Ly nồng nàn

Tháng chín có những ngày thật lạ
Gió hiền nắng trong mây lãng đãng
Góc bàn quen nhành ly thơm ngan ngát
Hương nồng nàn cho thu mãi mê say.

Thật khó để tìm góc chụp đẹp ở chốn làm việc khi đồ đạc máy móc nhấp nhô khắp chốn. Để chụp được bình ly này, tôi đã phải dẹp đi một số thứ lộn nhộn. Bàn cũ, tường cũ, background chả như mơ. Thành quả tuy không lung linh nhưng cũng khiến tôi tạm hài lòng bởi điều kiện chỉ có thế thì không yêu cầu cao quá được. Với nhiều người, họ có thể chỉ ngắm, nhưng với tôi thì phải lưu giữ theo cách cụ thể hơn là chụp lại. Để dẫu khi hoa đã tàn, đã vùi cánh trong đất, hòa tan vào thinh không, thì nghìn năm sau sắc màu này vẫn hiện hữu với đời, bất tử.

Và một chút tươi tắn bên ô cửa sổ quen.

Published in: on 19/09/2019 at 10:11 Chiều  Gửi bình luận  

Ô mê ly

“Ồ mê ly đời sống với cây đàn
Tình tình tang dạo phím rồi ca vang
Chiều êm êm nhìn phía xa mây vàng
Giục lòng ta dạo khúc ca với đàn”…
(Ô mê ly – Văn Phụng)

Khi vẽ bức tranh này tôi cứ lẩm nhẩm hát bài “Ô mê ly” của nhạc sỹ Văn Phụng. Cuộc đời vốn đẹp mà, quên những mỏi mệt lo toan đi để nhìn ngắm thiên nhiên mây trời kìa 😃

Published in: on 19/09/2019 at 2:43 Chiều  Gửi bình luận  

Tháng 9

Mắt em như dòng sông nhỏ

Êm đềm thanh mát chiều thu

Tháng 9 ngày em về phố

Cỏ mềm theo gió đong đưa

Bình yên theo chân em bước

Gót lành, trái ngọt thơm tho

Em cười xôn xao như nắng

Lòng tôi trong veo ngu ngơ…

Published in: on 17/09/2019 at 9:37 Chiều  Comments (1)  

Cửa sổ mùa thu

Tôi thầm cảm ơn mình đã được ngồi làm việc trong căn phòng ngập tràn ánh sáng, với 2 ô cửa sổ rộng nhìn ra khoảng trời mênh mông không nhà cao tầng nào chắn. Buổi sáng đến sớm, đứng hít một hơi không khí tĩnh lặng trong phòng và xôn xao dưới phố, sẽ đủ cho một ngày ở nơi làm việc trở nên dễ chịu hơn. Người yêu thiên nhiên, biết cảm nhận những vẻ đẹp quanh mình sẽ được sống đủ đầy, thi vị và dài lâu hơn đó nhé!

Published in: on 17/09/2019 at 8:00 Sáng  Comments (6)  

I’m me

Thời gian này, một vài người quanh tôi nhận xét tôi kiểu như nhiều tuổi rồi mà hành động teen quá, đôi khi cứ hớn hở như mới lớn. Tôi đã từng cho đó là chuyện vui, nhưng có người cũng nhận định việc “nhoi nhoi” ấy giờ không còn phù hợp với tuổi, nên tôi hơi nghĩ một tẹo. Tí tẹo thôi, xong lại quên. Vì tôi phải sống đúng bản chất của tôi thôi, làm sao mà khác được. Tôi có lẽ là kiểu ĐÀN BÀ TRẺ CON.

Thực ra tôi chẳng biết như thế nào là đúng đâu. Vì tôi chỉ muốn sống làm sao tôi thoải mái, không phải căng cứng ra mà thành một hình mẫu nào đó đáng mơ ước. Tôi không thể hoàn hảo, mà thế nào là hoàn hảo nhỉ? Tôi không biết.

Tôi lúc vui, lúc buồn, lúc cáu như khỉ, lúc dịu như mây, lúc nghĩ ngợi thái quá, lúc lại nông cạn không ngờ. Tôi chỉ sống được như vậy thôi, không thể tỏ ra chuẩn mực hay chỉn chu quá mức được. Nên tôi tự dặn mình, miễn là không bị lố, miễn là không vô duyên. Còn tôi cứ là tôi mộng mơ yêu đời trẻ con ngơ ngác hay u sầu trầm lặng đàn bà nồng nàn thì tùy ai nhìn ra sao cũng đúng cả.

Published in: on 13/09/2019 at 7:50 Chiều  Comments (2)  

Tóc mây

Lâu rồi mới để được tóc dài dài mà không nhấp nhổm muốn cắt. Dù cắt thì sẽ tươi mới và năng động, trẻ trung hơn. Tại vì tôi đang muốn duy trì một hình ảnh đúng là tôi, diễn tả được con người tôi thông qua diện mạo bên ngoài.

Tôi vốn thích một mái tóc suôn mềm, bồng bềnh sóng nhè nhẹ và không nhuộm. Khi làm tóc, người thợ sẽ luôn khuyên nhuộm đi cho trẻ. Nhưng suốt nhiều năm nay tôi kiên định để tóc đúng màu của mình. Có ba lý do. Một là vì tôi cũng biết rõ tác hại của thuốc nhuộm. Hai là khi nhuộm rồi chân tóc dài ra lại thành hai màu chênh nhau, nhìn không đẹp, mà để nhuộm chân thường xuyên cho đều màu thì tôi không đủ kiên nhẫn. Ba là tôi thấy màu tóc đen rất thuần Việt và dễ chịu, tội gì từ chối nó. Tất nhiên thi thoảng đổi mới cũng tốt. Tôi cũng từng thích màu khói, màu rượu chát, màu nâu Tây hay gẩy light ngày xưa trẻ. Chỉ là đến một độ nào đó, tôi càng trở nên thích sự tự nhiên hơn mà thôi.

Thi thoảng tôi vẫn hát bài “Tóc mây” của Trần Thế Mỹ:

“Ôi tóc mây bay ru lên điệu buồn.

Sợi tình theo gió vỗ cánh bay xa.

Ôi tóc mây thơm mê say lạ thường.

Tình ta xanh ngát tóc mây không già”.

