng lá.
Rời anh.
Xa lạ.
Hoang tàn.
Lây rây thấm đường nhựa
Thấm tường rêu ngái ngủ
Hạt mưa bụi tháng 3
Miền ký ức chưa xa
Và nỗi buồn loang vỡ
Tán cây bung búp thở
Rỉ rả những non tơ
Ngày về nhè nhẹ chở
Mưa hát lời bơ vơ
Sâu xanh loay hoay cười
Giữa muôn trùng cỏ lá
Chim ngậm mồi ồn ã
Trên khóm khế chiều qua
Đã có chút xót xa
Thêm ánh buồn trong mắt
Thế là vừa hiu hắt
Thế là vừa xanh xao
Mưa bao giờ mới dứt
Bao giờ hết tơ vương
Từng mảnh dây điện đường
Cột vào nhau chặt chẽ
Cùng ngắm mưa khe khẽ
Hạt li ti tháng ba
Mưa lắc rắc lăng răng
Hoa gạo cọ cựa miệng
Hôn thì thầm gió biếc
Sắp sửa thắp đèn treo
Bằng lăng thay màu nõn
Háo hức chờ tháng năm
Phượng nằm rỗi ăn tằm
Đợi hè về tỏa sắc
Hoa sưa trắng một góc
Phía này đường Bắc Sơn
Ban tím ươm con đường
Ngắm bình yên lăng Bác
Tháng ba mưa rả rích
Em thả bộ cùng ô
Bỗng thấy muốn làm thơ
Khi mưa về qua ngõ.
Nếu có thể duỗi những sợi tóc này ra cho thẳng theo cái cách ngày xưa em vẫn làm, thể nào cũng trẻ trung hơn đôi chút. Tuy cái sự kéo co cố tình ấy có làm cho mái tóc hiện trạng của em bị tổn thương ít nhiều. Thực ra cũng chẳng có lý do gì nghiêm trọng. Chỉ là cảm giác muốn thay đổi nhè nhẹ. Ít ra là vào lúc này, khi chiều đã trộn vào đêm. Lẩn khuất.
******************
Gõ cộc cộc
Giày tím ngại ngần sau cửa
Ngày trở gió
Lộc vừng vàng đổ lá bên song
*
Cả những trông mong
Hay nhớ nhung diệu vợi
Đã thảnh thơi than thở
Yên lắng nước hồ thu
Nhẹ tênh như chưa từng có bao giờ
*
Co chân trên đệm đọc từng trang truyện
Lạc rang húng lìu hay bim bim ngon tuyệt
Cà phê nhiều sữa hay trà không đường miếng
Chăn kéo tận cằm và gối nép sau lưng.
Mà ngơ ngẩn cả cung đình lặng lẽ
Trời về chiều mây lang thang quạnh quẽ
Nén thở dài bằng dáng nắng cô đơn
***
Miết bàn tay vào từng mảng rêu tường
Thưa thớt quá chim tìm vào đêm vắng
Tháp chùa nghiêng ngóng bóng tàu xa tắp
Lối xe ngựa hồn thu thảo miên man
***
Đừng nhắc tôi về quá khứ huy hoàng
Hay những hoang tàn sau làn sương khói ấy
Cả buổi chiều lửa kinh thành rực cháy
Chân bước dồn trong khốn đốn liêu xiêu
***
Dạ thưa em buồn
Hay em khóc
Cũng là trong thoáng chốc
Lúc ao tù sen súng héo từ lâu
***
Đất thần kinh thật sâu và sâu
Những trầm tư u hoài cô tịch
Em ẩn chìm một phần yên lắng
Nhưng cũng rất nhiều những xáo trộn thành đô
***
Lời cuối cùng tôi viết cho thu
Cho phai tàn những bài ca ngày cũ
Rồi mạnh mẽ bên trời đông giông gió
Khép cửa phòng đóng lại bức tranh xiêu.
Sao thấy buồn quá! Thấy mất mát. Sự mất mát đó buộc phải đến. Đáng ra nó đã đến sớm hơn. Mình vẫn còn được cuộc đời ưu ái nhiều. Đừng than trách chi nữa.
Ngổn ngang. Trống rỗng. Lâu lắm mới có cảm giác buồn đến thế này.
___________________
Khoảng cách bao la
Bước chân em đi hoài không tới
Dồn dập
Yếu mềm
Chới với từng ngón bùng biêng
*****
Những tối đêm
Đợi trước hiên nhà kiên nhẫn
Đã thành quá khứ
Đã qua như tiền kiếp
Đã vắng cả kiếp sau
Đã thôi mộng mị
Chẳng trăn trở chiêm bao
Vui buồn không số kiếp?