Published in: on 13/09/2019 at 4:35 Chiều  Gửi bình luận  

Để ta được là ta

Thời gian và những va chạm, đưa chúng ta xô xát để lại về gần. Để hiểu nhau và hiểu những góc cạnh ở con người nhau. Để biết trân trọng cả vui lẫn buồn đã tạc nên mỗi người trong lòng nhau theo cách chân thật nhất.

Để hiểu rõ một điều: người ta cần nhau không phải bởi vẻ bề ngoài hào nhoáng, mà là bởi tâm hồn ai đó có thể là chốn nương tựa bình yên cho ta hay không, có là nơi ta trút bỏ được mọi nỗi niềm hay không, có cho ta được sống là chính ta hay không.

Published in: on 12/09/2019 at 10:30 Chiều  Comments (3)  

Hạ tàn sen vớt giữa thu non

Đôi khi thấy nhớ nhung chính mình, như là mình đã đi đâu xa vắng lắm. Để rồi ngồi lại ngẩn ngơ hỏi thế tôi của tôi đang thất lạc nơi nào?

Và như thế thì sẽ vẽ một chút cho bớt ngẩn ngơ, như là khi vẽ bức tranh này này.

Published in: on 12/09/2019 at 3:44 Chiều  Gửi bình luận  

Niềm vui mới

Mình vốn hiếm khi tham gia đăng hay cmt trên các group xã hội. Đây là lần đầu tiên đăng ảnh như thế, khi đăng xong cũng thấy vui vui. Phá lệ bởi đây là group lành mạnh, toàn chị em, dịu dàng, văn minh, nên thấy an toàn và không xô bồ gì cả. Lưu lại để đánh dấu những cái “lần đầu”.

Published in: on 09/09/2019 at 8:56 Chiều  Gửi bình luận  

Phố Hà Nội những sớm thu

Những ngày hiếm hoi được tận hưởng không khí buổi sáng mùa thu bằng xe máy. Cái con xe Cuxi của mẹ, nhiều lúc làm mình hao tổn tinh thần vì dở chứng, nhưng mà đi trên nó cũng thấy mình bé nhỏ dễ thương hơn ấy.

Published in: on 06/09/2019 at 9:53 Chiều  Comments (2)  

Linh tinh

Tôi bị choàng dậy bởi tiếng bước chân, hết cả mộng mị ban trưa. Ngủ nơi công cộng có cái bất tiện như vậy. Về lại phòng tối, ngồi dưới ánh đèn vàng, cũng không thực sự nghĩ ngợi gì đâu. Nghĩ cái gì mà nghĩ, đời cũng đơn giản mà.

Nếu tôi tự đặt mình vào vị trí mà góc nhìn ở trên cao xuống, chắc sẽ thấy buồn cười lắm. Nhìn từ trên cao xuống, những con người đi lại, những trò lén lút chơi xấu bị lật tẩy, ái ố hỷ nộ được bóc dỡ hết cả ra…

Khi đặt góc nhìn ở cao như thế, ta đâu còn thấy đời khổ đau tỉ mẩn nhưng soi mói bon chen tầm thường nữa. Liệu có bàn tay sắp đặt của số phận hay chính ta đang thực sự sắp đặt ta?

Nhìn từ trên cao xuống, chính ta đang vẽ những bước đi của số phận mình. Dẫu có như một chiếc lá mùa thu rơi mà ta tưởng là vô tình ấy, có lẽ cũng là sự cố ý của mùa thu đấy nhỉ?

Published in: on 04/09/2019 at 1:17 Chiều  Gửi bình luận  

Mùa thu trên vai tôi

Sáng đi chợ mà cứ đi vòng vo mãi không muốn về. Không khí mùa thu tràn ngập phố, phủ lấy tôi trong mát lành dễ chịu. Cây cối xanh mướt sau cơn mưa. Hoa muôn màu khoe sắc. Người đi lại có vẻ chậm rãi hơn ngày thường. Tôi thả lỏng mình, để những bụi bặm trong tâm hồn trôi theo cơn gió thu nhè nhẹ. Mùa thu đã thật là thu lắm! Thường vào quãng thu, tôi sẽ trở nên xa xăm và dịu dàng hơn. Vì đất trời nên thơ như thế, nỡ nào tôi lại không dịu dàng? Mùa thu trên vai tôi.

Published in: on 31/08/2019 at 11:35 Sáng  Gửi bình luận  

Trịnh Ca

Quán cũng từng qua lại nhiều bận rồi nhưng lâu không vào. Hôm qua vào lại, quán cũng đã đổi khác hơn về sắp xếp bên trong. Thích nhất vẫn là khoảng sân phía trước với ao cá và những dải vạn niên thanh buông dài. Nắng trưa nhẹ nhàng không lay động, có chút hanh hao mùa thu mỏng mảnh. “Nắng vàng, em đi đâu mà vội, mà vội nắng vàng nắng vàng ơi?”…

Published in: on 27/08/2019 at 3:36 Chiều  Gửi bình luận  

Một số bài đăng trên Tạp chí Thư viện trường học

—–

——

——

Lại tỉ mẩn cuối tuần số hóa các bài viết. Dạy con cách tìm bài của mẹ trong các tờ báo và con chụp luôn. Mẹ đỡ bao nhiêu công sức. Tuy con chụp không chuẩn chỉ lắm nhưng vẫn đủ chữ là ngon lành rồi. Giờ dần dần có thể bớt giữ các giấy tờ tích trữ để có đi đâu cũng không lo không mang theo được số tài liệu cá nhân đồ sộ của mình.

Published in: on 25/08/2019 at 4:37 Chiều  Gửi bình luận  

Ngày hôm qua là thế

Hôm nay lục lại kho bài viết đã đăng, thấy bài viết này. Đã chục năm trôi qua mà mỗi khi nhớ lại nỗi phiền muộn mệt mỏi vẫn còn ám ảnh. Những tháng ngày con ốm, mẹ ốm theo con và bản thân thì phải vật lộn với những nỗi niềm không ai thấu. Kỷ niệm đã lùi sâu vào dĩ vãng, vậy mà còn những chứng tích như thế này ở lại để nhắc nhớ cho tôi. “NGÀY HÔM QUA LÀ THẾ!”

Published in: on 25/08/2019 at 1:09 Chiều  Gửi bình luận  

Thành xuân trở lại

Published in: on 24/08/2019 at 10:36 Chiều  Gửi bình luận  

Mấy chai Tiger bạc có làm ta say? Hay lòng người sâu thẳm nhiều lớp lang làm ta sợ hãi? Muốn nhắc lại câu: Chẳng ai nhớ mình đương đi tới cái chết, nếu nhớ được thì họ đã xử sự khác đi.