*****
Rằng mệt bã rồi đừng tôi đòi chi nữa
Rằng kiệt sức rồi đừng hành hạ xác thân
Rằng chán ngán đừng chua thêm mật ngọt
Hết đa mang chớ kiếm cớ đèo bòng
*****
Dạ thưa mùa cũ
Xuân đã chớm
Én đã rủ vui sang
Quay về nhà xem cười nói rộn ràng
Tiếng bé thơ trong trẻo bi bô
Cún con nằm mềm lông sưởi nắng
*****
Thì mùa cũ nên đi
Đừng tiếc chi hò hẹn quá mơ hồ
Chuyện đã cũ hãy thành thực mà cũ.
Trăng ba mươi tròn trịa
Tre xanh khẽ thở
Lời nhung nhớ xa xôi
Trăng cuối tháng
Trăng vàng rờ rỡ
Trốn nơi đâu
Cho chiều lãng đãng buồn
Gió run
Hiu hắt dậy
Một nhịp lay
Thâu mây
Gom nước biếc
Thầm tiếc
Những hoàng hôn
Đắm say
Soi đầy mắt
Trăng ba mươi
Chơi đâu trốn đâu
Để chiều mãi lưng chừng
Chiều mãi ngưng mãi đứng
Không bước nổi vào đêm
Không chạm được vào em
Xa ngun ngút
Những chiều rười rượi
Một mình
Tìm
Hạt trăng vàng lơ đãng
Đã lỡ quên quay về
Chốn cũ
Vẫn chờ em.
Tìm cỏ cây cùng đất nâu quen thuộc
Xi măng lạnh
Đầu mềm không thể rúc
Thân oằn oèo trơ trụi giữa bao la
—
Giun chơ vơ bốn phía vắng bóng nhà
Vây tua tủa những xám nhờ lạnh toát
Đất lành hiền
Cỏ rau xanh mướt mát
Chẳng biết trốn mất đâu
Ngơ ngác nhớ âu sầu
—
Thót bụng lại hôm nay ngày vắng
Vắng mẹ chợ xa
Vắng chị mới lấy chồng
Vắng bạn rời đất cũ mênh mông
Vắng người tương tư đã tìm hơi ấm mới
Vắng cỏ gầy mơ tiếng chim bối rối
Vắng gió rì rào buồn đến ngẩn cùng ngơ
Lạc lõng, bơ vơ
Hoang mang tìm chốn lao xao thân thuộc
—
Giun con thân mềm nâu màu hoài niệm
Sợ đôi bàn chân vô ý dẫm nát mình
Sợ đoạn đường xa chẳng tiếp nổi mưu sinh
Chẳng háo hức đắp vun cho tình cũ
Sợ mệt rã kiệt cùng thiếp ngủ
Bỏ bê việc đào xới ở nơi nao
—
Mải miết bò trong nỗi sợ xanh xao
Đâu biết rằng đường dài xa sắp hết
Cỏ xanh đất hồng mịn mê thao thiết
Êm ái chờ giun phía cuối con đường.
Nghe đồn em có mảnh tình con vắt vẻo sau lưng áo
Hò hẹn tối ngày điện thoại nồng say
Trong cơn mơ vẫn còn rưng rưng khóc
Nghe đồn em thân với sếp sắp được nhấc làm “to”
Cháu bác này kia, chị em răng nớ
Gặp cười sớ rớ tít tắp mãi từ xa
Bướm ong vo ve miệng loa ngặt nghẽo
Mắt trợn leo lẻo nói nói câu gì
Thì em cứ đi đừng nhìn ngoái lại
Điều một tiếng hai nhạt nhẽo sẽ tàn phai
Còn lưu dấu lại
Chân thành thân ái
Sự thật ơi đừng cọ cựa ức oan
Chữ tâm còn vững trong những dối cùng gian
Bản chất sau hình thức mới là quan trọng nhất
Nằm nghỉ ngơi
Lửa giác hơi hút cuồng say những vết độc địa đời
Úp chén cũ vào quầng đau tím đỏ
Cho lưng thôi mỏi
Gân da ngưng tê dại
Xì xào bay dạt cánh tả tơi
Nằm yên đó
Tội tình chi buồn bã…
Trống canh ba
Gà già gáy sáng
Tiếng khàn
Tiếng dạt
Tiếng râm ran
Ì oạp
Chân lành tắm nước
Lạch xạch
Lá ngót tỉnh mê
Thỏa thuê
Ớt nồng say mắt ngủ
Sương non ngậm chồi con
Vương vương hương lộc thắm
Ngày sắp tìm vào nắng
Vụng về
Bươn bả
Can cớ gì
Kéo cơn buồn
Gợn
Thấm
Tiếng chày xa
Mắt thấy chi
Những chuồn cánh mỏng
Những chim mỏ hồng
Liêu xiêu sáo sậu khát bên sông
Mắt thấy chi
Bóng chia ly
Bên bờ giậu tím
Khăn bay quàng vội
Giấu nhẹm nỗi niềm
Sầu cứ đầy lên
Tìm nữa đi
Cơn mơ quê vời vợi
Nồng thơm đất mới
Khói mờ lan miên man chiều đông
Còn nữa không?