Chỉ biết sống thật với con người mình. Sống thật với suy nghĩ trong lòng, khi biểu hiện ra, lòng sẽ thoải mái lắm! Danh vọng phù du. Một vị trí chẳng làm nên danh dự một con người. Xấu tốt không bởi miệng lưỡi thế gian mà bởi chính con người ta hiển hiện. Vậy nên, cứ bình tâm, mà sống.

Published in: on 22/08/2019 at 9:22 Chiều  Gửi bình luận  

Tu dưỡng và làm giàu

Hôm nay nói chuyện ít phút với em Nguyên, mới nhận ra mình đã quá nghiêm trọng hóa nhiều chuyện. Em nó kém mình 5 tuổi nhưng lối suy nghĩ lại già dặn hơn mình. Cũng có thể vì môi trường sống của mình từ bé đã cho mình nhiều cảm giác về nỗi sợ và cả sự tự ti, nên giờ dù đã vững vàng hơn rất nhiều nhưng thẳm sâu bên trong vẫn còn nhiều ngại ngần sợ hãi vô hình lắm!Không phải là cố gắng mà là hãy tu dưỡng bản thân và tiếp tục làm giàu đời sống tâm hồn để điềm nhiên trước những nhiễu nhương và vững vàng trước nhiều sóng gió.

Published in: on 19/08/2019 at 10:14 Chiều  Gửi bình luận  

Sáng tác trẻ con

—–

—-

—-

—-

Ôi trời ơi ngày xưa còn sáng tác bài hát này. Thế mà có gan hát trước lớp cấp 3, Đại học và cơ quan ba bài hát tự mình sáng tác. Cô bé ngày đó có tính nhút nhát nhưng gặp âm nhạc là quên hết sự đời.

Published in: on 14/08/2019 at 9:02 Chiều  Gửi bình luận  

Vẽ bình yên

Cuộc đời như giấy trắng chớ tô màu hoen ố

Dẫu có xuống tông trầm cũng hãy vẽ bình yên.

Vẽ những ngày tháng 8 đổ lửa.

Published in: on 14/08/2019 at 1:45 Chiều  Gửi bình luận  

Life is too short

Mỗi giờ phút trôi qua, tôi lại nhận ra đời càng trở nên quá ngắn. Ngắn ngủi và mong manh.

Ký ức xa nhất tôi có thể nhớ là thời mẫu giáo, khi bước lên sân khấu hát mà không hát được lại chạy vào cánh gà khóc. Vậy mà giờ con tôi cũng đã qua tuổi mẫu giáo của tôi thời đó được 2-3 năm. Tôi theo thời gian mà thêm những nếp hằn năm tháng, nhưng tôi vẫn giữ quan điểm mình không già đi về tâm hồn theo tháng năm. Tôi không cố để làm điều đó, mà thật là tôi không già đi được trong tâm tư tình cảm. Tôi vẫn nhìn đời sống với rất nhiều trong trẻo và lạc quan dù tôi cũng gặp đâu ít muộn phiền cay đắng. Đơn giản là tôi hiểu cuộc sống vẫn vốn vậy, nguyên thủy là vậy, chỉ có con người đang làm nó phức tạp quá mức lên thôi.

Tôi hay bị nghĩ đến sự ngắn ngủi của kiếp người khi chứng kiến một ai đó vừa qua đời. Con người mải miết đua chen dẫm đạp nhau để làm gì khi cuối cùng cũng chết. Và tôi cũng hay ngậm ngùi khi một người tài năng, đã phấn đấu cả đời cũng chấm dứt tất cả sự nghiệp sau một sáng không thể trở dậy. Nhưng đời là thế, con người cứ thế, quay cuồng trong nó rồi ngẩn ngơ ra đi.

Ai đó từng nói, con người thường không nhớ cuộc đời hữu hạn và họ đang từng ngày đi tới cõi chết, bởi nếu họ nhớ ra được, họ đã xử sự khác đi.

Published in: on 14/08/2019 at 8:07 Sáng  Gửi bình luận  

Sổ cũ

Hôm nay lại vô tình lôi ra từ giá sách một cuốn sổ cũ, cũ ơi là cũ. Mình cũng không nhớ cuốn sổ này chính xác có từ bao giờ. Sổ chuyên để ghi chép những gì đọc được, trong đó mình còn chép cả hơn 700 câu ca dao tục ngữ Việt Nam.

Mình là đứa thích ghi chép nên sổ rất nhiều. Bảo sao đôi lúc ý tứ hay kiến thức nó bật ra rất bất ngờ như từ trên trời rơi xuống. Hóa ra những hiểu biết ấy đã ẩn nấp trong từng ghi chép miệt mài mỗi ngày, để rồi lúc nào đó cựa mình thức dậy khi được gọi tên.

Published in: on 12/08/2019 at 2:51 Chiều  Comments (2)  

Mặt trời vàng và mắt em nâu

“Bởi vì em dắt anh lên những ngôi đền cổ

Nên chén ngọc giờ chìm dưới đáy sông sâu

Những lăng tẩm như hoàng hôn

chống lại ngày quên lãng

Mặt trời vàng và mắt em nâu”

Lúc vẽ xong bức tranh này, nhìn mặt trời trong tranh thì nghĩ tới những câu thơ trên trong bài “Tạm biệt Huế” của nhà thơ Thu Bồn.

Published in: on 10/08/2019 at 6:01 Sáng  Comments (2)  

Mùa quả chín

Cây già trĩu trái trong vườn
Gió luồn kẽ lá đưa hương chín thầm
Nắng vàng trải thảm đầy sân
Một đôi chim nhỏ bất thần ca vang.


Mỗi ngày tới tôi lại thấy thêm yêu việc vẽ. Tôi thấy vẽ cũng như là một cách tu, một lối thiền mà ở đó người vẽ cũng sẽ được tĩnh lặng, tập trung và thanh lọc tâm hồn. Khi vẽ là tôi không nghĩ gì linh tinh nữa, tôi chỉ chú ý vào nét bút tôi đưa, tôi chỉ nghĩ xem tôi nên vẽ như thế nào và chọn màu sắc ra sao để tranh trở nên ưng mắt, trước hết là ưng mắt mình. Vẽ với tôi không để mong ai ghi nhận mà nó là nhu cầu tự thân, xuất phát từ ham muốn thật sự của lòng mình. Đôi khi buồn, ngồi vào vẽ, mọi buồn phiền bỗng bị đẩy lùi ra xa, những lo lắng dần nguôi và tâm hồn trở nên tỉnh táo dễ chịu hơn. Xong một bức tranh nhỏ, cũng giống như xong một chương đời, chương đời trong tranh tôi, tôi nguyện sẽ kể nó theo cách dịu dàng, vui tươi nhất.