Niềm mơ ấy?
Xin một lần về lại
Trôi mê mải
Dưới lòng nâu ngọt lịm
Leo reo hạt mầm
Lây rây nhựa nóng
Lả lơi rơm rạ
Mềm tơi
Mát trầm
Nồng ấm
Khơi sóng
Gót ban mai.
Rì rào rì rào
Lá hát lời chi đó
Mà khe khẽ mở
Những búp lành non xanh
Ì ào ì ào
Mưa than lời chi đó
Mà nao nức kể
Những ưu tư ngoan hiền
Xì xào xì xào
Nắng tỏ tình chi đó
Mà im mắt ngủ
Mơ nhụy vàng dáng ai
*****
Đông chợt ấm đến nồng nàn
Cuộn trong chăn như tằm nương trong kén
Cơn lạnh bừng tan biến
Bỏ đi đâu gọi mãi vẫn chưa về
Gọi làm gì cho tan tác cơn mê
Mặc kệ gió mưa ê a lời ru muộn
Mặc kệ sớm trưa trễ tràng chờ đêm xuống
Gọi làm gì lay động mất trăng khuya
*****
Tóc em bồng không geo không quấn
Má em mềm chẳng rực rỡ phấn kem
Nhàn nhạt thế thôi chẳng thấy ngả thấy nghiêng
Như kiều nữ trong thơ tình ai đọc
Có gì hay đâu mà tìm với kiếm
Chỉ có thở than cùng những muộn tiếp phiền
Hay phải thế mới là chân là thực
Cho mộc mạc tận cùng làm bến đỗ bình yên
*****
Đông ấm lạnh mỗi mình mình biết
Bao đam mê thôi… gác lại bên thềm
Bước vào nhà bằng chân đất thật êm
Vén chăn ngủ mơ trong lành vĩnh viễn.
***********
Thời gian trôi
Ngày cuối cùng sắp hết
Tiễn biệt
Nỗi buồn
Hạnh phúc
Âu lo
Trồi non lộc biếc
Sắm sanh quần áo cùng chúng bạn khoe mình
Sương mai gió thắm
Rộn ràng tìm hơi ấm đầu xuân
Chim non, bướm trắng
Nhởn nhơ bay trong vương vấn sương mờ
Chờ
Trông
Mùa sắp sang
Cành khô vặn mình
Lá non cựa khẽ
Hoa bung nở nhụy
Và em
Với em
Cười thầm
Hát nhẹ
Chưa quên điều đã qua
Chẳng muộn phiền điều sẽ đến
Cứ thảnh thơi đi
Trọn vẹn những nỗi niềm
Mải mê tìm kiếm
Tận cùng em!
Nửa rạng ngời, hồn nhiên, trong trẻo
Nửa đục ngầu, u ám, liêu xiêu
Nửa sân si, sầu đong đầy ắp
Nửa thong dong, sâu sắc, nhu mì
Nửa mắt mở nhìn đời rành mạch
Nửa khép hờ mơ cõi hư không
Nửa thực
Nửa mộng
Khoảng giữa trống không
Hai nửa lạ xa trong một thân thể
Thành một gượng gạo?
Thành một hanh hao?
Thành bão
Thành giông
Thành cánh đồng vắng cánh cò lơi lả
Thành bờ bãi phôi pha
Thành ruộng hạn những mùa
Gọi về đi lành hiền từ kiếp trước
Hai nửa thực mơ sẽ thành một như bao giờ.
Có gì đâu
Một chút buồn
Một chút vui
Làm nên cuộc sống.
Quanh đi
Quẩn lại
Buồn rồi vui
Chạm chân vào trống rỗng
Chỉ tạm thời
Rồi vui
Nghiêng ngả sang buồn.
Em nói cười
Em tan vào gió
Buồn vui không rõ
Ba năm ngậm ngùi
Xa
Vắng
Mong manh
Chênh
Vênh
Phai nhạt
Bùng
Bay
Biến mất
Ào ạt một thời
Xanh xao tiếc nuối
Không thể làm lại
Những điều đã qua.
Buồn – vui
Nào ai biết
Khi bước chân về
Nồng cháy?
Đam mê?
Ngã nhào?
Nẻ toác?
Đôi bờ buồn – vui
Em bơi mê mải
Chạm bờ bên này
Lao tới bờ kia
Chấp chới
Tái tê
Hoang vu
Sầu héo.
Lan đã ra hoa
Những mầm tim tím
Nhớ hôm chia biệt
Hẹn ước câu gì
Thì anh cứ đi
Đừng vương đừng vấn
Thì em ngồi lại
Em đếm tóc mình
Sợi chẻ sợi khô
Sợi đen sợi trắng
Thì anh cứ đi
Sợ chi ngày nắng
Xá mấy đêm mưa
Thì anh cứ đi
Sân bay gió hút
Thời gian vun vút
Sẽ gửi anh về
Sẽ lại mải mê
Buồn vui
Đong
Đếm.
Sớm nay
Nằm trên bàn làm việc
Im ắng đợi mùi hương quen thuộc
Hồi hộp mong mắt tìm, hồn say sưa viết
Sổ ngỡ mình là một gã tình nhân
Sổ dài một gang
Bìa pha sắc ánh
Gáy xoắn bọc nhựa
Từng trang từng trang nép vào nhau nương tựa
Yên lành
Sớm nay
Cây rau mầm đã nhú lên những chiếc lá non xanh
Bầy chim con tíu tít thung thăng
trên mái tôn nhà hàng xóm
Cô chủ nhỏ ca bài ca bận rộn
Áo quần phơi
Nhà cửa quét
Cháo lão đã gần xong…
Còn chi nữa?
Trút hết thảy vào đây!
Cho sổ được đầy
được sẻ chia
được đón nhận
Cho sổ được bận
được lật giở
được ưu tư
Cho những trang sau thành trang hiện tại
Những trang trước chẳng bao giờ quá vãng
Cho đôi bàn tay gầy nhỏ
Áp vào thân giấy
thấm mồ hôi
tìm điểm tựa
Và niềm tin chẳng cũ bao giờ
Sớm nay
Nằm bên máy tính
Nín thinh nghe tay gõ nhịp
Chẳng thấy buồn
Chẳng thấy ghen
Sổ biết rằng
Đôi tay kia đang tri ân về nó
Mỉm cười nghe tiếng gió
Thở đều đặn qua ô cửa bé xinh
Lại thanh bình
Nằm ngóng trông đôi bàn tay ấm áp.
Ngày em phá vỡ em
Gió mang đến một tin buồn vĩnh viễn
Nắng ngậm ngùi lãng xa lời hò hẹn
Em một mình
Về
Chìm
Nhòa
Giữa phố không quen
Đàn bà rồi
Điềm đạm
Kiệm lời
Dè dặt
Hay đắn đo
Mái tóc thôi bằng phẳng
Khóc chẳng lu loa
Cười chẳng tươi như hoa
Cái mím môi chặt
Tay thôi nhiều nhẫn
Thôi ba lô
Thôi găm cặp
Dây thun hàng chợ treo trên tóc mỗi ngày
Đàn bà lâu rồi
Ngơ ngác
Nhớ ngày xưa…
Hội thao NLV. Mình chỉ tham gia mỗi môn kéooooo co nên tha hồ thảnh thơi mà cười nói và tán chuyện cùng các cổ động viên rỗi việc. Sau nhiều ngày cười không ra hơi, nói không nên lời, tự thưởng cho mình một chút thời gian vô lo.
****************************
Trôi hay rơi thì hôm nay vẫn cười
Úp lo lắng trong bàn tay bé nhỏ
Cụm co lại những ưu tư dang dở
Mở lòng ra đơm nắng mới chan hòa
Trôi hay rơi thì hôm nay vẫn hát
Dù tàn hơi vẫn kịp mấp máy môi
Thây kệ đi những vướng víu tơi bời
Hoa trong vườn còn thơm hương tươi nhụy
Trôi hay rơi là chuyện của cuộc đời
Em cứ hát
cứ cười
cứ thảnh thơi
cứ hồn nhiên em nhé!