Published in: on 08/08/2019 at 4:09 Chiều  Gửi bình luận  

“Môi nào hãy còn thơm”

Tôi chưa thống kê, nhưng giờ thì tạm nhớ được vài câu mà nhạc sĩ Trịnh Công Sơn có nhắc đến chữ “môi”.

“Môi nào hãy còn thơm, cho ta phơi cuộc tình”…

“Ngoài phố mùa đông, đôi môi em là đốm lửa hồng”…

“Nụ cười mong manh, một hồn yếu đuối, một bờ môi thơm, một hồn giấy mới”…

“Một cuộc tình nhỏ bé bên đôi môi hồng đào, đường đời xa lắm nhé em không nhớ tôi sao?”…

Với tôi, một bờ môi có sức gợi cảm là bởi nhiều yếu tố, môi gợi cảm cũng còn do dáng điệu nói cười duyên dáng dễ chịu của người ấy nữa. Và rốt cục thì gợi cảm hay không quan trọng nhất vẫn phụ thuộc vào cảm xúc và góc nhìn của người đối diện.

Ấn phẩm xưa

Thời gian qua đi, những ấn phẩm còn lại. Hôm qua tôi dọn tủ sách đã chụp lại quyển tạp chí Thời nay xuất bản từ năm 1965 ở Sài Gòn với giá 10đ. Có thể chỉ là tờ giấy cũ với ai nhưng lại là thứ đáng quý đối với tôi. Bởi đây không chỉ là giấy, đây là chứng tích thời gian, nơi lưu giữ một nhịp thở thời đại mà tôi không được biết. Tôi thích được sống ở những khoảnh khắc nào đó tôi không được có mặt, và còn gì dễ dàng hơn là việc thưởng thức các ấn phẩm tựa như tờ tạp chí xưa cũ này.

Published in: on 04/08/2019 at 10:13 Chiều  Gửi bình luận  

Lưu những mẩu nháp cũ

1. Điều ấy tôi biết, có lẽ chúng ta đều biết. Có điều chúng ta hay quên. Nhân sáng nay mở nhạc, nghe “Linh hồn đã mất” – sáng tác và biểu diễn Bằng Kiều, tôi được nhớ lại. Nội dung bài hát nói về nỗi đau của một chàng trai khi mất người mình yêu. Cô gái ấy đã về một thế giới khác, đến cái nắm tay một giây thôi cũng không bao giờ có thể nữa. Lúc này chàng trai mới cảm thấy người con gái ấy quý giá biết bao. Thì tất cả đã muộn. Khi người ở gần ít quý, khi xa rồi thì mới nhận ra. Đời luôn cho ta cái giá đắt để trưởng thành. “Ngày đôi ta gần nhau anh đã không biết rằng, rằng anh là người may mắn khi anh có em trong cuộc đời anh. Để đến bây giờ đây khi em xa mất rồi, thì anh mới biết đời anh đã mất luôn linh hồn”. (28.7.2009)

2. Thành phố hôm nay thích màu xám. Vì thế cả bầu trời là bức tranh tông lạnh điểm xuyết những vệt màu mưa long lanh. Mà không, sự long lanh của những giọt nước thiên nhiên không được nắng làm óng lên nên chẳng thấy được bóng sáng của nước. Chỉ là màu tan chảy hòa trộn cùng bụi đất và ướt rượt bước chân. Bên những con đường dài, từng bóng cây ngả cành xuống hỏi han những mép cống nước chảy chan hòa… (7.7.2009)

3. Chiều đưa những đám mây sẫm tím về phố. Ngồi sau xe, nàng ngước mắt nhìn lên bầu trời. Gần nhất là những nóc nhà cũ đã lâu không được sơn sửa. Những bóng ăng-ten đen nhưng nhức đứng hiên ngang trên những nóc nhà. Thi thoảng buông xuống các dãy nhà những sợi cây lá hoang dại mọc từ trần xi măng cao ngất. Nhiều mảng vôi vữa đã tróc vẩy. Phố hoang tàn.

Mắt nàng cũng thâm thẫm tím. Đôi mắt mỏi mệt chớp liên hồi trong dáng chiều mùa thu. Nàng quay ngang sang bên cạnh, cô bé đi song song với xe nàng có đôi mắt sáng trong veo. Có lẽ cô đang trên đường đến một cuộc hẹn hào hứng. Từ bao giờ nàng đã mất đi sự trong veo đó. Từ bao giờ trong đôi mắt nàng chất chứa những ưu phiền khó giấu?

Cuộc đời đang tiếp tục thử thách nàng chăng? Nhồi nàng xuống, dềnh nàng lên, nhào nặn nàng ra nhiều hình thù ngây ngô. Đá nàng qua lại, xoay tròn, chạm góc, chạm hố. Những non nớt trong nàng chưa đủ thời gian biến mất thì nàng phải tiếp nhận một cơn lốc mới đầy thách thức và nhạo báng… (14.10.2009)

4. Dưới chân em một vùng cỏ rối. Là anh, trong xanh biếc muôn trùng. Một cọng cỏ âm thầm. Bước chân em. Có phút nào dẫm lên?

Chớ hỏi vì sao anh là ngọn cỏ dưới chân em. Những việc không tên. Những ân cần em không hề hay biết. Những vội vã em ném lại sau lưng. Cả mỏi mệt cả những thở dài. Anh gánh lấy như người gác rừng nhẫn nại.

Chớ hỏi vì sao, khi trên đường bao cô gái hơn em, khi bên cạnh bao ánh mắt tươi êm, anh có thể có một vài cô hơn thế?

Vì sao, em biết không? Có những điều cháy ở trong lòng. Là tình yêu, điều không hiểu nổi. Là nỗi nhớ chưa một phút nguôi quên. Là vì em. Hay chẳng phải vì em. Là bởi yêu thì không cần lý giải.