Khát cà phê khói tỏa nhẹ tênh
Khát hồ đêm ngồi co chân tĩnh lặng
Khát làn da mịn căng không lấm tấm
Khát mắt to tròn trong sáng những ngày xưa
Khát mùa thu
Hái cỏ đem về cài lên bàn học
Khát hoa vàng
Rực rỡ trong bình ngó đài hát vu vơ
Khát thẩn thơ
Nằm lười
Cuộn như mèo
Đếm đong từng tơ nhện
Không thất thần
Chẳng vướng víu lo toan
Khát ân cần hỏi han
Khát êm đềm thủ thỉ
Khát xiết tay thật nhẹ
Khát môi ấm dỗ dành
Khát một trời cao xanh
Khát một đêm thăm thẳm
Khát sao mà xa lắm
Khát sao mà chơi vơi
Chỉ còn lại cùng tôi
Những nỗi buồn cũ nát
Những tháng ngày xơ xác
Những hối tiếc xuân thì
Chỉ nằm lại bên tôi
Cả một vùng bóng tối
Cả một vò tơ rối
Cả một hũ âu lo
Khát một đêm thảnh thơi
Ngủ giấc sâu đều đặn
Chăn thật thơm thật ấm
Tiếng thở lành của con
Chiều ơi đừng buồn hơn
Cho đêm về thanh thản
Cho từng câu tôi viết
Vẫn nhịp phách hồn nhiên
Khát thanh bình dịu êm
Khát mảnh như sợi chỉ
Khát sao mà khát thế
Chớ khô héo lúc này!
Khe khẽ
chạm vào
môi
Hỏi thăm
mi cong cỏ mượt (*)
Thì thầm
mày dịu
Thủ thỉ
mắt trong
Mềm tơi
Say
Mơ
Tìm
Sợi đen
Giấu nhẹm
Gói
Ghém
Sợi bạc
Cặp ba lá ngủ quên
Găm tăm chạy trốn
Nơ cài xáo trộn
ngác ngơ
Tóc mềm
Thả trôi
Những mùa thu đã cũ
Những mùa đông rêu phủ
Những hạ nồng khói bay
Nhưng xuân sang nắng đầy
Chỉ giữ lại
Hương phai
Trên nhành hoa trái
Bồ kết
Nướng xém
Nước sôi
Vàng thau chậu
Lặng yên ngồi
Thả tóc
Mềm
Trôi.
_______________
(*) Ca từ TCS
Phố thị
Những con đường nhỏ
Ô gạch cũ
Rêu xám mờ trên viên ngói thời gian
Phố thị
Vừa chợt đến
Vội tìm kiếm
Đôi chân trần khua nước ao nhà
Đường thì xa
Chân thì đi vắng
Phố thị
Gánh hàng quen còn hơi nồng phở cuốn?
Bánh tôm
Trứng luộc
Bánh đúc sốt
Gọi em về xin chút nước dừa thơm
Phố thị
Lạo xạo lá khô lăn lóc vỉa hè
Nhùng nhằng mãi tóc si nằm đợi gió
Chợt nắng
Chợt mưa
Lun phun cỏ
Xanh rì góc chợ
Chỗ xưa em ngồi
Phố thị
Khúc nhạc vàng vẫn lên tiếng kêu bôi
Thời quá vãng của những ngày lang bạt
Vườn chuối vắng sớm nay gọi bạn
Cho gió về rách tướp những tàu xanh
Phố thị
Con ngõ vắng hiền lành
Dây leo thẩn thơ buông tuồng tim tím trắng
Vàng tươi hoa mướp đắng
Xanh ngút ngọn mùng tơi
Khe khẽ tiếng ầu ơi
Lẳng lặng buồn bên rung rinh cánh võng
Phố thị
Hôm nay về lại
Muốn nương náu mình
Vào trong vắt hiền xinh
Sao xa vắng mềm tươi áo lụa
Sao lặng thinh mắt lấp lánh cười
Chẳng chạm được vào ấm áp vành môi
Sao bình minh nằm lười không trưa nắng?
Anh mang tia nắng đến gõ cửa nhà em
Chỉ vọng lại một hồi chuông xa vắng
Chỉ đọng lại chút nôn nao thinh lặng
Cửa đóng then cài
Nắng làm bạn cùng ai?
Anh mang tia nắng đến gõ cửa nhà em
Đành về lại
Cầm trên tay cơn nắng
Thả trôi đi
Những bộn bề
Xa vắng
Mở bàn tay ra
Thôi
Gió khẽ ru lá ngủ
Át cơn giá mùa đông
Đèn đường thôi hắt bóng
Chở giấc mơ quanh vòng
Đã nhắm mắt ngon lành
Đã cuộn trong chăn ấm
Đã thấy mệt thấy thấm
Những thao thức ngày qua
Đã muốn ngủ thật sâu
Đã gắng thở thật chậm
Sao còn dậy giữa chừng
Gối đầu loay hoay mãi?
Đã được nửa đêm dài
Sao còn dậy và gọi
Gọi mùa thu về lại
Gọi cơn sốt hiểm nguy
Đã quyết liệt mà đi
Sao còn ngồi mong ngóng
Đã thôi không hy vọng
Sao còn chút ngậm ngùi?