Cọng cỏ anh. Dưới bước chân em. Cứ nằm đó mà xanh. Mà chờ em mải miết. Đừng hỏi vì sao. Cứ yêu thì em biết. (2009)

—–

Bỗng thấy những dòng này trong mục Drafts trên blog, không nhớ là viết chúng trong những hoàn cảnh nào. Kiểu đang viết dở thì dừng vì bận hoặc không thể viết được nữa. Giờ post lên để chúng không còn mang thân phận bản nháp, dù sao thì chúng cũng đã là những ký ức đời mình.

Published in: on 04/08/2019 at 9:39 Chiều  Gửi bình luận  

Hoa

Tường nhà em hoa nở

Anh cứ hoài trông sang

Em tưới hoa bên giàn

Phía này anh ướt áo.

Published in: on 03/08/2019 at 5:59 Chiều  Gửi bình luận  

Đánh dấu

Bên cạnh “winlinh.cook” về nấu ăn tại nhà và “winlinh.ptd” về sáng tác nghệ thuật thì nay thêm “winlinh.food” chuyên đăng ảnh lê la quán xá. Thật là nhiều trang instagram nhưng tại tôi thích nó theo chuyên đề nên chia ra như vậy. Khi rảnh rỗi hoặc tranh thủ mọi kẽ hở giữa các quãng bận rộn, tôi lại xếp thêm vào ký ức mình những hình ảnh màu sắc, vui tươi. Như thế cũng là cách giải trí tích cực và bớt đi thời gian bận tâm những điều không đáng.

Published in: on 03/08/2019 at 5:55 Chiều  Gửi bình luận  

Vô thường

Ngày mưa gió dầm dề, vừa ăn cơm trưa xong thì biết tin ông Hải hàng xóm chết sáng nay. Mới ít hôm trước còn gặp ông ấy ngoài sân, ông ấy còn hỏi han mình mấy câu cơ mà. Đời người vô thường quá!

Bỗng thở dài. Con người cứ mải mê chìm trong ái ố hỷ nộ, mà ít nghĩ rằng đời mình hữu hạn, cái chết sớm muộn cũng đến. Chứng kiến những sân si đời sống và đôi khi cũng bị vướng víu vào cái nhỏ nhen chật hẹp đó, không khỏi ngậm ngùi và tiếc nuối thời gian. Tiếc thời gian đang mỗi ngày bị rút ngắn đi, mà nhiều người, trong đó có cả mình vẫn lắm u mê lầm lạc.

Rồi cuối cùng cũng chết. Làm được gì ý nghĩa, vui vẻ, nhân đức thì làm sớm đi!

Published in: on 03/08/2019 at 12:39 Chiều  Gửi bình luận  

Múa rối nước, hiện đại soi bóng tiền nhân

Có một trò diễn mà sàn diễn là mặt nước còn diễn viên lại xuất thân từ những miếng gỗ rừng. Có một trò diễn mà con người chỉ thầm lặng đứng sau hậu trường trong khi những hình nhân vô tri lại tỏa sáng dưới ánh đèn sân khấu, trò diễn đó chính là múa rối nước, một loại hình nghệ thuật biểu diễn mang đậm hơi thở của nền văn minh lúa nước đồng bằng Bắc bộ Việt Nam.

Hiếm người biết chính xác rối nước ra đời từ bao giờ, bởi nó bắt đầu nảy mầm, len lỏi trong lòng các xóm làng chiêm trũng rồi lớn dần lên giữa những sinh hoạt nhỏ bé đời thường. Tương truyền, múa rối nước được hình thành từ thế kỷ XI – XII, khi Phật giáo đã trở thành một tôn giáo thấm nhuần trong tâm thức người dân Việt. Theo ngày tháng, múa rối nước ngày càng trở nên phổ biến và hoàn thiện thông qua những đúc kết của nhiều thế hệ. Rối nước từ khi nào đã trở thành một món ăn tinh thần không thể thiếu đối với người dân Việt. Từ những sân khấu giản dị của ao quê đình làng ấy, biết bao nghệ nhân rối nước đã ra đời. Họ mải miết biểu diễn, tận tâm truyền nghề, để các thế hệ cứ theo đó tiếp nối mà gìn giữ rối nước cho đến ngày nay.

Thời ấy, múa rối nước thường được biểu diễn trong các buổi hội làng hay các dịp lễ tết, khi bà con đã thu xếp xong việc đồng áng và tạm gác lại bận rộn vườn tược để cùng ra đình góp vui. Trước hội cả tháng, người ta đem rối cũ ra chỉnh chang rồi đẽo gọt thêm rối mới, sau đó cùng quây quần lại tập diễn cho thuần thục để có được buổi diễn trọn vẹn nhất cho bà con thưởng thức. Sau này, rối vào thành phố, rối vào nhà hát, diễn viên vẫn là rối gỗ, sân khấu vẫn là mặt nước, người điều khiển vẫn đứng sau bức mành, nhưng không khí và quy mô của nó đã khác hơn nhiều.

Nghệ thuật múa rối là sự kết hợp độc đáo giữa nghệ thuật tạo hình và kỹ thuật biểu diễn. Để diễn được trò rối nước, người ta phải dựng lên nhà rối (còn gọi là thủy đình) trên mặt ao làng với lối kiến trúc mái chùa cong cùng mành tre, cờ phướn, võng lọng, cổng hàng mã… tạo nên một sân khấu sinh động làm nền cho rối biểu diễn. Thời nay, thủy đình được dựng ngay trong các nhà hát và trong cả các khu du lịch sinh thái hoặc nhà hàng lớn với sân khấu là những chiếc hồ nhân tạo. Khán giả làng đứng ngồi xúm xít quanh ao xem rối còn khán giá phố ngồi ghế ngay hàng thẳng lối xem rối. Khán giả làng xem rối giữa hây hây gió trời còn khán giả phố lại xem rối giữa mát mẻ điều hòa. Tuy có sự khác nhau về không gian biểu diễn, nhưng các nghệ nhân và nghệ sỹ đều cố gắng đem lại cho khán giả những nét đặc trưng dân dã nhất của môn nghệ thuật rối nước Việt Nam.

Rối nước khác rối cạn (rối cạn gồm rối tay, rối que, rối dây) là người nghệ sỹ sử dụng hệ thống sào kết hợp với dây để điều khiển con rối. Hệ thống sào, dây giúp người nghệ sỹ đứng sau bức mành (còn gọi là buồng trò) có thể điều khiển những con rối cử động theo ý muốn. Lối điều khiển đòi hỏi kỹ năng thuần thục, làm sao để các cử động của rối nhịp nhàng và phù hợp với lời thoại, âm nhạc, từ đó lột tả được thần thái nhân vật. Phần thân trên của rối nổi lên mặt nước còn phần chân chìm dưới nước được gắn đế để giữ thăng bằng và lắp bộ điều khiển. Những con rối được đẽo gọt từ gỗ sung (thứ gỗ nhẹ và nổi được trên nước), được tạo hình ngộ nghĩnh với màu sắc rực rỡ tươi vui hoặc dân dã quê mùa qua bàn tay nghệ nhân đã trở thành những diễn viên có đời sống thật phong phú.

Ngoài ra âm thanh và ánh sáng cũng là yếu tố góp phần quan trọng vào sự thành công của một tiết mục rối nước. Nếu con rối chỉ có lời thoại và hành động khô cứng thì câu chuyện kể trên sân khấu sẽ rất đơn điệu. Rối nước cần tiếng đàn, tiếng hát, tiếng trống mõ, tiếng kèn sáo và cả những tiếng pháo phụ trợ để thật tròn vai. Thường các nghệ sỹ sẽ ngồi ở bên lề sân khấu để hỗ trợ âm thanh cho buổi diễn. Âm nhạc và tiếng động lúc này bỗng trở thành thứ dẫn dắt nhịp điệu, tiết tấu và không khí cho vở diễn. Khi các con rối nước cử động nhịp nhàng trên nền của những làn điệu chèo hay các câu hát dân ca, mọi thứ trở nên thật sống động và hơi thở của làng quê đồng bằng Bắc bộ đã lan tỏa khắp không gian. Ở những sân khấu chuyên nghiệp, người ta còn chú trọng vào hệ thống chiếu sáng đa sắc màu và phun khói nhân tạo ở những hoạt cảnh cần tạo hiệu ứng khiến khán giả nhiều phen mãn nhãn.

Giữa nhịp sống tốc độ thời Cách mạng Công nghiệp 4.0, nghệ thuật múa rối vẫn được duy trì và bảo tồn thật là điều đáng mừng. Bên cạnh những sinh hoạt biểu diễn hội hè đã thành thông lệ ở nhiều làng xã, trên khắp cả nước có rất nhiều địa điểm tổ chức biểu diễn múa rối nước thu hút một lượng lớn khán giả, đặc biệt là các khán giả nhỏ tuổi và khán giả người nước ngoài. Lớp trẻ được tiếp cận gần gũi với nghệ thuật biểu diễn dân gian còn người nước ngoài được biết thêm một nét văn hóa đặc sắc của Việt Nam.

Tuy nhiên những người tâm huyết với nghệ thuật múa rối còn kỳ vọng hơn thế. Bởi duy trì được nhưng đã phát triển được hay chưa? Phát triển ở đây không chỉ là nhân rộng địa điểm biểu diễn, tăng số lượng suất diễn, thu hút được khán giả mua vé, mà cao hơn nữa phải là sự tìm tòi, sáng tạo để đào sâu và phát huy những giá trị vốn có của nghệ thuật múa rối nước mà các thế hệ đi trước đã gây dựng. Theo một số nhận định của người am hiểu về rối nước, các vở diễn hiện nay hầu hết vẫn lấy lại những trò diễn quen thuộc của phường Nguyên Xá (Thái Bình) hay phường Nam Chấn (Nam Định) trong khi cả một kho tàng với hàng trăm trò diễn dân gian đang dần mai một vì không người khai thác. Một số nơi dựng vở có nội dung hiện đại thì lối diễn lại không ra được chất dân gian vốn là đặc trưng của rối nước. Thế hệ kế thừa ngày một mỏng đi trong khi nhiều người làm nghề chưa thực sự tận tâm cũng là điều trăn trở của những người yêu rối nước.

Tin rằng rối nước sẽ trường tồn với thời gian bởi nét độc đáo khó lẫn ấy, bởi lối diễn tài tình của những nhân vật gỗ ấy, bởi âm thanh điệu hát ấy… Hãy để rối nước – nghệ thuật truyền thống thấm đẫm tinh thần Việt giúp người Việt ý thức rõ hơn nguồn cội, bản sắc của chính mình và giúp thức tỉnh lòng nhân ái, sự hiền hòa trong mỗi chúng ta.

https://heritagevietnamairlines.com/mua-roi-nuoc-hien-dai-soi-bong-tien-nhan/

Published in: on 29/07/2019 at 10:12 Chiều  Comments (6)  

Anh Thu

“Anh Thu” của ngày Đại học ngày ấy rất hay viết thư cho tôi, tôi cũng vậy. Hai đứa con gái mà dường như có một tình bạn khác lạ với xung quanh khi những chia sẻ cùng nhau toàn là hoài bão và “tư tưởng lớn” kiểu sau này viết hồi ký đời mình. Nay chúng tôi ở khác thành phố, xa xôi lắm, cũng mờ phai, nhưng những tháng năm tuổi trẻ thì vẫn cứ mãi ở đấy thôi.

Tôi sẽ dần đăng nhiều kỷ niệm vào đây, để mai này đi đâu đó chẳng thể đem theo những thứ này, thì vẫn sẽ lưu giữ được ký ức theo cách riêng của mình.

Published in: on 28/07/2019 at 1:40 Chiều  Gửi bình luận  

Nét vẽ kỷ niệm

Ngày đó, hồi tôi 14 tuổi, tôi đã có một vài cuốn sổ cho riêng mình. Ông làm thợ vẽ, chuyên vẽ trên kính, những bức tranh kính rất nên thơ. Một lần tôi đưa sổ cho ông để ông vẽ cho tôi vài nét vào cho đẹp. Hôm qua dở sổ lại, nét vẽ còn nguyên, nhưng ông thì đã đi rồi.

Published in: on 28/07/2019 at 9:14 Sáng  Gửi bình luận  

Mấy hình vẽ cũ

Hôm qua dọn tủ và dọn máy lục lại các thứ, thấy mấy hình vẽ dở tấp trong clear bag và kho ảnh, đăng ở đây để cái kho vẽ với ngày một đầy đủ. Ôi cái tay, ngoài việc viết thì cứ cầm bút lên là vẽ lá hoa. Chịu mình.