********
Nhạt phai
Thinh lặng
Điềm đạm
Hồn nhiên
Ngày mới qua rồi có những dịu êm
Có xao xuyến từng giọt sương trên lá
Có bình minh háo hức say điều lạ
Có chở che được mỗi lối ta về?
Ngày mới sang có còn những đam mê?
Có trong vắt những khoảng trời trong mắt
Đừng tìm ta nhé đám mây câm lặng
Tỉnh mê rồi mắt đừng mãi rưng rưng.
********
Ngày sẽ về lại
Ngày sẽ sang
Con kiến đỏ còn loanh quanh tìm tổ
Con ruồi kia can chi mà đứng đó
Chỉ ta xem hạt xôi rớt nơi nào
Con chim kia đừng hót nữa xanh xao
Gần một chút cho ta cùng thủ thỉ
Con chuột xám hãy thôi đừng mộng mị
Chin chít kêu gặm nhấm hết thư từ
Con muỗi buồn đừng xao xác thờ ơ
Thôi cứ đốt vào tay ta một cái
Hút hết đi, sạch sành sanh trễ nải
Cho mới lòng dưới bóng nắng tinh khôi.
*******
Ngày sẽ sang
Ngày sẽ về lại
Mở cửa bước ra
Chọn một ghế nhỏ
Gọi trà, gọi phở
Thở hết muộn phiền
Chút khói dấy lên
Mơ về thơ ấu.
Ví nhạc là trà. Nhạc có vị đậm chát. Có thanh tao và tĩnh lặng. Có vàng rực của nắng. Có trầm ấm của lòng gỗ mới thêu. Thiền tâm và ngâm ngợi. Đợi gió chuyển mùa, là xong hết một đêm.
Ví nhạc là soda. Nhạc có vị ran rát mát. Có cái nổ lép bép của bọt nước bắn tung vào mặt khi tay mềm vừa kéo nắp lon lên. Hào hứng. Vô tư. Dâng hiến chẳng tiếc chi một thời son trẻ.
Ví nhạc là cà phê. Nhạc có chút ngọt đắng. Có thơm tho ngào ngạt đườm đượm không gian. Có say miên man khi lòng đang đói lả. Có nhiều đêm thao thức thở. Say mùi, say tiếng, say bóng dáng thân quen.
Ví nhạc là nước. Nhạc có những mát trong, thanh khiết, không vướng víu tính toan. Nhìn thấu suốt cả lời tình tự. Hanh hao, ngơ ngác, lang thang. Trong ngút ngát những khát vọng không tìm đâu điểm kết.
Ví nhạc là bia. Nhạc có cái nổi sôi, bồng bột, hào khoáng. Có cái lớp bổi hổi bồi hồi trực ào qua mắt người đối diện. Rồi mất hút vào không trung. Quay đi xóa bóng dáng muộn phiền. Tìm cuộc đời mới.
Ví nhạc là cocktail. Nhạc có cái kiêu sa của kẻ biết mình biết đời. Có sắc màu không thể lẫn. Có mùi thơm không thể bị quên lãng. Có sự hòa trộn thật dịu, thật mỏng, thật êm.
Ví nhạc là nước mắt. Nhạc thâu hết cả những thở than của cõi lòng. Tiết ra hết cả những uẩn ức bâng khuâng. Rơi lã chã những khát khao từ muôn kiếp.
Rót nhạc vào ta
Để ngộ ra
Nhạc chảy róc rách như nước
Nhạc chảy thảnh thơi như trà
Nhạc chảy xót xa như rượu
Nhạc chảy đồng điệu như cà phê
Nhạc chảy đam mê như soda mùa hạ
Nhạc chảy hết lòng hết dạ như cocktail mùa mưa
Nhạc chảy sảng khoái như bia cỏ vỉa hè quên lối về ăn tối
Nhạc chảy bối rối như nước mắt người con gái chớm yêu
Thử rót nhạc vào ta
Để cảm thấy từng gân da giãn nở
Đều đặn, trở trăn từng nhịp thở
Bừng thức trong mình, những yêu dấu dịu êm.
Trống lòng là tiếng trống thảnh thơi
Vang một hồi trong tim nhè nhẹ
Khi ngồi kề bên anh thủ thỉ
Ngõ phố dài
Và lá trút
như mưa
Trống lòng là tiếng trống say sưa
Nghe anh kể thời thanh niên nồng ấm
Có mí mắt đen hồn nhiên xao động
Giọng Huế buồn chao đảo bước chân anh
Trống lòng là tiếng trống nhẹ thênh
Hun hút gió đổi mùa trong chốc lát
Mái nhà cũ
và buổi trưa lang bạt
Trà đặc vỉa hè,
câu hát nhớ quẩn quanh
Trống lòng là tiếng trống mỏng manh
Của bài hát ngày hôm qua là thế
Thảng thốt,
hững hờ,
mải mê trời bể
Đã muộn rồi
câu hát mãi vu vơ
Muộn mất rồi trống đánh đã qua thu
Khi hoa cúc đã lại thành ký ức
Dòng thư tím gọi thời gian bất lực
Cơn lũ chiều cuốn hết những vòng xe
Ai đánh lên nhịp trống tái tê
Những nhung nhớ xôn xao kỳ lạ
Nhắc cho em đôi ba ngày vội vã
Đón anh vào trong bóng dáng thân quen
Ai run lên nhịp trống từ tim
Mà thao thức cả mùa đông vời vợi
Chẳng thể nào thức đợi
Chẳng thể nào nguôi quên
Chẳng thể nào cứ mãi lặng im
Chẳng thể nào giữ vẹn nguyên
cảm xúc
Hạnh phúc – Âu lo
cùng cực
Radio buồn
nằm đếm bước ngày qua
Trống lòng run những giọt nhấp nhô
Dóng một tiếng cả mùa đông tan chảy
Hãy nghe em
trở về đi ngày ấy
Ôm lấy tháng năm
dẫu ký ức nhạt nhòa
Cốc cà phê đặc
Cầu thang chầm chậm bước
Mùa đông nhắn tìm
xin điếu thuốc làm tin.
Khói thuốc cuốn vòng vo
Ba và một
mơ hồ
Những mộng du
Phiêu lãng
***
Thực trong thực tại
Thực trong quá khứ
Thực trong cảm xúc
Thực trong cô đơn
Bốn bằng ba cộng một
***
Có ngã nào cho em rẽ
Có nơi nào em dừng chân
Những mộng tưởng bâng khuâng
Của ngày đầu mơ làm hoa dại
***
Thực cái góc ta ngồi
Thực đôi chân ta đến
Thực ánh nhìn thương mến
Thực cốc nước râu ngô
***
Đèn lồng đỏ nhấp nhô
Trôi vào trong câu hát
Quên thực – mơ lang bạt
Hai nửa cuốn hai đầu
***
Chẳng hỏi sẽ về đâu
Vẹn nguyên hay dang dở
Nín thinh nghe nhịp thở
Bốn khoảng lặng hoà ca
***
Ba cộng một bằng một
Bốn chia bốn bằng không
Bỗng thấy dâng trong lòng
Chơi vơi niềm yêu dấu!
Tưởng rằng đã quên, cuộc tình sẽ yên
Tưởng rằng đã quên, nhưng tim yếu mềm
Một ngày thấy em là đời bỗng đêm vây khốn.
Tưởng rằng đã quên, cuộc tình sẽ yên
Tưởng rằng đã quên, thân đau muốn nằm
Vì từng bước em là từng mũi đinh cuồng điên.
Còn gì đâu những đóa hoa hồng
Vì trái tim tội lỗi lưu vong
Còn gì đâu những má xưa nồng
Dù xác thân còn phút ăn năn.
Tưởng rằng đã quên, cuộc tình sẽ yên
Tưởng rằng đã quên, em qua phố rộng
Một lời trối trăn còn tìm thấy trong đôi mắt.
Tưởng rằng đã quên, cuộc tình sẽ yên
Tưởng rằng đã quên, tay em vẫn còn
Dựng đời bão lên làm từng vết thương hồn nhiên…
| Tưởng Rằng Đã Quên |
Sáng tác: Trịnh Công Sơn – Thể hiện: Chưa rõ
Nhân việc Trang nhà mình không làm được câu lý thuyết về tiểu sử và sự nghiệp của Xuân Diệu, mất 2 điểm đau điếng, mình post bài thơ mình chắp ghép cách đây 9 năm với sự “ngây thơ” và “ngây ngô” đến buồn cười lên để kiếm cớ trách móc bâng quơ. Tuy vậy, mình vẫn tôn trọng tâm hồn mình ngày 17 tuổi nên tuyệt đối không sửa chữa dòng nào. Mới than rằng, yêu thơ Xuân Diệu thế mà sao ông nỡ làm em tôi hỏng thi!
Nhớ Xuân Diệu
Ta dại khờ “Gửi hương cho gió”
Rồi một mình đọc mãi “Thơ duyên”
Ôi mùa thu ta “Yêu” chi lạ
Sóng “Biển” cuộn trào vỗ nhịp vào tim
Nắng chiều nay “Vội vàng” tìm đến
Chẳng biết người có “Cảm xúc” gì không?