Published in: on 27/07/2019 at 7:01 Sáng  Gửi bình luận  

Có một bận em mặc tím hoa sim

Published in: on 25/07/2019 at 2:44 Chiều  Comments (3)  

Đi

Dạo này bạn Sam Sung hay nhắc nhở việc đi đủ 6.000 bước. Tính ra nếu chiều đi bộ ra siêu thị rồi về thì cả đi làm là đủ 6.000 dấu chân. Còn không đi đâu mà chỉ đi làm thì chắc chỉ gần 4.000. Hôm nay đi bộ ra Vinmart cùng Win mua đồ rồi hai mẹ con khệ nệ ôm hai cái túi to đến là nặng. Mẹ bảo con coi như mẹ con mình đang đi tập thể dục, vừa đi bộ vừa bê tạ đi.

Mà đúng là đi đâu chỉ để đi, đi để chứng kiến và cảm nhận mọi thứ quanh mình. Có lúc không chủ chứng kiến gì thì những bước chân đưa đẩy cũng khiến ta thảnh thơi mà ngơi đi những lo toan và thả trôi tâm trí theo dòng suối mơ mộng.

Bởi hạnh phúc đâu chỉ ở đích đến mà còn ở hành trình.

Published in: on 24/07/2019 at 8:57 Chiều  Gửi bình luận  

Một giấc rong chơi

Chú tiều nghỉ chân vách núi

Ngắm mây lững thững ngang trời

Gió rừng vẫn hây hây thổi

Thiu thiu một giấc rong chơi…

Vẽ 24.7.2019

Published in: on 24/07/2019 at 3:21 Chiều  Gửi bình luận  

Cỏ cây vui vẻ

Tôi chả biết đề tên cho bức vẽ này là gì. Cứ đặt bút là vẽ cây lá hoa thôi. Chả biết vẽ gì hơn nữa. Cũng vì tôi thích cây cỏ, hay là vì tôi mệnh Mộc nữa ấy nhỉ!

Published in: on 23/07/2019 at 9:02 Chiều  Gửi bình luận  

Chuyến tình nguyện đáng nhớ

Đã lâu rồi không về lại miền Trung. Cảm giác còn đọng lại ngày ấy chỉ là những cơn nắng bỏng rát của thời sinh viên đi thực tế nhiều sôi động. Giờ đây, khi đã là một cô thủ thư cứng cáp, tôi lại được về miền Trung để thực hiện một dự án thanh niên ý nghĩa: xây dựng tủ sách thiếu nhi cho các em học sinh ở một huyện vùng sâu vùng xa của tỉnh Quảng Bình. Chuyến xe khởi hành từ Hà Nội đưa chúng tôi đi trong gió sớm của một buổi sáng cuối xuân tươi tắn mây trời. Nhìn những gương mặt đồng nghiệp xung quanh, thấy ai cũng háo hức niềm vui. Những thùng sách được đóng gói cẩn thận đã xếp gọn gàng trên xe vui vẻ nằm chờ được đến nơi cần chúng.

Xe chạm thành phố. Dừng trước một cửa hàng tổng hợp, những bước chân vội vàng lao xuống tìm thứ gì đó ăn lót dạ. Tôi vẫn ngồi trên xe và ngắm thật kỹ con đường. Hình như vừa có mưa nên đường hơi ướt. Phía bên kia, một vài dáng người đang dịch chuyển trong bóng tối nhưng bước chân thật nhanh nhẹn vì đó chính là lối đi quen thuộc của đời họ. Tôi thử nghĩ, nếu ở đây, tôi sẽ làm gì? Có lẽ tôi sẽ vẫn là một cô thủ thư của một thư viện nào đó vì đây là công việc mà tôi luôn yêu thích. 21 giờ, xe từ từ tiến vào khách sạn. Cả ngày nhừ người trên xe, giờ chỉ muốn nằm lăn ra ôm lấy gối. Nhưng còn phải ăn nữa. Và ăn xong thì chúng tôi đã có sức để quây quần lại bàn kế hoạch ngày mai vào nhà văn hóa xã.

Sớm, bừng tỉnh trước những tia nắng sớm xuyên qua cửa kính. Tôi thảnh thơi ra lan can đứng ngắm trời mây. Mây trắng quá! Từng mảng xôm xốp mát lạnh đang lững lờ trôi. Không gian rộng thênh và gió rất lộng. Nước khua trong nhà tắm xôn xao. Khuôn mặt thanh sạch tỉnh táo nhờ nước mát. Đã có thể xuống ăn sáng và bắt đầu chuyến đi. 7h30 giờ sáng chúng tôi bắt đầu khởi hành. Muốn đi vào nhà văn hóa xã, anh chị em phải đi thuyền qua sông Thạch Hãn. Xuôi dòng nước mát, tiếng tàu máy chạy ồn ã trên sông. Hai bên bờ, những bụi cây xanh lúp xúp chen nhau. Trâu bò thong thả đung đưa đuôi gặm cỏ. Trẻ con tắm trưa, không áo quần, đu cây, nhảy tùm tùm xuống nước mát. Nắng vàng như mật. Thử hình dung xem, trên mảnh đất này, đi đến đâu cũng nhìn thấy những chứng tích chiến tranh. Nên đi đến đâu trên vạt lửa bom này cũng không thể quên 4 câu thơ bên dòng Thạch Hãn: “Đò xuôi Thạch Hãn xin chèo nhẹ/ Đáy sông còn đó bạn tôi nằm/ Có tuổi hai mươi thành sóng nước/ Vỗ yên bờ bãi mãi ngàn năm”.

Rồi cuối cùng nơi cần đến đã hiện ra trước mắt. Nhà văn hóa xã giản dị vắng lặng được phết sơn màu vàng chanh với hàng chữ xanh nhạt thật dễ chịu. Sau màn gặp gỡ chào hỏi nước non với các cán bộ Xã, chúng tôi hào hứng mỗi người một việc như đã phân công trước. Người bê sách, người lắp giá, người lau dọn, người làm thủ tục giấy tờ sổ sách. Không khí làm việc rất khẩn trương với mục tiêu đặt ra là trước 17 giờ chiều mọi việc hoàn thành. Điều bất ngờ là căn phòng mà nhà văn hóa xã dành đê làm không gian đọc sách lại to rộng thoáng đãng hơn rất nhiều so với tưởng tượng của anh chị em chúng tôi. 120m2 thoải mái để chứa 5 giá sách dài mà thư viện tôi đã chuẩn bị trước. Bàn ghế thì có địa phương chăm lo, nhìn ra sân thấy đã được tập kết sẵn sàng. Sau nghe kể tôi mới biết, địa phương lo không chỉ là ngân sách cấp mà còn do bà con làng xã góp công trong khâu đóng bàn ghế bởi nơi đây có một số gia đình làm nghề mộc lâu đời sẵn sàng gánh vác việc ấy. Chúng tôi vừa làm vừa rộn rã cười đùa và tự lúc nào, bên ngoài thư viện, có rất nhiều người đứng xem vui vẻ. Trong số đó có một tốp học sinh vai đeo khăn quàng đó đứng một góc nhìn vào với những ánh mắt thích thú hào hứng. Hẳn các em đang rất mong thư viện này sớm hoàn thiện để được vào đọc những cuốn sách mới lạ đầy cuốn hút. Thấy vậy, chúng tôi chạy ra gọi các em vào cùng tham gia công việc cho phấn khởi. Được lời như cởi tấm lòng, các em hào hứng lắm, em nào em nấy tích cực chạy qua chạy lại cùng các anh chị thủ thư. Các em nam thì cũng các anh khuân sách từ các thùng sách ra, các em nữ thì cùng xếp sách lên giá với các chị. Có em chẳng ai nhắc mà tự động mải miết lau cửa sổ cho sạch bóng lên. Công việc trôi nhanh không ngờ khi có sự góp sức của những con người nhiệt huyết không ngại việc. Việc lắp đặt hoàn thành sớm hơn dự kiến, khi ánh nắng còn chưa khuất sau lũy tre già.