“Lời kỹ nữ” xưa về vang vọng
“Thu” vô tình mà ta cứ chờ mong
Ta đi tìm cuộc đời ở “Thơ thơ”
Cay đắng bởi “Đơn sơ” mình ta biết
“Tương tư chiều” nay ngồi ngẩn tiếc
Biết “Phải nói” gì khi lặng khóc từng đêm
“Phấn thông vàng” cho mái tóc vàng thêm
Nắng “Giục giã” “Đôi mắt” cay một sớm
Ta giật mình đâu “Đây mùa thu tới”
“Mây lưng chừng hàng” trôi lơ ngơ
“Nguyệt cầm” run trong miền ký ức
“Toả nhị kiều” nín lặng dưới chiều “Xưa”
“Với bàn tay ấy” ta đâu biết
“Hy mã lạp sơn” hồn thổn thức đến giờ
Cánh “Hoa đêm” đậu khẽ bên thềm
“Tình trai” đó bao giờ thấu hiểu?
“Viễn khách” nghèo nhưng tình không thiếu
Người lại “Buồn trăng” với canh thâu
“Xuân không mùa” như hồn ta đã vỡ
Lá vàng rơi xa một thủơ “Thanh niên”
Ừ lòng ta hãy cứ thành “Ngói mới”
Để tình yêu “Huyền diệu” giữa hai miền.
18.12.98
Nhớ mấy câu thơ con cóc ngày còn ngu ngơ lại buồn cười mình:
“Nếu là mùa thu
Bước trong chiều lặng
Nếu tìm trong thu
Nghe về xa vắng
Xanh xanh này tóc mây
Thon thon bờ vai gầy
Và mắt em biêng biếc
Trói hồn ta vào đây
Mùa thu ơi hoa cúc
Mùa thu ơi nồng nàn
Men theo một lối nhớ
Em hát cười vang vang”
Một nhà hộ sinh
Có cô y tá
Mặc cái áo vá
Lòi cả cùi tay
Gặp ông thợ may
Nài cô chắp lại
Nhưng mà cô ngại
Để lâu lai rai
Nói một nói hai
Cô bỏ ông đó
Dáng chạy bé nhỏ
Thợ may ngẩn người
Cô y tá cười
“Ông đó dê cụ”
Đã già lụ khụ
Mà còn mải mê
Cái chuyện lê thê
Cô thôi không nghĩ
Ồ thật hay nhỉ
Ông ấy đã già.
(Thơ làm hồi cấp 2)
Những ngày xa anh
Nhật ký thêm dày, cà phê bỏ dở
Tiếng anh cười và lòng em mong nhớ
Chiều nay nắng vắng bên song
Người yêu ơi thương em nhiều không?
Nơi đất mới có bao điều mới lạ
Em lo anh sở xoay vất vả
Em đây rồi anh chẳng sợ cô đơn
Chờ chuông reo lòng dạ bồn chồn
Bờ môi ấm thèm được áp lại
Mà con đường đến anh xa ngái
Mà ngày dài xuân mãi chưa phai
Chiều nay - mười bốn tháng hai
Món quà nhỏ từ Tây Nguyên anh ở
Ấp vào ngực nghe cồn cào nỗi nhớ
Thư anh rượu ngấm chữ liêu xiêu
Mười bốn tháng hai chẳng có gì nhiều
Thắp ngọn nến giữ tình yêu ở lại
Giọng anh thì thầm mê mải
"Em à, anh yêu em!"
Trời buồn tênh sau rèm cửa màu xanh
Hoa hồng đỏ im mơ trong chiều vắng
Ôm thỏ con vào lòng oà khóc
Thao thiết về hơi ấm một bàn tay.
14.2.2003
Bình minh thức dậy
Chó đứng vươn vai
Khoe hai cẳng dài
Khom lưng ưỡn bụng
Bỗng chàng ta đụng
Mẹ con chị gà
Đang mải mê tha
Dăm ba hạt thóc
Chó ta lóc cóc
Kiếm cớ chạy ra
Ba hoa với gà
Chuyện trời chuyện đất
Gà con lật đật
Chạy lại lắng nghe
Chó ta sướng mê
Càng ra sức kể.
Võng kiệu châu chấu
Trải đầy cỏ thơm
Còn cành lay ơn
Trên đầu che mát
Châu chấu hoạt bát
Chào mẹ chào cha
Chào khắp cả nhà
Bà con làng xóm
Một nàng đom đóm
Đậu trên trán xinh
Mũ bạc lung linh
Càng làm tôn vẻ
Quan trạng trẻ khoẻ
Là châu chấu ta
Thông minh vượt xa
Cả anh kiến gió
Thế là cũng bõ
Những năm bút nghiên
Để giờ làm quan
Vẻ vang làng xóm.