Ngắm lại thành quả của một ngày, chúng tôi khá hài lòng. Căn phòng thư viện khang trang sạch sẽ, bàn ghế ngay ngắn, giá sách thẳng tắp xếp làm hai hàng. Em Minh ở thư viện tôi, một người đầy tinh tế chả biết đã chuẩn bị từ lúc nào một bình hoa vải màu tím rất xinh xắn, đặt rạng rỡ trên bàn thủ thư. Mọi người ai nấy đều vui mừng náo nức, cùng các em học sinh và bà con, lãnh đạo xã ngồi quây quần trò chuyện. Một vài bạn đồng nghiệp của tôi tranh thủ hướng dẫn các em lấy sách và cất sách đúng nơi đúng chỗ; chỉ cho các em cách đọc sách hiệu quả; cách chọn sách phù hợp trong từng thời điểm để phù hợp với việc học ở trường. Tôi đang miên man ngắm khung cảnh vui vẻ ấy bỗng giật mình khi nghe một tiếng nói rụt rè cất lên phía sau lứng. Quay lại thì thấy một em gái nhở, chừng 12 – 13 tuổi có đôi mắt trong veo. Em nhìn tôi và hỏi nhỏ: “Cô ơi, sau này con cũng muốn làm ở thư viện như các cô, các chú. Để được như vậy con phải làm gì để trở thành một thủ thư hả cô?” Tôi hơi ngạc nhiên khi một cô bé nhỏ tuổi lại hỏi tôi về điều này. Tôi cười và bảo em ấy rằng: “Nếu con muốn trở thành thủ thư giống như các cô chú ở đây, thì trước hết con cần học cho thật giỏi. Sau khi đã học giỏi rồi, con chỉ cần thi vào một ngôi trường đại học có chuyên ngành thư viện rồi phấn đấu là sinh viên xuất sắc để được nhận vào thư viện tốt nhất”. Cô bé chớp chớp mắt xúc động, dường như sự tưởng tượng của cô bé đang hướng về tương lai mà tôi vẽ ra, nên ánh mắt em lấp lánh ngời sáng. Tôi hỏi tiếp: “Mà tại sao con lại thích làm công việc thủ thư?”. Cô bé hào hứng trả lời” “Cô ơi mẹ con cũng từng là một thủ thư đấy ạ! Nhưng… mẹ con đã mất rồi. Con muốn được làm công việc như của mẹ và cũng vì con rất thích đọc sách cô ạ! Nếu được trở thành thủ thư, con sẽ đem lại cho các bạn nhỏ không có sách thật nhiều sách. Ở đây sách thiếu lắm cô ơi! Ngày xưa nhà con ở trên thị trấn nên khi mẹ con làm thủ thư, con hay được vào đọc sách, thích lắm. Về đây ở với bố, không có sách rõ là buồn. Nay xã mình lại có thư viện mới, thích quá cô ơi!”. Tôi cứ im lặng nghe con nói thật dài trong tâm trạng sẻ chia và cảm mến. Một cô bé ham đọc sách với hoài bão công việc thật tốt đẹp khiến tôi thấy thêm yêu công việc mình đang làm, yêu nhiệm vụ của những người thủ thư như là cầu nối cho bạn đọc đến với những chân trời tri thức rộng mở. Tôi chỉ kịp dặn dò cô bé một đôi câu, khích lệ cô bé học tốt để đạt được ước mơ của mình. Trước khi về, hai chúng tôi không quên ghi lại địa chỉ, số điện thoại của nhau để duy trì liên lạc. Cô bé hứa sẽ viết thư cho tôi thường xuyên, còn tôi hứa sẽ hướng dẫn cô bé cách đọc sách và học tập hiệu quả để chúng tôi sớm trở thành đồng nghiệp của nhau.

Chuyến tình nguyện đã đạt hiệu quả hơn mong đợi của tất cả chúng tôi. Trên đường về, ai nấy đều vui vẻ nhắc lại những khoảnh khắc vừa trôi qua trong ngày. Việc làm hôm nay tuy nhỏ bé nhưng đã thắp lên trong mỗi chúng tôi một niềm tin lớn lao vào sự nghiệp thư viện. Chúng tôi lại trở về với thực tại và làm công việc thủ thư giản dị, quen thuộc thường ngày. Ai cũng mong sẽ lại được tham gia nhiều chuyến thiện nguyện ý nghĩa như vậy, để được sống có ích và truyền lửa ham đọc cho các em nhỏ trên mọi miền tổ quốc thông qua những cuốn sách bổ ích mà chúng tôi cần mẫn gom nhặt mỗi ngày để đưa tới những nơi đang cần chúng.

Published in: on 21/07/2019 at 12:28 Chiều  Gửi bình luận  

Tình bạn dài

Thời gian chúng tôi xa nhau là quá dài, gần 20 năm. Những lần gặp nhau rất ít, kẻ Bắc người Nam. Rồi lần gặp vừa rồi thì bạn lại là người chứng kiến một góc “u tối” đáng ra không nên chứng kiến. Nhưng như chúng ta nói, đó có thể là điều may mắn giúp cho tình bạn chúng ta thêm thấu hiểu và đậm sâu.

Published in: on 21/07/2019 at 11:13 Sáng  Gửi bình luận